“CHẾT LÀ CÙNG, VIỆC G̀ MÀ SỢ?!

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU”

 

Mặc Ngôn

 

 

 

Tôi đă nghe tên Bằng Phong Đặng Văn Âu nhưng chưa hề đọc các bài viết của ông ta, có lẽ v́ thấy tên và bút hiệu sao mà "nổ" quá nên nghĩ chắc ḿnh sẽ không lănh hội được thâm ư của người; một phần nữa v́ tôi có dị ứng với những đề tài dùng toàn chữ hoa và tô đủ màu xanh đó tím vàng trong bài viết. Các bạn có ṭ ṃ muốn biết tôi đang viết về ǵ th́ xin mời đọc bài viết của ĐVÂ đính kèm (giữ nguyên format màu sắc). Đính kèm v́ tôi không thích đăng nguyên lại bài viết, và v́ tôi không t́m ra bài có tựa đề đó trên trên mạng nên không thể chuyển link.

 

Dù sao chăng nữa, lư do tôi hồi âm là v́ đọc cái tựa đề làm tôi liên tưởng đến câu "xúi con nít ăn cứt gà!" Dĩ nhiên chết là cùng, và chết mà cứu được nước th́ được lưu danh thiên sử, có chết cũng đáng, c̣n hơn sống khắc khoải, ăn năn, mặc cảm. Nhưng nếu chết mà không cứu được nước th́ cái chết ích ǵ? Và những người chưa hề chết th́ làm sao biết rằng không có việc ǵ mà sợ chết? Chết sau nhiều ngày đầy thương tích, hay sau hàng năm tháng bị gông cùm, hành hạ không đáng sợ hay sao? Ngồi viết về cái chết với người quốc nội trong khi ta đang an thân sống ở Mỹ, ca ngợi và nịnh bợ Trump th́ có lư do ǵ mà phải sợ?!

Việc cứu nước là việc của mọi con dân của một nước, nhưng nếu mạnh miệng hô hào mọi người hy sinh, không sợ chết để cứu nước th́ xin mời ông ĐVÂ về nước làm gương, v́ nếu ông chưa nghĩ ra th́ ít ai chịu nghe lời ông xúi dại trong khi ông ngồi mát ăn bát vàng, làm thân "Việt kiều" ở xứ người.

 

Có một cách khác để khuyến khích mọi người hy sinh cứu nước là dùng câu "quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách". Tôi học câu này từ thưở c̣n bé tí, và nghe cũng có lư nên không hề để ... ư. Cho đến gần đây, khi nghĩ đến chuyện dùng Internet để t́m xuất xứ của "danh ngôn". Và để đi đến một kết quả rất đáng ngạc nhiên, và đáng ... buồn.

 

Câu nói nguyên thủy là thế này:

天下兴亡,匹夫有责 Thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách

国之兴亡,肉食者谋 Quốc chi hưng vong, nhục thực hữu mưu

[từ Nhật Tri Lục của Cố Viêm Vũ (1613-1682), một học giả Tàu thời Minh mạt Thanh sơ với chí hướng phản Thanh, phục Minh.]

 

Thay v́ từ quốc gia, ta thấy nguyên tác bắt đầu với hai chữ thiên hạ. Thiên hạ là một lối nói của người Tàu thời xưa để gọi dân Tàu, một phần v́ đối với họ, chỉ có người Tàu mới đáng kể, mọi chủng tộc khác đều là man ri mọi rợ. Người không rành chữ Hán cũng có thể thấy rằng Cố Viêm Vũ phân biệt người thường dân, gọi "nôm na" là thất phu, với giai cấp cai trị, mà ta đặt cho cái tên chính khứa bây giờ, v́ thiên hạ quốc không đồng nghĩa với nhau; thiên hạ là từ để chỉ người trên mặt đất, quốc là một từ để chỉ một thực thể chính trị. Hai câu đó có nghĩa rằng vận mệnh của dân (Tàu) là trách nhiệm của mọi người dân, (nhưng) vận mệnh của nước (Tàu) tùy vào mưu lược của giới "nhục thực".

肉食--nhục thực là từ để gọi những người ăn mặn, đối lại với 素食--tố thực chỉ người ăn chay. Thời xưa, chỉ có người giáu, giai cấp quan lại mới có thịt mà ăn, nên nhục thực cũng là từ để chỉ những người không phải là thất phu, cùng đinh, hay dân ngu khu đen. Và như thế, đối với một học giả Tàu giữa thế kỷ 17, việc nước không phải là trách nhiệm của người dân mà là việc của các chính khứa. Từ khi nào từ thiên hạ biến thành quốc gia th́ tôi không biết nhưng rất có thể rằng một chính trị gia xa lông, loại ĐVÂ, đă vo tṛn bóp méo chữ và ư của Cố Viêm Vũ để dụ những kẻ thất phu làm con chốt thí thân cho tham vọng của chính họ.

 

Tôi đă biết là quê mẹ lại bị Bắc thuộc rồi từ trước khi các vụ Tây Nguyên, Trường Sa, Vũng Áng bùng nổ, v́ Hà Nội đă nhượng một dăy đất dọc biên giới kể cải ải Nam Quan, cho Trung Cộng từ sau trận chiến biên giới 1979, không cần chờ tới khi ĐVÂ khuyến khích dân quốc nội biểu t́nh chống các dự luật đặc khu kinh tế với TC. Tôi biết là v́ ngôn ngữ quốc nội bây giờ không c̣n phản ảnh tiếng mẹ mà tôi học trước 75; thay v́ thế tôi chỉ thấy toàn những từ ngữ vay mượn từ tiếng Tàu hậu 1949. Quư vị nào ṭ ṃ lên mạng nh́n các câu hỏi về ngôn ngữ Việt th́ có thế thấy ngay rằng đa số người Việt quốc nội bây giờ không c̣n hiểu, hay biết, các từ ngữ dùng trong văn chương của cha mẹ. Thế có nghĩa là văn hóa đất việt trước tiền bán thể kỷ 20 đă mất rồi. Mất văn hóa là mất luôn cả dân tộc, thế th́ c̣n nói chuyện hy sinh để cứu văn cái ǵ?

 

Người Do Thái mất nước quanh hai mươi thế kỷ và lại trở thành một "quốc gia" bây giờ v́ họ c̣n giữ được văn hóa đặc thù của họ. Nếu lối ăn nói và lối sống của người Việt bây giờ dần dần phản ảnh người Tàu, cần bao lâu để người Việt sẽ bị đồng hóa, thay v́ chỉ Bắc thuộc? Không sợ chết nhưng làm con thiêu thân trong tham vọng của kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, và tham vọng của các chính khứa xa lông, th́ ích ǵ cho đất nước? Văn hóa mất rồi th́ c̣n sử đâu để mà lưu danh?

 

 

Mặc Ngôn

------------------------------

 

CHẾT LÀ CÙNG, VIỆC G̀ MÀ SỢ?!

 

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 

Kính thưa đồng bào quốc nội,

Dưới đây là đôi điều suy nghĩ và đề nghị của một chiến binh già nua, bệnh hoạn, gần đất xa trời, nhưng trong ḷng luôn luôn hừng hực lửa căm thù bọn đầu nậu Việt Cộng bán nước buôn dân. Xin đồng bào đừng cho đây là lời hiệu triệu, bởi v́ người chiến binh già này chẳng là cái thá ǵ để dám viết lời HIỆU TRIỆU QUỐC DÂN

Nguyễn Ái Quốc chết từ năm 1930. Mao Trạch Đông dùng một tên Tàu, lấy bí danh Hồ Chí Minh để làm lănh tụ cuộc cách mạng Việt Nam. Nếu Hồ Chí Minh là người Việt th́ Bộ Chính Trị Việt Cộng đă cho thử DNA để xác nhận lănh tụ của chúng không phải là tên Hồ Quang trong Đệ Bát Lộ Quân như Bắc Kinh đă tiết lộ. Bè lũ Việt gian như Trường Chinh, Vơ Nguyên Giáp, Phạm văn Đồng dù biết chắc Hồ Chí Minh là thằng Tàu Khựa, chúng cũng giấu nhẹm, v́ chúng theo chủ nghĩa quốc tế th́ Tàu hay Ta đều như nhau. Bọn này thông đồng với Hồ Chí Minh du nhập vào đất nước chủ nghĩa Mác-Lê và cưỡng bức nhân dân Việt Nam làm anh em môi hở răng lạnh với kẻ thù truyền kiếp là để chuẩn bị dâng Việt Nam cho Tàu. Bởi v́ chủ nghĩa Mác-Lê đề cao chủ trương “vô tổ quốc” (chấp nhận không có quốc gia) và xin làm em kẻ thù truyền kiếp là rước voi về dầy mồ. Lại thêm nâng trí thức lên tầng lớp ưu tiên cần phải đào tận gốc, trốc tận rễ là Hồ Chí Minh và đồng bọn có ư đồ biến toàn dân Việt Nam không c̣n ai có trí tuệ để nh́n thấy tai họa Trung Cộng đang đổ xuống đầu ṇi giống Việt.

Từ ngày thành lập Đảng năm 1930 đến nay, Việt Cộng chưa bao giờ làm bất cứ điều ǵ v́ ích quốc, lợi dân như cái khẩu hiệu đểu giả “Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” mà chúng rêu rao. Sau khi nắm trọn quyền lực trong tay, Việt Cộng không cần giấu giếm thủ đoạn lừa đảo. Chúng đă công khai thú nhận Đảng ta đánh Pháp, đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Cộng”. Chúng trắng trợn nêu cao câu khẩu hiệu C̣n Đảng, C̣n Ḿnh và “Thà Mất Nước, hơn Mất Đảng”. Với một bọn cầm quyền bất cố vô liêm sỉ, mặt trơ trán bóng đến thế, th́ thử hỏi đồng bào c̣n cách ǵ tồn tại trên mảnh đất do Tổ Tiên dày công xây đắp? Không lẽ đồng bào chấp nhận làm súc vật? Thậm chí con vật không xương sống như loài giun mà khi bị dầy xéo quá, c̣n biết quằn!

Chính bọn Việt Cộng đă âm mưu toa rập với kẻ thù truyền kiếp để tiêu diệt ṇi giống Tiên Rồng nhằm biến đồng bào ta thành bộ tộc Hán; chứ không c̣n nghi ngờ ǵ nữa!

Do đó khi c̣n trẻ, tôi đă t́nh nguyện tham gia vào Quân Đội để quyết sống chết chống lại quân xâm lược Bắc Việt ngoài chiến trường. Tôi đă không tiếc lời nguyền rủa bọn Việt Cộng đội lốt Thày Chùa, Cha Cố, Trí Thức to mồm hô hào chống chiến tranh, biểu t́nh đuổi Mỹ để văn hồi ḥa b́nh bất cứ giá nào.

Khi được tin hai anh Đoàn văn Vươn, Đặng Ngọc Viết tự chế vũ khí để chống lại bọn Công An cướp đất, tôi liền viết bài kêu gọi mỗi người trong nước hăy noi gương hai anh, hăy dùng bất cứ thứ ǵ làm vũ khí, liều chết nổi lên giết bọn tay sai ngoại bang. Chẳng lẽ tám mươi (80) triệu người không thể diệt mười (10) triệu đảng viên Việt Cộng và thân nhân của chúng hay sao? Ngoan ngoăn chấp nhận để cho Việt Cộng đè đầu cưỡi cổ th́ trước sau cũng chết một cách nhục nhă dưới gót dày Trung Cộng.

Khi nghe tin Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố “Đừng v́ hàng chữ bốn tốt và mười sáu chữ vàng mà đánh mất chủ quyền quốc gia?”, tôi cũng đă viết thư cho Nguyễn Tấn Dũng đang có quyền hành tuyệt đối hăy bắt toàn bộ bọn Việt Gian làm tay sai cho Trung Cộng trong Bộ Chính Trị, trong Ban Chấp Hành thả xuống biển và tuyên bố giải tán Đảng Việt Cộng, giành lại chủ quyền quốc gia, ắt sẽ được toàn dân phong Thánh. Tiếc thay! Nguyễn Tấn Dũng mang tên Dũng, nhưng chỉ là anh hèn, không có “Máu Anh Chị” của dân Miền Nam để làm cuộc cách mạng cung đ́nh mà dù thất bại cũng sẽ được lịch sử tuyên dương, toàn dân đời đời nhớ ơn!

Những nhà trí thức đấu tranh dân chủ trong nước phản đối đề nghị của tôi cổ súy dùng bạo lực lật đổ bọn cầm quyền tay sai Trung Cộng. Tôi hỏi lại: Ngày xưa Hai Bà Trưng chống cuộc xâm lăng của quân Nam Hán bằng đường lối đấu tranh ôn ḥa hay chiêu binh măi mă để giành quyền tự chủ? Hoàng Đế Quang Trung đem quân ra Bắc đánh Tôn Sĩ Nghị để đuổi bọn Măn Thanh về Tàu là đấu tranh bất bạo động hay vũ lực?

Kính thưa quư vị lănh đạo các tôn giáo,

Đứng trước sự kiện bọn Việt Cộng cương quyết làm tay sai choTrung Cộng để biến ṇi giống ta thành người Hán, th́ ta phải dùng bạo lực là ta có chính nghĩa để chống lại họa diệt chủng. Vậy xin các Ngài lănh đạo tôn giáo tạm ngưng đem hạnh Từ Bi của Đức Phật Thích Ca hay ḷng bác ái của Chúa Jesus để rao giảng cho tín đồ. Xin các Ngài hăy kêu gọi tín đồ phải dùng mọi vũ khí đang có trong tay để tiêu diệt loài Quỷ Đỏ, bất kể Việt Cộng hay Trung Cộng. Phải đổ máu mới chiến thắng Quỷ Đỏ.

Bằng cớ là Ngài Đạt Lai Lạt Ma rao giảng lời Phật dạy rất hay ho mà không thể lấy lại nước cho người Tây Tạng. Đức Giáo Hoàng Francis ḥa giải với Trung Cộng mà Giáo Hội Chui của Công Giáo ở nước Tàu bị bách hại tàn khốc hơn.

Cho nên kêu gọi đấu tranh ôn ḥa, bất bạo động với bọn cầm quyền man rợ là mắc mưu kẻ thù, là chấp nhận chết dần chết ṃn trong hỏa ngục Đỏ.

Tháng 4 năm 1975, bọn Việt Cộng hoàn thành cuộc xâm lăng Miền Nam, đă đối xử với người đồng chủng rất tàn bạo, rất man rợ. Khi Trung Cộng hoàn thành công cuộc Hán hóa, chúng sẽ đối xử tàn bạo, man rợ đối với chủng tộc Việt gấp vạn lần bọn Việt Cộng. Lúc bấy giờ đồng bào muốn vượt biển, vượt rừng cũng không c̣n cơ hội nữa. Bởi v́ ngoài biển th́ bọn Trung Cộng đă chiếm và rừng th́ bọn Cao Mên sẽ cáp duồn!

Do đó đồng bào phải xông vào cửa tử th́ đồng bào mới có cơ may thoát ra cửa sinh!

Đối với loài thú hoang dă có nguy cơ diệt chủng c̣n được Hội Bảo Vệ Súc Vật trên thế giới t́m cách bảo tồn. Huống chi 90 triệu người Việt bị bọn Việt Cộng thông đồng với kẻ thù truyền kiếp, đang đổ máu chống lại nạn diệt chủng mà không được nhân loại quan tâm? Vậy tại sao ta không chịu đổ máu để cho ḍng máu Lạc Việt trường tồn?

Khi dự Hội nghị APEC ở Việt Nam, Tổng thống Donald J. Trump nhắc đến uy danh Hai Bà Trưng đă nổi lên chống Mă Viện là ngầm gửi cho nhân dân Việt Nam một thông điệp rằng Việt Nam vốn có ḍng máu hào hùng, bất khuất chống ngoại xâm trong huyết quản, nếu chấp nhận đổ máu đứng lên thi Hoa Kỳ sẵn sàng tiếp tay. Tôi tin rằng Tổng thống Donald J. Trump sẽ giữ lời cam kết, v́ ông biết rất rơ về giấc mộng bành trướng của Trung Cộng.

Nên nhớ rằng không một quốc gia nào giúp ḿnh nếu ḿnh chấp nhận làm nô lệ!

Phải lấy máu để đ̣i nợ máu, thưa Đồng Bào!

Không phải v́ ở nước ngoài an toàn, nên tôi mạnh dạn xúi giục đồng bào sử dụng bạo lực. Tôi rất ư thức mạng sống của tôi nằm trong tay Việt Cộng, bởi v́ chúng có một triệu cách giết tôi mà không để lại dấu vết! Giống như chúng đă cho mật vụ sang Đức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh một cách dễ dàng! Tôi chấp bị Việt Cộng giết để gửi đến đồng bào đề nghị này, v́ tôi nhận thấy không c̣n có cách ǵ khác để đồng bào có thể trừ khử bọn Việt Cộng.

Là tín đồ Phật giáo, mang tinh thần vô úy của Đức Phật, nên tôi không sợ chết v́ Đại Nghĩa. Việt Cộng chỉ có thể hủy diệt xác thân tôi, nhưng tinh thần tôi sẽ bất diệt với câu nói uy dũng của Trần B́nh Trọng: “Ta thà làm quỷ nước Nam; c̣n hơn làm vương đất Bắc”.

Kính thưa Đồng Bào Việt Nam,

Mỗi một người Việt Nam hay tự nguyện làm ngọn đuốc để tiêu diệt loài Quỷ Đỏ Trung Cộng, Việt Cộng th́ ṇi giống Lạc Hồng mới trường tồn!

Bạo lực! Bạo lực! Bạo lực! để cứu nước! V́ không c̣n con đường nào khác!

Tôi xin hoan nghênh anh chị em DÂN TRỊ ở Nha Trang đă ra tay diệt Trung Cộng! Ước mong sao tổ chức DÂN TRỊ lan khắp mọi miền Đất Nước!

Phải có căm thù mới có động lực đấu tranh! Cuộc đấu tranh này là cuộc đấu tranh cuối cùng để bảo vệ chủng tộc. Nếu đồng bào lùi bước th́ sẽ không c̣n cơ hội nào nữa!

 

Trân trọng,

 

Bằng Phong Đặng văn Âu

Thành phố Westminster, Quận Cam, Hoa Kỳ.

Ngày 18 tháng 6 năm 2018.

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính