Hăy nói và làm lại cho đúng!

 

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

 

 

Nam Nhân tôi nhận được bài viết của một bạn trẻ do một thân hữu gửi cho. “Bài không tựa từ một bạn trẻ trong nước”,  tác giả bài viết với bút danh Đặng Diễm Bích Chi.

 

Trước hết xin chân thành cám ơn vị thân hữu đă gửi cho bài viết này. Và không quên cám ơn cháu Đặng Diễm Bích Chi, tác giả bài viết thật cảm động.

 

Kính mời quư  độc giả cùng theo dơi bài viết của người bạn trẻ Đặng Diễm Bích Chi”.

 

  

Trước giờ vẫn nghe câu “Thắng làm vua, thua làm giặc” và “Kẻ thắng viết nên lịch sử”, nhưng chưa từng thấm thía nó như lúc này!

 

Ngày c̣n cắp sách đến trường, mỗi thứ hai đứng chào dưới cờ tổ quốc, gào lên cùng lũ bạn “…cờ in máu chiến thắng…” mà không biết rằng lá cờ ấy cũng có thấm máu của người thân ḿnh, những ḍng máu bị rẻ khinh, không được thừa nhận!

 

Khi người ta cố nhồi nhét h́nh ảnh về một đấng lănh tụ vĩ đại, toàn năng vào đầu óc non trẻ của tôi, tôi đă không kháng cự, chỉ đôi lúc tự hỏi một cách lén lút: “Thật là có con người như Thánh sống thế ư?” Bỡi v́ đôi khi những ǵ họ nói trước sau bất nhất. Họ chẳng bảo “Không có ǵ tuyệt đối và toàn vẹn” đấy sao? Hay có ngoại lệ?

 

Ngày đó ngây thơ đến mức nằm trong pḥng đọc bài học lịch sử oang oang, không ngừng mắng chửi “ngụy”, “tay sai”, mà không nhớ rằng ba ḿnh từng khoác áo lính của Việt Nam Cộng Ḥa !

 

Khi người ta dạy cho tôi phỉ báng những người lính “ngụy”, coi khinh họ như những kẻ không có lương tâm, những kẻ bán rẻ tổ quốc, những con người máu lạnh, giết người không gớm tay...

 

Th́ tôi, đă thấy những người lính sa cơ ấy rất hiền lành, là những người cha, người chồng mẫu mực, những người nông dân không ngại vất vả ngoài đồng.

 

Th́ tôi, thấy trong ánh mắt họ một nỗi đau bất lực v́ không bảo vệ được tổ quốc của ḿnh!

 

Th́ tôi, thấy họ loay hoay t́m cho gia đ́nh ḿnh một con đường tươi sáng khác để đi. Họ không ngồi đó và khóc cho một quá khứ tươi đẹp đă mất, đă bị cướp mất!

 

Tôi đă thấy họ dạy con họ yêu tổ quốc, yêu cội nguồn, và trân trọng t́nh thân! (xin đừng đánh đồng như cái cách người ta đang giả vờ tự lừa dối nhau, tổ quốc không bao giờ nên hiểu là “người chiến thắng”, và “người chiến thắng” cũng không phải là tổ quốc, nếu như hôm nay tôi nói tôi chẳng có chút cảm t́nh nào đối với “người chiến thắng” th́ không có nghĩa là tôi không yêu đất nước của tôi.

 

Tôi đă thấy họ t́m được một cuộc sống tốt đẹp hơn nơi đất khách, nhưng cái nh́n của họ vẫn hướng về nơi này một cách khắc khoải. Bởi lẽ, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp họ đă bị đẩy đi xa, quá xa, nơi họ được sinh ra và lớn lên, nơi c̣n có những người thân c̣n ở lại! Họ có thể trở về, nhưng họ sẽ không trở về, tôi biết thế, không phải v́ họ chê cố hương nghèo khó!

 

Khi người ta nói họ là những kẻ “vong quốc”, tôi sẽ lắc đầu bảo rằng không phải, họ là những người “vọng quốc” (luôn luôn hoài vọng về tổ quốc của ḿnh).

 

Khi người ta bảo rằng họ ở bên kia bờ biển đang t́m mọi cách phá hoại an ninh quốc gia, th́ tôi lại tin rằng, họ đă bày tỏ một nỗi thất vọng khôn xiết về cách “trị quốc” của “kẻ thắng”, họ đang bày tỏ niềm xót thương với những số phận đang ngày ngày t́m đến nhau trong niềm an ủi và hi vọng, dù là nhỏ nhoi. Họ đang cất lên tiếng nói giúp những người mà họ nghĩ rằng “thấp cổ bé họng”.

 

Không có triều đại nào vĩnh viễn, th́ sao cứ măi lừa mị nhau về cái gọi là “muôn năm”?

 

Khi người ta gọi bác tôi, ba tôi và anh tôi là “giặc” th́ tôi vẫn cứ tự hào về họ, những người đàn ông Việt Nam đúng nghĩa!

 

Khi người ta gọi họ là “ngụy” th́ tôi vẫn vô cùng kính trọng và yêu thương họ! Bản chất không nằm ở tên gọi và lịch sử cũng không thuộc về kẻ chiến thắng !

 

Tôi sẽ ngẩng cao đầu v́ là cháu, con và em của họ!”

 

Đặng Diễm Bích Chi, từ VN.

 

* * *

 

 

Đọc xong bài viết trên, trong trí tôi lại hiện ra h́nh ảnh của hai đứa bé trai t́nh cờ gặp trên đường từ ga Gia Rai, Trảng Táo đến Long Khánh năm nào.

 

Chẳng qua là, với bộ đồ lính Việt Nam Cộng Ḥa (VNCH) mà trại tù “cải tạo” phát, lâu ngày đă cũ, rách, vá nhiều chỗ, đầu không mũ, chân mang một đôi giày bố cũng vá luôn... Với dáng vẻ “thanh thoát” bề ngoài như vậy, dân chúng, đồng bào khi gặp đều nhận ra chúng tôi thật dễ và chẳng sai. Họ gọi chúng tôi là những người lính cũ, những người tù “cải tạo”. Đa số những người lớn tuổi khi gặp, họ đều nh́n chúng tôi với những ánh mắt cảm thông và tŕu mến dù phải kín đáo, dè dặt sự theo dơi của bọn công an, bộ đội hay tay chân của chúng đang trà trộn đâu đó trong đám đông, khoác ngoài với những bộ thường phục.

 

T́m một chỗ để ngồi. Và, đang lúc bâng khuâng...

 

- “Sao các chú đầu hàng vậy?!!!”

 

Câu hỏi bất chợt của hai anh em thằng bé đang đứng trước mặt tôi và người bạn đồng tù, kéo tôi về thực tại. Thằng lớn chừng 14 tuổi, c̣n em nó chừng 10 tuổi. Nước da đen sạm, nhưng trông mặt khá thông minh, lanh lợi. Cả hai đều mặc quần đùi với chiếc áo sơ mi cũ ngắn tay. Tôi ngước nh́n hai cháu trai với câu hỏi bất ngờ, nhưng lại quá đúng với thân phận của chúng tôi lúc bấy gi! Trên hai khuôn mặt trẻ thơ, tôi thấy hiện rơ nhiều nét chịu đựng lẫn ưu tư trước tuổi quá nhiều!

 

Tôi đă không trả lời trực tiếp câu hỏi này, hay đúng hơn, là tránh trả lời hai cháu bé trong hoàn cảnh “tù” của chúng tôi, mà đă hỏi ngược lại: “Hai anh em cháu đi đâu đây, các cháu c̣n đi học không?...  Sau này lớn lên...”. Câu nói của tôi cũng bỏ lửng như việc anh em chúng tôi rời nhiệm vụ thật hụt hẫng vào gần trưa, ngày 30/4/1975 vậy!

 

Anh em thằng bé ngược lại cũng không trả lời, tần ngần ngồi xuống bên tôi, một lát sau, thằng lớn nói: “Ba cháu cũng đi tù như các chú vậy...” !!! Rồi nó đứng dậy, kéo thằng em ln vào đám đông trên tàu, để lại trong tôi một nỗi bùi ngùi khôn tả!

 

Từ dạo ấy, h́nh ảnh hai đứa bé trai và câu hỏi của thằng lớn thường trở về trong trí tôi mỗi khi nhớ về quê hương, nhớ về đồng đội, nhớ về bạn bè trong ngày nhận cái gọi là “quân lệnh” bức tử cả Quân lực VNCH từ chiếc radio của người Thượng sĩ phụ tá; và, nhớ đến đồng bào tôi đang c̣n oằn lưng gánh chịu những tai ương từ cái đảng CSVN đè nặng ách cai trị trên đầu, trên cổ họ!

 

Viết đến đây, tôi lại nhớ câu nói của Đại úy Khoa, Đoàn trưởng Đoàn Bào tŕ cấp căn cứ, mà Xưởng của tôi nằm trong cấp số của ông.

 

Sau cái lệnh bức tử ấy, không riêng ǵ với QLVNCH, mà Dương văn Minh đă tiếp tay bức tử cả nước VNCH!

 

Mọi Xưởng trong các Phân đoàn nhận được lệnh tập họp ngay sân, trước văn pḥng Đoàn trưởng. Đại úy Khoa, (người vừa thay thế Đại úy Chính được chuyển vùng công tác đi Phù Cát, Sư Đoàn VI KQ.) kết thúc buổi tập họp bất thường về cái lệnh “hèn nhát” của Dương văn Minh bằng câu:

 

- Dù sao, các anh nên ở lại với những người bên kia vẫn thoải mái, dễ thở hơn là chạy sang Mỹ, ra ngoại quốc!.... Họ cũng là người Việt...

 

Tan hàng, về Xưởng, tôi đă tập họp đa số anh em c̣n lại trong Xưởng và lên tiếng phản đối việc Đ/úy Khoa đă phát biểu câu nói không thể chấp nhận được trước hàng quân. Với tôi, chúng ta không thể nào sống với bọn Việt cộng được hết! Sau đó, tôi từ giă mọi người...

 

* * *

 

Một hôm, có dịp ghé lại uống cà phê với người bạn được thả về cùng đợt và về “tạm trú” tại nhà cha mẹ trong cùng một quận. Hôm đó, anh bạn tôi giới thiệu một người quen cùng xóm, cách nhà anh ta mấy căn. Sau vài câu chào hỏi xă giao. Người bạn cùng xóm của anh bạn tôi, nh́n tôi và hỏi:

 

- Ông ở Căn cứ 40 Chiến Thuật? Chắc ông không nhận ra tôi?

- Vâng, tôi không biết anh. Trước đây, anh làm việc ở đâu?

- Chắc chắn ông không biết tôi, nhưng tôi biết ông. V́ tôi làm bên Tiếp Liệu. Hồi đó An ninh Không Quân biệt phái tôi sang bên đó...

- Th́ ra vậy.

....

 

Sau khi biết là bạn, phe ta. Tôi c̣n được biết nhiều tin tức “an ninh” mà ḿnh không hề biết tới trước đó.

 

Theo anh bạn vừa gặp cho biết, trước ngày 30/4/1975, ngoài Đ/úy Khoa, c̣n một vài sĩ quan khác trong căn cứ, cũng đă và đang bị theo dơi v́ có dính dáng với mấy con nhện... ngoài phố. Có lần Đ/úy Khoa đă bị bắt gặp chở một vài con vào trong căn cứ rồi...

 

Tối hôm ấy, được nghe kể, biết thêm chuyện... và... lại thêm chồng chất nỗi buồn!!!

 

* * *

 

Bắt đầu cuộc sống mới tự do nơi xứ người, với ưu tư canh cánh bên ḷng là làm sao cho giới trẻ biết được sự thật tại sao chúng ta tỵ nạn nơi xứ người. Biết nguyên nhân từ đâu những khốn khổ, đau thương đă và đang xảy ra trên quê hương của ḿnh. Hầu mong giới trẻ sẽ là những cánh tay đắc lực góp phần xây dựng lại đất nước không cộng-sản. V́ “thanh niên, tuổi trẻ là rường cột của đất nước” kia mà!

 

Gia đ́nh chúng tôi đă lăn xả vào với sinh hoạt trong cộng đồng nơi xứ định cư, mong mai này, với những mầm non được vun đắp hôm nay nơi xứ tự do, có cơ may tươi tốt và hữu ích cho dân tộc trong tương lai.

 

Trở lại hoàn cảnh trong nước, dưới sự cai trị bằng chính sách khủng bố của đảng Cộng sản Việt Nam, người dân Việt từ già trẻ, trai gái ở mọi lứa tuổi, đều luôn sẵn sàng khi bị bọn cầm quyền bắt đi tù bất cứ ở đâu, bất cứ lúc nào, chẳng kể ngày lẫn đêm đă trở thành nếp sống phải cam chịu sau khi chúng cưỡng chiếm nước VNCH, đơn phương xé bỏ hiệp định Paris, 1973 về Việt Nam.

 

Chính quyền dân cử của nước Việt Nam Cộng Ḥa th́ với Việt cộng, chúng gọi là “ngụy quyền”, Quân lực VNCH th́ chúng bôi nhọ là “ngụy quân”, người dân của nước VNCH th́ chúng gọi là “ngụy dân”. Những danh từ bôi bẩn kiểu trên đă được cả một hệ thông tuyên truyền của khối Cộng sản quốc tế hỗ trợ, đánh lừa được một số người nhẹ dạ cả tin, thiếu suy nghĩ, trong đó, một số trí thức đă được ăn học, thành tài nhờ vào những phương tiện và bầu khí tự do của nước VNCH mới có. Và những kẻ được sinh ra, nuôi dưỡng để lớn lên bằng cơm gạo của nước VNCH đă chấp nhận theo đuôi, làm tay sai cho Việt cộng. Chúng ta vẫn thường nghe nói tới, họ là những kẻ “ăn cơm Quốc Gia, thờ ma cộng sản”!

 

Chúng ta, những người dân của nước VNCH cũng không quên câu nói của tên Việt cộng Nguyễn Hộ. Sau khi cưỡng chiếm xong nước VNCH, vào đến miền Nam, chính hắn đă tuyên bố: “Nhà ngụy ta ở, vợ ngụy ta lấy, con ngụy ta bắt làm nô lệ”.

 

Bởi cướp nước và cai trị bằng chính sách khủng bố của đảng Cộng sản như vậy, nên tại miền Nam, tức nước VNCH, những người vợ, con hoặc thân nhân của các thành phần Quân, Cán, Chính nước VNCH đă bị khủng bố tinh thần mà “khiếp sợ” trước những đ̣n thù của bạo quyền Việt cộng mà phải gọi chồng, cha, anh ḿnh là “ngụy”, chế độ Tự Do tươi đẹp với nền Dân Chủ non trẻ là chế độ “ngụy” mỗi khi nhắc đến. Nhất là những gia đ́nh nào đă bị chúng đầy ải lên các vùng xa xôi hẻo lánh, mà qua mỹ từ của chúng gọi là vùng “Kinh tế mới”.

 

Gia đ́nh, người thân của chúng ta trong ṿng kềm tỏa, cai trị của Cộng sản Việt Nam, nên việc họ phải nói sao cho được yên ổn mà sống c̣n, th́ chúng ta đương nhiên không mảy may buồn ḷng, thắc mắc.

 

Nhưng, những nghịch lư trên không riêng chỉ xảy ra nơi người Việt tại quốc nội dưới sự kềm kẹp của chế độ Cộng sản, mà nó lại xuất hiện ngay nơi những người Việt tỵ nạn từ những năm đầu và đang sinh sống trên các mảnh đất tự do Âu Mỹ!

 

Xin được kể ra một vài sự việc có thật mà người viết từng gặp phải như sau:

 

1.- Một hôm, trong lúc theo dơi chương tŕnh tường thuật lại cuộc biểu t́nh của cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản bên Hoa kỳ, chống tên Việt cộng Nguyễn Minh Triết sang Mỹ làm “ma cô, dắt mối”. V́ chắc chắn, người Việt chúng ta không thể nào quên câu chào mời của tên ma cô Nguyễn Minh Triết, khi hắn đem phụ nữ Việt Nam ra để mời chào, dụ khị giới kinh doanh Hoa kỳ! Thật đúng là tên ma cô hạng bét, nhưng lại là một trong những tên đứng đầu cái đảng CSVN!

 

Lúc cô phóng viên hỏi một người đàn ông, về lư do tham gia biểu t́nh, th́ được người đàn ông nọ tự giới thiệu trong khi trả lời: “Tôi là Trung úy “ngụy” .....” !!!

 

Nghe tới đó, tôi tắt máy, đứng dậy rời khỏi bàn! Ḷng ḿnh chùng hẳn xuống!!!

 

 

2.- Một chiều Chúa nhật nọ, khi có dịp ghé thăm nhà một người bạn. T́nh cờ hôm ấy, nhà anh bạn đang có khách. Tôi hỏi thăm vài câu ngay ngưỡng cửa và chào định dịp khác sẽ ghé lại. Hai vợ chồng anh bạn cố mời vào chơi, v́ đă lâu tôi mới có dịp ghé.

 

Vừa bước qua ngưỡng cửa, anh bạn tôi nói ngay:

- Khách quen cả mà, mời vô...

 

Bên trong pḥng khách, một gia đ́nh hai thế hệ, với cặp vợ chồng trẻ mà thỉnh thoảng trước đó tôi có gặp trong những lần sinh hoạt cộng đồng tại đây, và đôi lần tại nhà anh bạn này nữa. Bà mẹ và người chị của cặp vợ chồng trẻ này.

 

Sau khi chào hỏi, giới thiệu và xă giao qua vài câu mở đầu. Người chị lớn trong gia đ́nh của cặp vợ chồng trẻ, mới sang chơi từ quê nhà, hỏi tôi:

- Anh đă về Việt Nam chưa?

 

Tôi trả lời:

- Chưa, khi nào hết bọn Việt cộng, tôi sẽ về.

 

Chị ta đon đả:

- Bây giờ chính phủ họ tha hết rồi, anh nên về cho biết. Nước ḿnh đổi mới nhiều lắm...

 

- Tội ǵ mà tha!!!...

Tôi dằn lại cái cảm xúc ngai ngái baất chợt hiện ra.

 

Chị ta rơi vào im lặng, trên khuôn mặt không dấu nổi chút ngượng ngùng...

 

Anh bạn tôi lên tiếng lái sang chuyện khác, đánh tan bầu không khí bất chợt không vui này.

 

Sau đó, tôi kiếu từ, ra về sớm hơn thường lệ.

 

Qua hai sự kiện có thật xảy ra kể trên. Một tại xứ sương mù này, là một nước dân chủ, tự do lâu đời mà nhất nh́ thế giới. Và một việc xảy ra tại Hoa Kỳ, một nước văn minh, tự do không kém nơi này. Vậy mà, đă xảy ra những nhận thức hời hợt đưa đến những lời nói quả là hoàn toàn sai sự thật, chẳng có lợi cho chính nghĩa và cho dân tộc chút nào cả!

 

Nội dung lá thư của người bạn trẻ từ trong nước ở trên. Nam Nhân tôi tin chắc rằng, cùng với hơn ba triệu người Việt tỵ nạn Cộng sản hải ngoại và hơn tám chục triệu đồng bào trong nước, trong đó có người viết này, đang mừng:

 

1.  Mừng v́ hiện nay người dân trong nước, nhất là giới trẻ đă nh́n rơ bản chất bán nước, buôn dân của bè lũ cầm quyền cai trị là đảng CSVN. Họ đă nhận chân được căn nguyên, cội rễ gây ra và đưa đẩy đất nước đến t́nh trạng suy đồi về mọi mặt trong xă hội. Và nhất là, Việt Nam đang đứng trước thảm họa mất nước về tay của Tàu cộng mà cũng chính do bàn tay của dảng Cộng sản Việt Nam cai trị gây ra.

2.  Từ nhận thức trên, con dân nước Việt ở mọi lứa tuổi, già, trẻ, gái, trai sẽ nối chí Tiền Nhân anh dũng, đứng lên diệt sạch cái mầm mống gây ra đại họa cho đất nước và tiếp tới giành lại từng tấc đất, từng vùng biển của Tổ quốc Việt Nam trong tay Tàu cộng.

3.  Ṇi giống Việt Nam sẽ luôn măi trường tồn, hùng mạnh và dân tộc, đất nước Việt Nam sẽ có Độc Lập, Tự Do một ngày không xa.

 

C̣n phần chúng ta, những người Việt tỵ nạn Cộng sản may mắn đang được định cư trên các nước Tự do... Âu, Mỹ, chúng ta được hưởng đủ quyền của một con người, không bị Cộng sản Việt Nam kềm kẹp, ŕnh rập, khủng bố ngày đêm...

 

Để luôn xứng đáng với sự tin tưởng của đồng bào và các lớp đàn em, con cháu chúng ta trong cũng như ngoài nước, và để đáp ứng với nhu cầu của nước nhà; chúng ta phải mạnh dạn, can đảm hăy nói và làm lại cho đúng!

 

Bổn phận của mỗi người chúng ta phải được thực thi cho đúng đắn v́ một nước Việt Nam không Cộng sản, Độc Lập, Tự Do, Cường thịnh, Thanh B́nh,  và Hạnh Phúc thật sự đến cho muôn nhà.

 

 

Anh quốc, hiệu đính ngày ngày 03/6/2012

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính