Tản Mạn về:

 

Những Thiên thần sa Địa ngục

 

MĐ Hoàng TĐTT.

 

 

Tôi lớn lên và trưởng thành trên mảnh đất Sài G̣n này, những kỷ niệm vui buồn tôi không thể nào quên được. Những ngày đó, tôi là một học sinh gương mẫu, từ gia đ́nh, nhà trường, cho đến xă hội. Cho tới năm tôi học lớp 12, theo lệnh nhập ngũ, tôi suy nghĩ không biết ḿnh nên chọn binh chủng nào đây và tôi chợt nhớ lại trận Mậu Thân mà VC tấn công vào đài phát thanh Sài G̣n, lúc đó tôi 16 tuổi. Thấy những người lớn đi xem Nhảy Dù đánh với VC chiếm lại đài phát thanh th́ tôi cũng ṭ ṃ đi theo. Cách đài phát thanh Sài g̣n khoảng 200 mét nơi giao tranh, tôi núp vào hẻm Cây điệp xem, lúc đó Nhả y Dù tấn công và trong đài có một tiểu đội ND ứng chiến, chỉ trong ṿng 15 phút th́ đơn vị Nhảy Dù đă tiêu diệt gọn những tên đặc công VC. Khi im tiếng súng, tôi mới lại đứng gần các anh ND và nhiều người hỏi các anh. Các anh ND nói là VC muốn chiếm đài phát thanh để phát sóng nhưng bị tiểu đội ứng chiến đánh nên VC không thể thực hiện ư đồ và đơn vị Dù này đă bắt được 5, 7 tên VC c̣n sống và một số th́ chết. Chỉ trong ṿng 15 phút mà Nhảy Dù đă tiêu diệt gọn mười mấy tên VC và các anh nói rằng: “Tụi VC giống những con chuột chui vào tủ chén, chúng tôi bắt nó nhưng sợ bể đồ nên hơi lâu một chút.” Vậy là từ đó tôi nghĩ đến người lính nhảy dù.

 

 

Cuối cùng tôi chọn binh chủng Nhảy Dù và yêu màu mũ đỏ như yêu chính bản thân tôi. Khi vào lính, tôi được học quân sự và được huấn luyện nhảy dù. Ngày măn khóa, gắn bằng dù tôi mới thật sự là người lính Nhảy Dù. Khi tôi được về Tiểu Đoàn Truyền Tin, tôi là tân binh, đời quân ngũ bắt đầu từ đây. Khi về tiểu đoàn, tôi chưa có một người bạ n thân nào hết. Cho đến một buổi chiều ngồi trong chợ sư đoàn uống Cà Phê một ḿnh th́ có một người trong tiểu đoàn tôi bước vào, người đó ngồi xuống cạnh tôi.

 

Chúng tôi làm quen và nói chuyện với nhau. Được biết anh ta tên là An. Trong vài giờ nói chuyện, chúng tôi có cảm giác như là đă quen nhau lâu lắm. An khóa dù 199 trước tôi, c̣n tôi 204. An lớn hơn tôi 1 tuổi, nhưng sau này thân rồi chúng tôi kêu mày, tao thôi. An khác đại đội tôi, dù vậy, t́nh cảm anh em rất khắng khít. Mùng 5 Tết năm 1971, sư đoàn Nhảy Dù đi Hạ Lào. Bộ chỉ huy sư đoàn đóng tại Khe Sanh, tôi th́ tăng phái cho lữ đoàn 3 Dù. Cuộc hành quân này tôi bị thương. Sau khi khỏi hẳn được xuất viện về đơn vị, tôi được gắn 2 huy chương Anh Dũng Bội Tinh ngôi sao đồng và một Chiến Thương Bội Tinh do Thiếu Tá Nguyễn Tự Bảo TĐP gắn cho tôi. Sau lần bị thương đó, tôi mới biết thế nào là chiến tranh. Về lại đơn vị, tôi gặp lại An. An thuộc Trung đội ứng trực hành quân, c̣n tôi th́ về hậu cứ. Sau này, tôi đeo máy cho Thiếu Tá Sum. Đầu năm 1972, Sư Đoàn Dù được lệnh tái chiếm Quảng Trị th́ tôi theo Sư Đoàn ra ngoài đó. Bộ Chỉ Huy của SĐND đóng tại cây số 17. Tôi gặp lại An, chúng tôi vui mừng lắm. Sau năm 1974, tôi theo Thiếu Tá Sum về hậu cứ Sư Đoàn. C̣n bạn tôi ở lại, cho đến ngày 30/4/1975, tôi đi lính được 5 năm, ôi, 30/ 4/1975 là cái ngày con xa Mẹ, vợ xa chồng, gia đ́nh li tán. Thật thảm thương cho những gia đ́nh Việt Nam Cộng Ḥa. Nói làm sao cho hết đây, khi chỉ có những người trong hoàn cảnh đó mới hiểu nổi.

 

Hôm nay tôi viết lại những ḍng chữ này, nhớ lại chuyện cách đây 37 năm mà cứ ngỡ như ngày hôm qua, khi bọn CS bắt tất cả những quân nhân vào trại tù mà bọn chúng gọi là “cải tạo”. Chúng tôi chỉ ở tù ngắn ngày v́ chúng tôi từ Hạ Sĩ Quan trở xuống. C̣n Sĩ Quan th́ ở tù không biết ngày nào về. Sau những năm đó, tôi phải đi kiếm sống vô “Anh có một người bạn cùng Quân ngũ thân lắm. Không biết bây giờ nó ra sao?”  

 

Cho đến nay, 37 năm, t́nh cờ tôi coi trên mạng thấy Tươi, cùng tiểu đoàn với tôi, là Hạ sĩ quan quân số Ban I, có viết một bài kêu gọi anh em trong Tiểu Đoàn Truyền Tin nếu biết được tin này th́ xin giúp đỡ cho anh em cùng tiểu đoàn. Hăy gọi vào số điện thoại của Tươi. Thật trùng hợp làm sao, trong bảng danh sách đó có tên người bạn hiền của tôi. Tôi gọi cho Tươi, Tươi mừng lắm, sau này chúng tôi gặp nhau, Tươi cười nói - “Bữa đêm đó, mày gọi điện cho tao, tao không ngủ được mày ơi!”

 

Tôi hỏi số điện thoại của An th́ Tươi nói bây giờ mừng quá, số điện thoại của nó tao bỏ ở đu rồi, để mai sáng tao kiếm rồi điện cho mày. Thật t́nh đêm đó tôi cũng không ngủ được. Nằm đến sáng khoảng 7h30, Tươi điện cho tôi và cho số điện thoại của An. Tôi lập tức gọi, nghe tiếng chuông đổ, sau đó là một giọng ông già cất lên ở đầu dây bên kia.

 

Tôi hỏi có phải An không. Bên kia im lặng một chút, tôi liền hỏi: “Mày không nhận ra tiếng của tao hả? Tao là Hoàng nè.” Nó lắp bắp: “Hoàng, Hoàng hả mày?” Tôi nói: “Ừ! Tao đây, bây giờ mày sống ở đâu? Tại sao mày không ghé lại nhà tao?.” Bạn tôi nói năm 75 tao ghé lại nhà bên mầy nhưng lối xóm họ nói gia đ́nh mầy bị đuổi đi kinh tế mới nên tao không biết mầy ở đâu mà t́m. Ôi t́nh bạn, sau 37 năm nghe lại giọng nói của thằng bạn cảm động làm sao. Chắc bây giờ nó già lắm rồi. An lớn hơn tôi một tuổi, bây giờ chúng tôi đứa nào cũng trên 60. Tôi nói thứ bảy này tao lên thăm tụi bây. An nói thứ năm tuần tới mày lên đi v́ thứ năm này tao gả con.

 

 

Tôi đếm từng ngày, cho đến sáng thứ năm, tôi đón xe lên Tây Ninh rồi ghé nhà Tươi trước, c̣n An ở cách biên giới 3 cây và cách nhà Tươi 43 cây số, nên vừa xuống bến xe, tôi điện thoại cho Tươi, lúc nó ra đón tôi th́ hai anh em chúng tôi nhận ra nhau, liền ôm nhau mừng mừng tủi tủi, không nói nên lời. Tươi dắt tôi về nhà, vừa đi Tươi mừng quá, nó la lớn đến nỗi những dăy nhà bên đường, người dân chạy ra xem, Tươi nói rằng bạn của tôi đó. Cách xa nhau 38 năm rồi mới gặp lại, mừng quá. Đến nhà Tươi, dù mới biết tôi lần đầu tiên nhưng vợ Tươi cũng rất vui. Ờ nhà Tươi ăn cơm xong th́ Tươi sửa soạn chờ tôi vào nhà An. An nhận ra tôi nhưng tôi thật t́nh không nhận ra nó, nó già quá. Nếu tôi thấy nó ở ngoài đường chắc nh́n bạn ḿnh không ra. An chạy ra ôm tôi, tôi ôm bạn, bạn tôi nói c̣n sống được là may mắn lắm rồi. khoản 7h tối, nhà gái đăi nhóm họ. Thật sự là tôi không ngờ, ngồi quanh bàn tṛn 12 người trong đó gồm những người bạn ngày xưa thân ái của tôi. Bạn tôi có 4, 5 người ở TĐTT xin đi qua đại đội 2 và 3 trinh sát nhảy dù và tiểu đoàn 8. chỉ trong ṿng vài giờ đồng hồ gặp được anh em, gặp lại mảnh vỡ của Thiên Thần. tôi là người đi t́m linh hồn của mảnh vỡ đó. Đêm đó, 12 anh em chúng tôi tâm sự đến 7h sáng và An có kể lại câu chuyện nằm Tiền Đồn mà, tôi c̣n nhớ lúc đó bộ chỉ huy SĐND đóng ở cây số 17. An là tiểu đội trưởng. Tiểu Đoàn Truyền Tin chúng tôi có một trạm tiền đồn về hướng Nam gần đường rầy xe lửa, cách cầu Bạch.

 

Nếu bộ chỉ huy là đầu năo th́ Truyền Tin chúng tôi là thần kinh hệ. Đêm đó anh em chúng tôi mỗi người nhắc lại những kỷ niệ m vui buồn. Ngồi ôn lại những năm tháng chúng tôi là Thiên thần. Có người bạn thốt lên: Tại sao ḿnh là thiên thầ n mà không được lên Thiên Đàng, mà anh em chúng ta phải ở tận cùng c ủa địa ngục. Tôi mới chực nhớ ra, phải rồi, không phả i chỉ Thiên Thần mà cả dân t ộc VN này đang ở tận cùng địa ngục trần gian. Tôi thầm cầu nguyệ n ơn trên cho dân tộc VN này trở về Thiên đàng khi xưa, chứ hiện tại dân tộc VN đang ở t ận cùng địa ngục và những mảnh vỡ thiên thần đă lưu lạc khắp 4 phương tám hướng và linh hồn của mảnh vỡ hăy quyện vào nhau để tạo thành một Thiên Thần đầy quyền năng trong sáng để cứu giúp cho dân tộc VN này hết lầm than.

 

 

 

Thành Phố Xác Ướp

MĐ Hoàng TĐTT.

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính