TRÁCH NHIỆM
Ôi đau đớn một ngày mầu áo trận!
Nằm u buồn trong góc tủ cô đơn
Đôi giầy sô đế vương mầu đất đỏ
Như còn in dấu vết những chiến trường
Người lính già làm sao quên ngày đó
Dõi mắt buồn về tận một góc trời
Ở nơi đó bao anh em đồng đội
Trong gian nguy tay súng vẫn không rời.
Nhưng giờ đây ở bên này biển cả
Người lính già đếm bước mỗi chiều buông
Dấu chân cát xóa nhòa bao sóng vỗ
Lòng chĩu buồn òa tiếng khóc đại dương
Bao nhiêu bạn bè vùi thây đất Mẹ
Vũ Đình Trường vất vưởng “Nghĩa Trung Đài”
Hòa gió hú bập bùng trong ánh đuốc
Nước mắt này nhỏ xuống khóc cho ai?
Nợ Tổ Quốc trên hai vai còn nặng
Nghĩa đồng bào trách nhiệm đã tròn đâu
Danh dự lời thề làm sao quên được
Ôi cuộc đời còn sống được bao lâu?
Còn làm được ít gì cho Tổ Quốc
Cho đồng bào, sao cứ mãi từ nan
Chút hơi tàn xin nguyện dâng đất nước
Để một ngày hoa nở suốt trời Nam
Bạn bè ta khắp năm châu bốn biển
Vùng lên đi cùng phất ngọn cờ vàng!
Hịch Diên Hồng loa đã nổ rền vang
Chờ gì nữa không vùng lên đuổi giặc.
Ngũ Lang