Giới Truyền Thông Và Tôi

 

Út Bạch Lan tức Trương Văn Út- Khoá- 22 VBĐL

 

 

 

Tôi vốn không thích giới báo chí, v́ mang nặng ư nghĩ thô kệch của tôi là nhà báo nói láo ăn tiền hay là quét nhà ra rác, bới lá t́m sâu.

 

Năm 1972, sau mặt trận Kontum, đài Phát thanh Quân Đội có gửi thư mời tôi để thực hiện một cuộc phỏng vấn về trận chiến trên đỉnh đồi Delta 1049, do Đại Úy Du Tử Lê (Báo chí) phụ trách.   

  

Gần một tiếng đồng hồ, ngồi trước máy vi âm, tôi chỉ nghe Du Tử Lê đặt những câu hỏi trớt quớt lăng xẹt làm tôi cụt hứng. Tôi trả lời bâng quơ cho có lệ rồi đi về.

 

Khi đơn vị Trinh Sát 2 Nhảy Dù xâm nhập vào thành phố Quảng Trị, trước khi ba Tiểu Đoàn 5,7,11 thuộc Lữ đoàn II Nhảy Dù tấn công trực diện vào Quảng Trị, đơn vị tôi được tăng phái một phóng viên chiến trường từ Cục Tâm Lư Chiến: Đại Úy Nguyễn Nhơn Phúc.

Trong suốt năm ngày đêm “nín thở” nh́n xe tăng của VC lượn lờ trên đường phố, Đại Úy Phúc không ăn không ngủ suốt ngày đêm, anh ngồi xếp bằng bên cạnh tôi lần xâu hạt chuỗi... tụng kinh! Khi được triệt xuất, Phúc trở về Sài G̣n, anh ta múa bút như sấm nổ vang cung đ́nh, được giải thưởng Phóng Viên Chiến Trường Xuất Sắc của TT Nguyễn Văn Thiệu và được du ngoạn Đài Loan 10 ngày.

 

 

Kể từ ngày đó, tôi không muốn đọc những Phóng sự Chiến trường của những cây viết ngồi ở thiên cung mà viết chuyện… trần thế !

  

***

 

 

Năm 1993 - Thành Phố Houston

 

Lúc bấy giờ, Bác Sĩ Trần Văn Tính đang kiêm hai chức vụ: Chủ Tịch Cộng Đồng Houston và Chủ Tịch Gia Đ́nh Mũ Đỏ Trung Ương Hải Ngoại. Cựu Trung Tá Nguyễn Lô (danh hiệu truyền tinh Sông Lô) giữ chức vụ Hội Trưởng Gia đ́nh Mũ Đỏ Houston, tôi là người phụ tá cho nhị vị này.

 

Cuối năm cũ đầu năm mới, chúng tôi có tổ chức một Dạ Tiệc Tất Niên cho Gia đ́nh Mũ đỏ (GĐMĐ) Houston.

 

Dù chuyện đă qua gần hai thập niên, nhưng những h́nh ảnh và câu chuyện đêm hôm đó vẫn giống một vết hằn khắc đậm nét vào tiềm thức của tôi, như mới vừa xảy ra hôm qua.

 

Bác Sĩ Tính đang đứng trên sân khấu, hai tay nâng bức tranh bán đấu giá lên khỏi đầu. Tôi đang giới thiệu bức tranh, trong đó là h́nh BS Tính đang lơ lửng giữa bầu trời xanh ngắt với chiếc dù điều khiển h́nh Chữ Nhật, cờ vàng ba sọc đỏ.

Giá bức tranh đầu tiên là ba trăm đô la ($300.00 USD).. Chúng tôi hy vọng mục bán đấu giá bức tranh này, sẽ có thêm chút tiền “c̣m” phụ vào phần chi phí cho buổi tiệc.

 

Sau khi tôi giới thiệu xong, liếc nh́n xuống phía dưới:  Chị Hoàng Minh Thúy (Báo Xây Dụng), Chị Kim Vy (Báo Đẹp) Chị Trần Minh Tâm (Luật Sư) và Chị Hạnh Phước, Đại Tá Trương Như Phùng, kẻ ngược người xuôi, chạy ngang chạy dọc để cổ động bán tranh. Chỉ trong ṿng năm (5) phút, giá bức tranh lên gần đến hai ngàn ($2000.00). Với tư cách Trưởng ban Tổ chức, tôi thấy như vậy là quá đủ và quá tốt đẹp nên ra dấu ngưng tại đây và tuyên bố kết thúc, nhưng một cách bất ngờ chị Hoàng Minh Thúy đi vội lên sân khấu và nói với tôi:

 

- Anh cứ để cho chị em chúng tôi tiếp tục làm việc.

 

Trong khi bên dưới Chị Kim Vy, Chị Hạnh Phước, Chị Trần Minh Tâm vẫn đi len lỏi các bàn để kiếm thêm chút “cháo” cho Nhẩy Dù Houston. Ôi! Có t́nh nào đẹp hơn t́nh hậu phương và tiền tuyến như hôm nay, dù hôm nay không c̣n tiếng bom đạn khói lửa ngập trời, dù kiếm cung đă găy, nhưng màu áo hoa rừng mũ đỏ hoà nhập vào những chiếc áo dài của những mệnh phụ phu nhân như những ngày “có anh đi hàng đầu giữa đoàn hùng binh, với tiếng em vui mừng reo...”, rồi lại nhớ lũ trẻ đứng sắp hàng trước trại Gia Binh đón đoàn xe GMC chở đơn vị  từ phi trường về hậu cứ, chúng vỗ tay hát vang vang “Ba về thủ đô, má có đồ chơi..” trong khi tôi vẫn đứng sau cái bục gỗ trên sân khấu và ban nhạc vẫn cứ hát những bản hùng ca như “Anh Về Thủ Đô”.

 

Mười lăm phút trôi qua, Chị Thúy lại chạy lên sân khấu và báo cho tôi biết:

 

- Kết thúc được rồi đó, anh Út. Tổng cộng: $7,800.00.

Kết quả quá bất ngờ khiến tôi ngạc nhiên đến sửng sốt, trộn lẫn niềm vui mừng khôn xiết. Vui mừng không phải v́ một bức tranh đáng giá vài trăm bạc mà bán đấu giá lên đến gần tám ngh́n đô la, mà vui mừng v́ “T́nh Quân Dân” vẫn c̣n như cá với nước. Tôi lí nhí ngỏ vài lời cám ơn rồi trở về bàn ngồi sau khi giao lại chương tŕnh văn nghệ cho người phụ trách.

 

Phan Nhật Nam (Khoá 18) hỏi tôi:

- “Ê Út Bạch Lan! Cá không nước cá chết, Nước mà không cá th́ sao?”

 

Tôi trả lời ngay không suy nghĩ:

- Th́ nước cũng chết mẹ luôn chứ sao..

 

Tu Bíp Tô Phạm Liệu nhẩy vào ṿng chiến:

- Mi nói đúng, chiếm được thành mà không chiếm được ḷng dân th́ sớm muộn cũng mất thành...

 

Một người đàn ông dáng dấp trắng trẻo thư sinh, với giọng nói Bắc Kỳ lịch sự nhă nhặn đến bên cạnh tôi:

- Thưa anh Út Bạch Lan, tôi là Hải Lăng, phóng viên của tạp chí Xây Dựng Houston, xin phép anh có vài điều muốn phỏng vấn anh để kèm theo bài phóng sự của buổi tiệc liên hoan hôm nay!

 

Hải Lăng!

 

Cái tên nghe quen thuộc quá mà chưa bao giờ trực tiếp tiếp xúc hoặc nói chuyện. Vùng địa đầu giới tuyến, từ Lao Bảo, Làng Vei, Khe Xanh, Hương Hoá (làng Cùa), Đông Hà, Ái Tử, về phía Đông th́ có Phong Điền, Hương Điền và...HẢI LĂNG!

 

Hỏi ra mới biết “Anh Là Lính Trận Xa Nhà... ra tận vùng biên địa Hải Lăng “. 

 

Anh là Trưởng Chi An Ninh Quân Đội quận Hải Lăng. Anh hỏi tôi với âm điệu nhẹ nhàng nhưng phảng phất giống như mấy ông bên An ninh Quân đội đang lấy khẩu cung! Nhà báo mà!:

- Thưa anh, nghe tên anh nhiều lần, hôm nay mới có dịp gặp anh, vậy anh cho biết tại sao anh vang danh là Út Bạch Lan. Nghe sao nó cải lương quá?!

(v́ đây là tên đi hát của cô đào cải lương Út Bạch Lan).

 

- Thưa anh, trong triết học Khổng Mạnh có câu “Đạo bất khả đạo phi thường đạo, Danh bất khả danh phi thường danh”. Con người ta sinh ra là có cái danh rồi, như Cu Tèo, Cu Tư, Cái Mén, Cái Mận. C̣n đạo là con đường, tôi với anh đều có con đường chúng ta đi, trước 75 là con đường binh nghiệp, sau 75 là con đường vượt biển, bây giờ th́ đang lang thang trên bước đường lưu vong tha phương cầu thực, nhưng chúng ta vẫn giữ được chính đạo trong đó căn gốc vẫn là Tam Cương (Quân Sư Phụ) Ngũ Thường (Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín) gói ghém t́nh Phụ Tử, Phu Thê, Huynh Đệ, Bằng Hữu với bản ngă và tha nhân.

 

Tôi chợt giật ḿnh v́ nói dài nói dai nói dở nói dóc, không khéo ông nhà báo này “phạng” một bài lên báo của ổng là bỏ mẹ!

Rồi từ đó tôi kết thân với anh và Chị Hoàng Minh Thúy báo Xây Dựng.

 

Báo Đẹp của Chị Kim Vy, báo Thống Nhất của Nguyễn Văn Nam v.v. và rồi mấy tờ báo kia… dần dần đi vào quên lăng (đ́nh bản?), chỉ c̣n tờ Xây Dựng vẫn như trụ đồng sau hơn 30 năm, với những bài phóng sự đầy đủ h́nh ảnh các sinh hoạt các Hội Đoàn của Houston.

 

Đă nhiều lần Chị Thúy nói với tôi :

 

- Cuộc đời thăng trầm trôi nổi của anh chắc có bao nhiêu điều thú vị, sao anh không viết lại để dành cho con cháu. Nhớ cái ǵ viết cái đó, nghĩ sao viết vậy, cần ǵ phải văn chương chữ nghĩa triết học hàn lâm, có mấy người để tâm tới. Anh là người Nam Kỳ rặt, nghe anh kể chuyện tiếu lâm gói ghém bao nhiêu tư tưởng triết lư nhân sinh trong đó. Anh cứ viết đi, rồi gửi cho tôi, tôi sẽ edit lỗi Chính tả, chấm phết cho anh. Dài ngắn hay dở ǵ cũng được miễn sau là những câu chuyện có thật, đừng hư cấu màu mè trau chuốt những ngôn từ “thời thượng” là được.

 

Với sự khuyến khích của một người làm báo chuyên nghiệp, có hơn 30 năm dạn dầy kinh nghiệm, tôi bắt đầu tập viết. Ngày xưa tay chỉ bóp c̣, ngày nay cầm bút đă khó, ngồi vào bàn phiếm, gơ computer càng khó hơn, Nhưng vạn sự khởi đầu nan, Nhẩy dù Út tôi cố gắng, tập tành viết lách cho vui, cho qua ngày tháng. Duyên với Nghiệp trùng trùng duyên khởi, không biết nguyên nhân nào tôi lại viết bài đầu tay với tựa đề “Trại Gia Binh Và Thương Phế Binh Của Tôi”, trùng hợp thời gian Chị Hoàng Minh Thúy đang thành lập Hội Trại Gia Binh để hổ trợ cho các Hội Đoàn Quân Đội Houston (2011) trong việc tổ chức 30 tháng 4 và Quân Lực 19 tháng 6, đồng thời Chị vẫn tiếp tục lo công tác điều động chương tŕnh gíup anh em Thương Phế Binh ở quê nhà, mà báo Xây Dựng đeo đuổi từ hàng chục năm qua.

 

Lần đầu tiên thấy tên ḿnh xuất hiện trên báo, nằm dưới bài viết, tôi cảm thấy cũng khoái khoái và sướng.. rên. Tự hỏi, không biết có bao nhiêu người đọc, có bị lănh cà chua trứng thối hay không, nhưng cũng là niềm khích lệ ban đầu, cho người mới tập tành bước vào văn đàn.

 

Măi đến đầu năm 2013, với chương tŕnh “Chân Dung Người Lính” trên đài truyền h́nh SGN 51.3, do cả hai điều hợp. Tôi với anh Hải Lăng- chị Hoàng Minh Thúy có dịp hội ngộ nhau trước ống kính của các chuyên viên đài SGN. Tôi là người được hân hạnh “lên đài” để bị phỏng vấn.

 

Người phỏng vấn là người đặt những câu hỏi, mà người hỏi th́ họ đă có câu trả lời. Thường th́ tôi nghe hỏi, trước khi trả lời, tôi lại hay hỏi ngược lại, đến nỗi Chị Thúy phải ngắt lời

 

- “Hôm nay chúng tôi phỏng vấn anh, chứ không phải anh phỏng vấn chúng tôi”!.   Ấy vậy mà cuộc hội thoại mang một sắc thái đặc biệt sôi động, vui tươi không nhàm chán, kẻ tung người hứng, kẻ xướng người tùy. Có lúc Hải Lăng hỏi tôi :

- Anh có biết chuyện này hay không?

 

- Thưa anh, lúc c̣n nhỏ cha mẹ tôi thường hay cú đầu tôi và nói rằng biết th́ thưa thốt, không biết th́ dựa cột mà nghe, không được bép xép. Khi đến tuổi tứ thập nhi bất hoặc th́ được sư phụ dặn ḍ biết mà nói không biết mới khôn, biết mà nói biết đă dại rồi, c̣n không biết, mà nói biết, th́ là hạng người ǵ, th́ nhà ngươi tự xét lấy.

 

Sau này tôi nghe danh từ mới lạ ở hải ngoại “Nổ!  Kho đạn Long B́nh. Đẻ gần chuồng gà v.v. và v.v., lúc đó mới vỡ lẽ ra, à th́ ra là hạng người này đang mang bệnh “Microholist”. Vậy tôi hỏi Anh Chị, trải qua hơn ba mươi năm làm báo, có lần nào Anh Chị bị “hố” v́ những tên này chưa ?!

 

Chị Hoàng Minh Thúy trả lời ngay:

 

- Đều đều, sáng trưa chiều tối, hễ bước ra đường là gặp ngay khỏi cần đi t́m đâu xa. Có khi là người mà ḿnh thân cận và ủng hộ hết ḿnh trước đây từ lâu, bây giờ trở mặt biến bạn thành thù. Chúng tôi là nhà báo c̣n có lương tâm, không muốn dùng ng̣i bút của ḿnh để triệt hạ những kẻ đang mang mặt nạ, chỉ v́ những danh vị  hăo huyền. Rồi thời gian và công đạo sẽ đào thải họ! Đúng như Anh đă nói; biết mà nói không biết, mới khôn.

 

Bây giờ tôi mới hiểu lư do tại sao Tạp Chí Xây Dựng Houston vẫn c̣n tồn tại vững mạnh cho đến ngày nay. Phát hành hai lần một tháng phân phối khắp các vùng lân cận với nhưng tin tức, phóng sự nóng bỏng cập nhật sinh hoạt của cộng đồng Houston nhất là các Hội đoàn Thân Hữu, Ái Hữu và HĐ Quân Đội hằng tháng, hoàn toàn không có những bài vở đằng đằng sát khí như của Tú Gàn, Lăo Móc, Ngô Kỷ, Kim Âu. NPT...tản mạng trên các diễn đàn và các tạp chí khác gây không biết bao nhiêu sự tranh căi, để rồi đưa đến sự phân hóa chia rẽ trầm trọng trong nhiều lănh vực.

 

Tôi chẳng cần phải nói nên lời ca ngợi hay khen tặng, v́ chẳng khác nào khen hoàng tử tốt áo, mặc áo thụng vái nhau, hay mèo khen mèo dài đuôi, v́ đă có kẻ thối mồm viết email cho rằng bài vở của thằng Trương Văn Út (Út Bạch Lan) là nhờ “con mẹ Hoàng Minh Thúi” viết dùm ?!

 

Tôi chẳng cần phản biện phản bác cải chính với bọn chúng, v́ tôi biết tôi là ai và bọn chúng là ai. Tôi không chống bọn chúng bằng mồm, chẳng cần vác cờ biểu ngữ hoan hô đả đảo, chỉ dùng ng̣i bút xoáy vào tim óc đóng cơi đông đặc hóa vôi khô cằn của bọn chúng bằng những tư tưởng đạo lư làm người, v́ bọn chúng vốn xuất từ loài vượn khỉ được khai sinh từ tà thuyết Các Mác không có trái tim. Những bọn theo đóm ăn tàn, theo voi hít bă mía, ăn lương Mỹ tôn thờ Hồ cẩu tặc th́ tôi xem như những con cá, lá rau nát nhầu, v́ được quản lư bởi 36 kiểu.

 

***

 

Mùa Thu năm nay, tháng10 năm 2015, Khóa 22 Trường VBQGVN chúng tôi, sẽ tổ chức Kỷ Niệm 50 Năm Hội Ngộ cho cả Khóa tại Houston TX.

 Mới tháng 5, Chị Thúy đă giục tôi có tin tức ǵ chưa, có thiệp mời chưa, để Xây Dựng thông báo giới thiệu dùm, và vận động Mạnh Thường Quân hổ trợ tài chánh giúp cho Ban Tổ Chức có thêm chút tiền c̣m trang trải.

 

Tôi không có ư lợi dụng bất cứ ai, cũng như Xây Dựng không có ư quảng cáo cho tạp chí của ḿnh, mà chỉ là thể hiện t́nh “Quân Dân Như Cá Với Nước”. Tôi vừa thông báo cho chị ngày hôm trước, ngày hôm sau chị cho biết: Ông Chủ Lăng Nguyễn, của công ty Direct Furniture, ủng hộ một cái TV 55 inches, hiệu LG, trị giá trên dưới một ngàn đô la để làm quà xổ số.

 

Tôi nghe nói ông chủ trẻ tuổi này rất hào sảng, rộng ḷng với mọi sinh hoạt của các hội đoàn, không phải chỉ riêng cho quân đội. Đồng thời chị Thúy reserver ba (3) bàn, giúp cho ban Tổ Chức.

 T́nh là t́nh nhiều khi không mà có, t́nh là t́nh nhiều khi có, cũng như… không! T́nh quân dân trong cuộc chiến máu lửa kéo dài hằng nửa thế kỷ đổ ập lên thân phận của một dân tộc nằm trên dăi đất h́nh cong chữ S, ngày nay như những hạt sương khuya đọng trên cành cây đọt lá, hợp đó rồi tan đó, trong bẽ bàng tiếc nuối khi ánh b́nh minh đang ló dạng phía trời Đông. Hay nó như những hạt mưa bong bóng dễ kết dễ ly, dưới những cơn mưa rào mùa Hạ với những vệt nắng vàng len lỏi trong đám mây lang thang phía trời Tây. Cám ơn đời cho tôi c̣n sớm mai thức dậy để nh́n đời với những tham sân si, hỷ nộ ái ố chung quanh ḿnh, để nh́n thấy những bát nháo nhiễu nhương của loài cóc nhái ểnh ương rắn rết, đang nhẩy bàn độc, ôm micro rống lên những bản nhạc Nghiêm, Nghỉ triền miên năm này qua năm khác, chỉ với hy vọng cuối đời trở thành con Hồ Ly Tinh để hăm hại Đường Tăng Tam Tạng. Nhưng xui xẻo thay con Tinh họ Hồ này lại gặp phải Tôn Ngộ Không có 72 phép thần thông uống từ cái ống nhổ của Phật Bà Quan Âm, lại có Thiên Lư Nhăn, Thiên Lư Nhĩ, nên biến hóa con Hồ Ly Tinh này thành người mặt ruồi mà không giết nó, cứ để nó bay quanh quẩn bên đống rác ḍi bọ với tiếng kêu rù ŕ của nó.

 

Hải Lăng- Hoàng Minh Thúy có lần tâm sự với tôi rằng chúng tôi đă lầm đưa hắn lên mây...”  bây giờ mọi chuyện như hai với hai là bốn, có nói ǵ cũng bằng thừa.

 

Tôi cười và nói:

- Đâu phải chỉ anh chị đă lầm, mà mọi người đă lầm.

                  

* * *

 

Thôi th́ bài viết lẩm cẩm tầm phào này gửi cho Anh Chị Hải Lăng- Hoàng Minh Thúy đọc cho dzui, cho qua ngày tháng buồn hiu của đời lưu vong, nếu anh chị có đưa lên báo Xây Dựng xin ghi rơ “Bài Cậy Đăng” có trả tiền. Nhẩy Dù Ân Đền, Oán Trả, Nợ... Để Đó.

 

 

Houson Ngày 31 Tháng 7 Năm 2015

Mũ Đỏ Trương văn Út

 (Út Bạch Lan)

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính