Làm sao giữ vững được Căn cước Tỵ nạn Chính trị?
 

Ls. Lê Duy San



Sau ngày 30/4/1975, cả triệu người Việt chúng ta bằng cách này hay cách khác, đă phải rời bỏ quê hương v́ không chấp nhận sống dưới chế độ độc tài cộng sản dă man. Số người này, nay có thể lên tới gần ba triệu người do sự sinh sản hoặc bảo lănh.


Lúc đầu, tinh thần chống Cộng của người Việt tỵ nạn rất cao, nên hầu như bất cứ có một cơ hội nào để hội họp hay biểu t́nh đả đảo Việt Cộng, đồng bào cũng tham gia rất đông đảo và tinh thần lúc nào cũng hăng hái và tích cực. Cờ quốc gia (cờ vàng ba sọc đỏ) lúc nào cũng được giơ cao, bài quốc ca lúc nào cũng được hát lớn để hùng hồn minh chứng cho lập trường không đội trời chung với Việt Cộng Sản của người Việt tỵ nạn.


Nhưng kể từ ngày Việt Cộng bắt đầu cho phép những người Việt hài ngoại về thăm quê hương và nhất là từ ngày Mỹ bắt đầu kư bang giao với Cộng Sản Việt Nam, số cán bộ Việt Cộng công du ngoại quốc càng ngày càng nhiều, số sinh viên du học ngoại quốc, nhất là tại Hoa Kỳ cũng càng ngày càng đông; một số người Việt hải ngoại v́ muốn đi về làm ăn với Việt Cộng nên lập trường của họ đă trao đảo, một số khác c̣n công khai ca tụng, tâng bốc Việt Cộng. Trong khi đó th́ bọn Việt Cộng và bọn Việt Gian Cộng Sản lại cố t́m cách làm lu mờ h́nh ảnh người Việt tỵ nạn Cộng Sản nhằm xóa bỏ tội ác của chúng ḥng dễ xâm nhập vào cộng đồng của người Việt tỵ nạn. Chúng đă dùng áp lực ngoại giao yêu cầu các chính phủ Mă Lai, Nam Dương phải phá bỏ những bia, những đài tưởng niệm tỵ nạn Cộng Sản được đồng bào vượt biên tỵ nạn Cộng Sản xây tại các đảo tỵ nạn như Pulau Bidong ở Mă Lai và Galang ở Nam Dương.


Tại các nước đồng bào VN tỵ nạn định cư, chúng xúi dục những thành phần tỵ nạn có lập trường trao đảo hoặc thân Cộng bỏ quốc kỳ VNCH, không hát quốc ca VNCH như đă xẩy ra tại Cộng Đồng VN tại San Fernando ở California, và đề nghị xóa bỏ hai chữ tỵ nạn trong các danh xưng của các hội đoàn, các cộng đồng như đă xẩy ra tại Cộng Đồng VN tai Úc Châu. V́ thế, nếu chúng ta không có phương cách nào để bảo vệ căn cước tỵ nạn chính trị của chúng ta, th́ chắc chắn căn cước tỵ nạn chính trị của chúng ta sẽ mất.


Luật Sư Đoàn Thanh Liêm đă nh́n thấy vấn đề nên gần đây có viết một bài nhan đề: “Phải giữ vững căn cước tỵ nạn chính trị”, nhưng tiếc rằng ông đă không đưa ra một phương sách cụ thể nào để giữ vững được căn cứơc tỵ nạn chính trị của chúng ta. Ông nói: “Trong mấy năm gần đây, chánh quyền Hanoi đă vươn cánh tay dài ra ngoài nước để t́m cách ve văn, lũng loạn các tổ chức của cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Họ đă đưa ra cả một chính sách dựa trên Nghị quyết số 36 của Bộ Chính Trị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng sản, nhằm o bế và khống chế khối đông đảo người Việt sinh sống ở ngoài nước như chúng ta. Và họ c̣n dùng mọi thủ đoạn nham hiểm, thâm độc nhằm gây chia rẽ, mâu thuẫn, đố kỵ trong ḷng đại khối người không cộng sản, theo đúng chiến thuật cố hữu “Chia để Trị”, mà chế độ độc tài nào cũng thường hay áp dụng hầu giữ vững ngai vàng của ḿnh. Và tiếc thay, đă có một số ít người xưa nay vẫn ở trong hàng ngũ người tỵ nạn như chúng ta, mà gần đây đă vô t́nh hay cố ư tiếp tay cho chính sách này của đảng cộng sản. Cái thứ “Đạo quân thứ năm này” đă thấy lai rai xuất hiện trong một số tổ chức chính trị, văn hóa, xă hội và ngay cả tôn giáo nữa. Do vậy, mà đă có hiện tượng chao đảo về lập trường tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền trong hàng ngũ người tỵ nạn chúng ta.”


Luật Sư Đoàn Thanh Liêm có đưa ra ba khẳng định:


1/ Khẳng định 1: Với tư cách là công dân Hoa Kỳ, chúng ta không thể làm điều ǵ trái với chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ, nhưng chúng ta có thể vận động để chính phủ Mỹ có đường lối chính sách phù hợp với lư tưởng của chúng ta là tranh đấu cho một nước VN có tự do, dân chủ và nhân quyền.


2/ Khẳng định 2: Việc đấu tranh cho một nước VN có tự do, dân chủ và nhân quyền là nhiệm vụ của khối đại đa số đồng bào trong nước. Nhiệm vụ của chúng ta, những người Việt hải ngoại, chỉ là hỗ trợ.


3/ Khẳng định 3: Chúng ta là người Việt tỵ nạn Cộng Sản, chúng ta cần phải giữ vững căn cước tỵ nạn Cộng Sản của ḿnh.


Cả ba khẳng định trên, hai khẳng định đầu là nói về phương cách đấu tranh của chúng ta. Chỉ có khẳng địng 3 nói về vấn đề cần phải giữ vững căn cước tỵ nạn Cộng Sản, nhưng rất tiếc ông đă không đưa ra một phương sách nào cả.


Để bổ túc cho vấn đề này, tôi xin đưa ra 3 phương sách sau:


I/ Đối với cá nhân: Không làm đơn xin giữ quốc tịch VN hay làm đơn xin hồi tịch VN.


Như trong bài “Vấn đề quốc tịch…” của tôi viết cách nay ít lâu, tôi có nói:
“Chúng ta bỏ nước ra đi là chúng ta không chấp nhận chế độ độc tài dă man của Việt Cộng chứ chúng ta không hề từ bỏ quốc tịch Việt Nam . Và ngay cả khi chúng ta nhập tịch Hoa Kỳ hay một nước nào khác, chúng ta cũng không hề tuyên bố từ bỏ quốc tịch VN như một số người lầm tưởng. Theo luật quốc tịch của Việt Cộng th́ chúng ta chỉ mất quốc tịch khi có làm đơn xin và đơn xin từ bỏ quốc tịch của chúng ta phải do bọn chúng chấp thuận.


Theo Hà Hùng Cường, Bộ Trưởng Tư Pháp Việt Cộng th́ trong ṿng 5 năm, kể từ ngày 1/7/2009 tức ngày luật Quốc Tịch VN có hiệu lực mà Việt kiều nào không làm nạp đơn xin giữ quốc tịch VN th́ trong ṿng 5 năm, sẽ bị mất quốc tịch VN. Tuy nhiên bất cứ lúc nào họ cũng có thể xin trở lại quốc tịch VN, tức xin hồi tịch, nếu có cha mẹ, vợ chồng hay con cái là công dân Việt Nam. Nhưng hồi tịch để làm ǵ? Điều này chẳng qua là Việt Cộng muốn những người về làm ăn với Việt Cộng phải dứt khoát theo chúng.


Chúng ta đă dứt khoát không chấp nhận chế độ độc tài CS và bỏ nước ra đi để tỵ nạn, th́ tại sao chúng ta nay lại đút đầu vào tḥng lọng cho chúng thắt lại? Xin đừng v́ những lời dụ dỗ ngon ngọt của chúng, xin đừng v́ một chút lợi danh hăo huyền mà bọn chúng đưa ra để rồi sẽ ân hận cả đời v́ một khi chúng ta đă xin giữ quốc tịch VN hay xin hồi tịch VN tức là chúng ta đă từ bỏ tư cách tỵ nạn Cộng Sản và từ bỏ căn cước tỵ nạn Cộng Sản của chúng ta. Chúng ta trở thành công dân của nuớc Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa VN tức công dân Việt Cộng và lẽ dĩ nhiên chúng ta và con em chúng ta phải có những bổn phận và nghĩa vụ đối với nước “CHXHCNVN” dù chúng ta ở VN hay ngoại quốc như đóng thuế, đi quân dịch. Tới lúc đó th́ có hối cũng không kịp.


II/ Đối với các Hội Đoàn và Cộng Đồng:


1/ Trong Nội Quy của các Cộng Đồng hay Hội Đoàn, dù là Hội Ái Hữu, mục đích và tôn chỉ phải ghi rơ lập trường và tôn chỉ của Hội là không chấp nhận chế độ Cộng Sản Việt Nam dưới bất cứ h́nh thức nào.


2/ Trong các sinh hoạt cộng đồng, phải có chào cờ VNCH và hát quốc ca VNCH

Trong các sinh hoạt cộng đồng dù chỉ có tính cách văn hoá hay giải trí, chúng ta luôn luôn phải đ̣i hỏi ban tổ chức phải có phần nghi lễ chào cờ Việt Mỹ* và hát quốc ca Việt Mỹ. Nếu thấy ban tổ chức thiếu sót, chúng ta phải mạnh dạn phản đối và đặt vất đề ngay với ban tổ chức. Mạnh dạn lên sân khấu nói thật lớn nếu không mượn được micro.


Ngay cả trường hợp thấy một tên thân Cộng nào tới dự cũng nên báo ngay cho ban tổ chức biết và yêu cầu họ phải mời tên đó ra khỏi hội trường. Nếu ngại đụng chạm th́ cũng nên tỏ bầy quan điểm với người khác để họ lên tiếng. Nếu không bảo nhau phản đối lớn tiếng được th́ bảo nhau cùng gơ lớn tiếng vào bát đũa. Hành động này chẳng có ǵ là bất hợp pháp và cũng chẳng đụng chạm tới ai mà sợ.


III/ Trong phần văn nghệ phụ diễn, tuyệt đối không hát nhạc Trịnh Công Sơn.


Trịnh Công Sơn không những là một tên ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản mà c̣n là một tên Cộng sản nằm vùng. Trước 1975, hắn đă được nhiều ông lớn che chở trốn quân dịch. Thay v́ làm những bản nhạc nâng cao tinh thần chiến đấu của binh sĩ, hắn đă làm những bản nhạc t́nh ủy mị, những bản nhạc “phản chiến”. Thực ra hai chữ này chúng ta dùng không đúng. Thực ra chúng ta đâu có gây ra cuộc nội chiến này ? Chính bọn Việt Cộng đă cố t́nh gây ra cuộc nội chiến này để xâm chiếm miền Nam. Bởi vậy chúng ta phải gọi nhạc Trịnh Công Sơn là nhạc phản động mới đúng.


Chúng ta đă kết tội hắn là một tên ăn cơm quốc gia, thờ ma Cộng Sản, một tên Cộng Sản nằn vùng vậy mà chúng ta lại để cho một ca sĩ lên hát nhạc Trinh Công Sơn, rồi chúng ta lại vỗ tay hoan hô ? Thế là thế nào ? Liêm sỉ để đâu? Lập trường để đâu?


Không phải chỉ để ư tới những bài hát, mà ngay cả những màn tŕnh diễn ảo thuật hay những câu chuyện tiếu lâm, cũng phải được xem hay nghe trước và phải có thái độ dứt khoát nếu thấy có hại cho lập trường chống Cộng. Như vụ xé cờ VNCH vừa qua ở Virginia vừa qua, nếu ban tổ chức cũng như người tham dự có lập trường chống cộng rứt khoát rơ ràng th́ đâu có để cho màn ảo thuật mà ảo thuật gia mời ông Hội Trưởng Hội Hải Quân vùng Virginia lên xé cờ quốc gia (cờ vàng ba sọc đỏ) làm tư, bỏ vào thùng biến thành con chim bồ câu (tượng trưng cho ḥa b́nh) xẩy ra? Hoặc nếu đă đễ lỡ xẩy ra th́ cũng phải có phản ứng tức th́ , mạnh dạn và cương quyết để tỏ rơ lập trường chống Cộng rứt khoát của chúng ta chứ không thể ngồi yên gục mặt xuống ăn uống như không có chuyện ǵ xẩy ra.


Tóm lại, lúc này hơn lúc nào hết, chúng ta phải phân ranh rơ ràng làn ranh Quốc Cộng. Chúng ta phải cương quyết tuân theo ba điều nói trên là:


1/ Không làm đơn xin giữ quốc tịch VN hay làm đơn xin hồi tỉch VN


2/ Các Hội Đ̣an và Cộng Đồng người Việt tỵ nạn CS phải ghi rơ lập trường của người Việt tỵ nạn Cộng Sản là không chấp nhận chế độ CSVN dưới bất cứ h́nh thức nào và phải chào cờ VNCH và hát quốc ca VNCH trong mọi sinh hoạt cộng đồng.


3/ Trong phần văn nghệ phụ diễn tuyệt đối không hát nhạc Trịnh Công Sơn.
Các tổ chức, các đoàn thể, các hội đoàn không thiếu ǵ các tướng tá đă từng vào sinh ra tử, không thiếu ǵ các vị trí thức đă từng đảm trách những nhiệm vụ lănh đạo quốc gia, mỗi khi thấy bọn thân Cộng, bọn Việt gian nghênh ngang trước mặt giở tṛ nịnh bợ VC hăy can đảm đứng lên phản đối. Chỗ ngồi trong các tiêm ăn hay trong các trung tâm cộng đồng đâu có vinh dự ǵ và thức ăn cũng đâu có ngon lành ǵ mà ngồi yên để mang tiếng là hèn nhát, là vô cảm?

 


Ls. Lê Duy San

----------------------------------------

 

* Quốc ca hay Quốc thiều của quốc gia cho chúng ta định cư.

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính