LỜI TÌNH CHO SÔNG NÚI
Anh như chú bướm
Em cánh hoa lan
Xuân hồng hoa bướm hân hoan
Mượt mà tuổi ngọc, ngày vàng, mộng xanh
Anh, trai sông Hậu
Em, gái Hà Thành
Vì em mắt biếc mày thanh
Một lần tao ngộ mà thành vấn vương
Em nơi phố thị
Anh trấn biên cương
Xa nhau anh nhớ em thương
Đôi lòng cùng nguyện quê hương thanh bình
Một Thu pháo đỏ
Em mặc áo tình
Đơn sơ đám cưới chúng mình
Em thành vợ lính bộ binh kiêu hùng
Em, người chinh phụ
Anh, lính bốn vùng
Anh đi giữ núi gìn sông
Việc nhà gánh vác thay chồng, cậy em!
Hỡi ơi, cuối Tháng Tư Đen
Non sông bức tử ba miền đau thương
Súng sao bẻ giữa chiến trường
Người sao khóc giữa quê hương hòa bình???
Em thành vợ "Ngụy"
Anh hóa hàng binh
Đã toan được chết cho vinh
Xót em với nước điêu linh vì thù!!!
Mỗi năm bốn chuyến
Được lệnh thăm tù
Chắt chiu em góp từng xu
Nuôi con em lại nuôi tù, thủy chung!
Em nơi thủy tận
Anh chốn sơn cùng
Lòng đau một mối hận chung
Nhà tan nước mất, não nùng, xót xa
Con thơ thương vắng tình cha
Phụng loan chia cách, sơn hà ngửa nghiêng!
Quê hương thống khổ
Dân tộc ưu phiền
Tà quyền tàn ác đảo điên
Xô dân vào một trường thiên hận sầu!
Kẻ phơi xương đầu núi
Người vùi xác biển sâu
Tàn hung chấn động địa cầu
Tệ đoan xã hội nát nhầu sử xanh
Gái mười hai làm điếm
Trai mười một gian manh
Giết người, trộm cướp hoành hành
Bạo quyền tham nhũng từ thành đến quê
Đảng thừa bạc tỉ
Dân thiếu trăm bề
Mặc dân đói khổ ê chề
Tiền muôn, đảng đốt mua về đêm vui
Bao năm, sông núi
Chờ đợi tình người
Xin mau đem ánh mặt trời
Xua ngày tăm tối, xua đời thương đau
Sáng lên hỡi lửa nhiệm màu
Mà đưa dân Việt qua cầu oan khiên
Để chàng bướm mộng
Để đóa hoa hiền
Để nòi để giống Rồng Tiên
Vui ngày quang phục, ba miền tự do !
Ngô Minh Hằng