QUAN VƠ "TÂN THỜI" LÀM THƠ!!!

 

Nam Nhân  (Quân nhân QLVNCH)

 

 

Đi lễ sớm về, Nam Nhân tôi ngả người ra ghế và chợt thiếp đi. Bỗng một giấc mơ khá khác thường ập đến, khi tỉnh dậy tôi vẫn nhớ nguyên cả câu chuyện.

 

Sự việc là như thế này: Rơ ràng lúc đó Nam Nhân tôi đang đọc tin trên các trang báo điện tử, thấy có tiếng động nhẹ, vội ngẩng lên. Chao ôi! Một người con gái phải nói là đẹp. Đôi mắt to, đen và sáng, nh́n vào đă thấy là rất thông minh. Nam Nhân tôi c̣n ngạc nhiên chưa kịp mở miệng th́ cô ta nói: "Anh cứ cho tôi tự nhiên, và xin để tôi nhờ anh một việc". Cô ta tự kéo ghế ngồi và nói:

- Tôi biết anh là sỹ quan trong Quân chủng Không quân của QLVNCH. Hoàn cảnh đất nước hiện nay khiến anh cùng nhiều anh chị em trong QLVNCH đă dùng BÚT LÀM VŨ KHÍ để giải trừ sự đô hộ hiện nay của tập đoàn việt-gian-cộng-sản. Chẳng phải sau tháng 4-1975, việt-gian-cộng-sản mới cài người vào lũng đoạn trong hàng ngũ những người chống sự xâm lược đỏ của Nga-xô và Tàu cộng. Chúng đă làm từ trước đó, nên vụ Mậu Thân (1968) mới có lũ chỉ điểm và trực tiếp tàn sát cả thường dân, như bọn Nguyễn đắc Xuân, Lê văn Hảo, anh em tên Hoàng phủ ngọc Tường, Hoàng phủ ngọc Phan…Và chuẩn bị cho vụ 4-1975, th́ có những lũ gọi là thành phần thứ ba, du ca phản chiến, du sinh thiên tả… và lũ gián điệp, như Đoàn viết Hoạt cùng bè lũ ở Vạn Hạnh, đeo băng đỏ "cách mạng 30" ra cầu Trương minh Giảng đón xe tăng ngụy quân cộng sản; Nguyễn đan Quế cũng thế, sau c̣n ra tham chính, v́ không được cái ghế "giám đốc bệnh viện Chợ Rẫy" nên mới làm ḿnh làm mẩy tí chút. Những bộ mặt khác như Nguyễn hữu Hạnh, Nguyễn thành Trung…, nhiều lắm, chắc anh đă biết. Đến khi vào tù, việt-gian-cộng-sản lại có thêm một danh sách dài  ngoằng những kẻ đầu hàng, phản bội, sống hèn và tham tiền, mà hiện nay đă lại ngă vào tay chúng trong cuộc chiến mới ở hải ngoại này. Chúng sử dụng bọn này trong việc chia rẽ lực lượng đánh việt-gian-cộng-sản, tung ra nhiều chiêu thức nhiều lập luận, nhưng đều có điểm giống nhau, đó là không cần phân tích t́m hiểu, cứ một ai đó dù là việt-gian-cộng-sản ác ôn, nói vài câu có vẻ chống đối là COI NHƯ ĐOÀN KẾT ĐỂ CHỐNG CỘNG và ĐỘI LÊN THÀNH LĂNH TỤ. Cứ đà đó th́ rơ ràng đang đâm đầu vào cái bẫy "Quên quá khứ; Xóa bỏ hận thù", có nghĩa "Ḥa giải, Ḥa hợp" với Việt-gian (là tay sai cho mọi thế lực xâm lược). Đă là VIỆT GIAN ÁC ÔN, ĐĂ và VẪN C̉N CA NGỢI TỔ CHỨC VIỆT GIAN, ĐĂ ĐÓNG GÓP CHO ĐẢNG VIỆT GIAN NHIỀU CÔNG SỨC, bây giờ ra hải ngoại đ̣i làm Lănh Tụ của những người có thành tích chống xâm lược qua bao thế hệ (nhiều gia đ́nh cả cha và con đều trong QLVNCH) bằng xương máu, tuổi trẻ với hạnh phúc gia đ́nh và ngay sinh mệnh bản thân!!! Thế mà cũng có cá nhân và tổ chức đảng phái "chính trị" chấp nhận và cổ vơ cho sự chấp nhận đó. Như thế có thể biết bọn họ là ai, tổ chức đảng phái đó là ǵ???"

 

Đôi mắt to, đen và thông minh ánh lên sự căm giận. Nam Nhân tôi ngồi yên, tôn trọng sự nổi giận xác đáng ấy. Khoảng một, hai phút trôi qua, cô gái tiếp:

- Bọn họ thật thiển cận, hoặc phải nói là có mưu đồ ǵ nên mới CHỐNG XÂM LƯỢC, CHỐNG VIỆT GIAN bằng dựa vào ĐẶC CÔNG ĐỎ và DÂN CHỦ CUỘI mà bỏ quên lực lượng CHỦ LỰC là NHÂN DÂN BỊ TRỊ và QLVNCH.

QLVNCH bị bỏ quên, chưa được đề cao và giao phó sứ mạng lịch sử này cho xứng với tầm vóc và thành tích chống xâm lược các loại. Có nhiều nguyên nhân, nhưng một nguyên nhân là v́, xin tự suy nghĩ lấy, ĐẦU NĂO của cái lực lượng tài ba đó không giống xưa kia, mà bị THẾ LỰC MA QUỶ thay vào bằng lũ VÔ CẢM, VÔ CHÍNH TRỊ, CƠ HỘI và HÈN.

 

Có thể nói rằng: Cuộc chiến chống XÂM LƯỢC ĐỎ ở VN ta, khởi đầu từ 1950, là lúc các tướng tá và cố vấn, binh lính Tàu cộng, sau đó thêm Nga-xô, vào sử dụng tổ chức việt-gian-cộng-sản và ngụy quân cộng sản, trong chiến tranh bành trướng chiếm thuộc địa đỏ, cho đến nay vẫn c̣n đang tiếp diễn, chưa hề ngưng nghỉ. Các h́nh thái chiến tranh thay đổi trong từng giai đoạn, NHƯNG VẪN LÀ ĐANG TỒN TẠI CHIẾN TRANH XÂM LƯỢC. Việc đổi trắng thay đen lịch sử chân chính vẫn đang được việt-gian-cộng-sản thực thi ngày càng thâm độc và tinh vi. Thí dụ: Khoảng nửa năm gần đây, một nhân vật trong nước được thoát ra ẩn số nhờ web Vietnamexodus, sau khi "đổi mới" (nghĩa là cắt bỏ ngang xương chương tŕnh Hội luận về tên đại việt-gian Hồ chí Minh), đó là nhạc sĩ Tô Hải. Trước hết, không biết từ nguồn tin nào mà ông Tô Hải được nâng lên là "Đại Tá" (ngụy quân cộng sản). Nếu vẫn nằm trong lính ngụy cộng sản cho đến nay, có thể ông nhạc sĩ Tô Hải lên tới cấp tướng, như bạn cùng lứa hoặc đàn em kế cận. Nhưng ông Tô Hải đă chuyển ngành từ  giữa thập niên 1950, cho nên cái tin đó là TIN BỊP (tại sao dzậy th́ phải hỏi chủ web). Những người biết ông Tô Hải, nhận thấy là người có tài, bạo mồm nhưng rất khôn nên việt-gian-cộng-sản chỉ coi ông ta có tài nhạc và cả tài NỔ. Cho nên ông ta có cuộc sống khá thoải mái so với nhiều người khác ở Bắc VN, trước 1975. Cái đáng lưu ư là trong cuộc phỏng vấn mới đây của phóng viên VietnamExodus, Trâm Oanh, ông nhạc sỹ Tô Hải này lại XÓA TỘI cho hai thằng sát nhân, đại việt-gian là Lê đức Thọ và Tố Hữu!!!??? Xin nhường quyền phán xét bằng suy ngẫm của bạn đọc, để biết nó sẽ tác hại và gây hoang mang như thế nào, nhất là giới trẻ về những thông tin do nhân chứng kể trực tiếp qua một web có chút uy tín là VietnamExodus!

 

Cô gái mắt to, đen và thông minh, nhếch mép cười buồn và nói tiếp:

- Anh theo rơi tin hàng ngày, có biết chuyện "Quan vơ tân thời", chắc hết việc, nên cho quảng bá thơ của ḿnh. Thơ t́nh nữa chứ: vận th́ nghèo nàn, nội dung th́ ủy mị, lông bông, mâu thuẫn. Phải nói là đọc lên th́ thấy tác giả không có tâm hồn nghệ sĩ, mà chỉ là một anh "thợ g̣ cho nó hợp vần".

 

Bỗng cô gái cười phá lên và hỏi:

- Anh có thấy quan vơ làm thơ thời chiến không?

- Có chứ. Lư thường Kiệt là một thí dụ.

- Đúng. Nhưng thơ "t́nh tếu táo" kia. Thế mà lại có bọn đầu óc văn nô NỊNH rồi, thật thảm hại, hèn hạ hơn chuyện "Anh thợ may b́nh thơ quan vơ".

 

Rồi cô gái cười và kể:

- Vào lúc thời b́nh, có một ông quan vơ nhiều công trạng, ngồi buồn mới nghĩ ra việc làm thơ. Ông ta nghĩ, làm thơ th́ phải có người b́nh mới hay. Không dám mời người có học, sợ họ chê cười. Ông ta bèn cho gọi người thợ may vẫn may áo trong phủ của ông đến và ra lệnh ngồi lai rai với ông vài xị đế để nghe thơ của ông và cho nhận xét. Được quan cho nhậu cùng chiếu, vinh hạnh quá, anh thợ may chắp tay thưa: "Sẵn có con chó chờ cục xương đây, xin Cụ Lớn thử vịnh ạ. Quan vơ vuốt râu và ngâm:

Chẳng phải voi, chẳng phải trâu

Ấy là con CHÓ cắn gâu gâu .

 

 

Anh thợ may: Câu đầu làm con hết sức đột ngột, câu hai con thở phào ra v́ ngạc nhiên. Thơ mà lay động đầu óc người nghe đến thế th́ tuyệt vời.

Quan vơ ngâm tiếp: 

Chẳng phải voi, chẳng phải trâu

Ấy là con CHÓ cắn gâu gâu

Khi ngủ với nhau th́ phải đứng!

Trăm năm chẳng được hớp trà tàu!!!

 

Vừa nghe dứt lời, anh thợ may vội sụp xuống lạy viên quan vơ như tế sao: " Dạ thưa thơ này c̣n nhỉnh hơn lưỡng quốc Trạng nguyên Mạc đĩnh Chi là cái chắc. Ngủ với vợ chỉ có một tư thế Đứng, và cả đời không ai cho mà cũng không biết uống trà tàu, rồi lại chẳng phải voi, thú trong rừng, và trâu, vật nuôi ở nhà th́ đúng là là là… CON CHÓ rồi. Đúng là CHÓ THẬT!

 

Được nghe nịnh, quan phổng mũi và chỉ tay vào chuồng chim bồ câu gần đó, e hèm:

- Này, ngươi hăy lắng nghe ta vịnh cái chuồng chim kia để biết khẩu khí của ta:

Bốn cột chênh vênh đứng giữa Trời

 

Anh thợ may b́nh:

- Con đoan chắc Cụ Lớn sẽ được thăng tiến tới "Tứ trụ Tiều đ́nh".

Quan vơ hứng trí:              

Bốn cột chênh vênh đứng giữa Trời

Anh th́ bay bổng, chú bay khơi

Cùng nhau sinh đẻ đầy con cháu

 

Anh thợ may la lên:

- Bẩm Cụ lớn, câu hai chứng tỏ Người là Anh Hùng có "chí tang bồng hồ thỉ" ạ. Câu ba là con cháu đầy nhà, hưởng phúc, nối nghiệp tổ tiên.

 

Quan vơ gật gù đọc tiếp:  

Bốn cột chênh vênh đứng giữa Trời

Anh th́ bay bổng chú bay khơi

Cùng nhau sinh đẻ đầy con cháu

Nướng chả, băm viên đánh chén chơi!

 

Vừa hết bài thơ th́ anh thợ may lại quỳ xuống, bẩm Cụ Lớn, số Người c̣n nhiều bổng lộc vô tận và năn nỉ xin cho hai bài thơ đó để đem về treo ở nhà. Nghe thế, quan thở dài:

- Ta đâu có biết chữ. Thôi để mai ta cho gọi thày đồ vào viết lại rồi thưởng cho tài b́nh thơ của ngươi. Giờ tạm cho ngươi hai mươi lạng bạc và năm hũ rượu hảo hạng.

 

Kể đến đó, cô gái mắt to, đen và thông minh, thở dài:

- Đấy là quan vơ lúc thời b́nh, không có học. Kẻ b́nh thơ chỉ là anh thợ may và quan vơ kia cũng biết người, biết ḿnh, đâu bạo gan, tham danh đến mù ḷa không biết ḿnh làm ra THẨN chứ đâu phải THƠ, mà quảng bá ra toàn thiên hạ. C̣n những tên nịnh bợ cũng có học này nọ. Vào lúc t́nh h́nh trong và ngoài VN đang biết bao biến động mà làm cái việc trái khoáy thế, xin anh thử nghĩ xem có phải là một sáng kiến trong thực thi một kiểu mẫu mới để 'hưởng ứng" cái gọi là nghị quyết 36 của việt-gian-cộng-sản???

 

Nói xong cô ta nhờ tôi phổ biến một bài thơ của cô. Tôi gật đầu bằng ḷng. Chợt tỉnh dậy, vẫn nhớ nguyên bài thơ đó mới lạ làm sao. Xin chép lại nguyên văn để quư bạn đọc thưởng lăm

                           

ĐÔI MẮT U TỐI

 

                                  Mắt tôi biếc cả hồ thu

                        Mắt anh u tối, vừa Ngu vừa Hèn

                                Đất nước đang cảnh rối ren

                        Tương lai dân tộc mọi miền tang thương

                                Học sinh trốn học, bỏ trường

                        Bao nhiêu bé gái dặm trường bán thân

                                Thương phế binh sống âm thầm

                        Lết lê đường phố kiếm ăn lần hồi

                                Bao nhiêu Vị tự thiêu rồi?

                        Bao nhiêu Vị nữa, cuộc đời lắt lay?

                                Truyền thống dân tộc lâu nay

                        Bọn việt-gian đă phá ngay từ đầu

                                Liếm gót Nga, bám đít Tàu

                        Thế mà "quan vơ" cắm đầu làm thơ

                                Nào là:"đáy mắt hồ thu"

                        Nào là:"giấc mộng viễn du hôm nào"

                                Nào là:"gió lọt song đào"

                        Nào là:"thánh thót", nào:"ru men t́nh"

                                Toàn là sáo ngữ linh tinh

                        Thấy thơ người, cũng nghĩ ḿnh thi nhân!?

                                Bỏ quên: "huynh đệ chi binh"

                        Bỏ quên ơn mẹ, chỉ t́nh với tang!?

 

                                Thời gian là đá thử vàng

                        Những ai son sắt, lá gan anh hùng

                                Đừng như thùng gỗ to đùng

                        Dù kêu bao lớn cũng L̉NG RỖNG KHÔNG!!!

 

 

Anh-quốc, ngày 14 tháng 9 năm 2008

 

Nam Nhân  (Quân nhân QLVNCH)

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]