Tri Ân Tiền Nhân!

 

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

 

 

Hầu hết Người Việt Nam, khi được sinh ra và cất tiếng khóc đầu đời, chúng ta được nuôi dưỡng và khôn lớn dần bằng ḍng sữa ngọt ngào, yêu thương của Mẹ hiền, ḥa quyện cùng bao lời ru thật êm đềm, chứa chan t́nh mẫu tử.

 

Khi  được nâng niu, đong đưa trên đôi cánh tay của Mẹ, những lúc nằm nôi, lim dim đôi mắt đi vào giấc ngủ từ thuở ấu thơ, người dân Việt đă được hun đúc t́nh tự của dân tộc qua những điệu hát ca dao của cả ba miền đất nước, đầy ắp t́nh tự quê hương, nghĩa đồng bào, cùng nền đạo lư của ṇi giống Việt.

 

“Ngoan ngoan con nhoẻn miệng cười,

Yêu con, Mẹ tưởng như đời nở hoa...”

 

“Mấy đời bánh đúc có xương

Mấy đời cộng sản mà thương dân lành, ạ à ơi...”

 

“Cá không ăn muối cá ươn,

Con căi Cha Mẹ trăm đường con hư”

 

 

Hay:

“Công Cha như núi Thái Sơn,

Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một ḷng thờ Mẹ kính Cha

Cho tṛn chữ hiều mới là đạo con”.

 

Và c̣n nhiều, nhiều lắm trong kho tàng ca dao, tục ngữ đầy tính nhân bản đă luôn được lưu truyền lại tự bao đời của Họ Hồng Bàng.

 

Từ đó, truyền thống đạo hiếu của dân tộc thấm nhuần vào huyết quản, từng tế bào của con người Việt Nam.

 

Như bài ca dao “Công Cha như núi Thái Sơn, Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra...” trên, th́ con trẻ Việt Nam đă được hun đúc trong t́nh hiếu đễ, biết kính trọng và ghi nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục của Cha Mẹ. Từ đó, thấu hiểu công đức của Ông Bà, Tổ Tiên, để rồi ghi tâm, khắc cốt cùng niềm hănh diện, tự hào mà tri ân Tiền Nhân đă từng khổ công, hy sinh dựng nước và giữ nước.

 

Chẳng mấy ai, khi tự nhận ḿnh là người Việt Nam, nhận ḿnh từ ḍng Lạc Việt mà không biết đến Tổ Hùng Vương. Nói vậy, để chúng ta phân biệt với tập đoàn Việt-gian buôn dân bán nước trong cái đảng cộng-sản Việt-Nam, hiện đang cai trị trên hơn tám chục triệu đồng bào chúng ta tại quê nhà.

 

Qua đó, mọi người dân Việt ư thức rằng, mảnh đất h́nh cong chữ S từ Ải Nam Quan đến tận Mũi Cà Mau, là căn nhà Việt Nam đă trải bao đời của Tiền Nhân, Cha Ông chúng ta đổ mồ hôi, xương máu, công sức đắp bồi mới có. Là con cháu, chúng ta phải luôn ghi nhớ và có bổn phận như bài hát dưới đây:

 

“Cái nhà là nhà của ta,

Công khó Ông Cha lập ra

Cháu con phải ǵn giữ lấy

Muôn năm với nước non nhà”

 

Và luôn luôn ghi khắc:

 

“Cây có cội, nước có nguồn,

Con người có Tổ có Tông.”

 

Nên luôn phải nhớ:

 

“Uống nước nhớ nguồn”

“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”…

 

Lịch sử cận đại sau hiệp định Geneve 1954, về Việt Nam. Nước Việt Nam Cộng Ḥa dưới quyền lănh đạo của Cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm và nền Đệ Nhất Cộng Ḥa Việt Nam đă tạo dựng được:

 

1.     Một xă hội ổn định, sau khi nạn sứ quân nhiều vùng đă được dẹp yên. Tuy thực dân Pháp vẫn c̣n cố gắng ngấm ngầm gây ảnh hưởng qua tay sai của chúng là một số cán bộ, công chức hành chánh và sĩ quan trong quân đội liên hiệp Pháp trước đó, là người gốc Việt. Thêm vào đó, tập đoàn VGCS đă không tuân thủ đúng đắn hiệp định Genève về Việt Nam mà chính chúng đặt bút kư. Nghĩa là phải rút hết những phần tử thuộc đảng Lao Động Việt Nam (tức đảng CSVN), hoặc những ai muốn sống dưới chế độ cộng sản do Hồ chí Minh cầm đầu ra Bắc, mà chúng đă để lại miền Nam tự do một số tay chân, cán bộ của chúng, cùng chôn giấu vũ khí để lần lượt t́m cách phá hoại nền dân chủ non trẻ của nước VNCH, dọn đường cho cuộc xâm lăng nước VNCH như chúng đă thực hiện.

2.     Một nền độc-lập tự chủ toàn diện sau khi thực dân Pháp bị buộc phải rút khỏi Việt Nam.

3.     Thanh b́nh, no ấm thực sự so sánh cùng thời với miền Bắc, nước Việt Nam Dân Chủ Cộng-Ḥa dưới quyền cai trị của tập đoàn Việt-gian cộng-sản Hồ chí Minh.

4.     Dân trí và đời sống người dân lần hồi thăng tiến đến tận thôn làng, xă ấp xa xôi hẻo lánh. (Cải cách điền địa, xóa nạn mù chữ, phát triển Y tế, học đường, xây cất thêm nhiều nơi thờ phượng cho mọi tôn giáo…)

5.     Các quốc gia trong vùng đă nể v́ với sự phát triển tốt đẹp mọi phương diện trong xă hội của nước Việt Nam Cộng Ḥa chỉ trong một thời gian kỷ lục và bao khó khăn đă vượt qua như lược kể ở trên…

 

Cho tới nay, lịch sử đă chứng minh với nhiều nguồn tài liệu mới, cũ, và đă lần lượt được bạch hóa của các phe “lâm chiến” như Hoa Kỳ, Nga xô, Tàu cộng… người dân trong cũng như ngoài nước đă thấy rơ được những tấm gương thực tế phải noi theo và những tấm gương phản quốc, bán dân hại nước cần phải tránh xa, loại bỏ.

 

Như vậy, chỉ cần là một thường dân Việt Nam thôi, không cần phải học làu kinh sử, cũng chẳng cần phải giành cho được mảnh bằng tiến sĩ nọ, cử nhân kia mới có thể so sánh được đời sống xă hội và tinh thần của người dân Việt dưới hai thể chế: nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa do Hồ chí Minh, cùng cái đảng CSVN cai trị, và nước Việt Nam Cộng-Ḥa dưới sự lănh đạo của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, bằng thể chế Cộng Ḥa cùng thời, th́ đen trắng không ai mà không rơ. Thực tế, đến ngay những con vật sống trong hai thể chế của hai miền Nam, Bắc Việt Nam trước 1975 cũng khác xa nhau một trời một vực.

 

Thực trạng hiện nay tại quê nhà!, sau trên 42 năm CƯỚP trọn quyền cai trị cả nước, đảng CSVN đă cắt đất, nhượng biển cùng hải đảo của Tổ quốc Việt Nam cho Tàu cộng mặc t́nh thao túng. Những đặc khu kinh tế từ Bắc chí Nam, trong đó kể cả đặc khu Vũng Áng, Hà Tĩnh mà công ty Formosa đă khởi đầu và đang gây khốn khổ cho hàng triệu người dân tại 4 tỉnh

 

Đó là chưa kể việc chúng xuất cảng người Việt làm lao nô, nô lệ t́nh dục từ các cháu gái tám tuổi trở lên tại nhiều quốc gia trên thế giới!!!… Th́ công tội, trắng đen, phải trái, yêu nước hay phản quốc chắc những ai là người b́nh thường thôi, cũng không thể chấm công cho tập đoàn VGCS từ Hồ cho hết thảy đảng viên của cái đảng CSVN được.

  

Thí dụ: Một kẻ tới một ngă tư đường, thấy một đứa bé chuẩn bị muốn băng qua bên kia đường, hắn liền cầm tay, dắt  đứa bé qua đường; sau đó, thay v́ để cho cháu bé đi về nhà của nó; kẻ giúp đứa bé qua đường lại bắt nó về nhà của ḿnh, hành hạ và dùng làm việc nhà cho hắn như một nô lệ. Tới đây, th́ cái hành động dắt đứa bé qua đường không thể gọi đó là công, cái ơn, là ḷng tốt của kẻ ấy được.

 

Hồ và đồng bọn trong cái đảng CSVN từ đó cho tới nay, chúng vẫn luôn áp dụng chính sách này với toàn dân Việt Nam đấy!

 

Tương tự như việc Hồ và cái đảng CSVN, đă bất chấp mọi hiệp định mà chúng đặt bút kư trên bàn hội nghị quốc tế, qua sự giám sát của nhiều quan sát viên đại diện các quốc gia khác tham dự. Thế mà, chúng vẫn ngang ngược xua quân xâm lăng nước Việt Nam Cộng Ḥa cũng trước sự chứng kiến của quốc tế! (chỉ v́ quyền lợi của quốc gia họ mà im lặng đồng lơa cho việc xâm lăng này)!.

 

Cưỡng chiếm nước VNCH, chúng tự xưng là giải phóng quân, giải phóng miền Nam. Kể từ đó, lần lượt những ǵ xảy ra trên đất nước Việt dưới sự cai trị của tập đoàn VGCS cho tới nay, bản chất Việt gian, buôn dân bán nước của chúng đă lộ nguyên h́nh. Chúng trao đất nước, dân tộc vào tay Tàu cộng!!!

 

Ngây thơ và nghịch lư thay!, tại hải ngoại, đă có một số nhà “khoa bảng”, nhà văn, nhà báo, làm văn nghệ, truyền thông... vô t́nh hoặc cố ư làm lợi cho vgsc bằng những luận điệu như: Công và tội của Hồ và cái đảng Việt gian của chúng. Nào là Hồ cũng yêu nước, nhưng đi sai đường.!!!...

 

Bằng chứng rành rành không thể chối căi là đơn xin học trường thuộc địa của Pháp sau khi Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Sinh Cung, tức Hồ chí Minh lẩn xuống làm bồi tàu cho Pháp, và vừa đặt chân lên đất “mẫu quốc”.

 

Và Hồ v́ yêu nước nên đă sống độc thân cho đến chết (sic). Thực tế những năm cuối thế kỷ trước cho thấy những bằng chứng Hồ với những hành vi vô luân hết người ngoài, đến cả vợ con của đồng chí của Hồ ra sao. Rồi ngay cả các cháu gái tuổi teen trong cái đám mặt trận giải phóng miền Nam trước đây khi bị đưa ra Bắc thăm Hồ, cũng đă bị cưỡng bức ra sao th́ cái mặt nạ của con yêu râu xanh Hồ chí Minh bị rơi xuống như thế nào cả nước đều rơ.

 

Thế mà hiện nay, bọn chóp bu cầm quyền cai trị tại Việt Nam vẫn ngoan cố bắt dân chúng, lớp trẻ sinh sau đẻ muộn học cái gương của con yêu râu xanh, đại việt-gian bán dân hại nước này.

 

C̣n công CƯỚP trọn quyền lănh đạo đất nước, để cai trị toàn dân theo ư xâm lăng của ngoại bang và trao lần hồi vào tay kẻ thù truyền kiếp của dân tộc là Tàu cộng. Bằng chứng theo thời gian chúng đă không chối căi vào đâu được.

 

Vậy “cái công thống nhất đất nước và tinh thần YÊU NƯỚC” của lũ Việt-gian Hồ chí Minh, Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Sinh Cung và cái đảng CSVN ở đâu?!!!

 

Cho nên, những hiện tượng phạm pháp, cướp của, giết người, thanh toán nhau v́ tiền, v́ lợi, v́ t́nh… ở mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp trong xă hội, mà nhất là trong lớp trẻ, c̣n học sinh, sinh viên đă và đang xảy ra hằng bữa trong nước!!!

 

Mọi hiện tượng trên là chứng minh hùng hồn cho cái kết quả gặt hái được từ chính sách “trồng người”, của cái đảng CSVN và do chính cái miệng của Hồ nói ra...

 

“Tàn dư” nào, khi chúng đă CƯỚP và cai trị cả miền Bắc hơn nửa thế kỷ qua! Và, “tàn dư” nào,  khi cũng chính chúng CƯỚP cả miền Nam trên 42 năm qua?!!! Đó là chưa kể chúng đă giết hại bao nhiêu thanh niên nam nữ miền Nam một cách gián tiếp, sau khi cưỡng chiếm miền Nam, rồi đầy ải lớp tuổi trẻ miến Nam sang chiến trường Campuchia dưới lớp áo “Thanh niên xung phong, bộ đội”. Thực chất nhằm tiêu diệt cho bằng hết những lớp trẻ đă được sinh ra, lớn lên và biết ít nhiều về sự tự do, thanh b́nh, dân chủ tuy mới chớm nở của nước Việt Nam Cộng Ḥa, với t́nh nhân ái khoan ḥa của con cháu Lạc Việt.

 

Hỡi những con đà điểu bằng cấp đầy ḿnh, hăy ngưng rúc đầu vào cát để tránh bao sự thật rành rành của lịch sử nước nhà, mà hăy mạnh dạn nh́n, nhận biết, và nói lên tiếng nói chân thật của một con người, của một con dân nước Việt, để cho con cháu học hỏi và tránh lừa bịp của vgcs, của ngoại bang chỉ v́ quyền lợi của quốc gia  họ...  tránh lầm, tránh đi vào vết xe đổ để giành lại quyền lănh đạo và dẫn dắt con Hồng, cháu Lạc tiến lên trong trào lưu tiến hóa của cả nhân loại.

 

Là người Việt Nam phải biết tri ân đúng người có công nghiệp dựng nước và giữ nước. Đừng v́ trào lưu của lợi lộc cá nhân, lợi lộc của ngoại bang mà hùa theo kẻ đông, kẻ mạnh nhất thời mà ghi công, tri ân bọn việt-gian bán nước hại dân.

 

Việc tri ân Tiền Nhân đối với các vị anh hùng đă có công lao, hy sinh cho việc xây đắp, vun bồi nền tự chủ, độc lập, cường thịnh của nước nhà, hạnh phúc cho toàn dân cùng sự trường tồn của ṇi giống Việt là bổn phận và trách nhiệm không thể thiếu của mọi con dân nước Việt.

 

 

Anh quốc, ngày 27 tháng 2 năm 2012

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

 

------------------------------------------

 

 

Đơn xin học trường thuộc địa thực dân Pháp của Nguyễn Tất Thành, (tức Hồ chí Minh)

 

------------------------------------------

Lần gặp “bác” Hồ tôi bị mất trinh

 

Huỳnh Thị Thanh Xuân

 

 

Năm 1964, tôi được cơ quan và Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam cho ra miền Bắc học văn hóa, đi bộ trên 3 tháng vượt Trường Sơn ra Hà Nội. Trường hành chính gần cầu Giấy, Hà Nội là nơi đón tiếp chúng tôi đầu tiên. Năm đó tôi mới 15 tuổi. Bởi v́ sống trong vùng tạm chiếm của Mỹ - Diệm nên hiểu biết của tôi về Bác Hồ rất chi là ít ỏi.

 

Tôi đă sớm giác ngộ cách mạng, đă tham gia làm giao liên hợp pháp cho Thành ủy, Biệt động thành Đà Nẵng và Huyện ủy Điện Bàn, Đại Lộc. Cho đến khi lên chiến khu, tôi được ba tôi và các chú trong cơ quan dạy bảo thêm về tiểu sử của “Bác Hồ” - nhà ái quốc vĩ đại của dân tộc ta. Phải lúc bấy giờ “Bác” như là thần thánh trong đầu tôi. Trước khi tôi ra miền Bắc, ba mẹ tôi ôm tôi ngồi trên chơng tre căn dặn: “Con ơi, ra đến miền Bắc nếu được gặp Bác Hồ, con nói ba mẹ và gia đ́nh ḿnh cũng như các cô chú trong cơ quan gởi lời thăm sức khỏe của Bác. Con phải cố gắng học thật tốt để sau này về phụng sự quê hương nghe con”. Lúc đó tôi chỉ biết im lặng.

 

 

Thật là vinh dự biết bao cho bản thân, gia đ́nh và quê hương chúng tôi, tôi có tên trong danh sách gặp Bác Hồ. Đó là lúc 17 giờ ngày 30-8-1964. Sau khi ăn cơm chiều về có lệnh tập trung, bác Tố-Hữu - người phụ trách chung - nói: “Các cháu có danh sách sau đây ở lại cùng với anh Hanh phụ trách đội thiếu niên tiền phong”. Bác Hữu đọc: “... Lập, Lộc, Dung (con bác Nguyễn Hữu Thọ), Đệ, Ḥa (Khánh Ḥa), Độ, Đâu và Thanh, Kiến (QNĐN)”. Bác Hữu nói: “Các cháu chuẩn bị tư trang, sau 20 phút tập trung lên xe và được đi gặp Bác Hồ”. Nghe vậy, tất cả chúng tôi có tên trong danh sách reo ầm cả lên làm vang dội cả pḥng. Trong ḷng ai nấy đều phấn khởi chạy về pḥng thay áo quần, quàng khăn đỏ, chải đầu tóc gọn gàng rồi chạy xuống cầu thang (lúc đó chúng tôi ở tầng 3 nhà A1 của Trường hành chính Hà Nội). Xuống khỏi cầu thang chúng tôi thấy có 4 xe đậu trước cửa, 2 xe Vônga - 1 xe màu đen, 1 xe màu cà phê sữa - và 2 xe com măng ca màu rêu. Tôi nhanh chân nhảy lên chiếc xe Vônga ở gần cùng với Ba Đen và anh Hanh phụ trách. Đoàn chúng tôi gồm 16 người lên xe đầy đủ. Chiếc xe từ từ lăn bánh rẽ tay trái đến cầu Giấy đi thẳng đường đê Bưởi rồi rẽ phải vào đường Hoàng Hoa Thám, đến đường Hùng Vương chạy từ từ và dừng lại. Một chú công an mở cổng và đoàn chúng tôi đi bộ vào dọc theo con đường rải đá sỏi nhỏ, hai bên trồng nhiều cây cảnh đều và gọn đẹp.

 

Gần đến nhà khách, chúng tôi thấy xuất hiện ông già mặc bộ đồ kaki màu xám với đôi dép cao su đen đang từ từ đi ra nở nụ cười phúc hậu. Bỗng anh Hanh và tất cả chúng tôi reo lên: “Bác Hồ!” rồi thi nhau chạy đến ôm chầm lấy Bác. Chúng tôi tranh nhau ôm chặt lấy Bác, c̣n Bác th́ xoa đầu và vỗ lưng chúng tôi rồi Bác dẫn chúng tôi cùng đi vào nhà và bước lên cầu thang tầng 2. Chúng tôi ríu rít như đàn chim được tụ về tổ ấm. Lên khỏi cầu thang rẽ tay phải đi vào pḥng họp mặt, lúc đó chúng tôi và các chú, các bác đi cùng với Bác ngồi vào từng ghế quây quần xung quanh chiếc bàn lớn. Câu đầu tiên Bác nói: “Dân chố gộ có mặt đây không?” (ư nói vui người dân QNĐN). Bạn Dung ngồi gần chọc nách và nói “có ạ”. Bác nói tiếp: “Dân dưa cải mắm cái có không?” (ư nói chỉ người địa phương Quảng Ngăi), tất cả chỉ qua phía Ba Đen (người dân tộc Tây nguyên). Ba-Đen nói “có ạ”. Bác lại nói: “Dân đầu gấu (đầu gối chân) có không?” (ư nói người quê ở Phú Yên, Khánh Ḥa, B́nh Thuận). Tất cả chúng tôi rất khó chiụ với sự giả tiếng và hỏi một cách kỳ cục của Bác. Sau đó Bác chỉ qua phía bạn Ḥa..., rồi Bác nói tiếp: “Các cháu ăn mích chính ích ích thôi nghen” (ư nói quê ở Nam bộ). Tất cả lại chúng tôi lại không biết Bác nói ǵ nữa, sao bác diễu dỡ quá vậy, những ǵ tôi học được về Bác khi c̣n ở miền Nam hoàn toàn ngược lại khi tôi gặp con người bác thật sự.

 

Bác nói: “Hôm nay là ngày vui mà Bác cháu chúng ta gặp nhau, như vậy chúng ta lại hát bài Kết đoàn”. Bác vẫy tay bắt nhịp cùng chúng tôi, hội trường lúc này ngày càng tươi vui náo nhiệt. “Kết đoàn chúng ta là sức mạnh, kết đoàn chúng ta là sắt gang...”. Khi mà chúng tôi say sưa hát th́ bác đi bóp vai những đứa con gái, tới chỗ tôi th́ bác không những xoa lưng tôi mà bác c̣n để cho bàn tay đi xuống hai bờ mông của tôi xoa xoa bóp bóp làm cho tôi thâư rất là khó chịu, nhưng tôi không dám lên tiếng, đành đứng yên chiụ thôi. Trước mắt chúng tôi là bánh cức chó và kẹo bột cám ngào đường và nước chè xanh mà Bác cho dọn sẵn, Bác nói: “Mời các cháu cùng ăn với các bác cho vui”. Nói xong, Bác giới thiệu với chúng tôi: “Bác là Hồ Chí Minh, c̣n đây là bác Phạm Văn Đồng, người dưa cải đấy! Và đây là bác Trường Chinh, bác Vơ Nguyên Giáp, bác Lê Thanh Nghị, các bác ở Bộ Chính trị hôm nay cũng có mặt với các cháu”. Bác đang nói th́ thấy một ông già từ từ đi vào, miệng cười, vừa đi vừa vỗ tay, Bác Hồ giới thiệu luôn: “Đây là bác Tôn của các cháu”, cả pḥng lại vỗ tay một lần nữa. Bác đi đến từng người trong chúng tôi và ôm hôn mỗi người một cái.

 

Đến lượt tôi được Bác hôn vào môi tôi một cách say đắm, lưỡi của bác c̣n tḥ vào miệng tôi ngoáy ngoáy, ngay lập tức tôi nhổm dậy và né khuôn mặt tôi qua một bên. Lúc này tôi muốn nói về t́nh cảm gia đ́nh tôi, quê hương tôi với Bác nhưng bàn tay của bác không chiụ dừng lại sau bờ mông của tôi, c̣n tôi th́ nghẹn ngào và mắc cỡ, rồi Bác lướt qua bạn bên cạnh. Tự dưng tôi chảy nước mắt, tôi thấy Bác Hồ này có ǵ kỳ cục qúa không giống như bác hồ mà chúng tôi học được trong miền Nam.

 

... Bác nói: “Bây giờ có cháu nào đứng lên hát cho các chú và các bác ở đây nghe một bài nào?” Lúc này các bạn nh́n lẫn nhau v́ đột ngột quá và thấy mắc cỡ không ai chuẩn bị kịp. Sau đó, anh Hanh chỉ Dung hát một bài. Bạn Dung hát: “Ngày con mới ra miền Bắc con c̣n bé xíu như là cái hạt tiêu...”, hát xong Dung nhận được một tràng vỗ tay khích lệ. Đến bạn Ḥa mạnh dạn đứng lên hát bài: “Vui họp mặt. Từ ngàn phương về đây cùng nhau đoàn kết cùng đi tới tương lai...”, lại một tràng vỗ tay khích lệ nữa vang lên. Sau đó Bác nói: “Bác đại diện các chú ở đây căn dặn các cháu mấy điều. Bác biết các cháu ngồi đây là ở khắp các địa phương của miền Nam, Bác muốn gặp tất cả các cháu cũng như gia đ́nh của các cháu và toàn thể đồng bào miền Nam song điều kiện chưa cho phép, đất nước đang bị chia cắt nhưng các cháu tin tưởng một ngày không xa Tổ quốc ta được thống nhất, gia đ́nh chúng ta được sum họp, Bác sẽ có điều kiện đi thăm hỏi. Các cháu viết thư hoặc nhắn tin cho gia đ́nh là Bác và các chú ở đây gửi lời thăm gia đ́nh và bạn bè các cháu ở miền Nam”. Một tràng vỗ tay nữa lại vang lên trong không khí trang nghiêm và ấm cúng. Bác Hồ nói tiếp: “Các cháu đă ra đến miền Bắc xă hội chủ nghĩa rồi đấy. Bác mong các cháu ngoan, học giỏi để xứng đáng là cháu ngoan của Bác. Các cháu là những “hạt giống đỏ” của đồng bào miền Nam gửi ra đây học tập cho nên phải làm sao cho xứng đáng với ḷng mong mỏi đó. Bác chúc các cháu ngoan, khỏe, vui và học tập thật giỏi”.

 

Nói xong, Bác Hồ quay qua bên cạnh hỏi: “Các chú có ư kiến chi không?” (ư hỏi ư kiến các bác trong Bộ Chính trị có mặt lúc đó). Các bác đều không nói thêm và tán thành ư kiến với Bác. Bác nói tiếp: “Bây giờ các cháu xuống dưới xem phim”. Chúng tôi đứng lên và đi xuống với Bác, bạn th́ đi cạnh bác Tôn, bạn th́ đi cạnh bác Đồng, bác Duẩn, bác Chinh, bác Giáp, bác Nghị...

 

Vào pḥng chiếu phim ở tầng 1, Bác chiêu đăi bộ phim thiếu nhi miền Nam đánh Mỹ (phim hoạt h́nh). Lúc đó tự nhiên tôi thấy vinh dự đến lạ kỳ, một niềm vui khó tả, Bác Hồ ngồi cạnh tôi, bác ôm chặc tôi, một tay choàng qua vai tôi và xoa xoa lên ngực tôi, bộ ngực mớí lớn của một cô gái miền Nam.

 

Khi đèn pḥng bật sáng Bác hỏi về gia đ́nh tôi và cuộc hành tŕnh của tôi đi bộ vượt Trường Sơn hơn 3 tháng như thế nào kể cho Bác nghe. Bác xoa đầu và hôn lên trán tôi hai cái rất lâu, tôi nhớ rất kỹ, tôi kể sơ về hoạt động giao liên của tôi cho Bác nghe và nhớ đến lời căn dặn của ba mẹ tôi cùng các chú trong cơ quan, ba tôi ở chiến khu Đại Lộc QNĐN thế nào. Ngồi một lúc, Bác đi qua bên con Hoa, Con Lan và tôi thâư bàn tay của bác cũng không bao giờ chịu làm biếng.

 

Đêm hôm đó tôi được một chị thư kư của bác nói nhỏ cho tôi biết là tôi hân hạnh được bác muốn cho gặp riêng bác, có những chuyện bác muốn hỏi tôi nhưng v́ sáng nay đông quá bác không tiện. Khi tôi cùng Chị Nhàng đi tớí chổ Bác ở th́ tôi được Chị Nhàng dẫn đi tắm rữa sạch sẽ và chị Nhàng nh́n tôi trong đôi mắt u buồn và tội nghiệp. Tôi được chị Nhàng dẫn đi qua một hàng lang, và tớí pḥng ngủ của bác, chị Nhàng gơ cữa ba tiếng cánh cửa mở ra, Chị Nhàng bảo tôi đi vào và chị xoay lưng bỏ đi. Khi tôi vào ḷng Bác ôm chầm lấy tôi, hôn môi tôi, hai tay bác xoa nắn khắp người tôi, Bác bóp hai bờ ngực nhỏ của tôi, bác bóp mông tôi, bác bồng tôi lên thều thào vào trong tai tôi:

- Để bác cấy hạt giống đỏ cho cháu, cháu mang về miền Nam cho bác nhé.

 

Bác bồng tôi lên giường, hai tay bác đè tôi ra và lột áo quần tôi. Bác như một con cọp đói mồi, sau một hồ́ kháng cự tôi biết ḿnh không thể nào làm ǵ hơn nên đành nằm xuôi tay... Hai hàng lệ một cô gái miền Nam vừa tṛn 15 tuổi đă bị bác cướp đi mất cái trong trắng.

 

Những đêm sau mấy đứa con gái khác cũng được dẫn đi như tôi, tôi biết là chuyện ǵ sẽ xảy ra với chúng, nhưng chúng tôi không ai dám nói với ai lời nào. Và qua cái chết của con Lành và con Hoa th́ những ngày sau đó chúng tôi sống trong hoang mang và sợ sệt không biết là khi nào tới phiên của ḿnh.

 

Cho đến khi thống nhất nước nhà, ba mẹ tôi không c̣n nữa, đă hy sinh cho độc lập dân tộc, song họ hàng tôi vẫn vui ḷng, bởi v́ tôi đă thay mặt gia đ́nh và các cô chú trong cơ quan cũng như bạn bè tôi được vinh dự gặp Bác Hồ. Nhưng có ai biết được rằng sau cái gọi là vinh danh gặp bác hồ là chuyện ǵ xảy ra đâu. Kể cả chồng tôi khi hỏi tới trinh tiết của tôi, tôi cũng không dám nói, v́ anh ấy là một đảng viên cao cấp, là một người lảnh đạo của tỉnh QNDN. Tôi chỉ nói là khi đi công tác tôi bị bọn ngụy quân bắt tôi và hăm hiếp tôi, chứ làm sao tôi dám nói tôi bị hăm hiếp lúc mới 15 tuổi và bị hăm hiếp ngay phủ chủ tịch và chính là “Bác hồ” hăm hiếp tôi, cho chồng tôi nghe.

 

Bây giờ ngồi đây tự điểm mặt lại trong số chúng tôi được vinh dự gặp Bác Hồ hơn 40 năm trước đây, chúng tôi đều trưởng thành, ngố ngậm ngú nhớ laị những đứa bỏ xác lại trong phủ chủ tịch và không bao giờ về lại được miền Nam.  Tự nghĩ lại, chúng tôi thấy rất thấm thía lời Bác Hồ đă dạy: “Bác sẽ cấy những hạt giống đỏ của bác cho đồng bào miền Nam.”

 

 

Quảng Nam-Đà nẵng (QNĐN) Ngày mùng 2 thánh 9 năm 2005.

Huỳnh Thị Thanh Xuân

 

Một trong muôn vàn h́nh ảnh của con quỉ râu xanh Hồ chí Minh


2 bồ nhí của "Bác" trong chiến khu, Châu & Quyên

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính