Người chị họ

 

Ng Viết Trọng

 

 

 

Vấn l bạn sch đn từ thuở b của Thạnh, anh của Trc. Cha Trc với mẹ Vấn l anh em c cậu ruột. Do vậy, anh chị em Trc d lớn hay nhỏ đều l vai trn của Vấn. Với tnh họ hng ấy, Vấn vẫn hay đến nh Trc, nơi đầy đủ tiện nghi cho việc học hơn ở nh để cng học với Thạnh gần suốt tuổi học tr. Rất nhiều lần, nhất l vo dịp thi cử, Vấn ăn ngủ lun tại nh Trc. Vấn chăm học, hiền lnh, t tiếp xc với bạn gi. Trn mười tm tuổi Vấn vẫn chưa biết chuyện yu đương. Cha Trc vẫn hay đa: C lẽ thằng Vấn sau ny cha mẹ cưới vợ về cho cũng chẳng biết lm chi.


Thạnh rất lười trong việc kềm cặp, chỉ dạy bi vở cho cc em. V thế, Vấn thường thay Thạnh lm việc ấy, dần dần thnh thi quen. Trc nhỏ hơn Vấn năm tuổi, học sau Vấn ba lớp, t ni, dễ bảo, sing lo việc vặt trong nh. Năm ln mười bốn tuổi, sau một trận sốt gần chết, Trc bỗng pht m, trở nn xinh đẹp lạ. Cng lớn Trc cng trở nn hiền thục đoan trang hơn người. Những chng trai xa gần đ bắt đầu ngắm ngh Trc, mong được lọt mắt xanh. Nhưng ai ni g cũng mặc, Trc chỉ cười, khng tỏ ra thn thiện với ai hết.


Vấn giảng bi cho Trc l chuyện khng lạ, nhưng từ khi Trc trổ m, Vấn dần thấy lng mnh khc khc, c lc chng đm ra ngại ngng, bng khung. Đ nhiều lần Vấn ln ngắm Trc say sưa. Chng cứ suy nghĩ vẩn vơ như tiếc rẻ một ci g mong manh sắp mất. Những suy nghĩ ny dần dần củng cố nơi Vấn một niềm sng knh ở Trc. Khi bạn b muốn nhờ Vấn lm chim xanh dẫn mối, Vấn thường ậm ự rồi lờ đi. Họ khng ngờ chnh Vấn lại muốn độc quyền che chở đm bọc người chị họ ấy. Thật tnh Vấn khng hề mang một tưởng vẩn đục no đối với Trc. Chng sng knh Trc như một tn n bộc trung thnh đối với một nng cng cha. Vấn rất hn hoan khi gip được một việc g cho Trc. Thi độ chẳng thn thiện với ai của Trc đ lm Vấn rất hi lng.


Ở bn học, Trc vẫn hay ngồi đối diện với Vấn để tiện việc hỏi bi. Một buổi tối, Vấn đang chăm ch học bỗng cảm thấy như ai sờ soạng chn mnh. Ci g đ c vẻ mềm mt nhẹ nhng mơn trớn tạo cho Vấn một cảm gic m i. Vấn đon chừng l chị Trc v tnh đưa chn chạm ln chn Vấn. Nhưng rồi Vấn cng ngạc nhin thấy sự mn m mơn trớn ấy cứ tiếp tục ko di lm cho Vấn cảm khoi t m. Chẳng lẽ chị Trc dịu hiền của Vấn lại to bạo đến thế sao? Vấn đang thắc mắc th Trc ku buồn ngủ v đứng dậy bước đi mất. Vấn hết sức tiếc rẻ. Nhưng chng lại ngạc nhin v thấy chn mnh vẫn tiếp tục được vuốt ve mơn trớn. Chng ci xuống xem v bật cười, th ra con ch nhỏ. Vấn lắc đầu mấy ci để xua đuổi những  nghĩ thiếu thanh nh. Chng lẩm bẩm: Em xin lỗi chị, cht xu nữa hiểu lầm. May qu! May qu!

 

Một lần thức học khuya, khi thấy người bần thần kh chịu, Vấn bước ra sn dạo một vng. Vấn thấy pha xa hỏa chu soi sng cả một gc trời v nghe rền tiếng sng. Bầu trời nơi ấy trng đẹp lm sao! Nếu khng nghe tiếng sng th ai c thể tưởng tượng nổi bao nhiu ci chết th thảm rợn người đang xảy ra ở đ! Cổ lai chinh chiến kỷ nhn hon! Rồi đy Vấn cũng sẽ lm một chiến sĩ với những mất mt m nghn đời con người vẫn mắc phải. i, ci ngy thơ trong trắng của chị Trc đu c thể tồn tại mi? Trc cng lớn cng được nhiều người ch . Rồi chị sẽ lấy chồng. Cn Vấn, thn xc ny cũng c thể trở thnh tro bụi trong một gc ni, x rừng no đ. Những thương cảm chị Trc dnh cho Vấn được bao nhiu? N sẽ hao mn rồi tan biến trong k ức chị để nhường chỗ cho những mối bận rộn bn chồng con!


        Sau một hồi suy tưởng, Vấn trở vo nh. Mọi người đ đi ngủ hết. Ring Trc cn ngồi bn bn học nhưng k trn trn cnh tay k ln cuốn tự điển Việt ngữ m ngủ. Vấn nhn quanh rồi nhẹ bước lại gần, lặng lẽ ngắm Trc. Dường như chng cảm nhận được rốt ro ci vẻ ngy thơ, thanh cao nơi Trc. Một mi hương g ngy ngy ngộ ngộ len vo mũi Vấn. Chng t m ci xuống gần đầu Trc v ht nhẹ: Quả thật l mi hương tc. Th ra tc con gi c mi hương.

Mi hương ngy ngy ngộ ngộ ny chỉ c thể cảm nhận chứ khng thể diễn tả bằng lời. Hng trăm lần st mặt vo đầu mẹ để nhổ tc bạc Vấn c bao giờ nhận ra mi hương đ đu? Mi tc đen ng ả như những gợn sng của Trc gợi cho Vấn một thong bi ngi. Rồi n cũng sẽ xơ bấn như tc mẹ. Tuổi đời tri vn vụt, l xanh no khng vng? Bất gic Vấn vuốt nhẹ ln tc Trc. Trc khẽ động đậy nhưng khng ngẩng đầu ln. Vấn thấy dạn hơn, tiếp tục vuốt nhẹ nhiều lần cho đến khi Trc ngồi hẳn dậy.

 

Vấn rụt r nhỏ nhẹ :

- Tc chị đng l tc my! Tc my sợi vắn sợi di

- Cậu muốn ni my để đan giỏ thắt ging hay my trn trời?

- My trn trời, chữ Hn gọi tc my l vn mấn. Hiểu knh đản sầu vn mấn cải. Soi gương buổi sng bỗng dưng buồn v thấy tc thay mu đ chị.

 

Hai người im lặng một lc, Vấn lại thở di :

- Nếu ngy kia chị đi lấy chồng chắc em buồn lắm.

- Cậu nghĩ vẩn vơ lắm. D l cha mẹ hay anh em ruột cũng c ngy xa nhau. Đ l lẽ đời. Thi, đi ngủ kẻo khuya rồi!

- Khoan đ chị, em muốn hỏi chị một việc.

- Cậu cứ hỏi đi.

- Em nghe thằng Thức n theo đuổi chị dữ lắm, chị nghĩ thế no?

- V duyn! Chị chưa nghĩ đến chuyện đ đu. Nếu c g chị cũng hỏi kiến cậu đ chứ! Cậu đi ngủ để dưỡng sức học bi thi, nghe lời chị.


Niềm hn hoan dậy ln trong lng Vấn. Th ra Trc tn nhiệm Vấn đến thế! Trước khi ngủ Vấn cn mang mang nghĩ về mi hương tc.


Sng kia, Vấn cng Trc trn đường đến trường, được chừng hai cy số Trc bỗng ku ln:

- Chết cha, bức vẽ hm nay nộp chị đ để sẵn giữa bn lại qun mất. Giờ trở lại lấy chắc trễ qu!

- Em đạp nhanh, để em đi lấy cho chị.


Trc chưa kịp ni g Vấn đ quay xe phng như gi. Vấn trở lại kịp Trc khi gần tới cổng trường Đồng Khnh. Lc đ kẻng bo chuẩn bị vo lớp bn trường Quốc Học cũng vang ln. Trường Quốc Học v trường Đồng Khnh chỉ cch nhau một con đường Nguyễn Trường Tộ rất hẹp. Hai trường cng hướng mặt ra đại lộ L Lợi chạy dọc theo bờ sng Hương thơ mộng, lun được phủ bng mt của những cy phượng lu đời. Để trnh sự lộn xộn cản trở lưu thng, trường Quốc Học qui định vo lớp sớm hơn trường Đồng Khnh nửa giờ. Cũng để phn biệt hiệu lệnh, trường Quốc Học bo giờ bằng kẻng trong khi trường Đồng Khnh lại bo giờ bằng trống. Sau khi trao bức vẽ cho Trc, Vấn toan quay xe để sang trường mnh, bỗng thấy xe bị ai nu lại. Th ra mấy c nữ sinh! Vấn chưa kịp hỏi th pha trước lại c mấy c khc ngng xe cản đường. Cc c dần dần thắt chặt cả một vng vy quanh Vấn m cười đa. Vấn khng ti no lch thot ra được. Trc đ vo cổng nhn lui thấy vậy ku ln :

- Đừng nghịch nữa mấy chị ơi, cậu ấy trễ học rồi.

- Binh bồ hả? Cho anh chị xa nhau lun!


Trc qu qu, nghẹn họng, đnh dắt xe vo kha lại. Vấn th như con chuồn chuồn rch cnh lọt giữa ổ kiến. Những c gi bnh thường nhu m, hiền dịu, khng ngờ lại c lc nghịch như lũ tinh nhền nhện. Một c lẹ tay li cả vạt o sơ mi Vấn đ bỏ vo quần ra ngoi. Vấn mồ hi nhễ nhại, mặt my ti mt, nhăn nh chịu thua. Mi đến lc hồi trống chuẩn bị vo lớp của trường Đồng Khnh vang ln Vấn mới được giải thot với nhiều tiếng cười đuổi theo:


- Mấy chị tha cho em đấy!

- Cho n tởm, chừa ci thi đeo gi!

- Cho n từ nay gặp cc chị l ci mặt trnh lun!

-

 

Buổi chiều về, Trc hỏi Vấn:

- Tụi n c qu! Cậu v lớp c sao khng?

- Trễ hơn 20 pht. May gặp thầy Thường dạy Php văn qu hiền khng th cũng mệt. Từ nay em sợ đi ngang qua đ rồi. Thật l một kỷ niệm nhớ đời!

 

*


Buổi sng nọ lc ra chơi, Vấn đang thong thả dạo bước th nghe mấy đứa bạn đang bn chuyện Trc. Vấn đi lại gần chng.


- Ny Vấn, c phải con Trc chịu thằng Thức rồi khng my? Sng nay tao thấy Thức v Trc cng mua v xe đi Đ Nẵng với nhau tnh lắm!

 

Vấn nghe qua chong vng cả mặt my. Nhưng Vấn cố lm tỉnh, đp:

- Tao thật chưa biết. Nhưng chị ấy lớn rồi, c vậy cũng tốt thi!


Miệng ni vậy nhưng Vấn đau điếng cả lng. Thi, xong rồi! Chị Trc tệ đến thế sao? Thế m chị ni c g cũng hỏi kiến cậu đ! Vấn thẫn thờ đi vo lớp, gặp Thạnh trước hng hin.


- Chị Trc đi Đ nẵng rồi hả anh Thạnh?

- Ừ, đi hồi sng. Thạnh đp v tnh.


Vấn khng hỏi thm g nữa. Chng biết sng nay Thức cũng khng đến trường.


Thế rồi gần nửa thng Vấn khng đến nh Trc. Khng những thế, Vấn trnh gặp lun cả Thạnh. Ngy kia, khi đang cng Phương đạp xe về nh, Vấn thấy Trc v Hường đạp xe đi trước mặt. Nếu đi một mnh Vấn đ lẻn rồi, nhưng c Phương, Vấn khng thể lm vậy. Phương lại cố xp lại gần hai c gi. Trc thấy Vấn th mừng rỡ ra mặt:

- Sao mấy bữa nay cậu khng tới nh? Chị định đến nh cậu đấy. Hay chiều nh, cậu gh nh chị chơi, lun tiện giải gip chị một số bi ton cng quốc văn.


Vấn hững hờ ni:

- Mấy bữa nay em mệt mỏi qu, khng muốn đi đu, khng muốn lm g hết.

 

Hường xen vo:

- Lc ny thầy ra ton kh qu! Nhưng sao Trc khng nhờ anh Thạnh giải m phải nhờ anh Vấn?

- Hường khng biết đ, anh Thạnh cứ giải cho tao mỗi bi l đầu tao u ln mấy cục. Nếu cậu Vấn khng gip, tao th chịu điểm km chứ khng nhờ anh Thạnh.


Vấn nghe Trc ni th động lng nhưng chưa qun hết giận hờn:

- Nếu chiều thấy khỏe, em sẽ đến. Nhưng chưa chắc đu nh.


Buổi chiều Vấn khng đến thật.


Hm sau, khi đi học về đến nh, Vấn thấy xe đạp Trc đ dựng trong sn.


- Chị đợi ny giờ. Cậu đ khỏe chưa? Sao chiều qua khng lại?

- Em nghĩ để chị c th giờ n lại chuyến đi Đ Nẵng đấy chứ!

- Ừ, bữa đ chị đi với mợ v thăm cậu Ty đau nặng. By giờ cậu ấy đỡ rồi.


Vấn sượng sng hỏi:

- Cn thằng Thức đi Đ Nẵng lm g thế?


Bấy giờ Trc mới vỡ lẽ. Nng cười :

- Ci cậu ny v duyn thật! Anh Thức v Đ nẵng đn xc người anh bị tử trận về. Cậu khng thăm đm sao m lại khng biết? Bữa gặp ở bến xe nghe anh ấy ni chị mới biết đấy chứ.


Trc đưa cho Vấn mấy cuốn sch Vấn ưa thch. Mặt Vấn lộ vẻ xc động, thẹn thng. Chng đi ra cy khế ngọt sau vườn hi một mớ đem vo mời Trc. Trc vốn ưa khế ngọt. Nng hồn nhin nhai nhỏn nhoẻn trng ci miệng rất xinh. Vấn vờ vĩnh vừa ni tầm pho vừa nhn Trc ăn với vẻ mặt hn hoan. Ha ra ci duyn của người đn b cũng hiển hiện lun ở ci miệng lc ăn nữa! Hn g ngy xưa An Lộc Sơn trong một buổi sng phải thay mấy lần ngựa trạm vượt qua hng ngn dặm để hi tri vải đem về cho Dương Qu Phi ăn để ngắm!


Vấn tuy c ch kỷ với Trc nhưng mộng ước cao nhất cũng chỉ gi ghm trong tnh nghĩa nng cng cha v tn n bộc trung thnh. Qu lắm Vấn chỉ nghĩ đến một nụ hn cao khiết. Ci nết đứng đắn, hiền lnh của Vấn đ thu ht được cảm tnh mọi giới. Thật vậy, rất nhiều b mẹ vẫn c muốn xy dựng Vấn với con chu mnh. Nhưng qua bao ngy thng cả Vấn lẫn Trc vẫn chẳng thấy ai c một người tnh.


*


Rồi cũng đến ngy Vấn phải thi học v chuẩn bị nhập ngũ. Ngy chia tay sắp đến, đầu c Vấn cứ bị xoy bởi những tnh cảm ngang tri. Vấn muốn cố gắng ni với Trc một điều g. Một hm biết Trc nghỉ hai giờ cht, Vấn đến đn Trc ngay trước cổng trường. Vấn ngập ngừng rủ Trc đi xem phim. Trc vui vẻ nhận lời. Thế nhưng v bản chất thật th th vụng, suất phim hai giờ tri qua m ẩn tnh của Vấn vẫn khng lối thot. Hai chị em lại đạp xe về. Lc đ trời bỗng nổi my rồi mưa tun dữ dội. Hai chị em may đến kịp ci qun nước dọc đường để tr ẩn. Buổi chiều b chủ qun thường nghỉ bn sớm, qun khng cn người. Trong qun chỉ c một ci chng tre dnh cho khch, chn chng chn cố định. Trời mưa to gi lớn, nước tạt cả ba pha qun. Chỉ cn được một đầu chng t bị ướt m thi. Ci ướt lạnh khiến hai chị em phải xch st vo nhau. Trận mưa ko di cả giờ khng thấy giảm bớt. Trc co ro trng như một con mo ướt. Vấn nhn Trc thương cảm. Trc bấy giờ trng rũ rượi qu. Trong ci rũ rượi đ, Vấn vẫn nhn thấy một vẻ đẹp huyền hoặc mong manh. Hơi hướm con gi v lng ch kỷ đ nhen nhm trong đầu c Vấn cht tư tưởng vẩn đục. Vấn bỗng thm kht được m Trc.


- Chạng vạng rồi lm sao m về đy?


Ci giọng vừa bi thương vừa ngọt ngo của Trc đ thức tỉnh, chận đứng Vấn kịp thời. Cũng may mấy pht sau th trời giảm mưa, dịu gi, rồi tạnh hẳn. Trn đường về Vấn lại thầm nhủ: May phước qu! Nếu khng tạnh kịp, khng biết chuyện g sẽ xảy ra!


Chừng một thng sau, Vấn vo trại nhập ngũ. Trong số những người đưa tiễn khng c Trc. Sau ny Vấn c trch chuyện đ th Trc cho Vấn biết khng đi đưa v sợ lỡ xc động c thể bị lm tr cười.


*


Nỗi buồn xa cch, nỗi cực nhọc đời lnh, cảnh non xa nước lạ, đ khiến Vấn dễ dng viết nhiều thư cho Trc. Trc cũng viết thư kể chuyện qu nh kh đều cho Vấn. Sợ thin hạ thấy ci qu lố của mnh, Vấn cũng viết một số thư ni chuyện bng quơ cho những người khc. Nội dung thư từ qua lại giữa Vấn v Trc thường gi ghm nỗi niềm thương nhớ. Khng một ai c lời lẽ bung thả, v cũng khng ai ni đến một dự tnh ring.


Rồi thnh lnh Vấn khng nhận được thư của Trc nữa. Một tuần, hai tuần, rồi một thng, hai thng cứ tri qua. Khng cn kin nhẫn được nữa, Vấn viết thư d hỏi bạn b. Th ra Trc đ lấy chồng! Chồng Trc lại l Phương, bạn Vấn. Vui buồn khng biết by tỏ cng ai nữa, chng c cảm tưởng cuộc sống mnh đ mất hết nghĩa. Cn đu nh mắt, nụ cười, giọng ni ngọt ngo thn yu!


Một nghĩ bốc đồng le ln, Vấn đ cưới vợ một cch vội vng. Chng lm quen với Bch v tiến tới đi hỏi trong vng một tuần. Hơn một thng sau th một lễ cưới đơn giản được tổ chức m pha chng chỉ c những người trong đơn vị tham dự. May mắn l Bch cũng hiền lnh v rất chu chồng. Đng l buồn ngủ gặp chiếu manh. Vợ chồng Vấn sống bn nhau rất đầm ấm. Bạn b cứ đa cuộc hn nhn ny l tnh yu đột xuất. Tuy đ tm được hạnh phc gia đnh nhưng hnh bng Trc vẫn khng rời tm khảm của Vấn. Vấn thường c những giấc mơ về Trc, rất đẹp ban đầu nhưng pht cht bao giờ cũng hụt hẫng bi ngi.


Giữa cuộc sống phức tạp về mặt tm tnh của đời lnh, nhiều khi Vấn lại thắc mắc cho chnh mnh. Sao chng c một bản lĩnh phi thường đến thế nhỉ? R rng l mối tnh đầu chng đ dnh cho Trc. Thế m qua bao dịp thuận lợi Vấn khng hề lạm dụng, khng hề xc phạm đến Trc. Phải chăng Vấn cũng l bậc thnh, đu km g Quan Vn Trường ngy xưa!


Kỳ nghỉ php về thăm nh, Vấn đến nh Trc mấy lần nhưng khng gặp. Một lần Vấn gh trường học nơi Trc dạy th vừa lc bi ra chơi. Cho hỏi Trc xong Vấn trch ngay:

 

- Chị lấy chồng rồi chẳng nghĩ tới ai hết. Em viết biết bao nhiu thư chị cũng chẳng thm trả lời.

 

Trc cười nhăn nh:

- Trời ơi, cậu ni chi m tệ rứa! Chị c lỗi thật nhưng cậu cũng phải hiểu cho chị chứ! Đ theo chồng, chị đu cn khoảng trời ring no nữa?

- Em ni vậy thi. Thế anh chị thương nhau hồi no m em khng hề biết?

- Thương chi m thương. Hai ng gi bn với nhau rồi lm như bắt cc vậy. Chị hết đường đnh bung xui cho số phận.


- By giờ th chắc anh chị sống hạnh phc chứ?

- Chị cũng khng biết ni sao cho đng nữa. Ni thật với cậu nằm bn chồng m c khi chị ngỡ như nằm bn khc gỗ.


Th ra lng chị cay đắng đến thế. Lẽ no? Vấn cũng biết kh r về Phương.

Gia đnh Phương c nề nếp nho phong v lại kh giả. Phương thng minh, đẹp trai, tnh tnh rộng ri, sao chị Trc lại ni như vậy?

 

- Chị ni đa chứ! Phương đu đến nỗi no?

- Chị đu ni giỡn với cậu lm g. Khi no tiện chị sẽ ni cụ thể hơn. By giờ sắp v học rồi, cậu cho chị gởi lời thăm mợ Bch.

 

Rồi mọi chuyện lại tri qua. Sau ny Trc v Vấn cn nhiều lần gặp nhau, nhưng ai lo chuyện nấy, chẳng ai cn nhắc lại chuyện cũ nữa.


*


Khi miền Nam sụp đổ, Phương v Vấn vo t chung một trại. Thời gian đầu Bch hay theo Trc cng đi thăm nui chồng. Nhưng chừng hơn một năm th Bch khng đi thăm nui Vấn nữa. Trc vẫn đi thăm Phương đều v c khi thuận tiện gọi thăm lun Vấn. Vấn hỏi về Bch th Trc bảo Bch lm ăn gặp kh khăn, lại hay đau ốm. Vấn rất lo buồn về chuyện đ. Chng biết r Bch thật th đn hậu, khng được lanh lợi kho lo, nui bốn đứa con khng phải l chuyện dễ. Vấn chỉ cn tin vo điểm tựa: Tứ thn phụ mẫu d gi cả vẫn cn nguyn vẹn. Họ c thể an ủi, gip đỡ, chăm sc cc chu phần no.


Ở trong t chết chc l chuyện thường xảy ra, nhất l chết bệnh. Hầu hết t nhn đều bị thiếu dinh dưỡng, lại lun phải lm việc qu sức. Cn bộ y tế thiếu, thuốc men thiếu, trại lại qui định qu khắc khe, hẹp hi về con số c thể nghỉ bệnh hng ngy cho mỗi đội t. Nếu đội được ấn định tối đa hai người nghỉ bệnh m gặp ngy đội c su người ốm th trong số đ c bốn người d lết khng nổi cũng phải ra hiện trường lm việc. Cho nn, c nhiều người chiều nay đi lm về than mệt, hm sau c tn trong lệnh tha ra khỏi trại l chuyện rất thường. Nếu khng phải vo dịp lễ lạt m buổi sng khi t sửa soạn đi lm c đọc lệnh tha th chắc chắn l tha người đ chết. Khng r những người v phước ấy c tnh trong danh sch được nh nước khoan hồng phổ biến trn bo ch hay khng.


Sng kia, khi nghe đọc một lệnh tha, Vấn bỗng giật nẩy mnh: trại vin Nguyễn Đnh Phương

 

Thi rồi! Chị Trc!

 

Vấn rất n hận v Phương c nhắn cho Vấn biết anh bị bệnh. Vấn định chiều đ đi lm về sẽ tm cch đến thăm. Khng ngờ chuyện lại xảy ra nhanh qu. Vấn nghĩ mnh thật c lỗi lớn với Phương v chị Trc.


Gần hai thng sau Trc lại ln thăm nui chồng. Th ra ci tin Phương chết vẫn chưa về đến gia đnh. Trc gắng kềm hm xc động để xin thăm gặp Vấn. Trại vẫn c qui định cấm ngặt những kẻ vo thăm t với dng vẻ buồn b hay khc lc. D bo tin dữ về cha mẹ hay vợ con, cả t lẫn người thăm nếu để lộ cht xc động l cuộc tiếp xc bị cắt ngay. Vấn rất hổ thẹn v chẳng biết g nhiều về trường hợp của Phương để ni lại với chị Trc. Phần qu mang theo Trc đ giao hết cho Vấn. Chị khuyn Vấn cố gắng giữ gn sức khỏe v hẹn c dịp sẽ ln thăm. Vấn hỏi về Bch v con ci th Trc chỉ cho biết gọn tất cả vẫn bnh an, chỉ kh khăn về mặt kinh tế một cht. Vấn cũng đnh tạm tin như vậy.


Gần một năm sau Trc lại ln thăm Vấn. Cuộc thăm gặp rất ngắn. Trc chỉ ni chuyện sơ lược. Nng phải dnh th giờ đi thăm mộ Phương cho kịp trong ngy.


*

 

Khi ra t Vấn mới r l Bch đ c vấn đề. Bch đ để hai đứa con lớn ở lại sống với ng b nội, cn hai đứa nhỏ Bch đem theo về sống với cha mẹ mnh. Cha mẹ Vấn khng ni g r lắm, nhưng theo nhận xt của Vấn th hai ng b khng hi lng về Bch. Những kẻ chung quanh th người ni ngược, kẻ ni xui khng ăn khớp nhau. Ring Trc c vẻ thng cảm hon cảnh Bch hơn hết. Trc cho Vấn biết chỉ v lo chạy ăn cho gia đnh m Bch bị kẻ bất chnh lợi dụng. Bch về ngoại v mặc cảm phạm lỗi, v lng tự i đ bị tổn thương. Trc khuyn Vấn nn tm cch hn gắn lại với Bch. Vấn nghe lời Trc gặp Bch nhiều lần nhưng Bch vẫn từ chối:

- Em đ c lỗi, em khng cn xứng đng với anh.

 

Thế rồi nh ai nấy ở, việc ai nấy lm để nui con. Chị Trc cũng tảo tần bun bn lo cho ba đứa nhỏ ăn học.


        *

 

Ngy thng đang uể oải tri th bỗng thin hạ xn xao ln về chương trnh xuất ngoại theo diện HO. Những điều kiện đi hỏi để được xuất ngoại Vấn đều c đủ. Trường hợp Trc c người bảo cũng đi được nhưng chưa ai thấy văn bản r rng. Ring Trc lại khng mng tm hiểu đến chuyện đ.

 

Nhn một ngy giỗ chạp lớn c cả Trc lẫn Vấn đi dự, b con lại bn tn chuyện đi Mỹ. Trước mặt mọi người, d Sửu ni với Vấn:

- Vấn ny, tao ni thế ny my nghe c được khng? By giờ con Bch khng chịu đi với my. Tao hỏi n c chịu ly dị để my lập hn th với người khc khng th n bảo chịu, chỉ xin giữ một đứa con để hm sớm mẹ con nương tựa nhau. My qua Mỹ rồi cứ thỉnh thoảng gởi cho mẹ con n một t tiền l tốt đẹp mọi bề. Ở đy m c tiền th con my cũng ăn học nn người. Hiện nay những người đủ điều kiện đi m thiếu đi thiếu cặp đua nhau lập hn th với người khc thiếu chi đ, sao my chưa tnh dứt khot cho sớm? My khng nghe tru chậm uống nước đục đ sao? Hay my lập hn th với con Trc cũng được, cho mẹ con n đi lun thể!

 

Một số người cau mặt phản đối. D Hợi lớn tiếng:

- Chị Sửu ni g kỳ vậy? Muốn loạn lun ? Chng n l chị em họ gần lắm m!

 

D Sửu phn trần:

- Ti ni chưa hết . Ti ni lập hn th l lập tạm thời để ra đi thi. Qua đến Mỹ lại ly dị, chị vẫn phận chị, em vẫn phận em. Nhiều người khc đ lm rồi đ, c sao đu? Tao ni thế con Trc nghe c được khng?


Trc đp:

- Cm ơn c đ gip . Nhưng chuyện ra đi cn di, đu c gấp gp g. Ni thật, chu cũng chẳng tha thiết g lắm về chuyện ra đi.


Khi nghe d Sửu gợi , Vấn tuy khng ni g nhưng trong đầu đ nẩy sinh những suy nghĩ mới. Trải qua bao năm bị bầm dập giữa biển đời tnh tnh của Vấn đ trở nn thực tế hơn trước. Lời d Sửu như một b đuốc lớn soi đường trước lối đi mờ mịt đầy chng gai của Vấn. Bch v tự i khng chịu đi, Vấn th nghĩ mnh v tội sao lại phải xuống nước năn nỉ người c lỗi? Tại sao chng khng nắm bắt vận hội mới?


Rồi những ngy xanh đẹp như mơ của Vấn chập chờn sống dậy. No khi giảng bi, no khi đạp xe song hnh đến trường, no khi ngắm chị Trc nhai khế ngọt Những kỷ niệm cứ vng vng trong đầu Vấn, khơi ln những cảm xc bồi hồi, buồn buồn tủi tủi y như trong một cảnh mới đon vin sau bao ngy xa cch. Những chồi yu bị lấp kn hơn ba mươi năm bỗng như xuyn thủng được lớp tuyết dy đang tan ra dưới nh mặt trời. Mối tnh đầu, v lin hệ b con, khng thuận lẽ với truyền thống đạo đức dn tộc, Vấn đnh cố nhịn m lnh xa, nhưng lm sao qun được? By giờ cả hai đối tượng đều c một khoảng trời ring kh rộng. Vấn đ c cơ hội để lộng giả thnh chn. Vấn sẽ sống những ngy cuối đời hạnh phc trn trề

 

Lng xun của Vấn lc ny như phơi phới đơm hoa. Vấn hẹn chị Trc một buổi rộng ri th giờ để bn chuyện đi Mỹ.

- Chắc chị cn nhớ cu chuyện trong ngy giỗ chạp?

- Cậu muốn lm theo lời c Sửu hả?  Theo cậu, chị c nn lm thế khng?

- Dạ, chnh em muốn như vậy đ!

- Rồi khi tới Mỹ mnh sẽ lm g nữa?

 

Vấn bối rối một lc rồi ni:

- Dạ, dạ, xin chị hiểu cho lng em Nếu chị ght em th cứ lập thủ tục xa cch. Cn khng th cứ sống như vậy


Ni xong, Vấn hồi hộp chờ đợi phản ứng của Trc. Nhưng Trc thản nhin:

- Chị đ đon biết nghĩ của cậu. Chị khng muốn cậu động no nhiều nn sẽ ni một cch r rng dứt khot. Đn b vốn nhạy cảm lắm. Chị đ biết tỏng tm sự của cậu từ một tiếng thở di của cậu thời học tr. Cũng khng che giấu lm g nữa, chnh chị cũng c một thứ tnh cảm tương tự. Nhưng chị em mnh đ dng l tr, dựa vo sức mạnh lun l x hội để vượt qua n, nn đ trnh được bao nhiu rắc rối phiền h. Kết quả đ phần lớn cũng nhờ vo phẩm chất, tm hồn cao thượng của cậu. Thuở đ, nếu cậu tiến xa hơn một bước, khng biết chị c cản trở nổi khng. By giờ nếu chị lập hn th với cậu để tới phương ty, chốn x hội xa lạ v tự do, tnh trạng chị em mnh sẽ đi về đu? Ci hoi bo bị đ nn lu ngy c cơ hội vng dậy, khng c sức mạnh x hội can thiệp, liệu mnh c giữ nổi khng? Đnh rằng mnh c thể thỏa mn cht ước vọng nhưng sẽ ko theo bao nhiu đổ nt. Con chị sẽ hết tin tưởng chị, con cậu sẽ coi thường cậu. Những đầu c non nớt ấy nếu mất niềm tin, mất định hướng, tương lai chng sẽ ra sao? Cậu hy nghĩ lại đi! Bch n đu c phản cậu. Chẳng qua v qu lo cho cậu v lũ con m n lỡ chn thi. Ci họa đ khn đằng trời cũng chưa chắc trnh được. Khi cn lm việc, cậu thanh lim khng c cht tư lợi phng hờ. Khi cậu thất thế, vợ cậu phải khốn đốn để rồi phải vấp ng. Người hiểu biết khng ai cười cậu hết. Cậu c bổn phận phải chia xẽ nỗi đắng cay đ với Bch mới phải chứ! Hơn nữa, cậu với Phương l bạn b, cậu muốn mang tiếng lợi dụng vợ bạn khng đy? Rồi chị đy nữa, ci danh tiết giữ gn lu nay nỡ no lại để tay cậu chn vi? Việc ny c thể dẫn đến hủy hoại bao nhiu tư tưởng đạo đức phương đng m lũ trẻ lu nay được vun mớm gio dục. Đừng coi thường đạo đức phương đng! Nếu thiếu n, con người sẽ sống hỗn loạn, nhơ nhớp, đau khổ hơn. Khi cn trẻ bồng bột, mnh đ thot được lưới tnh, by giờ đầu hai thứ tc, gnh thm trch nhiệm với con chu, lẽ no lại bung xui? Chữ trinh cn một cht ny, chẳng cầm cho vững lại dy cho tan! Thy Kiều sau mười lăm năm lưu lạc thn xc cn g m gọi l trinh? Chữ trinh m cụ Nguyễn Du ni đy chnh l trường hợp chng mnh đấy Vấn ạ. Đừng để người ta đnh gi mnh qu thấp. Chị lc no cũng qu cậu như một vin trn chu. Gặp vận bỉ, ngọc c thể rơi lẫn vo bn phn, nhưng khng v thế m ngọc biến thnh bn phn. Chỉ cần qua một trận mưa lớn, bn phn tri hết, ngọc lại hon ngọc. Nếu cậu cn qu mến chị th nn nghe lời chị. Bch đng thương hơn đng trch. Nếu cậu hn gắn được với Bch khng những lng cao thượng của cậu được sng tỏ m cn l mối ơn phước lớn cho mấy chu nữa!


Vấn ngồi lặng nghe Trc ni với sự kinh ngạc thn phục. Cuối cng, như cậu học tr trước c gio, Vấn cất giọng run run:

 

- Dạ, em cm ơn chị đ cho em một bi học lớn. Ngy trước đọc cc sch ni về liệt nữ em vẫn nửa tin nửa ngờ, nhưng by giờ nhờ chị, em tin trong đ c nhiều chuyện thật. Em rất sung sướng c được một người chị cao cả. Nỗi lng em cũng được giải tỏa rồi. Em sẽ gắng lm theo lời chị.

 

 

Ng Viết Trọng

 

 

Tin Tức - Bnh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chnh