Tiểu Đoàn 4 TQLC Tết Mậu Thân, 1968
 

Mũ Xanh Nguyễn Đăng Ḥa

 

 

Giai đoạn 1: Sài G̣n

 


 

Sau hơn 3 tháng với những trận thư hùng trên chiến trường Bồng Sơn, Tam Quan, Phù Cũ, Dương Liễu thuộc Quân đoàn I, Tiểu đoàn 4 Thủy Quân Lục Chiến được Bộ Tổng Tham Mưu cho về dưỡng quân ăn Tết. Qua 8 mùa xuân từ ngày rời quân trường, tôi chưa được một lần ăn Tết với gia đ́nh. V́ vậy mọi người trong đơn vị ai cũng nô nức, hớn hở sắp đặt một chương tŕnh đẹp nhất cho những ngày về hậu cứ Tiểu đoàn tại Vũng Tàu.


Gió biển đă thổi sạch bụi chiến trường và những tiếng vỗ về của sóng biển đă tô đậm nét chuyện t́nh đời lính chiến.


Tiếng pháo giao thừa c̣n đang nổ vang đ́ đùng th́ điện thoại của Chỉ huy hậu cứ báo cho tôi biết có một buổi họp khẩn cấp được triệu tập tại tư thất Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng. Vợ tôi nh́n tôi ngơ ngác không dám hỏi, v́ linh tính và kinh nghiệm làm vợ sĩ quan trong thời chiến, những buổi họp như vậy thường sau đó là những cuộc chia ly, những chuyến đi dài ngăn cách! Gặp Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng với mũ sắt, áo giáp, súng đạn chỉnh tề càng làm cho không khí căng thẳng hơn. Bản đồ hành quân được dựng lên trong pḥng ăn của ông.


Ông cho biết Tiểu đoàn được lệnh lên đường sau khi họp một giờ, để giải tỏa vùng ven đô Sài G̣n, khu vực G̣ Vấp. Việt cộng đă chiếm trại Quân lao và Trường Thiết Giáp. Nhiệm vụ của Đại đội 1 Tiểu đoàn 4 do tôi chỉ huy lên đường đầu tiên, bằng phi cơ cất cánh tại phi trường Vũng Tàu và đáp xuống Tân Sơn Nhất.


Giờ này đang giao thừa, lính tráng tản mác khắp nơi, gom Đại đội được khoảng 9O người, số c̣n lại sẽ đến vùng hành quân sau. Vừa đặt chân xuống phi trường, vị chỉ huy Không quân tiếp tôi một cách niềm nở và mừng như bắt được vàng! Ông và vị sĩ quan đại diện cho Biệt khu Thủ đô chỉ thị cho tôi tái chiếm lại 3 lô-cốt ở phía G̣ Vấp đă bị Việt cộng tràn ngập. Tôi gọi máy truyền tin xác nhận lại với Bộ tư lệnh Sư đoàn TQLC th́ được biết là không phải nhiệm vụ của đơn vị tôi. Sau đó vài phút th́ xe Jeep của Pḥng 3 Sư đoàn đă tới và lệnh hành quân cho Tiểu đoàn 4 phải di chuyển bộ từ phi trường về Bệnh viện Cộng Ḥa càng nhanh càng tốt, gần như tổ chức một cuộc chạy dă chiến!


Vừa đến bệnh viện Cộng Ḥa đă nghe tiếng nói của Tiểu đoàn trưởng từ trên phi cơ, ông đă cất cánh sau chiếc của tôi. Đại đội 1 do tôi chỉ huy, tùng thiết theo 4 chiếc xe tăng M.48, khi đến cổng trường Thiết Giáp xe tăng sẽ bắn sập tường và Đại đội tôi xung phong tái chiếm.


Lệnh th́ nghe dễ như “lấy tiền trong túi”, nhưng thực tế lại quá phũ phàng, v́ những chiếc xe tăng là cơ hữu của trường Thiết Giáp và khi Việt cộng chiếm, vợ con họ đều ở tại trại gia binh nằm trong khuôn viên trường, do đó họ không thể nào bắn vào vợ con họ mặc dù Việt cộng đă trà trộn trong đó!


Vừa đến cổng, 4 chiếc xe tăng chạy thẳng luôn không chịu đổi hướng và bắn sập tường như lệnh đă đưa ra. Chẳng đặng đừng Đại đội 1 phải dùng súng cơ hữu đại bác 75 ly phá sập và xung phong luôn, v́ đứng lại giữa đường sẽ là mục tiêu tốt cho Việt cộng bên trong trường Thiết giáp.


Vào được bên trong doanh trại, Đại đội chia làm 3 mũi tiến đánh. Mục tiêu đầu tiên là một ngôi nhà chính, khi vào mới biết là văn pḥng của Trung tá Tuấn, chỉ huy trưởng trường Thiết giáp và gia đ́nh ông cùng ở trong đó.
Nh́n cảnh tượng trước mắt, tim tôi tê buốt, mắt cay cay, chắc không phải ảnh hưởng bởi thuốc súng! Gia đ́nh ông gồm 9 người, chỉ c̣n lại 9 cái xác không đầu! Thật là dă man, vô nhân đạo! Tôi không c̣n thời giờ để phân tách sự việc, máu nóng đă tràn ngập con tim, giờ chỉ c̣n lại hận thù, và phải trả thù cho những em bé đă chết tức tưởi trong đêm giao thừa. Đêm linh thiêng đánh dấu đời em khôn một tí và lớn thêm một tuổi, em chết mà không biết lư do ǵ cũng như các anh em của em đă cùng chung số phận!


Cái khó khăn nhất cho Đại đội tôi là triệt hạ cái bồn chứa nước của trại cao khoảng 15 thước và chiếm đóng bởi một trung đội Việt cộng với đầy vũ khí các loại. Một cao điểm rất thuận lợi để loại ra ngoài ṿng chiến những ai coi thường nó. Tiểu đoàn 4 chia làm 2 cánh chiếm Quân lao và Trường Thiết giáp. Trực thuộc Chiến đoàn A c̣n có thêm Tiểu đoàn 1 giải tỏa khu vực từ ngă ba Hốc Môn đến ngă tư Hàng Xanh Thị Nghè.


Chúng ta đă giải tỏa xong áp lực địch trong 2 tuần lễ với kết quả mà cả thế giới không ngờ, họ ngỡ rằng chính thể miền Nam sẽ phải đổi chủ! Trong ba lô của những tên Cộng phỉ ngu ngơ đều có 5 ngàn đồng tiền miền Nam, tay chúng xâm 4 chữ Sinh Bắc Tưœ Nam để nung nấu cho tinh thần ăn cướp miền Nam từ dạo đó.

Chiến thắng nổi bật của Chiến đoàn A Thủy Quân Lục Chiến tạo được trong dịp Tết Mậu Thân là đă bao vây một tiểu đoàn Việt cộng tại ngă ba Cây Thị gần cầu Băng Ky. Kết quả có 150 tên đă xin đầu thú!

 


Giai đoạn 2: Cố đô Huế


Có thể nói thời gian này tinh thần yêu nước của những chàng trai miền Nam rất cao, chúng tôi đă hăng hái lên đường bảo vệ quê hương, đáp lời theo tiếng gọi của tổ quốc. Chúng tôi cũng không v́ một cá nhân hay đảng phái chính trị nào. Việc chính trị chúng tôi gạt qua một bên để làm tṛn nghĩa vụ công dân mà sự sinh tồn của miền Nam đang đứng bên bờ vực thẳm.


Vừa xuống phi trường Phú Bài đă thấy không khí chiến tranh dàn trải khắp nơi. Những chiếc phi cơ đi về nối tiếp, nhất là phi cơ trực thăng tiếp tế, tải thương cất cánh không ngừng. Quân nhân được trang bị thêm đạn dược, mặt nạ chống hơi độc và 1O ngày lương khô Mỹ “C ration”. Một đoàn GMC vận tải đă đưa Tiểu đoàn 4 đến hữu ngạn sông Hương để lên tàu đổ bộ tái chiếm lại Bộ Tư lệnh Sư đoàn 1 Bộ binh tại trại Mang Cá và thành nội Huế.


Cái lạnh của cố đô vào những ngày đầu xuân không thua ǵ cái lạnh ở vùng Bắc Mỹ, với những cơn mưa kéo dài không dứt. Hết mưa lại sương mù bao phủ, tầm quan sát có khi chỉ nh́n được phía trước khoảng 5-1O thước. Đánh giặc như những tên mù!


Địch được lợi thế hơn ta là đă tổ chức kiên cố vị trí vừa chiếm được và lấy dân làm bia đỡ đạn cho chúng. V́ vậy càng thêm khó khăn cho lực lượng tái chiếm v́ không thể bắn vào dân lành dù biết đă có địch trà trộn. Làm thế nào để càng ít thiệt hại cho dân càng tốt.


Thành nội Huế được xây cất rất kiên cố bằng đá pha cát, vôi trộn với mật. Bề dày trên tường có nơi dân chúng dùng làm khu canh tác các loại rau xanh.


Phi cơ không được xưœ dụng để yểm trợ v́ nằm trong khu vực dân cư và sương mù hạn chế tối đa hoạt động của Không quân. Về phía pháo binh cũng gặp khó khăn như vậy. Có điều mà tôi thắc mắc măi đến tận bây giờ vẫn chưa t́m được câu giải thích thỏa đáng! Tại sao trận chiến bùng nổ khắp nơi tại Huế nhưng các đơn vị trú đóng của đồng minh Mỹ không hề bị đánh phá và các đơn vị Mỹ đang hành quân th́ “B́nh chân như vại”. Họ trải ba lô trên đường nằm nghe đài phát thanh, hút thuốc, ca hát như đang đi picnic! Hay đă có một sự cam kết nào đó giữa Mỹ và Liên Sô hay Trung Cộng nên bọn Việt cộng không dám mó đến Mỹ? Mỹ cũng gặp một vài cuộc đụng độ nhỏ, nhưng có lẽ đánh lầm, tưởng là Quân đội Việt Nam Cộng Ḥa.


Lữ đoàn A Thủy Quân Lục Chiến tham dự tại cố đô Huế gồm các Tiểu đoàn: 1, 3 và 4.


Những ngày đầu tiên tại chiến trường cố đô, chúng tôi chiến đấu tự túc với những vũ khí cơ hữu của đơn vị. Trái lại, về phía Việt cộng th́ được trang bị những loại vũ khí tối tân hơn như AK và B4O. Máu và xác chết chúng tôi tăng lên theo khoảng cách chiếm được. Tấc đất nào cũng tràn ngập máu của anh em đồng đội, nhưng v́ ḷng yêu nước cao cả, v́ chính nghĩa tự do, những chàng trai miền Nam anh dũng đă làm nên lịch sử: Quét sạch những tên Cộng phỉ đă ăn cướp cố đô Huế.


Cam go nhất là đêm cuối cùng v́ sáng hôm sau là ngày Tổng thống ra thăm cố đô Huế, và lá quốc kỳ phải được kéo lên trên cột cờ Phú Vân Lâu thay lá cờ đỏ sắt máu của bọn Việt cộng. Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 4 ra lệnh cho Đại đội 1 tuyển chọn 4O quân nhân khỏe mạnh để đánh ban đêm, tiến chiếm từng hố cá nhân địch bằng lựu đạn hơi ngạt. Chúng tôi một lần nữa đă hoàn thành nhiệm vụ lịch sử để lá Cờ Vàng ba sọc đỏ được phất phới tung bay trên bầu trời cố đô Huế.


Chiến thắng Tết Mậu Thân, 1968, đă làm cho dân chúng Trị Thiên hiểu rơ tinh thần và chính nghĩa của người lính Việt Nam Cộng Ḥa. Trước đó một số dân địa phương đă hiểu sai lầm về chúng tôi và có phần thân Cộng. Họ đă bị Việt cộng tuyên truyền đầu độc nên có nhiều vùng chúng tôi đến hành quân bị đón nhận bằng sự lạnh nhạt, ngờ vực. Nhờ đă thấy qua những cảnh tàn ác của Việt cộng như: chôn sống, đập chết bằng búa tạ, mồ chôn tập thể... do bọn Việt cộng gây ra, cũng như thấy được sự bảo bọc, nhường từng bao gạo sấy, từng hộp thịt trong phần ăn khiêm nhường của người lính Việt Nam Cộng Ḥa, dân chúng và nhất là Sinh viên học sinh Huế đă nh́n rơ được bộ mặt khát máu của Việt cộng. Chúng ta đă đem lại niềm tin cho dân chúng, t́nh quân dân miền Nam nói chung và cố đô Huế nói riêng, sau cái Tết Mậu Thân đă lại thắm thiết hơn bao giờ hết.


Ghi chú: Tên các Đơn vị trưởng


* Tiểu đoàn trưởng TĐ 1: Thiếu tá Phan Văn Thắng

* Tiểu đoàn trưởng TĐ 3: Thiếu tá Nguyễn Năng Bảo

* Tiểu đoàn trưởng TĐ 4: Thiếu tá Đỗ Đ́nh Vượng

- Đại đội trưởng ĐĐ 1/ TĐ 4: Đại úy Nguyễn Đăng Ḥa

- Đại đội trưởng ĐĐ2/TĐ 4: Đại úy Phan Như Đơn

- Đại đội trưởng ĐĐ3/TĐ4: Đại úy Nguyễn Thế Phương

- Đại đội trưởng ĐĐ4/TĐ4: Đại úy Trần Xuân Quang


Trưởng ban 3 Tiểu đoàn: Đại úy Nguyễn Văn Nghiêm (nhà văn Song Linh) đă anh dũng hy sinh năm 1969 tại mặt trận Cai Lậy, Mỹ Tho.

 


Mũ Xanh Nguyễn Đăng Ḥa

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính