Đất nước ta c̣n hay mất?


 

Đất nước mà người viết muốn nói là đất nước Việt Nam. Dăy giang sơn h́nh cong chữ S, chạy dài từ Ải Nam Quan (phía Bắc) đến mũi Cà Mau (phía Nam), nằm ven bờ Tây Thái B́nh Dương. Từ 4.000 năm, các vua Hùng đă có công dựng nước, và nay, đảng CSVN bán nước.


Lịch sử Việt Nam đă bao lần chống quân xâm lược - chống Tàu, và rồi chống Pháp – Và cũng có lần rước quân xâm lược vào. Thời trước là họ nhà Mạc, và thời sau này là đảng Cộng sản Việt Nam.


Nh́n lại lịch sử thời cận đại: từ ngày có đảng CSVN - một đảng là chi bộ của Cộng sản quốc tế - Hồ Chí Minh lănh sứ mạng đưa về (theo chủ thuyết Mác-Lê) để nhằm nhuộm đỏ (thuộc CS) toàn vùng Đông Nam Á – trong đó có VN – và từng bước đă được thực thi. (Các nước khác th́ chưa được, như: Malaysia, Indonesia, Philippine, Thai Lan, Miến Điện… ). Nhưng với Việt Nam th́ đă hoàn thành: từ sau “chiến thắng” gọi là thần thánh vang lừng 30/4/1975, thôn tính toàn thể VNCH (đất nước có chủ quyền miền Nam).


Xin thử nh́n về trước đó: Ngày 2/9/1945, Hồ Chí Minh (đảng CSVN) dơng dạc đọc tuyên ngôn (độc lập) tại Ba Đ́nh (sau khi đă cướp chính quyền non trẻ của VN - vừa mới được trao trả độc lập (chính phủ Trần Trọng Kim) xác định chủ quyền độc lập tự do, và kêu gọi toàn dân cùng nhau đứng lên chống thực dân Pháp.

Rồi sau đó là “chiến thắng” Điện Biên Phủ lẫy lừng - một chiến thắng không phải là do đảng CSVN (Việt Minh) giành thắng lợi, mà là phải nhờ vào CSQT – mà trực tiếp là sự yểm trợ về mọi mặt của đảng CS Trung Hoa. Người ta không thể không biết là: Trần Canh (đại tướng), Lă Quí Ba, Vi Quốc Thanh là cố vấn cấp cao, và toàn quyền chỉ huy sắp đặt trong trận chiến (ĐBP) này. Để rồi đi đến kư kết hiệp định Genève (20/7/1954) chia đôi đất nước từ vĩ tuyến 17: miền Bắc là CS (nước Việt Nam dân chủ cộng ḥa), và miền Nam theo thể chế tự do (VNCH).

Không dừng lại ở chỗ đó. V́ chưa thôn tính được miền Nam. CSVN lại tiếp tục (cho bằng được) xâm chiếm miền Nam, theo chỉ thị và yểm trợ từ thế giới CS (Liên xô, Tàu cộng) từ mọi mặt. Để rồi, chiếm trọn miền Nam (VNCH) ngày 30/4/1975.

Chống Mỹ Ngụy, giải phóng miền Nam, chỉ là chiêu bài, là ngụy tạo. Là cái cớ để CS Bắc Việt thực hiện xâm lăng. Đất nước VN đă được hoàn toàn thống nhất, từ đó CSVN nắm quyền thống trị… Cũng là lúc từng bước đưa đất nước vào ṿng “nô lệ mới”: cùng khổ hóa toàn dân, và dâng nạp đất nước cho ngoại bang (Tàu cộng).


Xin được nêu lên đôi điều dẫn chứng: Trên 40 năm, từ khi đảng CSVN toàn quyền thống trị. Họ đă làm ǵ?


1)- Cướp đoạt:


Sau khi xâm chiếm miền Nam, đảng áp dụng chính sách đầu tiên là “đánh Tư sản”. V́ VNCH là một đất nước phát triển. Dù là qua mấy mươi năm chiến tranh, so với miền Bắc (vô sản), miền Nam (tự do) vẫn là khá giả vượt bực. Đánh tư sản là h́nh thức cướp - cướp sạch sành sanh từ mọi thứ - Cướp để thu vét của tiền, và cướp để miền Nam trở thành nghèo khổ ngang bằng miền Bắc. Công cuộc cướp đoạt vẫn không ngừng, kéo dài mấy mươi năm sau – không những chỉ ở miền Nam, mà cả miền Bắc: những ai trở nên khá giả, có của có tiền, đảng t́m mọi cách cướp sạch. Cướp trên cả nước: đất đai, nhà cửa, ruộng vườn - cướp mọi thứ - cướp không chừa với mọi thứ ǵ có thể cướp được. Từ đó, gieo rắc nỗi oan khiên: từng đoàn “dân oan” lan tràn khắp nước. Họ lê lếch lang thang, không cửa không nhà, đi khiếu kiện, đi đ̣i công bằng, công lư. Nhưng mà, vẫn không được ai giải quyết. Kẻ cướp - kẻ có chức, có quyền, cấp lănh đạo (của đảng) trở nên giàu có vinh sang.


2)- Cùng khổ hóa người dân:


Chủ trương theo đường lối và chính sách CS, làm ăn tập thể: làm ăn theo thể chế “tập đoàn”, “hợp tác xă”, công ty “quốc doanh”, loanh quanh, luẩn quẩn giai đoạn 10 năm (1976-1986), đất nước không phát triển mà càng suy kiệt. Thảm cảnh đói rách cùng cực. Đảng bắt đầu “đổi mới”. Nhưng rồi đổi mới theo tư duy “rừng rú”: “kinh tế thị trường định hướng xă hội chủ nghĩa”, vẫn chỉ loay hoay và đưa đất nước đi vào “ngơ cụt”. Bao thảm cảnh: con gái phải t́m cách “lấy chồng xứ lạ” – Đài Loan, Hàn Quốc – (không phải chỉ lấy chồng, mà “làm đĩ” kiếm ăn: kiếm từng đồng ngoại tệ gửi về cứu giúp gia đ́nh, và cũng để… cứu nước. Xuất khẩu lao động để được làm thuê ở mướn xứ người. Túng thế phải tùng quyền, đó là chủ trương “sáng suốt” của đảng.


3)- Hách dịch, cửa quyền, nhũng lạm:


Tham nhũng, ăn hối lộ. Cán bộ, đảng viên, không ai là không tham nhũng. Dùng quyền uy, vũ lực bằng mọi cách (do luật lệ rừng rú đặt ra) để vơ vét mọi thứ từ dân. CAND, CSCĐ, nhân viên nhà nước, lănh đạo các ban ngành… là “chúa tể rừng xanh” – là hung thần, là ác quỷ.


4)- Một xă hội băng hoại, nền văn hóa, giáo dục suy đồi:


Người ta nói (phần nhiều là du khách nước ngoài nhận xét, phê phán): xă hội VN bây giờ là một xă hội “loạn”, có quá nhiều thói hư tật xấu: giật của, ăn cắp, ăn cướp, tranh đoạt, mạnh được yếu thua, và vô cảm. Người đi đường gặp tai nạn (ngă quỵ, bất tỉnh), kẻ bàng quan trơ mắt đứng nh́n mà không cứu giúp. Thậm chí có người lại lén lấy của cải đồ vật đắt giá (của nạn nhân), chẳng chút thương t́nh… Ăn uống tại nhà hàng buffet, xúm nhau giành giật. Nói chung là vô cảm, vô tâm. Vô t́nh, cướp giật, lấy cắp… những hành vi như vậy rất đỗi b́nh thường ở VN (dưới thời CS) ngày nay. Ra nước ngoài cũng thế: lấy cắp, bừa băi, khiếm nhă, rừng rú, bất lịch sự… vẫn luôn có. Đến độ người nước ngoài thấy, biết là người VN (từ CHXHCN) đến là người ta phải e ngại, xem thường, và xa lánh. Đây là một sự thật, xin đừng nổi nóng, mà cho là… xuyên tạc. Tại sao? Ở đất nước văn minh, người ta không có, và VNCH ngày trước, hầu như cũng chẳng có. Người dân hành xử, từ hoàn cảnh xă hội, từ cung cách “cai trị” của một chế độ mà ra?


Một nền văn hóa lai căng, xô bồ, mất gốc (bắt chước, du nạp từ TQ, từ XHCN nói chung): Tṛ đánh thầy. Thầy “mất dạy” với học tṛ. Nữ sinh đánh nhau, xé quần, xé áo, cô giáo thản nhiên đứng nh́n xem. Hiệu trưởng “mua dâm”, dắt mối nữ sinh cho các quan chức “dâm ô”. (Trường hợp hiệu trưởng Nguyễn Trường Tô, Hà Giang (năm nào), là một điển h́nh?). Nhiều, rất nhiều sự việc “học đường bây giờ”, không sao kể xiết.


Bài học “trăm năm trồng người” mà HCM ra rả dạy bảo. Nay trở nên “trăm năm đào tạo lưu manh, côn đồ và bạo lực…” Nói đến một nền giáo dục của CHXHCNVN bây giờ… ai là người có lương tâm không khỏi đau ḷng, xót xa, hổ thẹn? Bằng cấp giả, dạy dỗ giả, học tập giả… Cái ǵ cũng giả. Một nền văn hóa lai căng: rặt Tàu mà giả Việt.


5)- Hèn với giặc, ác với dân:


Đất nước “dân làm chủ”, và kẻ cai trị là “đầy tớ” – cũng từ Hồ chí Minh chủ trương và dạy - người “chủ” th́ khốn khó trăm đường. C̣n “đầy tớ” th́ sao? - Rất là vinh sang phú quí. Rất là sung sướng mọi bề - Đầy tớ đi xe đẹp, ở nhà sang, muốn cái ǵ cũng có… được “chủ” (bị bắt buộc) phải cung phụng mọi thứ. Một sự kỳ quặc. Một thân phận “đổi đời”. Cũng từ đảng “tài t́nh”, đảng “quang vinh” mà có. Vậy mà c̣n chưa đủ, “đầy tớ” lại bày điều “hèn với giặc, ác với dân”. Giặc là ai? – Là bọn bá quyền Tàu cộng – là người bạn “4 tốt”, “16 chữ vàng” - muốn ǵ cũng được. Và “đầy tớ” ta luôn cung phụng cúi đầu:


- Giặc tuyên bố là chủ biển đông – có chủ quyền 12 hải lư tất cả các đảo (mà là đảo của ta). “Đầy tớ” sốt sắng gởi công hàm hoan nghênh thừa nhận.


- Giặc bắn giết ngư dân. “Đầy tớ” làm lơ. Giặc lấn chiếm biên giới. “Đầy tớ” cam tâm. Và cả rước giặc vào khai thác tài nguyên, xây dựng cơ sở, xả thải chất độc… “Đầy tớ” cấp phép, đầy tớ hợp tác, hợp đồng. Ngay cả nhập thực phẩm độc hại, giết dân (người chủ). Đầy tớ “im lặng là vàng”, chưa bao giờ phản đối một tiếng.


- Người dân đi biểu t́nh chống đối - chống kẻ xâm lược là Trung cộng lộng hành, th́ nhà cầm quyền đảng ta (lănh đạo các cấp) quyết tâm cản ngăn và đàn áp: cho CA, CSCĐ, côn đồ trấn áp bắt bớ, đánh đập và bắt bỏ tù. “Hèn với giặc, ác với dân” đă trở thành phương châm hành động của đảng (CSVN).


Đất nước ta c̣n hay mất?


- Mươi, mười lăm năm trước, một dự án quan trọng cho TQ thực hiện là: khai thác boxit ở Tây Nguyên. Người ta nh́n thấy, đoán biết đây là mối họa cho đất nước dân tộc. V́ Tây Nguyên là địa bàn chiến lược trọng yếu. Chiếm Tây Nguyên là coi như lấy chiếm được VN. Lại nữa, khai thác boxit: hại hơn là lợi. TQ đă từng làm, nay thấy hại, không làm. Đất nước Hungary cũng đă một thời khốn đốn v́ khai thác boxit (tai hại v́ bùn đỏ tràn lan). Thấy nguy, cả nước (các bậc thức giả chuyên môn) kiến nghị yêu cầu ngưng. Nhưng rồi nhà nước ta (thời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng): đây là “chủ trương lớn”, phải làm, và làm cho bằng được. Kết quả cho thấy: thảm hại v́ thua lỗ. V́ ô nhiễm độc hại môi trường. (Chưa nói đến mối nguy chiến lược quân sự) - Một điều thấy rơ là: cả một đội quân “công nhân” vào làm việc, ăn ở, lấy vợ (VN) sanh con, và sinh sống sinh hoạt muốn làm ǵ th́ làm (như đất nước nhà) không ai có quyền cản trở.

- Địa điểm Vũng Áng – nhà máy thép Formosa - Hà Tĩnh. Bây giờ không ai dám chống đối (chống đối là vô tù). Đang trở thành “vùng tự trị” của Tàu, cứ sang, cứ ở, cứ… muốn làm ǵ tùy ư.


- Từ Bắc chí Nam, đến hôm nay, hầu như rải rác vô số địa điểm được phép: (bằng thuê mướn, bằng mua chác), và được quyền làm ăn sinh sống. Cả lấy gái Việt Nam để sanh con “Chệt”. Nhà nước (đảng ta) vẫn luôn tạo điều kiện dễ dàng cho họ.


Ải Nam Quan đă mất. Thác Bản Giốc chia đôi. Nhượng biên giới hằng bao chục km (cho TQ) dọc tuyến các tỉnh phía Bắc. Nhường biển đông và Vịnh Bắc Bộ. Nói là cùng làm ăn, hợp tác, mà kỳ thật là để TQ tự ư cấm đoán (cấm người VN), tự ư xử dụng (VN - đảng ta – cúi đầu chấp nhận).


- Hầu hết các nơi quan trọng từ Bắc đến Nam, được Tàu thuê mướn 99 năm làm nơi tự trị, độc lập với mọi quyền hành.


- Nói chung là: dân Trung Quốc tràn sang VN (với mọi h́nh thức): vào làm ăn sinh sống, lui tới tự do. Và rất được nhà nước, đảng ta tạo mọi dễ dàng và bảo vệ. Rất nhiều yếu tố, t́nh tiết. Phạm vi bài viết ngắn, không thể tŕnh bày, dẫn giải đầy đủ nhiều hơn. Nhưng tin chắc là bao người đều thấy, đều biết. Sự hiện diện, càng lúc càng đông, đầy dẫy người Tàu. Họ đến, xem như đất nước VN ta là đất nước Tàu của họ. Đảng và nhà nước ta chấp nhận mọi điều (theo yêu cầu của TQ).


Mọi người đă thấy, đă biết, và đă đặt câu hỏi:


- Chủ quyền của một dân tộc có c̣n không? Đất nước VN ta rồi ra sao?


Quá tŕnh tranh đấu: cho độc lập dân tộc? Cho quốc tế cộng sản? Cho thế giới đại đồng? Và cho bước đường đưa một dân tộc làm thân nô lệ? Đảng đă lănh đạo. Đảng đă tài t́nh. Đảng là trên hết - Đảng CSVN?


Mọi ư kiến khác biệt, đảng dập tắt. Mọi chống đối, đảng đàn áp, và tiêu diệt. Đảng vẫn bưng bít. Đảng luôn lừa bịp. Đảng gian manh và dối trá. Từ xưa nay vẫn vậy. Người dân đen (đảng bắt buộc) phải im lặng, cúi đầu. Mọi việc có đảng và nhà nước lo. Cái “lo” của đảng đă ṛng ră trên 70-80 năm.


Và, giờ đây: đất nước trước mọi bất công, thối nát, suy đồi, băng hoại. Và nhất là, trước cảnh “nước mất, nhà tan”. Trước nguy cơ: đưa dân tộc đến vực thẳm, đến “làm nô lệ”. Ai là người cứ phải tin vào đảng? Ai là người cứ phải trông chờ?

 


Ng. Dân

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính