Chính Nghĩa Muôn Đời

 

Ngô Huế

 

 

Tôi xin lấy bốn chữ của anh Nguyễn Đức Chung, chủ trang web Hồn Việt để làm tựa đề của bài nầy, v́ Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa muôn đời không bao giờ phai Chính Nghĩa, chỉ có một thiểu số như ông Đại tá Mai Viết Triết, ông Phó Đề đốc Hồ Văn Kỳ thoại, ông Ts Lê Thiện Ngọ và thêm một số người đă ủng hộ các ông nầy là đă không c̣n đứng về phía Chính Nghĩa Quốc Gia; bởi v́ chính các ông ấy đă công khai nói ra về lập trường của họ là “biết ơn đảng cộng sản-liên minh với bọn cộng sản để chống Tầu”. Nghĩa là đă chấp nhận “ḥa hợp-ḥa giải”, hay làm tay sai cho bọn cộng sản.

 

Nhưng đă là quan to, th́ phải nói “biết ơn - liên minh với cộng sản”, chứ chẳng lẽ lại dám nói: Tôi lạy các ông, tôi van xin các ông, tôi sẵn sàng xin làm một con chó để lúc nào các con, các cháu của các ông cần đến, th́ ngay lập tức tôi liền vẫy đuôi chạy liền tới, để kê miệng vô, để thè cái lưỡi dài ra, để xin dọn dẹp sạch sẽ hết trơn hết trọi … không c̣n dính sót một chút chi hết.

 

Tôi cảm ơn anh Nguyễn Đức Chung với bài: Chính Nghĩa Muôn Đời của Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa.

 

Chúng ta là những người lính, đă một thời cầm súng xông pha ngoài chiến trận, hôm nay, mặc dù phải xa quê hương sống đời tỵ nạn cộng sản, nhưng tôi tin trong tâm tư của mỗi Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa đều vẫn c̣n ghi đậm nét những kỷ niệm vào một thời chinh chiến, vai khoác ba lô, tay súng đi vào nơi chiến trường gian khó, nhưng có lẽ những h́nh ảnh đó, cũng là những h́nh ảnh càng làm tăng thêm vẻ oai hùng của người Chiến Sĩ.

 

Chúng ta hănh diện là Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa đă từng chiến đấu với kẻ thù cộng sản để làm bổn phận Bảo-Quốc- An-Dân. Chúng ta không bao giờ chịu đầu hàng hay thỏa hiệp với bọn cộng sản dưới mọi h́nh thức. Đối với riêng tôi, th́ chừng nào bọn cộng sản có phép thần làm cho những nạn nhân, là những đồng bào ruột thịt của tôi đă bị giết chết, đă bị vùi chôn dưới những hố hầm tập thể tại cố đô Huế vào Tết Mậu Thân, 1968 được sống lại, lúc đó, tôi mới nguôi bớt những hận thù bọn cộng sản.

 

Tôi tiếc thương, tôi đau đớn mỗi khi nh́n lại những h́nh ảnh của những bộ xương đă được đưa lên từ những hố hầm kinh hoàng đó. Càng đau thương, tôi càng uất hận,v́ lẽ đó, mà tôi không chấp nhận một tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa có những kẻ phản bội như Mai Viết Triết, Hồ Văn Kỳ Thoại, Lê Thiện Ngọ đang lănh đạo.  Những người nầy, đă tự biên tự diễn, tự phong chức cho nhau, rồi câm như miệng hến, mặc cho mọi người phản đối cũng không hề lên tiếng; c̣n ông Trương Như Phùng cũng thế, tại sao ông Phùng đă công khai gửi thư mời Đại hội toàn quân, mà cho đến giờ này ông Phùng cũng cứ im lặng. Ông Trương Như Phùng phải biết, không phải cứ làm ngơ măi, rồi mọi chuyện sẽ đi vào quên lăng, người ta sẽ quên và hết đề cập tới nữa. Không đâu, ngày nào các ông chưa lên tiếng, th́ ngày đó, các ông c̣n bị những người lính như chúng tôi c̣n kêu gào tên họ các ông ra mà nguyền rủa, v́ phải nguyền rủa những con người vô liêm sĩ như các ông, phải viết thật nhiều để mai sau con cháu của các ông phải biết các ông là những kẻ hèn nhát, những kẻ đi làm tay sai cho kẻ thù cộng sản.

 

Các ông, những tên như  Mai Viết Triết, Hồ Văn Kỳ Thoại, Lê Thiện Ngọ… c̣n thua xa những người lính đă sống chết dưới lá Cờ Vàng Chính Nghĩa. Các ông đă hết sức hèn hạ v́ không dám công khai xác định chỗ đứng của ḿnh, mà cứ núp vào Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam cộng Ḥa để mưu cầu danh lợi.

 

Các ông hăy can đảm bước ra khỏi hàng ngũ của Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa, để cho con, cháu, chắt, chít của các ông khỏi phải bị người đời nguyền rủa là con cháu của bọn người vô liêm sĩ.

 

Ngày xưa, các ông đă ăn trên ngồi trước, sống trên sinh mạng của những người lính trận. Ở nhà, vợ con các ông có người hầu, kẻ hạ. C̣n những người lính và vợ con của họ th́ chịu trăm ngàn gian khổ, đắng cay, và giờ này, họ cũng đang sống đời đau khổ, để các ông cứ nhân danh là lănh đạo Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa, để đi làm tay sai cho giặc, để mong kiếm một khúc xương thừa vương văi ở một nơi nào đó.

 

Các ông hăy thi nhau mà chạy cho nhanh, để tranh cho được một khúc xương c̣n dây dính nhiều thịt, gân, mỡ hơn, kẻo vào mồm người khác, uổng lắm.

 

Ông Trương Như Phùng, là người đă có công gửi thư mời Đại Hội Toàn Quân, có lẽ cũng đang chờ một khúc xương, hay có thể v́ đang ngậm một cục xương nên không thể lên tiếng được. Thôi th́ chúng tôi, những người lính, chờ cho ông gặm cho hết cục xương, rồi chắc ông Trương Như Phùng sẽ lên tiếng phải không, ông Đại tá ngậm xương ?

 

Tôi sẽ c̣n viết măi, viết hoài cho đến khi nào các ông chịu lên tiếng về những việc làm của các ông, hay là đủ can đảm mà rời bỏ hàng ngũ của Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa để bước hẳn sang bên kia bờ chiến tuyến.

 

Anh quốc, 4/10/2011

 

Ngô Huế

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính