Tại sao ông “biểu t́nh” Huỳnh Ngọc Chênh lại chống biểu t́nh?

 

Mai Tú Ân

 

 

Trong một stt mới nhất ông Hùynh Ngọc Chênh đă kể lể về những lần xuống đường biểu t́nh của vợ chồng ông. Việc này là có và đă được chụp h́nh lưu sử Đảng. Nhưng việc chống cuộc biểu t́nh do linh mục đáng kính, cha Nguyễn Văn Lư th́ ông vẫn giải thích lúng túng, càng nói càng sai. Ông kể lể biểu t́nh khiến cho chúng tôi thấy giống như ông Ju Đa kể lể đă theo Chúa Giê Su, hay cũng giống như anh hùng phi công Nguyễn Thành Trung giờ này kể lể trung thành với VNCH vậy. Bởi có trung thành bao nhiêu nhưng phản chủ một lần là mất hết.

 

Ông ta viết :”Với tôi, biểu t́nh phải có nguyên cớ và phải nhắm vào mục tiêu cụ thể..” Vậy cuộc biểu t́nh toàn quốc theo lời kêu gọi của cha Lư th́ không có nguyên cớ và không nhắm vào mục tiêu cụ thể nào hay sao mà ông phản đối. Đuổi cổ Formosa, đền bù cho người dân hay chống Tàu Cộng có phải là không đủ nguyên cớ với ông để ông quay sang chống đối ? Rồi những cuộc biểu t́nh trước đây của ông th́ đă nhắm đạt được mục tiêu cụ thể nào như đ̣i lại Hoàng Sa, Trường Sa đă đạt được chưa ? Biểu t́nh là một dạng thức tự nhiên cúa con người mà chính quyền này cấm đoán. Người dân có cái quyền đó, dù là 10 người hay 10 vạn người và không ai có quyền đi ngược lại quyền đó. Người đấu tranh dân chủ như ông lại càng không có quyền đó.

 

Có thể ai đó c̣n lạ lẫm về các ông chứ chúng tôi th́ không ? Các ông là một dạng thức mà ta có thể gọi nôm na là sự :”Kiêu Binh Bắc Kỳ″. Đó là một nhóm nhỏ hung hăng bọ xít, nhóm chiến binh đái sè sè không qua ngọn cỏ đó nhưng không thấy trời cao biển rộng mà c̣n lấn át cả các bậc tiền bối đáng kính khác. Hoạt động sớm, năng nổ vào một thời điểm c̣n ít người đấu tranh dân chủ, được các tổ chức, báo đài hải ngoại cũng như người dân ủng hộ, các ông đă được vinh danh, cho dù là quá với thực lực nhưng vẫn xứng đáng được tôn vinh. Nhưng đấu tranh dân chủ không tĩnh tại mà nó luôn biến chuyển theo thời cuộc để đạt được mục tiêu lớn nhất, và dĩ nhiên nó bỏ lại những ai không theo kịp phong trào. Bởi đă qua thời điểm đầu, đấu tranh dân chủ không phải cứ chỉ đợi đến ngày 19/1 Ngày mất Hoàng Sa, ngày 17/2 ngày Chiến Tranh Biên Giới với ngày Tàu Cộng chiếm Gạc Ma để tụ họp đốt nhang khói, bái lạy ở Tượng Vua Lư, Hà Nội rồi về v́ xong việc. Và lại đợi sang năm để lên Tượng Vua bái lạy nữa, giống như lên Chùa khấn Phật vậy. Đấu tranh dân chủ bây giờ đa dạng, nhiều cách thức, của nhiều con người. Có thể táo bạo như Vũ Quang Thuận, mạnh mẽ của Huỳnh Quốc Huy, soi mói như Le Dung Vova, và thẳng ruột ngựa như Phạm Thành… Nó không có điểm đầu, cuối cũng không có giới hạn và mục tiêu duy nhất là làm lung lay chế độ này, để người cầm quyền biết ḷng dân không đi cùng với họ.

 

Các ông không làm được những điều trên nên các ông đả phá tất cả những ǵ không đi cùng các ông. Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Lân Thắng và Huỷnh Ngọc Chênh là hai người đả phá Vũ Quang Thuận nhiều nhất. Và giờ đây khi thấy ở chân trời nổi bật lên một thế lực hùng mạnh có thể lấn át các ông. Đó là các cha xứ can đảm và các giáo dân đoàn kết của họ đang hiện lên vũ đài chính trị với việc đối đầu với chính quyền này v́ những vấn đề của toàn dân. Các cha xứ có kiến thức, có kỷ luật và hết ḷng với các vấn đề trong cộng đồng giáo dân của họ. Và các ông cũng đui mù khi không nh́n thấy các cha xứ đáng kính đó đứng ra v́ thời cuộc và nếu có thành hay bại th́ rồi các Ngài cũng lui về áo chùng thâm kính Chúa của ḿnh. Các ông không có được cái Tâm cao cả của những người đấu tranh dân chủ thực sự là chỉ muốn thành công trong đại nghiệp mà không cần phải có tên ḿnh nên các ông đă biến thành những kẻ chống phá cuộc biểu t́nh của các cha nhiều nhất. Bởi v́ cuộc biểu t́nh này không phải của các ông kêu gọi, cuộc biểu t́nh lại được dự trù kéo dài cho đến hết năm 2017 th́ c̣n phần nào nữa rơi vào các ông ? Nên phải phá, và phá bằng mọi giá…

 

Ông Huỳnh Ngojc Chênh nói ông là người biểu t́nh nhiều nhưng đến cuộc biểu t́nh lớn nhất, vĩ đại nhất và lâu dài nhất (nếu không bị các ông phá) th́ ông lại chống lại th́ c̣n nói ǵ với trời với đất nữa. Ông nói tất cả những người tấn công ông là dlv, là CS cài cắm đă bôi nhọ ông. Điều đó không biết có đúng không, nhưng chính ông là kẻ đă bôi nhọ lên tất cả những người biểu t́nh trước ông, cùng ông và sau ông.

 

Nhưng tôi không nghĩ rằng ông Huỳnh Ngọc Chênh phải làm phản nữa như nhiều người nghĩ. Ông Ju Đa, hay ông Nguyễn Thành Trung nói trên đều chỉ phản chủ có một lần th́ thiên hạ đă đào mồ mà chửi rồi, nên ông Huỳnh Ngọc Chênh đă phản hai lần rồi, giờ lại phản lần thứ ba nữa th́ tôi không tin. Không dám tin. Ngoài ra th́ không thể nói hành động chống biểu t́nh của Huỳnh Ngọc Chênh và Nguyễn Lân Thắng là hoàn toàn tai hoạ. Bởi qua cái chết lâm sàng của họ ta cũng rút ra được một điều tốt là từ nay phong trào đấu tranh dân chủ sẽ không chết lỳ ở Hà Nội nữa mà lan rộng, lan rộng đến bất cứ nơi nào có người đứng lên.

 

Thôi. Giờ phút áo thụng chia tay đă điểm. Không biết tại anh, tại ả hay tại ông Trời cao cứ thấy má đào đánh ghen mà đành ngậm ngùi vĩnh biệt các nhà dân chủ nửa mùa đang đi vào bóng tối mà không thể không có tiếng thở dài. Thôi th́ v́ đại cuộc các ông hăy lùi vào vào quá khứ mà than khóc cho những ngày xanh. C̣n cá nhân tôi, th́ chỉ biết bùi ngùi cất h́nh ảnh một thời bóng loáng của Huỳnh Ngọc Chênh vào kho cũ, giống như ta bỏ đôi giày cũ đă bốc mùi vào xó bếp với chút niềm tiếc nuối ngơ ngơ…

 

 

Mai Tú Ân 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính