Viết cho người vừa ra đi lần cuối Tô Hải

 

Nguyễn Bá Chổi

 

 

Khi hay tin nhạc sĩ Tô Hải qua đời, tôi đă muốn viết ngay sau đó một chút tâm t́nh như lời tiễn biệt ông, nhưng cứ loay hoay măi không biết phải viết ǵ cho “xứng tầm”... Can Đảm của một người như ông. 

 

Hôm nay (18/8/2018) đă “tuần bảy” ông rồi, tôi không thể nấn ná thêm nữa, nên mới dám mạo muội những ḍng này đến ông, rằng Tô Hải không phải là “một thằng hèn” như ông đă “tự phê”: một tên hèn “chân chính” hay “chính nghĩa” không bao giờ dám cho ḿnh là hèn.

 

Để làm “một thằng hèn”, không dễ ǵ như ông “muốn” đâu, tác giả của “Nụ cười Sơn cước”! Muốn là một thằng hèn thực đúng nghĩa, ít ra ông cũng phải có cái “can đảm” của một ông đại tướng khi “lên voi”cầm quân cũng như lúc “xuống chó” cầm quần phụ nữ, luôn “hồ hởi phấn khởi”; đó là chưa kể cái “can đảm” chết đến nơi, nằm trên giường bệnh vẫn c̣n ham cái quân hàm... hố. 

 

Trong khi đó, cũng nằm trên giường bệnh, nhưng Nhạc Sĩ lại ôm computer viết bài chống phá tổ... b́m bịp. 

 

Nghĩ như thế, nên cuốn “Hồi kư của một Thằng Hèn” mà tôi may mắn hân hạnh được Nhà văn Trần Phong Vũ gửi cho, với lời ghi “Thay mặt tác giả và tủ sách Tiếng Quê Hương thân tặng...” cùng với chữ kư của nhà văn, ở trang 3, và sau khi đọc nơi trang 5: (Trích nguyên văn): 

 

“- Mùa Thu năm 1945, ngày tôi lên đường làm lính Vệ Quốc, Cha tôi đă cảnh cáo: “Đi theo cộng sản hả? Thất bại đừng có vác xác về, tao tống cổ ra đường đó!” Tôi đă thất bại và không có cơ hội quay về quỳ trước mặt Cha nữa. 

 

Xin kính dâng cuốn hồi kư này lên hương hồn Cha tôi như lời tạ tội về lỗi lầm đă phạm. 

 

TÔ HẢI” 

 

Tôi chỉ đọc đến đó rồi nâng niu gấp cuốn Hồi kư lại, đặt vào tủ sách cạnh bàn thờ nơi pḥng khách. Cuốn sách vẫn nằm đó, đă xấp xỉ 10 năm, tôi vẫn chưa một lần “đụng đến”, trừ để lau sạch bụi bặm, thỉnh thoảng. 

 

Không đọc - đúng ra là chưa đọc, người viết bài này lấy lư do, một phần v́ Tô Hải không phải là “một Thằng Hèn” như ông “tự thú”, một phần v́ sợ phải đọc lại những “đắng cay” của ông, cũng chính là của cả dân tộc đă, đang và sẽ phải cam chịu trùng trùng điệp dưới “thời đại Hồ Chí Minh”. 

 

Viết cho người đă về bên kia thế giới như thế là “hơi bị” quá dài, nhất là với người như Nhạc sĩ Tô Hải mà kẻ hèn này, tuy “con nhà khô đạo”, tin rằng giờ này đă được Chúa nhân lành “dẫn đi trên đồng cỏ xanh ŕ, về bên ngàn suối mát”, v́ ông đă biết “nẻo đường chính tôi theo, cây gậy Chúa dẫn đường...” 

 

Vô cùng thương tiếc Ông, nhạc sĩ Tô Hải! 

 

 

19.08.2018

Nguyễn Bá Chổi

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính