“Ḥa hợp”

 

Mạnh Kim

 

 

 

 

Có một sự không b́nh thường về việc xây “Khu tưởng niệm nghĩa sĩ Hoàng Sa” vào thời điểm này, không chỉ là v́ hành động đó quá muộn mà c̣n là việc này xảy ra ngay trong thời điểm “tranh cử” khốc liệt trước thềm Đại hội đảng, khi việc chống Trung Cộng lại được sử dụng như một lá bài chính trị. Sự kiện c̣n không b́nh thường ở chỗ dùng từ, cho thấy có một sự cân nhắc và tính toán trong cách dùng từ. “Nghĩa sĩ” được dùng thay cho từ chính xác hơn là “Tử Sĩ”. H́nh ảnh khí tiết hào hùng dũng mănh trong cuộc đọ sức chống giặc ngoại xâm của Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa nói riêng và chế độ VNCH nói chung đă được cố t́nh làm nhẹ đi bằng h́nh ảnh của một việc “nghĩa”. Nó giống như không phải là một sự công nhận xương máu bBnh sĩ VNCH và tinh thần bất khuất của Chính phủ VNCH mà là một sự “ban ơn”, hệt như cách chế độ này “ban ơn” cho mọi điều, từ việc “ban ơn cho phép” một ca khúc đến việc ban ơn cho một nghệ sĩ hài hải ngoại khiến anh ta phải sụt sùi “cám ơn Đảng và Nhà nước”.

 

Một sự nửa vời và không thật tâm. Như cách chế độ này luôn nửa vời và chưa bao giờ tỏ ra thật tâm trong ḥa hợp ḥa giải. Ḥa hợp dân tộc có khó quá không? Không dễ nhưng không phải quá khó đến mức mà bốn thập niên qua câu chuyện này vẫn là đề tài gây đau ḷng, phẫn uất và xốn xang. Ḥa hợp là một thái độ và nó luôn cần một thái độ đúng. Không thể tiếp tục nhai đi nhai lại “ư nghĩa” của sự “giải phóng” mà trong thực tế một miền Nam tự do chưa bao giờ cần được “giải phóng”. Không thể gọi là “giải phóng” khi mà sau 1975 lại xảy ra hiện tượng “miền Nam nhận họ, miền Bắc nhận “hàng”. Sao có thể gọi là “giải phóng” khi mà sau 1975, sách báo và âm nhạc miền Nam lại tràn ngập miền Bắc. Khó có thể nói chuyện ḥa hợp khi một thanh niên (“Dũng phi hổ”) chỉ v́ bận áo quân lực VNCH mà cần đến cả một phiên ṭa ồn ào với bản án tù trong khi một “người trưởng thành” như Trần Nhật Quang lại có thể gọi 74 tử sĩ Hoàng Sa là “74 tên chó săn của Mỹ” mà chưa hề có bất kỳ tờ báo nào lên tiếng và chưa có bất kỳ cơ quan nào của “chính quyền” này yêu cầu đưa Trần Nhật Quang ra ṭa.

 

Đừng nói miền Nam “thù dai”. Người miền Nam, chính xác hơn là những người từng sống dưới chế độ VNCH gốc gác thuộc cả ba miền, không biết thù dai và không thích sống với sự hằn học. Sự dễ quên và tha thứ là bản chất của miền Nam (VNCH). Chỉ cần một sự nh́n nhận và sửa chữa sai lầm, người miền Nam sẽ cười x̣a. Nhưng miền Nam (VNCH) không dễ cười x̣a nếu họ tiếp tục bị gọi là “ngụy”, tiếp tục bị gọi là “những kẻ bán nước” – điều mà cả hai nền Cộng ḥa miền Nam chưa từng làm; tiếp tục bị làm nhục bằng hành động ban ơn và cho phép, từ việc cho phép ấn hành một quyển sách đến việc cho phép hát một ca khúc (Ly Rượu Mừng-Nhạc sĩ Phạm Đ́nh Chương) mà 40 năm nay nó chưa bao giờ vắng mặt trong đời sống tinh thần người dân. Xây một hoặc nhiều đài tưởng niệm tử sĩ VNCH là điều dĩ nhiên cần làm nhưng làm thế nào để sửa lại những ǵ đă gây oán hận và xây lại những ǵ đă đập phá, về mặt tinh thần, mới là điều cần làm hơn.

 

 

Mạnh Kim

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính