Trách nhiệm Giải trừ “Nọc độc cọng sản” cho Đất nước và Dân tộc

 

Nguyễn-Nhơn

 

 

Trích:

Những sự thật nêu trên không do "Mỹ Ngụy" hay "Thế lực thù địch" nào cả, mà do chính miệng các thành viên của đảng cộng sản tuyên bố là những bằng chứng cho dân ta thấy rằng những chóp bu của ĐCSVN chỉ là một bọn ích kỷ, xuẩn ngốc và phản bội. Chúng là những tội đồ của dân tộc chứ không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, cho dù chúng có cố t́nh ngụy biện đến đâu. Trừ khử bọn phản quốc này là trách nhiệm của mỗi người dân Việt Nam nếu chúng ta muốn các thế hệ tương lai c̣n sống trên dải đất mà Tổ Tiên đă khổ nhọc qua ngàn năm dựng nước.

(Nguyên Thạch Danlambao - ĐCSVN ích kỷ, hèn nhát và tham quyền cố vị!)

 

Cố cố vấn Chánh trị VNCH Ngô Đ́nh Nhu gọi chủ nghĩa cọng sản là “nọc độc” cho dân tộc Việt Nam và đặt trách nhiệm cho thế hệ các vị ấy là có “bổn phận giải trừ nọc độc cọng sản cho Đất Nước Việt Nam.”

 

Trách-Nhiệm Giải-Trừ Nọc-Độc Cộng-Sản

 

Và khi nào như hiện nay, chúng ta đă nh́n thấy nguồn gốc của chủ nghĩa Cộng Sản, nh́n thấy những nguyên nhân sâu xa của sức mạnh của nó, nh́n thấy những điểm tựa trên đó nó đang lấy sinh lực ở Á châu, nh́n thấy lư do v́ sao nó đă bắt đầu suy nhược ở Tây phương và nh́n thấy những hậu quả tai hại nó sẽ mang đến cho dân tộc Việt Nam, th́ chúng ta mới nh́n thấy, một cách minh bạch, trách nhiệm của thế hệ chúng ta là phải vận dụng tất cả nỗ lực, mà chúng ta có thể cung cấp, để loại trừ độc dược đó ra ngoài cơ thể của cộng đồng dân tộc.”

 

Trên đây là đoạn kết của lời mở đầu phần 4, di cảo “Chính đề Việt Nam” của Tùng Phong Ngô Đ́nh Nhu.

 

Đọc câu, “trách nhiệm của thế hệ chúng ta là phải vận dụng tất cả nỗ lực, mà chúng ta có thể cung cấp để loại trừ độc dược đó ra ngoài cơ thể của cộng đồng dân tộc.”, ḷng cảm thấy ngậm ngùi!

 

Thế hệ Ngô Đ́nh Nhu là thế hệ cha, anh, đă uất hận ra đi mà trách nhiệm chưa hoàn thành.

 

Thế hệ chúng tôi, lớp con em, sống và chiến đấu trong cơn binh lửa điêu linh, núi xương, sông máu. Thất trận, tù đày khổ nhục, rốt rồi trách nhiệm giải trừ nọc độc cọng sản, đă không hoàn thành mà tấm thân c̣n lưu vong tủi hỗ.

 

Ngày nay, tuổi đời chồng chất, vẫn nhớ lời căn dặn của thế hệ cha anh, nào dám quên ” vận động tất cả nỗ lực, mà chúng ta có thể cung cấp, để loại trừ độc dược đó ra ngoài cơ thể của cộng đồng dân tộc.”

 

V́ thế mà bất chấp mọi lời đè bĩu của bọn VGVC đủ loại rằng: Chống cọng cực đoan, quá khích, tới sáng, tới chiều, chúng tôi vẫn không sờn ḷng v́ tin lời phụ huynh lớp trước là chúng ta đứng về phía “ Chánh nghĩa Dân tộc.” Một huynh trưởng hiện nay c̣n khuyến khích: Chẳng phải chống cọng tới chiều mà c̣n tới tối, ngay cả sau khi cọng sản sụp đổ rồi vẫn c̣n chống, v́ nếu lơ là, tàn dư cọng sản sẽ sống lại, tác quái như Putin bên nước Nga.

 

Thua một trận đánh, không phải là thua cả cuộc chiến. Thua trên mặt trận súng đạn, quân chánh Miền Nam lưu vong ra hải ngoại tiếp tục cuộc chiến trên mặt trận văn hóa, tư tưởng, mệnh danh là “cuộc chiến giữ lửa.”

 

Ngày nay, một ánh lửa đă cháy lên từ thân xác của bà mẹ Bạc-Liêu Đặng-Thị Kim-Liêng, thân mẫu của người tù 10 năm lừng danh Tạ Phong Tần. Ánh lửa Bạc-Liêu ngày nay, rồi đây sẽ loan truyền trong sử sách như câu chuyện gia đ́nh nông dân Biện Toại chém chết c̣ thực dân Tây trên cánh đồng Nọc Nạn trăm năm về trước!

 

Có lẽ thế hệ 1930s, 1940s của chúng tôi may mắn hơn thế hệ phụ huynh, bởi v́ ngày nay, vấn đề Chánh Tà-Ngay Gian đă phân biệt rạch ṛi. Ai xă thân chiến đấu giữ nước, ai măi quốc cầu vinh, mọi người đều biết.

 

Bọn gian tà cọng sản bán nước có văn tự đành rành: Công hàm bán đảo Hoàng Sa-Trường Sa và Biển Đông cho chệt Tàu do Đồng khô tuân lệnh Hồ cạn kư năm 1958 do chủ Trung Cộng trưng ra trước các hội nghị quốc tế làm bằng. Hiệp ước bán nước Thành Đô 1990 đâu phải chỉ ở Wikileaks mà rải rác trên hồi kư của những người cs có can dự từ lâu. C̣n như Hiệp ước bán Biên giới, nửa thác Bản Giốc và hầu như toàn bộ Vịnh Bắc Việt th́ đă thể hiện trên thực tế trước mắt.

 

Cho nên giới trẻ ngày nay không c̣n mơ hồ ǵ về ách nạn cọng sản đối với dân tộc và đất nước như lớp cha ông của họ trên Miền Bắc ngày trước.

 

Rồi đây lớp tuổi 50 mươi Minh Hằng, Phương Bích … sẽ dẫn dắt những Dũng Aduku, Chí Đức, Nguyễn Văn Phương, Việt Khang, Mimh Hạnh, Huy Chương, Quốc Cường và c̣n ai nữa... những anh hùng của thời hiện đại, tiến bước trên đường làm nên lịch sử, “ giải trừ tà quyền cọng sản sói lang, dứt trừ nọc độc cọng sản trong cơ thể cộng đồng dân tộc” theo ḷng mong mỏi của cha, ông lớp trước, v́ vận nước nỗi trôi chưa thuận, mà đành ngậm ngùi ra đi về cỏi vĩnh hằng!

 

Ngày trước, giới trẻ chúng tôi lên đường nhập ngủ, ṭng chinh chống cọng sản xâm lăng, ngạo nghễ cất tiếng ca:

Thanh niên ơi!

Hồn thiêng núi sông đợi chờ

Nơi tay ta toàn dân ngóng trông từng giờ

Mang máu anh hùng ta đừng làm nhơ máu anh hùng

Trai Đất Việt thề làm đèn sáng thế giới soi chung

 

Xưa, chúng tôi cầm súng chống cọng sản xâm lăng.

 

Nay, các bạn kiên cường tranh đấu diệt trừ bạo quyền cọng sản bán nước, hại dân, trách nhiệm cũng đồng.

 

Tôi lại nói cho các bạn rơ điều nầy: Bốn chữ “hồn thiêng sông núi” không phải là sáo ngữ. Nó có thực chất cảm nhận được như vầy:

Đêm đông trên Hoàng-Liên-Sơn, thân tù đày đói lạnh buốt óc, nhức tim. Suốt đêm dài trở trăn, thao thức. Thiêm thiếp đến lúc tàn canh. Cửa tù mở, bên kia song cửa sắt, hoa bang nở rộ khắp núi đồi. Mùa xuân đến đem theo sức hồi sinh. Mùa hè dưới chân rặng Trường Sơn, nằng như thiêu đốt thịt da. Thu đến, gió mùa thu mát dịu. Tứ thời, bát tiết, nắng gió, mưa sương thấm đượm châu thân, trui rèn nên con người Việt Nam bền gan trước mưa gió, bảo bùng.

 

Vậy đó, khí thiêng sông núi là như vậy đó!

 

Tôi tin các bạn trẻ hiểu rơ đều nầy để vững tâm chiến đấu.

 

 

Nguyễn-Nhơn
(Thu 2012)

 

KHÍ THIÊNG SÔNG NÚI VIỆT

 

Tôi sanh ra từ làng quê Bưng Cầu

Xứ Thủ, Một cây Dầu, B́nh Dương

Đất g̣ Miền Đông Nam bộ

Bên ḍng suối nhỏ hiền ḥa

Một vạc bưng trải dài bên bờ suối

Cây cầu ván mộc mạc bắc ngang

Dọc bờ suối hai lỗ mội

Mội Chơ, mội Thầy Thơ

Mội Thầy Thơ thơ mộng

Dưới cội trăm già rợp bóng

Trĩu trái tím ngắt, vị ngọt ngào

Ḍng An Giang thuở học tṛ

“Gịng An Giang nên thơ khiến nhớ“

Rừng U Minh âm u minh minh

Nơi chiến trường máu đổ, tử vong

Sông Hậu những chiều lộng gió

Đón đợi người yêu t́m đến

Mùa đông Hoàng Liên Sơn

Đỉnh Fansipan tuyết trắng

Xuân về hoa bang nở trắng núi đồi

Mùa hè dưới chân rặng Trường Sơn

Nắng như đổ lửa

Mùa thu ḍng suối A Mai êm ả

Dịu dàng, róc rách chảy về xuôi

Bến Ngọc chiều tà hiu quạnh

Nhớ quê nhà Miền Nam

Ai hỏi tôi từ đâu đến?

Tôi đáp, Tôi từ Việt Nam đến đây” (*)

Tôi là người Việt Nam

Mang ḍng máu Lạc Việt

Đượm khí thiêng sông núi

Đất Việt bên bờ Biển Đông

Ngày nay dân tộc tôi chẳng may

Bị loài cọng sản quốc tế

Đưa vào ṿng bạo tàn hắc ám

Nhưng rồi cũng có một ngày

Tuổi trẻ Việt Nam bừng lên

Sức sống giống giồng Lạc Việt

Xóa tan u minh cọng sản

Đưa non sông qua cơn lầm than

Vén mây mờ cho giồng giống

Núi sông Đất Việt

Lại rạng rở bên bờ Biển Đông

 

 

Nguyễn Nhơn

(Mùa hè trên đất Mỹ)

(*) Thơ Nguyễn Thanh Bạch

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính