Thảm trạng gia đ́nh tại Mỹ

 

Nam Huỳnh

 

 

Sau 30-4-1975, như tất cả các Sĩ Quan QLVNCH c̣n ở lại miền Nam, bản thân tôi đă phải chịu hơn 6 năm tù "cải tạo".

 

Trước khi có dịp định cư tại Hoa Kỳ, tôi đă nghe nhiều chuyện "dở khóc, dở cười" tại cái quê hương hợp chủng này, nên tôi luôn cẩn thận, chuẩn bị tinh thần để sẵn sàng đối diện với thực tế.

 

Đặt chân đến Mỹ vừa tṛn 3 tháng, th́ gia đ́nh tôi đă phải ứng phó với sự "kỳ thị" của "cô con dâu"!

 

Từ quê hương đau khổ, nghèo nàn, được sang một đất nước giàu mạnh, văn minh tột đỉnh, dân chủ thật sự, tự do nhất thế giới... thật là một phúc đức lớn lao! Nhưng niềm vui chưa trọn, th́ chuyện buồn lại đến liên miên...

 

V́ con trai tôi sponsor, nên bước đầu gia đ́nh tôi phải về ở chung tại San José. Tôi cũng đă ṣng phẳng "trả tiền pḥng" hàng tháng coi như "share pḥng" hầu tránh phiền muộn về sau. Thế nhưng càng ngày tôi thấy "cô con dâu" càng tỏ ra "kỳ thị" với 3 đứa em chồng và thường sửa sai, gây gổ luôn cả chồng. Bà vợ tôi phải lo đi chợ nấu ăn cho cả nhà nên bận rộn suốt ngày! Thế mà chẳng được ơn mà c̣n bị oán.

 

Bạn hữu của cô con dâu thấy chuyện bất b́nh, đă lén gọi điện thoại lại báo cho chúng tôi. Cô ta nói với bạn, "Phải gắt gao với họ (chúng tôi) để chồng không dám giúp đỡ họ... và đoan chắc rằng họ chẳng bao giờ dám xa rời hoặc bỏ đi, v́ lư do duy nhất là họ mới qua Mỹ, chưa có xe. Không tiền th́ phải chấp nhận đau thương thôi!"

 

Chịu đựng đau khổ được 3 tháng, vợ chồng tôi bàn nhau t́m đường "di tản"!

 

May mắn làm sao, chỉ vài hôm sau, một người bạn thân từ Dallas gọi sang và rủ chúng tôi qua. Thế là chúng tôi quyết định "move" sang Garlant (Dallas) thuộc tiểu bang Texas.

 

Chúng tôi ra đi v́ hạnh phúc của con trai tôi, tôi không muốn cái hạnh phúc của con bị sứt mẻ v́ sự hiện diện của chúng tôi, và cũng để cho chúng tôi được an thân.

Thượng đế cũng thương nên qua Garland tôi t́m được việc làm tại hăng Mervyn. Làm "Machine Operator" được 3 tháng, th́ nhận được "giấy" đi khám sức khỏe để vào permanent, nhưng v́ vết thương chiến tranh c̣n để lại "nơi cột sống" nên tôi phải nghỉ việc.

 

Một lần nữa, gia đ́nh tôi phải "move" đi t́m việc làm. Cuộc phiêu lưu v́ "đô la" bắt đầu.

 

Chúng tôi di chuyển xuống Houston, một thành phố khá lớn, nằm phía Nam của Texas. Tại thành phố nghèo việc làm này, tôi cũng may mắn t́m được một job: lái xe đưa rước những gia đ́nh H.O mới sang Mỹ đi học Anh ngữ ESL. Nhờ vậy, tôi đă được tiếp xúc với rất nhiều bạn bè thuộc mọi giới trong xă hội để được t́m hiểu, học hỏi thêm kinh nghiệm.

 

Mỗi người một số phận, mỗi gia đ́nh một hoàn cảnh, tuy nhiên đa số đều giống na ná nhau: khó khăn về ngôn ngữ phong tục tập quán, trong gia đ́nh th́ vấn đề con cái đă trở nên nghịch lư.

 

Tôi chỉ biết lấy kinh nghiệm của người đến Mỹ trước, an ủi tất cả anh em để họ có đủ niềm tin và an tâm, hầu vượt qua được bước "khởi đầu nan"! Và tôi đă đi thấy nghe, hoặc chứng kiến, nhiều chuyện "cười ra nước mắt"!

 

Tháng 5/95 tôi có dịp giúp đưa một người bạn là chị H. đến "viện dưỡng lăo" để thăm "bà cô chồng".

 

Bà cô trong "Viện Dưỡng Lăo" là một bà cụ đă 89 tuổi nhưng vẫn c̣n nét đẹp lăo quí phái. Tóc trắng cả mái đầu, mắt vẫn c̣n long lanh, trong sáng. Bà đọc báo không cần mang kính lăo. Bà chỉ có một khuyết tật nhỏ là hơi lăng tai. Khi tiếp xúc với Bà chỉ viết trên giấy để bà đọc, và bà trả lời rất rơ ràng.

 

Lần đầu đi với chị H, và sau khi chị H trở về Cali, chúng tôi vẫn đến thăm bà ta những khi rảnh rỗi và rồi được bà kể là bà lập gia đ́nh năm 19 tuổi, đến năm 24 tuổi th́ ông nhà mất, để lại 3 đứa con, mà đứa con gái út chỉ mới lên 2 tuổi!

 

Góa chồng ở lứa tuổi 24, tuy vẫn c̣n trong độ thanh xuân, nét mỹ miều c̣n làm bao thanh niên trong Quận theo đuổi, nhưng v́ thương con, thương chồng, bà quyết ở vậy nuôi ba đứa con đến ngày khôn lớn.

 

Bà tần tảo mua bán, lập nghiệp từ một ít vốn của ông chồng để lại. Sau đó bà làm chủ 2 tiệm vàng tại quận TB thuộc tỉnh Tây Ninh.

 

Ngày 30/4/75 miền Nam thất thủ. Thời thế đổi thay. Bà cùng 2 con gái di tản sang Hoa Kỳ. Dù tuổi đời bà đă 69 tuổi. Quyết định bỏ cả ruộng vườn nhà cửa và chỉ mang theo 03 bao cát vàng.

 

Đến cuối năm 1975, bà ta và 2 con được phép định cư tại Texas.

 

Qua năm 76, dù mới định cư chưa được 1 năm nhưng với số vàng sẵn có trong tay, bà quyết định mua một ngôi nhà để cho con gái út (c̣n gọi là Út Thơm) và chồng cùng các cháu an cư rồi sẽ lập nghiệp, và các cháu được an tâm học hành.

 

Sau 9 năm, hai cháu ngoại đă tốt nghiệp Đại Học. Một là Bác Sĩ, một là Dược Sĩ...

 

Khi thấy cháu ngoại dự trù mở pḥng mạch mà không có tiền, bà đă không do dự, mà c̣n khuyến khích, hỗ trợ bằng cách trao lại cho Út Thơm tất cả tài sản c̣n lại của Bà để Út Thơm lo cho cậu con bác sĩ có được pḥng mạch...

 

Theo bà nghĩ sở dĩ trước đây bà giữ số vàng mang theo là v́ sợ con, cháu ỷ lại, tiêu pha hết. Không c̣n để pḥng thân khi hữu sự. Nay, các cháu đă thành tài. Bà không cần lo nữa và an tâm sang luôn tên nhà, giao hết của cải cho Út Thơm.

 

Một tuần lễ sau đó, Út Thơm cùng chồng và 2 con tổ chức đăi mừng Ngoại 79 tuổi và Út Thơm cùng chồng ngỏ ư đưa Bà đi nghỉ mát vùng xa... đổi gió. Bà ngập ngừng suy nghĩ nhưng v́ 2 cháu năn nỉ thêm, nên miễn cưỡng bằng ḷng cho gia đ́nh được vui!

 

Sáng thứ bảy, cả nhà dậy sớm lo cho Bà ăn sáng, quần áo và vật dụng thường dùng. Hai cháu ngoại d́u Bà ra xe để lên đường. Ngồi trên xe khoảng 30 phút, xe dừng trước một ṭa nhà lớn lao, sang trọng.

 

Tại đây, Bà được Bác Sĩ Mỹ khám bệnh trước khi đi chơi xa. Khám xong, Út Thơm vui vẻ bảo với Bà bác sĩ nói sức khỏe Mẹ rất tốt, ngoại trừ chỉ bị hơi lăng tai thôi! Sau đó Út Thơm d́u Bà lên pḥng khách ngồi, mang cho Bà lon trà ướp lạnh, rồi bảo: "Mẹ uống nước chờ con vào trong thanh toán tiền cho Bác Sĩ, xong con trở ra chở Mẹ đi."

 

Ngồi chờ suốt mấy tiếng đồng hồ, Bà sốt ruột nên đi t́m. Chẳng thấy cô Út ở đâu! Bà bắt đầu lo sợ... th́ xuất hiện cô y tá người Mỹ đến nói ǵ Bà chẵng hiểu và dẫn Bà vào pḥng ăn. Đến nơi nhưng Bà không ăn, nh́n quanh toàn là những bà Mỹ già, chẳng có người VN và cũng chẳng có ai quen.

 

Bà gọi tên Út Thơm... nhưng vô vọng! Bà chạy ra ngoài nhưng nhân viên trực không cho Bà đi. Bà la, khóc và nói thật nhiều nhưng chẳng ai hiểu Bà, v́ Bà chưa hề biết tiếng Mỹ.

 

Bắt đầu từ đây, Bà phải sống với bao nhiêu cực h́nh mà đám y tá Mỹ trắng, Mỹ đen rất bạc đăi, đôi khi c̣n xô đẩy Bà nữa!

 

Khi tôi đến thăm th́ Bà đă ở đây được 9 năm, tuổi đă 88 tuổi. Suốt 9 năm dài, Út Thơm, con gái Bà không bao giờ trở lại thăm mẹ. Con cháu Bà, tuy pḥng mạch ở downtown cách nơi đây chỉ 20 phút lái xe, cũng chẳng hề thăm viếng!

 

Gặp chúng tôi Bà vẫn c̣n sáng suốt. Bà yêu cầu chúng tôi giúp cứu Bà ra khỏi trại Dưỡng Lăo này, liên lạc giùm với em trai của Bà, hy vọng sẽ đưa Bà trở về quê hương. Nhưng, than ôi, chúng tôi cũng như em trai Bà tất cả phải bó tay. V́ luật của Hoa Kỳ là ai gởi Bà vào th́ chính người đó mới có quyền lănh ra. Em trai Bà là cậu ruột của Út Thơm, đă có lần đến gặp Út Thơm để yêu cầu cô lănh Bà ra giao cho gia đ́nh Ông nuôi. Chẳng những bị Út Thơm xua đuổi, ông cụ c̣n bị gia đ́nh Út Thơm hăm gọi cảnh sát v́ chen vào nội bộ gia đ́nh cô!

 

Từ lúc hiểu được hoàn cảnh của Bà, chúng tôi thường dành th́ giờ đến thăm Bà. Mang quà bánh biếu, Bà không ăn. Biếu tiền, Bà không nhận. Bà nói Bà tuyệt thực và cầu nguyện ơn trên cho Bà chết sớm. Từ hơn 2 năm rồi, Bác Sĩ ra lịnh bắt Bà ngồi xe lăn, nên đến nay Bà không đi đứng được nữa.

 

Giữa năm 1995, v́ tôi bị thất nghiệp nên phải move đi tiểu bang khác. Măi đến năm 1998, chúng tôi trở về Houston thăm Bà ta...nhưng, tiếc thay Bà đă vĩnh viễn ĺa bỏ cái "địa ngục xa lạ" này, ra đi trong cô quạnh. Hết một kiếp người!

 

H́nh ảnh bà cụ bị con cháu bỏ rơi trong viện dưỡng lăo làm tôi trăn trở măi. Mỹ quốc là một siêu cường quốc, có nền văn minh và phát triển cao nhứt thế giới, nơi có đủ thứ luật lệ bảo vệ con người. Một xứ xở tốt đẹp như thế, tại sao đạo lư lại không được quan tâm" Phải chăng đây là nơi suy tàn của đạo lư gia đ́nh Việt Nam"

 

Công Cha như núi bỏ hoang!

Nghĩa Mẹ như nước lụt tràn lối đi!

 

Nhớ bà cụ đă mất. Thương chính thân thế gia đ́nh ḿnh, tôi không muốn tin điều ấy là có thực. Đành chỉ c̣n biết cầu mong cho các thế hệ tương lai không c̣n thảm cảnh này.

 

 

Santa Ana, California.

Nam Huỳnh (PHT)

26/11/2002


Tạp Chí Nàng Thế Kỷ 21

http://nang21.com

Chúc b́nh an đến mọi người.

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính