Lại Nói Chuyện Đường Thi.

01 – 146 (156).

 

(KỲ 12)

 

 

Cái sai lầm của bà Huệ Thu ở chỗ chỉ mới biết được một chút - một chútai cũng có thể biết như bà, nếu đọc các sách giáo khoa Việt Nam nói về thơ Đường, mà tưởng rằng ḿnh đă biết hết, hay không th́ cũng biết nhiều rồi, đủ để nói VĂNG trên MẠNG!

 

Bên cạnh đó lại có những kẻ bợ đỡ bà như Hồ Công Tâm, phục bà lắm, gởi bài viết cũ của bà đi khắp nơi với cái đầu đề Xin khuyên những vị nghiện thơ Đường - tiếp đó ca tụng bà Huệ Thu 1 câu thực chẳng phải biết nói làm sao:

<Người viết bài Những Phá Cách Tài T́nh Trong Thơ phải là người yêu Thi Ca và hiểu Thi Ca lắm vậy>.

 

Thiệt hết chỗ để ca! Hồ Công Tâm làm ơn không biết th́ dựa cột cho thiên hạ nhờ!

 

Có những người mà đến thế thời thôi như thế ca hát bên tai – và rồi bà Huệ Thu cũng chẳng biết kẻ “ca” bà tŕnh độ tới đâu, cứ thế mà tưởng ḿnh rất tài giỏi, thương thay!

 

Nghe nói Hồ Công Tâm thường tự hàothi bác (), thichú (thúc) chi chi đó!

 

Cuối bài bà Huệ Thu viết:

- “Đây là những hiểu biết thô thiển của tôi về phá cách trong luật thi, xin các quư vị cao minh cho thêm ư kiến để học hỏi thêm”.

 

Bà Huệ Thu xin ư kiến để hc hỏi thêm, không biết có thiệt không đây?

 

+ Bà NTND nào đó chỉ mới nói bà “trt niêm lut” bà đă đùng đùng nổi giận, nói xối xả một hơi, nói tán loạn một hồi về kiến thức thơ Đường của bà.... làm tôi khiếp hăi quá!

 

Bà Huệ Thu làm tôi nhớ tới Phạm Văn Bân, dịch giả cuốn Chân Lạp Phong Thổ Kư

 

Trong lời mở đầu bản dịch Phạm Văn Bân viết:

- Như mọi công việc sách vở khác, và trong giới hạn th́ giờ cùng sự hiểu biết hạn hẹp của một cá nhân, lẽ tất nhiên có những sai sót mà tôi chưa nhận thức được khi hoàn thành bản dịch này. Kính mong quư đc giả chỉ giáo và tha thứ cho.

 

(Lời mở đầu, trang 04). 

Nói vậy mà khi tôi chỉ giáo th́ ông Phạm Văn Bân lên tiếng chửi rủa tôi! - Hành vi này mang tới hậu quả nào cho ông Bân th́ mọi người đă rơ, tôi không nhắc lại ở đây.

 

~ Ở đây cũng thế, những ai đọc bài NHỮNG PHÁ CÁCH TÀI T̀NH TRONG THƠ” của bà Huệ Thu cũng thấy liền thái độ tự măn của bà ~ như ông Phạm Văn Bân, cứ tưởng cái biết của ḿnh đă tới tuyệt đỉnh, không ai hơn nữa!

 

Bởi vậy không phải tự dưng không tôi đặt vấn đề Không biết có thiệt không đây?”. 

 

&

 

Thêm vài gịng…. và vài gịng thêm.

 

chuyện này lẽ ra tôi không nói, thế nhưng, v́ lẽ bà Huệ Thu có vẻ tự măn ~ nhất là lên giọng kẻ cả muốn dạy thiên hạ, dạy đời, muốn làm thầy cả thiên hạ về thơ, khi viết:

 

-Những người c̣n quá câu nệ vào luật thơ th́ nên nhớ câu này :
Tận tín thư bất như vô thư = tin hết vào sách thà đừng có sách c̣n hơn.
Học nhưng
phải có sáng tạo nhưng muốn sáng tạo phải biết cho tường tn trước đă.


Bất kể cái ǵ cũng cần phải hc, phải có nguyên tắc. Và cũng phải hiểu, chưa có một nguyên tắc nào là vẹn toàn ! Hc như thế mới là hc.

 

Cách đây cũng một năm mấy ǵ đó (tính theo mốc bài phê b́nh trước - năm 2013) bà Huệ Thu qua xứ Úc thăm ông Trần Thiện Hiếu, và tá túc tại nhà ông Trần Thiện Hiếu – ông này c̣n là bạn của ông Hà Thượng Nhân.

 

Bà qua được vài ngày th́ chủ nhân tổ chức một buổi họp mặt ngâm thơ, đàn ca.

 

Tôi và nhà tôi cũng là khách trong buổi đó.

 

Trong buổi họp mặt này khi đề cập thơ Đường bà Huệ Thu lúc đầu th́ nói thơ Đường làm khó lắm, và sau đó bà lại nói là dễ lắm! Tôi không nói ǵ, không có ư kiến ǵ.

 

Chuyện tới đó th́ cũng thôi, qua đi. Khoảng 2, 3 ngày sau buổi họp mặt, 2 vợ chồng tôi đi chợ ở Bankstown th́ ngẫu nhiên lại gặp ông Trần Thiện Hiếu và bà Huệ Thu ngồi ở quán cà phê, quán cà phê tên Nhớ, ở một cái bàn ngoài vỉa hè. Ông Trần Thiện Hiếu gọi chúng tôi nhập bàn. Trong câu chuyện tôi nói với bà Huệ Thu thế này:

 

~ Bữa trước nghe chị nói làm thơ Đường dễ lắm, tôi ngứa miệng muốn nói, nhưng có đông người không tiện, bây giờ tôi xin hỏi chị, chị làm thơ Đường chị biết điều được gọi là hưởng tự” (響字) trong thơ Đường?

 

Và bà Hu Thu trả lời tôi thế này: ~ Anh cứ nói! (Nguyên văn lời nói của bà Huệ Thu).

 

ngạo mn chăng? - Có thể? Bối rối chăng, quê mt chăng? - Cũng có thể?

 

Tôi biết ngay bà Huệ Thu không biết hưởng tự trong thơ Đường là , là điều thường được luận trong những tập Thi thoi của các học giả, thi gia luận thơ Đường các thời!

 

Tôi nghĩ bà tự ái, v́ bà nghĩ rằng bà trông coi mục thơ cho một số diễn đàn bên Mỹ, và có lẽ nghĩ rằng ḿnh hiểu rơ thơ Đường hơn ai hết, nếu không th́ cũng hơn nhiều, và rất nhiều người. Bây giờ gặp mt người chẳng biết là ai này hỏi 1 câu làm bà ngẩn ra!

 

Câu hỏi của tôi rất giản dị, biết th́ bà Huệ Thu nói biết, không biết th́ nói không biết!

 

Bây giờ bà Huệ Thu nói kiểu đó th́ rơ ràng bà chẳng muốn HỌC người biết hơn ḿnh!

 

Có trả lời không biết cũng chẳng có ai bắt bà phải học, phải hỏi điều bà không biết – và nhất là chẳng ai lại chê cười bà, v́ chẳng có một ai biết hết mọi thứ!

 

Bà Huệ Thu không muốn biết điều bà chưa biết th́ tôi không nói, ở buổi hôm đó!

 

Và ở đây tôi vẫn tiếp tục không nói cho bà Huệ Thu rơ hưởng tự là cái ǵ? - coi như chưa bao giờ tôi hỏi bà hưởng tự trong thơ Đường là ǵ. Tôi chỉ nói cho bà Huệ Thu biết 1 tập Thi thoại và 1 tập nghiên cứu về Đường thi nổi tiếng nói về hưởng tự”, đó là:

 

~ Thương Lương Thi Thoại của Nghiêm Vũ (? - ?) thời Nam Tống (1127 - 1279).

 

~ Đường Âm Quí Thiêm của Hồ Chấn Hanh (1569 - 1645) đời Minh (1368 - 1644).

 

Hồ Chấn Hanh biên Bộ Đường Âm Thống Thiêm, gồm 10 Tập, lấy Thập Thiên Can đặt tên Tập: Giáp. Ất. Bính. Đinh. Mậu. Kỷ. Canh. Tân. Nhâm. Quí.

 

9 Tập đầu, từ tập Giáp Thiêm tới Nhâm Thiêm, sưu tập Đường thi.

 

Tổng tập Toàn Đường Thi, Thánh tổ Khang Hi (1654 - 1722; tại vị: 1661 - 1722) triều Thanh (1644 - 1911) sắc soạn, đă căn cứ bộ Thống Thiêm trên đây mà biên soạn.

 

Tập cuối, Đường Âm Quí Thiêm chuyên nghiên cứu về thể thơ, b́nh thơ, cũng như tất cả những vấn đề liên quan Đường thi, như âm luật, thanh điệu, cú pháp, tác giả..... V́ tính cách quan trọng của Tập này cho nên người ta tách Tập này in riêng!

 

2 tập giảng luận cũng như b́nh phẩm Đường thi trên đây đă được nhiều nhà xuất bản Lục địa, Đài Loan, Hương Cảng in; sách đă ấn hành th́ nhiều người cũng mua đưc, không riêng ǵ tôi - tức có nhiều người biết hưởng tự trong Đường thi là ǵ?

 

Nếu như bà Hu Thu thc s có tâm HC HỎI, như bà dy người ta trong Bài viết này của bà, th́ bà cứ đi t́m những người biết Hán văn có 2 tác phẩm trên mà hỏi!

 

Sự việc ở quán cà phê với câu nói “trịch thượng” của bà Huệ Thu trả lời tôi cho tới đây - tới quán cà phê NHỚ, rồi cũng thôi, cũng qua đi!

 

Có điều, không may cho bà Huệ Thu là phe nhóm bà có 2 ông phục bà lắm, bợ đỡ đến độ lố bịch, có lẽ trong một lúc nổi giận, ai đó trong phe nhóm khác chê bai bà làm thơ thất niêm”, “thất luật chi chi đó… mà gởi một bài viết của bà - đính kèm những lời bợ đỡ bà, và chê bai thậm tệ, đúng hơn là mạt sát, những người chê bà cho diễn đàn Phố Nắng (ở Úc), diễn đàn này lại chuyển vào hộp thư của tôi.

 

Và thế th́ cái câu bà viết cuối bài: “Đây là những hiểu biết thô thiển của tôi về phá cách trong lut thi, xin các quư v cao minh cho thêm ư kiến để hc hỏi thêm.” cũng đến chỉ là 1 câu nói xanh, đỏ, tím, vàng, màu mè, như gió lùa nhà trống, giả dối! - cũng như Phạm Văn Bân bà Huệ Thu nghĩ nếu có sai th́ bà cũng chỉ sai lặt vặt! ~ Không ngờ…!

 

Và như vậy, không phải tự dưng không mà ở đoạn trước tôi nói có thiệt không đây? khi dẫn lại cái câu cuối bài viết của bà trên đây. 

 

Thái độ của bà Huệ Thu không biết hưởng tự là ǵ bà cũng đă không thèm hỏi, ở đây tôi nói Hỏi chứ chưa nói Hc, th́ người nào cũng đến nghi ngờ câu nói của bà; như thế th́ làm sao bà chịu nhn “ư kiến” của người để “hc hỏi thêm đây! 

 

Kể ra chuyện thực tế này để thấy người ta cứ nói là phải Hc, Hc,... và khuyên và dạy người phải học, bất kể cái ǵ cũng cần phải hc, và phải HỌC như THẾ NÀO, như bà Huệ Thu đây trong Bài “NHỮNG PHÁ CÁCH TÀI T̀NH TRONG THƠ”, thế nhưng đụng trong thực tế rất ít người làm được những ǵ ḿnh khuyên, ḿnh dạy, người khác!

 

[9++….].

 

Sau bài viết này của tôi, dầu tự ái, không phải lên tới trời, vượt khỏi trời đi nữa bà Huệ Thu cũng phải HỌC, học những kiến thức về Đường thi tôi dẫn ở đây – nhất là 2 bài Từ của Hồ Xuân Hương bà dẫn lại và lấy Luật thi nhận định tán loạn!

 

Thiên hạ bao la, bà không gặp tôi th́ sớm hay muộn cũng gặp một người nào đó dạy cho bà một bài học về kiến thức Đường thi, và về sự khiêm tốn khi ra ngoài!

 

Tóm lại, HỌC thoải mái bà Huệ Thu không chịu, để rốt cục phải HỌC trong cay đắng!

 

Bài viết này, trước đây sau khi đưa lên diễn đàn th́ ngẫu nhiên tôi gặp lại một bà cũng có mặt trong bữa ngâm thơ ca hát ở nhà ông Trần Thiện Hiếu; khi nhắc về bà Huệ Thu bà này nói với tôi như sau: ~ Bà ta nói chuyện thơ có vẻ tự tin lắm!

 

Tôi hiểu ư bà này là “bà (Huệ Thu) có vẻ kiêu ngạo lắm”!

Nói tự tin là cho nhẹ đi, tránh dùng tiếng “kiêu ngạo”.

 

Cái kẻ được gọi là “thi chú” Hồ Công Tâm bợ đỡ bà Huệ Thu:

- “Người viết bài Những Phá Cách Tài T́nh Trong Thơ phải là người yêu Thi Cahiểu Thi Ca lắm vậy”.

 

Tới đây th́ cái “hiểu Thi Ca của bà Huệ Thu có lẽ thiên hạ, nhất là Hồ Công Tâm, hẳn biết nó như thế nào lắm vậy! Nịnh bợ vừa thôi, Hồ Công Tâm!

 

Hồ Công Tâm lại mạt sát 2 ông Ngô, Đặng là “đă tự ḿnh cô lập ḿnh, bịt tai nhắm mắt không chịu học hỏi trong tinh thần tiếp thu cởi mở nên mới rơi vào t́nh trạng thoái hoá như vậy. Một trường hợp bịnh hoạn tâm thần đáng thương hại”.

 

Coi lại đi nhé, Hồ Công Tâm, “bà chủ” Huệ Thu của kẻ xin việc Hồ Công Tâm có chịu học hỏi hay không, hay cứ lơ mơ “bịt tai, nhắm mắt” nghĩ rằng ḿnh “nhất thiên hạ”! 

 

Và tới đây th́ thiên hạ rồi cũng luôn cái “học hỏi trong tinh thần tiếp thu cởi mở” của bà Huệ Thu nó như thế nào! Tôi không hiểu bà Huệ Thu hiểu chữ HỌC như thế nào?

 

Tôi không rơ rồi ai “bịnh hoạn tâm thần đáng thương hại” hơn ai? Hồ Công Tâm?

 

Phật dạy đại Bồ tát khi tu hành th́ phải trụ vị túc tâm ¾ trụ tâm ở chỗ chưa đủ.

(Hoa Nghiêm Kinh. XXVII. Thập Định phẩm).

 

Khi đó, trong việc tu học bà Huệ Thu măi trụ tâm ở chỗ măn túc th́ thử hỏi làm sao bà chịu học hỏi người khác, để có thể tiến xa được? [.…++9].

Bà nghĩ một cách ngạo mạn rằng nếu học th́ thiên hạ học bà, bà không học nơi ai hết!

 

Mt điểm sau hết: ~ Bài của bà Huệ Thu ghi là Thể loi: biên khảo, thế nhưng độc giả không thấy bà ghi tài liệu tham khảo! Đă gọi biên khảo th́ luôn luôn phải có tài liệu tham khảo. Vậy th́ bà Huệ Thu tra cứu ở đâu? Hay là bà chỉ đi khảo mấy ông vớ vẩn ù ù cạc cạc về Cổ học Trung Quốc như ông “bác vt” Nguyễn Xuân Vinh? 

 

Những ǵ tôi nói trên đây về Đường thi chỉ là một phần kiến thức rất nhỏ trong những tập Thi Thoại tôi có trong tay (hơn 60 tập Thi thoại), chưa kể những kiến thức ghi chép trong các Bộ Văn học sử Trung Hoa, và đây đó những lời b́nh phẩm Đường thi được ghi lại trong những tập Bút kư của danh nhân, học giả Trung Hoa các thời trước.

 

Thi Thoại là những tác phẩm chuyên môn của các học giả, thi nhân luận b́nh thơ, và b́nh đủ mọi góc độ, và cả những giai thoại về các thi nhân có tiếng, chẳng hạn chuyện Lư Bạch làm bài thơ giỡn, chê Đỗ Phủ khổ sở g̣ ép trong khuôn khổ Lut thi đến ốm o gầy ṃn dẫn trong tập Thi thoại Bản Sự Thi tôi đă dẫn ở một đoạn trước.

 

Thời chúng ta đây không c̣n những tài hoa như Lư Bạch, Đỗ Phủ, như Nguyễn Du, và Cao Bá Quát, và Nguyễn Khuyến......

 

Cái tài hoa của những thi nhân này một phần do vốn sẵn tính trời, nhưng tính trời vẫn chưa đủ, lại phải thêm vào đó một phần kiến thức, học hỏi nữa. Cứ đọc Thi, Từ của những thi nhân nêu trên chúng ta thấy rất rơ cái kiến thức của họ là như thế nào! 

 

Thơ của người đời nay phần nhiều là thứ thơ mà tôi gọi là thơ vần vật – như bài dịch bài Khúc Giang thứ 2 của Tản Đà tôi dẫn và phê b́nh trong bài viết này.

 

Người thời nay làm thơ Đường, dịch Đường thi, kiếm được một vần thấy đắc ư, nhưng lần xuống dưới th́ đến loay hoay t́m những chữ hợp vận, cuối cùng b vần nó vt, để viết ra những chữ nhiều lúc thực ngây ngô. Tôi nói thơ vần vật vậy!

 

Bà Huệ Thu làm thơ Đường th́ cứ làm, cứ tự nhiên, nhưng nếu bà muốn rớ tới chuyện luận b́nh Đường thi nói riêng - Thơ nói chung th́, đây là tôi nói thực, bà chưa đủ khả năng, chưa có đủ kiến thức đâu, c̣n lâu lắm!

 

Và với thái độ tự măn của bà, không thèm học hỏi người khác - như trong câu chuyện thực tế tôi nhắc lại ở trên, th́ thời gian này c̣n lâu hơn nữa - nếu không muốn nói là không bao giờ! Có 2 cái TỰ làm cho người ta không tiến cao hơn, xa hơn, thậm chí thoái bộ, hết kiếp hết đời cũng vậy: - TỰ ÁITỰ MĂN!  

 

Ở kẻ tự măn th́ cái chi cũng đầy cả: - Đầu đầy, tai đầy, mắt đầy, bụng đầy, bởi vậy không nhận thêm được chút ǵ cho thân, tâm ḿnh!

 

Có một câu tôi rất thích trong số nhiều câu:

~ Ưng phát như dĩ thục giá tâm, năng đê hạ cố.                                     

/ Hoa Nghiêm Kinh. XXXIX. Nhập Pháp Giới  /.

 

~ Phải phát tâm như cây lúa chín, v́ có thể hạ thấp. 

 

Bà Huệ Thu cứ như cây lúa xanh vươn cao th́ làm sao đây?

[10++….].

 

Lại một câu nữa trong Kinh Hoa Nghiêm:

 

~ Ưng thường tinh tấn vô hữu hưu tức, ưng quán tự thân thiện căn tiển thiểu.

                                           / Hoa Nghiêm Kinh. XXVII. Thập Định /.

 

~ Phải thường tinh tấn không có thôi nghỉ, phải quán tự thân thiện căn kém ít!

 

Việc TU cũng như việc HỌC, bà Huệ Thu lại thôi nghỉ giữa chừng, lơ mơ tưởng rằng về Đường thi ḿnh không c̣n ǵ để HỌC nữa!

 

Bà Huệ Thu lại xét tự thânvà cho rằng hiểu biết về Đường thi, về Thơ, của ḿnh đă tới nơi tới chốn, đă đầy, đă nhiều lắm rồi, không c̣n chỗ chứa nữa!

 

xướng họa thơ với ông Hà Thượng Nhân, cho ḿnh là nhất, coi trời nhỏ xíu, lại nữa gần đây tôi thấy một ông mà một số người xưng tán là đại nhà thơ viết một bài về bà với cái tựa đại khái là vài lời tâm cảm với Huệ Thu chi chi đó, và rồi, bên cạnh đó có vài bà, vài cô viết ca bài “NHỮNG PHÁ CÁCH TÀI T̀NH TRONG THƠ” của bà… tất cả làm bà đắc ư chơi vơi giữa trời… tiếc rằng bà Huệ Thu lại không có cánh, cho nên.…

 

Từ lúc bà viết bài “NHỮNG PHÁ CÁCH TÀI T̀NH TRONG THƠ” năm 2008 cho tới lúc tôi thấy bài viết của bà năm 2013 (do 1 Hồ Công Tâm nịnh bợ gởi đi tứ tung) rồi sau đó phê b́nh, rồi có ông nào, bà nào, và cô nào…. thấy được những cái sai của bà? 

 

Không nói cao siêu, khó khăn, chỉ nói những cái Sai hết sức căn bản, như những chữ trong một vài bài thơ, những bài thơ mà đă đọc Đường thi th́ tới ai cũng biết, đây là những bài nổi tiếng của những thi nhân lớn như Đỗ Phủ, Lư Bạch, nhưng bà Huệ Thu vẫn trích dẫn sai rất “thoải mái”. Trước khi đưa Bài viết lên diễn đàn th́ chắc hẳn bà đă đưa cho những người quen biết có máu mặt của bà duyệt đọc trước, coi có chỗ nào sai sót hay không; nhưng rồi chẳng ông nào, bà nào trên đây thấy được hết!

 

Do đó mà bà Huệ Thu tưởng rằng những ǵ bà viết ra là đúng, là nhất rồi, để rồi cứ thế coi trời chỉ bằng cái nắp nồi!

 

Có lần tôi đọc được một bài viết của một ông, đại khái nhắc lại một vài kỷ niệm về ông Hà Thượng Nhân (lúc ông đă qua đời), trong đó tác giả kể một câu chuyện là có lần bà Huệ Thu có tiệc chi đó có mời ông Hà Thượng Nhân, người kể chuyện chở ông đến có hơi trễ một chút th́ bà Huệ Thu ra đứng chặn ngay cửa không cho ông vào, thế là ông đành phải trở về! Không nghe tác giả nói ông Hà Thượng Nhân có giận hay không?

 

Bà Huệ Thu ngạo mạnnhư vậy đó!

 

Ông Hà Thượng Nhân dễ dăi coi bà như đàn em văn nghệ, nhưng, phải hiểu rằng ngoài chuyện thi văn, về mặt giao tiếp xă hội ông đáng bậc cha chú, sợ là cha bác nữa là khác, của bà! NHỚ!

 

Ở đây tôi không có chủ ư nói chuyện riêng tư, cá nhân của bà Huệ Thu, dầu chuyện ông kia kể lại đă đưa lên INTERNET, không c̣n là riêng tư nữa, tôi chỉ nhằm đề cập cái tánh ngạo mạn của bà Huệ Thu, nhất là trong lănh vực thi văn!

 

Tánh này làm bà thấy về THƠ ai cũng kém hơn bà hết!

 

Bây giờ ngồi nghĩ lại, khi gặp bà ở Quán cà phê NHỚ tôi hỏi bà về hưởng tự trong thơ Đường có thể (có thể thôi) bà Huệ Thu nghĩ rằng tôi ngáp phải ruồi, đọc được cái điều vớ vẩn này (hưởng tự) ở đâu đó mà đem ra đố bà!

 

Với cái kiến thức về thơ Đường của bà, nằm mộng bà cũng không sao thấy được điều gọi là hưởng tự, và rất nhiều, nhiều, điều khác nữa trong lănh vực Đường thi! Bà Huệ Thu thường nghĩ rằng kiến thức Đường thi của bà đă tới tuyệt đỉnh, có ǵ mà bà không rành rẽ? - b́nh, b́nh / trắc, trắc, rồi niêm, rồi đối... bà thuộc làu làu, và rồi phá cách, thất niêm… bà Huệ Thu nói vanh vách, để rồi chừng đă nổi hung lên bà nói ào ào, giảng dạy Đường thi tán loạn cho khắp cả thiên hạ! ~ Khiếp thực!

 

Trở lại câu chuyện ở Quán cà phê Nhớ.

 

Thứ nhất, tôi không đố bà, mà sẵn dịp tôi chỉ muốn dạy bà một bài học về kiến thức Đường thi, và sự khiêm tốn, mà tôi không tiện nói trong tiệc nhà ông Trần Thiện Hiếu sau khi nhận xét được thái độ kiêu hănh của bà - dầu sao, cũng như tôi, và khá nhiều người khác nữa, bà là khách - và là khách quí, của chủ nhân, làm bẽ mặt lúc đó là bất lịch sự, là không phải đối với gia chủ!

 

(Bà Huệ Thu không muốn học riêng, rốt cục chỉ c̣n cách viết bài này!).

Tiếp đến, tôi không ngáp phải ruồi như bà có thể nghĩ lúc đó, tôi chỉ bắt ruồi thôi!

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính