CSVN: Kẻ đă gây ra hai lần Quốc Hận!

 

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

 

 

Nhân đọc bài: ““Tuyên ngôn” mất độc lập: ngày 2/9/1945”. Nam Nhân tôi hoàn toàn đồng ư với tác giả Cao Lân:

“chính đảng Cộng sản Việt Nam là thủ phạm đă gây ra cả hai ngày Quốc Hận: 20/7/1954, và Ngày Quốc Hận 30/4/1975.”.

 

 

Quốc Hận lần thứ nhất, 20/7/1954

 

Ngày 26/04/1954, trên bàn hội nghị tại Genève, gồm 9 quốc gia đă nhóm họp để bàn về việc tái lập ḥa b́nh tại Triều Tiên và bán đảo Đông Dương. Đó là: Anh, Mỹ, Liên xô, Trung cộng, Pháp, Lào, Cambodia, Việt Minh - do Phạm văn Đồng làm trưởng đoàn (sau này là Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa) và Quốc Gia Việt Nam (do ông Nguyễn Quốc Định làm trưởng đoàn, sau đó là Bác sĩ Trần văn Đỗ).

 

Việt Minh (tức đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay, do Hồ chí Minh làm thủ lănh) đă đặt bút kư vào hiệp định chia đôi đất nước này. Phái đoàn Quốc Gia Việt Nam đă từ chối không kư vào hiệp định chia cắt đất nước do ngoại bang và Việt Minh cấu kết.

 

 

 

Tạ Quang Bửu, phía Việt Minh kư kết với Pháp bản hiệp định chia cắt đất nước

 

 

 Sinh viên Sài g̣n phản đối Hiệp định Genève chia đôi đất nước, đă treo cổ h́nh nộm De Gaulle và Hồ chí Minh

 

 

Kết thúc, hiệp định này được tuyên bố, ban hành ngày 20/7/1954. Sông Bến Hải, vỹ tuyến 17, đă được chọn làm ranh giới phân chia giữa hai miền Nam, Bắc. Và cũng từ đó hai nước Việt Nam đă được công pháp quốc tế công nhận:

-         Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa (VNDCCH), từ vỹ tuyến 17 trở ra miền Bắc.

-         Việt Nam Cộng Ḥa (VNCH), từ vỹ tuyến 17 trở vào Nam cho tới mũi Cà Mau.

 

Từ đó, cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải được chia 2: phần trong Nam sơn màu xanh; phần ngoài Bắc sơn màu đỏ; giữa là vạch sơn trắng nhằm làm ranh giới.

 

Cầu Hiền Lương, bắc qua sông Bến Hải

 

Cũng theo sự thỏa thuận trong hiệp ước tại Genève về Việt Nam nói trên, người dân hai miền Nam, Bắc được tự do lựa chọn thể chế và nơi ḿnh sinh sống trong ṿng 300 ngày.

 

Như mọi người dân Việt hai miền khi ấy đă chứng kiến, và qua sử liệu, phim ảnh đă được lưu giữ, th́ mọi người Việt đến nay nhận ra rằng: Liền sau khi hiệp ước Genève về Việt Nam được công bố có hiệu lực, th́ một làn sóng khổng lồ, một cuộc di cư vĩ đại trong lịch sử của đất nước bắt đầu. Gần một triệu người dân miền Bắc đă tỵ nạn Cộng sản, di cư vào được Nam để lập nghiệp và sinh sống dưới thể chế tự do của nước Việt Nam Cộng Ḥa. Đó là chưa kể những vùng tại miền Bắc Việt Nam khi ấy, đă bị bọn Việt Minh kiểm soát, ngăn chận, cấm cản không cho người dân đi đến các điểm tập trung để được đưa vào Nam. Nếu không, con số người miền Bắc di cư vào miền Nam tự do đă cao hơn gấp nhiều lần như đă được ghi lại. Trái lại, không một người dân miền Nam nào (ngoài những thành phần đảng viên cộng sản theo lệnh tập kết), đă đi trở ngược ra ngoài Bắc để sống chung với Việt Minh, cộng sản.

 

 

H́nh ảnh làn sóng di cư vào Nam, 1954

 

Từ đó, ngày 20/7 hàng năm, người dân Việt cả nước xem đó là ngày Quốc Hận. Và, chính bọn Việt Minh, tức đảng CSVN đă làm tay sai cho Nga xô đứng ra kư kết chia đôi đất nước! Chúng là thủ phạm!

 

Đa số người dân Việt đă lầm tưởng sau Quốc Hận 20/7/1954, th́ đảng CSVN do Hồ và bè lũ sẽ để yên cho người dân hai miền yên ổn làm ăn, xây dựng đời sống an vui cho gia đ́nh, bản thân và đất nước.

 

Nhưng không, những ǵ xảy ra từ đó cho tới nay, năm 2012 này, đảng CSVN vẫn tiếp tục làm tay sai cho hết Nga xô, với mưu đồ ảo vọng là nhuộm đỏ thế giới qua khẩu hiệu “tiến tới thế giới đại đồng”.  Và nay , cũng đảng CSVN đă và đang tiếp tục làm tay sai cho Tàu cộng.

 

 

Quốc Hận lần thứ hai, 30/4/1975

 

Sau khi kư cam kết không vi phạm, xâm lấn lẫn nhau, để sau đó, một cuộc Tổng tuyển cử do người dân hai miền sẽ chọn thể chế cho đời sống tương lai của ḿnh và con cháu cũng như đất nước. Nhưng thực tế, đảng CSVN đă hành động ra sao th́ mọi người dân Việt đều đă nhận ra.

 

Sau khi cuộc xâm lăng nước VNCH xong (mà chúng gọi là tiến hành cuộc cách mạng giải phóng đất nước), chính CSVN cũng đă công khai tuyên bố, viết ra, in thành sách báo, văn bản hẳn hoi về việc chúng cài người và chôn giấu vũ khí tại miền Nam Việt Nam, tức nước Việt Nam Cộng Ḥa sau hiệp định Genève, 1954; để sau đó dùng người lẫn vũ khí nhằm phá hoại sự an b́nh, cản trở việc xây dựng ấm no cho người dân ở phía Nam vỹ tuyến 17 của chính quyền VNCH, và để hỗ trợ việc xâm lấn nước VNCH. Hành động vi phạm trắng trợn đó của CSVN được sự chỉ đạo và cung cấp vũ khí, đào tạo nhân sự từ Nga xô và Tàu cộng. Sau này, kéo theo sự cung cấp vũ khí, đạn dược, quân trang, quân dụng từ cả khối Cộng-sản đàn em của Nga xô.

 

Chúng ta đă không lạ ǵ từ trận chiến Điện Biên Phủ với các tướng của Tàu cộng là La Quư Ba, Trần Canh, Vi quốc Thanh… cùng lính của Tàu sang “hữu nghị” giả Việt Minh đánh Pháp “giùm”. Và sau này, ngay cả Bắc Hàn cũng đă cho người của chúng sang lấy hài cốt binh lính của chúng bị thiệt mạng trong cuộc chiếm cướp nước Việt Nam Cộng Ḥa, đem về nước an táng lại.  C̣n Tàu cộng, th́ chúng có cả nghĩa trang và đài tưởng niệm cho binh lính của chúng bị thiệt mạng trong chiến trận cướp nước VNCH này, ngay trên đất Bắc.

 

Và cuộc chiến xâm nhập trái phép cả người lẫn vũ khí từ miền Bắc Việt Nam qua các khẩu hiệu: “Sinh Bắc, tử Nam”, “chống Mỹ cứu nước”…

 

Thêm cái gọi là “Chính phủ lâm thời Cộng Ḥa miền Nam Việt Nam” tức Mặt trận giải phóng miền Nam, đă được sự thúc đẩy và hỗ trợ thành lập của đảng CSVN năm 1960.

 

Nguyên việc, đến 1965, quân đội Mỹ và đồng minh mới bắt đầu đưa quân vào tham chiến tại miền Nam, để giúp nước VNCH chống lại làn sóng Đỏ Nga, Tàu mà CSVN là công cụ trực tiếp. Qua chiêu bài “đánh Mỹ cứu nước, miền Nam đi trước về sau”… đảng CSVN đă gian trá, lừa bịp để lùa bao thế hệ thanh niên miền Bắc vào ḷ lửa chiến tranh xâm lăng nước VNCH. Hàng trăm ngàn thanh niên miền Nam cũng đă hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ đồng bào, bảo vệ làng thôn và lănh thổ của quốc gia VNCH.

 

Cuộc chiến xâm lăng nước VNCH của đảng CSVN với sự trợ giúp súng đạn của Nga Tàu, đă kết thúc vào ngày 30/4/1975.

 

Từ đó, lại một chuỗi năm tháng trả thù mọi thành phần từ “ngụy quân, ngụy cán, ngụy quyền cho tới ngụy dân”, nghĩa là hết thảy mọi người sinh sống dưới chế độ tự do của nước VNCH trước đó, đều bị lũ VGCS, đảng CSVN bắt đầu trả thù. Trả thù tàn độc, dă man, dai dẳng… hơn tại miền Bắc trước đây sau ngày chúng kéo nhau vào cướp chính quyền tại Hà nội. Những trại tù trá h́nh “tập trung cải tạo” nhằm giết lần ṃn thể xác và tinh thần của Dân, Quân, Cán Chính VNCH.

 

Cho tới hiện nay, sự trả thù này vẫn c̣n tiếp diễn, hệ lụy sự trả thù của lũ Việt gian buôn dân bán nước này, nhằm triệt tiêu sức đề kháng của người dân, không những với chính bọn người cai trị ḿnh, chúng c̣n ra sức tiêu diệt luôn cả sức đề kháng chống giặc ngoại xâm của một dân tộc anh hùng mà Tổ Tiên Việt Nam chúng ta đă dày công gây dựng và truyền lại!

 

Cho nên, làn sóng người lại một lần nữa tỵ nạn CS không c̣n chỗ yên ổn trên quê hương ḿnh để t́m đến định cư, mà đă đành đoạn bỏ quê Cha, đất Tổ, bỏ mồ mả Ông Bà và đất nước… tạm lưu vong xứ người trên cùng khắp thế giới! Với trên năm trăm ngàn người dân Việt đă bỏ ḿnh trong ḷng đại dương khi vượt biển t́m tự do. Chưa kể bao nhiêu ngàn ngưới đă bị vùi thây đâu đó trên rừng, dưới suối qua các ngả đường bộ. Và, những người bị giết tức tưởi qua bao nhiêu vụ lừa đảo nhằm thoát khỏi ngục tù Cộng sản!

 

Đến nỗi, người ta phải diễn tả qua câu: “Cây cột đèn có chưng, nó cũng vượt biên nữa!” mới lột tả được mức độ tàn độc của bọn CSVN đối với người dân nước VNCH.

 

Quốc Hận 30/4/1975, là Ngày Quốc Hận lần thứ hai!

 

Trong ṿng 20 năm của thế kỷ 20. Cộng sản Việt Nam là kẻ đă gây ra hai ngày Quốc Hận cho dân tộc chúng ta, với hàng triệu sinh linh bị chết oan uổng, hàng trăm ngàn gia đ́nh hai miền bị ly tán, đất nước v́ chiến tranh xâm lăng của làn sóng đỏ mà suy đồi chậm tiến... Ngay cả đạo đức và luân lư cũng bị chúng hủy hoại khéo léo bằng những âm mưu thâm độc mà chỉ có bọn buôn dân bán nước mới dám thực hiện.

  

 

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

 

-----------------------------------------------

 

“Tuyên ngôn” mất độc lập, ngày 2/9/1945!

 

Cao Lân

 

 

Là người Việt Nam, th́ ai cũng biết: Mở đầu cái gọi là “Tuyên ngôn độc lập” ngày 2/9/1945, Hồ Chí Minh đă lấy những lời trong Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ năm 1776:

 

“Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền b́nh đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”.

 

Nhưng bất hạnh thay cho toàn dân Việt, v́ cũng chính ngày này, đă đánh dấu cho một ngày nước Việt Nam sẽ mất độc lập như ngày hôm nay; là ngày Hồ Chí Minh, đă dùng những thủ đoạn để cướp hết tất cả công lao của toàn dân, rồi đánh lừa cả nước bằng những lời lẽ trong Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ.

 

“Độc lập- b́nh đẳng-quyền được sống-quyền mưu cầu hạnh phúc” ở đâu?! Khi tất cả những tội ác của đảng Cộng sản do Hồ Chí Minh đem du nhập vào đất nước Việt Nam, th́ ngày hôm nay, qua mạng lưới Internet, những đoạn phim, những h́nh ảnh kể từ sau ngày gọi là “độc lập 2/9/1945”, theo lệnh của Hồ Chí Minh, đảng Cộng sản Việt Nam đă thực hiện những màn giết người vô cùng dă man qua các những “cuộc cải cách ruộng đất, cách mạng văn hóa”, và đặc biệt là theo lệnh của của Hồ Chí Minh, đảng Cộng sảnViệt Nam đă thi hành những cuộc tắm máu của đồng bào vô tội tại Huế, trong những ngày Xuân của Tết Mậu Thân, 1968. Những cảnh giết người c̣n ghê rợn cả loài ác thú, tất cả đă phơi bày cho cả thế giới đều được nh́n thấy, những h́nh ảnh này, đă cho các thế hệ sau này, phải kinh tởm khi nhắc đến cái tên Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam.

 

Đảng Cộng sản Việt Nam đă “trước sau như một” qua tên khát máu Tố Hữu, với khẩu hiệu:  

“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,

Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong, 

Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung ḷng,

Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt”.

 

Và những bàn tay vấy máu đồng bào của Cộng sản Việt Nam cho tới nay, chúng vẫn cứ “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ”. Do đó, mà mọi người đă  nh́n thấy được những h́nh ảnh của bọn Công an Cộng sản đă dùng những cực h́nh man rợ, trước khi xuống tay  giết người vô cùng tàn bạo, với những xác thân đẫm máu của những đồng bào vô tội ở trong nước; đặc biệt, là chúng vẫn một ḷng: “Thờ Mao chủ tịch, thờ Sit-ta-lin”, vẫn xem bọn Nga, bọn Tầu là tổ tiên của chúng, cho nên, chúng mới phải “thờ”. Không những chỉ “thờ”, mà đảng Cộng sản Việt Nam đă v́ miếng đỉnh chung, mà đă đem Hoàng Sa, Trường Sa và cả những thành phố như B́nh Dương, B́nh Thuận, Hải Pḥng, Cam Ranh, Vũng Tầu… cũng những vùng đất mầu mỡ của đất nước đem dâng, bán cho bọn giặc Tầu không hề tiếc thương  những ḍng máu của tiền nhân đă đổ xuống, để có một giang sơn hoa gấm như ngày hôm nay.

 

Nên nhớ, nếu Hồ Chí Minh “chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa” không ra lệnh cho đảng Cộng sản Việt Nam xé bỏ hiệp định Genève, ngày 20/7/1954, về Việt Nam, xua quân xâm lăng nước Việt nam Cộng Ḥa,với “quyết tâm” là phải tóm thâu hết cả nước Việt Nam để dâng cho giặc Tầu, th́ chắc chắn không có cuộc tắm máu đồng bào vô tội  trong những ngày Tết MậuThân, 1968, tại Huế, và không có ngày Quốc Hận 30/4/1975, với hàng triệu quân, Dân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Ḥa phải chịu những cảnh đày ải trong những trại tù “cải tạo” trên những “vùng kinh tế mới” hay đă chết trên những con đường vượt thoát khỏi nước để chạy trốn bọn Cộng sản bạo tàn.

 

Hồ Chí Minh đă gian  manh  khi đă đạo văn trong Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ để lừa bịp toàn dân:

 

“Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền b́nh đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được”.

“B́nh đẳng- không ai có thể xâm phạm”. Vậy chúng ta nên nói lại, để cho đồng bào hiểu rằng:  

 

Tất cả mọi đảng viên TRUNG KIÊN của đảng Cộng sản Việt Nam đều được b́nh đẳng-Chỉ có đảng Cộng sản Việt Nam là không ai có thể xâm phạm; và chỉ có đảng cộng sản Cộng sản Việt Nam mới có quyền xâm phạm tất cả những quyền lợi, kể cả mạng sống của người dân Việt,; c̣n tất cả những người dân nghèo khổ, thấp cổ, bé họng, th́ đừng mơ chi đến những chuyện “khiếu kiện, công bằng…”; bởi v́, những cái gọi là “ṭa án nhân dân, là “ủy ban nhân dân, pḥng Công an…”. Nói chung là “luật pháp, chính quyền nhân dân” tại nước Việt Nam Cộng sản, chỉ là những bức b́nh phong, để che đậy những hành vi tàn ác của đảng Cộng sản, để áp bức tất cả những ai dám lên tiếng chống lại Tầu Cộng và Việt Cộng, v́ bọn chúng tuy hai nhưng là một; bằng chứng là chúng luôn luôn đi diễn lại những tṛ như, hôm nay bọn chúng lên tiếng làm ra cho có vẻ “chống Tầu”, th́ ngày hôm sau, bọn chóp bu của chúng phải vội vàng khăn gói sang Tầu, khấu đầu yết kiến “Thiên triều”.

 

C̣n “quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”; th́ bất kể một người b́nh thường nào, cũng đều thấy, những cảnh đấu tố nhau giữ những người thân yêu ruột thịt, bỏ tù những người yêu nước, tranh đấu cho tự do, dân chủ, gây ra những cảnh vợ chồng mất nhau, con cái phải ĺa xa cha mẹ, đau khổ mỗi ngày càng thêm chồng chất, th́ làm sao có “quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc “ ?!

 

Tuy nhiên, là những người Việt Nam yêu nước chân chính, đứng trước đại họa: đất nước sẽ trở thành một tiểu quận của bọn giặc Tầu, th́ tất cả chúng ta, không v́ bạo lực của đảng Cộng sản, mà có thể măi măi phải cam đành cảnh áp bức, đọa đày, bởi v́, muốn có tự do, dân chủ, muốn giành lại quê hương, đất nước, th́ không c̣n cách nào khác, là tất cả, toàn dân Việt phải ư thức được những nguy cơ đó, mà phải cùng nhau một ḷng đứng lên tự cứu lấy chính bản thân, cứu lấy non sông, và phải đập tan cái đảng Cộng sản Việt Nam, sau đó đánh đuổi giặc Tầu ra khỏi lănh thổ và lănh hải của Tổ quốc Việt Nam. Bởi v́, chính đảng Cộng sản Việt Nam là thủ phạm đă gây ra cả hai ngày Quốc Hận: 20/7/1954, và Ngày Quốc Hận 30/4/1975.

 

 

Anh quốc, đầu giờ ngày 2/9/2012

Cao Lân

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính