“Hoan ca” trên xác đồng bào!

 

Mạnh Kim

 

 

Một vở kịch do Sân khấu kịch Hồng Vân thực hiện; hơn 400 đầu tư liệu “50 năm – một mùa xuân lịch sử” được ra mắt; một cuộc “tọa đàm giao lưu nhân chứng lịch sử” mang tên “Thành Đoàn tham gia chiến dịch Xuân Mậu Thân 1968” được thực hiện; một chương tŕnh cầu truyền h́nh về “bản hùng ca Mậu Thân” được tổ chức (có sự tham gia của Trần Hiếu, Quang Thọ, Tạ Minh Tâm, Thanh Thúy, Anh Bằng, Hạ Trâm…)… Chương tŕnh “kỷ niệm Mậu Thân” thậm chí kéo dài đến mùng 5 Tết (với cái gọi là “Giao lưu nghệ thuật” “Đường chúng ta đi”)…

 

 

Chưa bao giờ màn tụng ca tập thể “hát trên những xác người” liên quan sự kiện Mậu Thân được tổ chức quy mô như thế này, một sự kiện mà các cuộc bắn giết đồng bào được nâng lên tầm “nghệ thuật”, là sự kiện mà các gương mặt khủng bố được khoác áo “biệt động thành” tập trung đông đảo và được ca ngợi như những anh hùng.

 

Những kẻ thực hiện các vụ khủng bố không phải là “anh hùng”. Họ cần phải được định danh lại cho đúng: tội phạm chiến tranh. Mậu Thân không là một mặt trận giữa hai quân đội. Mậu Thân là một chiến dịch khủng bố nhằm vào thường dân với quy mô chưa từng có trong quân sử thế giới cận đại. Mậu Thân c̣n hơn tất cả những ǵ man rợ nhất mà toàn bộ chiều dài lịch sử cuộc chiến Việt Nam mang lại. Mậu Thân là sự kiện lớn nhất, kinh khủng nhất, man trá nhất mà cuộc chiến Việt Nam hiện tồn. Những thước phim và h́nh ảnh, với những phụ nữ ôm xác chồng hoặc con dại khóc tức tưởi tại Huế cũng như nhiều thành phố miền Nam khác, đă lột tả được sự tàn khốc và man rợ của “chiến dịch Mậu Thân”. Xem lại tất cả những bộ phim về chiến tranh Việt Nam và những h́nh ảnh liên quan Mậu Thân, không thấy có một cuộc “hưởng ứng” nào của “đồng bào” cả. “Hậu Mậu Thân” là những nhát cuốc chôn người thân và những nhát xẻng đào kiếm người nhà.

 

 

“Cái giá” mà Huế phải trả trong Mậu Thân không hề “nhẹ” và rất không “công bằng” – như lời Hoàng Phủ Ngọc Tường trong cuộc phỏng vấn Đài truyền h́nh Mỹ WGBH vào tháng 3-1981. Nó là tội ác chống lại loài người và những kẻ gây ra phải gọi là tội phạm chiến tranh. Nó cũng chẳng thể gọi là “điều đương nhiên… đă tự động để mà cái ḷng căm thù đă đẩy cái mức đó” (Hoàng Phủ Ngọc Tường). Nó là một cuộc say sưa giết chóc có hệ thống và có tổ chức.

 

Tại sao chính quyền Việt Nam thực hiện “chiến dịch Mậu Thân lần hai” sau 50 năm? Như các “mùa kỷ niệm chiến thắng” khác, sự tung hô lần này cũng nhằm làm đậm “tính chính danh” của cuộc chiến nồi da xáo thịt và “tính chính nghĩa” của hành động xâm chiếm miền Nam mà họ gọi là “giải phóng”. Họ luôn nhấn mạnh đến “tội ác Mỹ-Ngụy” và yếu tố “giải phóng” như bản chất cốt lơi của cuộc chiến. Họ tạo ra h́nh ảnh như là những “nạn nhân” và họ phải có “sứ mạng” “mang lại ḥa b́nh” bằng công cụ chiến tranh, kể cả sau khi một hiệp định ḥa b́nh đă được kư kết (1973). Có một điều không thể không để ư rằng: Việc làm đậm sự kiện của họ cũng nhằm che giấu một mặc cảm tương tự một dạng thức ẩn ức tâm lư như thể họ không xứng đáng được gọi là người “chiến thắng”.

 

Những ngày này, có vô số gia đ́nh miền Nam lẫn miền Bắc đang làm giỗ cho người thân chết trận Mậu Thân. Thay v́ “hân hoan” “hát trên những xác người”, có lẽ cần tổ chức một đại lễ cầu siêu cho những người đă bị giết hoặc bị chết thảm hại khi bị đẩy vào chiến dịch thảm sát đồng bào trong sự kiện bi thảm này. Thay v́ vỗ tay và phô bày những bàn chân đạp đổ bàn thờ của những người đă chết oan ức trong sự kiện bi thảm Mậu Thân, có lẽ cần nh́n lại rằng vấn đề đâm chém vào lịch sử có giúp ǵ cho việc hàn gắn dân tộc hay không. Thay v́ hất văng bát nhang đang cúng giỗ cho những người đă mất, có lẽ cần cúi đầu xin lỗi đồng bào, tất cả đồng bào, Bắc cũng như Nam, về những sai lầm mà Mậu Thân mang lại.

 

Những câu chuyện bi thảm về chiến tranh Việt Nam đáng lư không nên nhắc lại. Nhưng, khi mà những oan hồn chiến tranh c̣n chưa được giải và những bàn tay nhuốm máu c̣n chưa được rửa với sự thành khẩn ăn năn để chắp lạy nén nhang trước vô số cái chết oan ức th́ liệu mọi thứ có thể bỏ quên hoặc để vùi lấp vào bụi lịch sử? Chúng ta sẽ nói ǵ với thế hệ trẻ, để giải thích tại sao hôm nay cả thành Huế lại chít khăn tang để làm giỗ cho hàng trăm oan hồn, trả lời sao với con cháu rằng lư do ǵ ông bà cha mẹ anh chị cô chú ḿnh bị giết và ai giết?

 

 

Nếu người ta tiếp tục khạc nhổ những băi đờm nhơ nhớp vào lịch sử và giẫm đạp lên xác chết chiến tranh trong đó có cả chiến sĩ đồng đội ḿnh th́ những câu chuyện này vẫn cần được nhắc lại, không phải để khinh bỉ, không đáng và cũng chẳng cần, mà để cho thế hệ trẻ hiểu được cuộc chiến “giải phóng dân tộc” nó đầy dẫy tội ác như thế nào, để họ hiểu dối trá và bưng bít cũng là một tội ác, và để họ nhận thức rằng những hành động kinh tởm đó đừng bao giờ lặp lại với đồng bào và dân tộc ḿnh.

 

Chưa có sự kiện đau thương nào trong lịch sử dân tộc mà sự dối trá tồn tại dai dẳng đến vậy. Nó tồn tại trong suốt giai đoạn chiến tranh và kéo lê sang thời hậu chiến. Không có một nền ḥa b́nh nào và sự hàn gắn ḥa hợp nào có thể được mang lại nếu nó tiếp tục được xây bằng những viên gạch lẩn tránh sự thật. Chỉ khi sự thật được mang lại th́ hiện tại mới thoát khỏi cái bóng quá khứ đau thương và tương lai dân tộc c̣n có cơ may được định h́nh, từ một hiện tại ḥa b́nh-ḥa hợp chứ không phải từ quá khứ chiến tranh-chia rẽ. Chỉ khi cúi đầu nhận sai th́ quá khứ mới được tha thứ chứ không phải bằng dàn đồng ca “hát trên những xác người”.

 

 

21.02.2018

Mạnh Kim

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính