Lịch sử như ánh mặt trời!

(Bài 4)

 

Lương Vĩnh Thế

 

 

Như  nội dung của bài viết đầu tiên cùng một tựa đề, hôm nay, với bài này, tôi xin lập lại: Mặt trời có khi sáng chói, có khi bị che khuất bởi những vầng mây u ám; nhưng những vầng mây u ám ấy, không bao giờ vĩnh viễn che được ánh sáng của mặt trời.

 

Lịch sử cũng như thế, có những trang lịch sử chưa được viết ra một cách đúng nghĩa, mà c̣n có một số sách, báo chỉ viết toàn những chuyện bịa đặt, nhằm để chạy tội cho tổ chức hay phe nhóm, th́ không bao giờ được gọi là lịch sử cả.

 

Nhưng cái lịch sử của các “danh nhân” Việt Nam, th́ lại là những câu chuyện đă được “thánh hóa”, mà đôi khi chỉ do một câu nói, hay có thể là một đoạn… đạo văn nào đó, thế mà sau đó, họ đă trở thành những “danh nhân” vang lừng khắp thiên hạ.

 

Ở đây, tôi không dám nói đến các bậc danh nhân thuở trước, mà chỉ muốn nói đến hai “danh nhân” trong lịch sử cận đại: Hồ Chí Minh, với câu nói: “Không có ǵ quư hơn độc lập tự do”, mà đảng Cộng sản Việt Nam đă xem câu này như là “khuôn vàng thước ngọc”, và câu này luôn luôn chiếm một vị trí cao nhất ở những nơi làm việc của đảng Cộng sản Việt Nam, và cũng là câu khẩu hiệu được treo khắp nơi, từ thành thị cho đến thôn quê; mà chẳng có một người nào có ư kiến ǵ cả.

 

Vậy th́, cái câu này của ông Hồ, nó siêu việt tới đâu, mà đảng Cộng sản Việt Nam cứ bắt người dân phải xem là “lời bác Hồ dạy”? Thực ra, câu nói trên, nó không có ǵ để đáng phải “học hỏi” cả. Bởi v́, khi đă nói: “Không có ǵ quư hơn độc lập tự do”; th́ tất nhiên, nó đă có một cái ǵ, một điều ǵ đó nó đă quư bằng rồi, chỉ có không quư hơn mà thôi.

 

Để trả lời cho cái câu “danh ngôn”: “Không có ǵ quư hơn độc lập tự do”, th́ chúng ta phải chịu khó mà mở trí ra để hiểu rằng, đối với họ Hồ, th́: Độc lập tự do nó đă có những thứ khác quư bằng rồi. Những thứ ấy, chẳng hạn như là quyền lực, lợi lộc… Và cũng chính v́ những thứ đó, nên họ Hồ và đảng Cộng sản Việt Nam đă đặt Tổ Quốc và Dân Tộc xuống hàng (bằng) thứ yếu, chứ không hơn. Chính v́ thế, cho nên Phạm Văn Đồng đă thừa lệnh của Hồ Chí Minh mà viết ra cái “Công hàm” bán nước vào ngày 14/9/1958, để đổi lấy những viện trợ của Tầu cộng, để được làm “vua”, được vui sướng mà hưởng thụ bên những cô gái trẻ như cô Xuân, cô Vàng vậy. Những điều đó, nó có nghĩa rằng: “Không có ǵ quư hơn độc lập tự do”, NHƯNG nó đă có nhiều thứ như quyền lực, vinh hoa phú quư… hay như cô Nông Thị Xuân, cô Vàng th́ đă quư bằng rồi; v́ thế, cho nên, Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam đă không ngần ngại chấp nhận đem thân làm tôi mọi cho lũ giặc Tầu, cho dù đất nước không có độc tự do nữa.

 

Trên đây, là ư nghĩa chính trong câu “danh ngôn” của Hồ Chí Minh.

 

C̣n bây giờ, tôi muốn nói đến một câu “danh ngôn” khác: của cựu T.T. Nguyễn Văn Thiệu:

 

“Đừng nghe những ǵ Cộng sản nói, mà hăy nh́n những ǵ Cộng sản làm”.

 

Với câu “danh ngôn” này. Tôi nghĩ đa số quư độc giả đă đọc qua bài: “Bản chất và hiện tượng của Cộng sản” của tác giả: Mũ Xanh Lê Công Truyền. Tác giả đă viết:

 

“Khi c̣n tại thế, Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu vẫn thường lưu ư người dân:

Đừng nghe những ǵ Cộng sản nói mà hăy nh́n những ǵ CS làm”.

 

Vào năm 1932, trong tác phẩm “Hai nguồn cội của Luân lư và Tôn giáo: “Les deux sources de la Morale et de la Religion, triết gia Henri Bergson đă viết:

 

“Đừng tin những ǵ họ nói; hăy nh́n những ǵ họ làm” (Ne croyez pas ce qu’ils disent; regardez ce qu’ils font)”.

 

Qua câu nói này, th́ từ xưa cho tới nay, người Việt ḿnh, đa số đều tin là của “danh nhân” Nguyễn Văn Thiệu; nhưng cũng có một số người đă cho rằng câu nói này là của Thượng tá Tám Hà (tức Trần Văn Đắc; chính uỷ sư 5 Việt cộng). Một sĩ quan của Cộng sản Bắc Việt đă từ bỏ hàng ngũ Cộng sản, để trở về với Chính Nghĩa Quốc Gia, nhưng không hề có một bằng chứng nào là của Th.T. Tám Hà. Mặc dù vậy, nhưng suốt trong thời gian c̣n sống tại hải ngoại cả hai người: Th.T. Tám Hà cũng như cựu T.T. Nguyễn Văn Thiệu cũng không hề lên tiếng, để minh xác cho điều này. Riêng cựu T.T. Nguyễn Văn thiệu, th́ vẫn cứ cố t́nh ôm lấy câu này để cho người đời ca tụng ḿnh là “danh nhân có một câu nói bất hủ, để đời”.

 

 Vậy, nhân đây, tôi muốn nói: chính cuốn sách mà tôi kèm theo dưới đây, mới đủ chứng minh một cách thuyết phục rằng: câu nói này đích thực là do cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đă đạo văn của triết gia Pháp, ông là cha đẻ của thuyết “Trực giác”, và đă đoạt giải Nobel Văn Học năm 1927: Henri Bergson:

 

“Ne croyez pas ce qu’ils disent; regardez ce qu’ils font”.

 

Lịch sử như ánh mặt trời: Hăy trả câu nói này cho Triết gia Henri Bergson, để “bảo toàn danh dự” cho cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu khỏi mang tiếng là đạo văn của người khác.

 

19/9/2012

Lương Vĩnh Thế

-----------------------------------------------------------

 

Henri Bergson (1859-1941)

 

Images intégrées 1         Images intégrées 2

 

Henri Bergson, Prix Nobel de littérature (1927)

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính