Bọn VC chỉ khi nào chúng sắp chết chúng mới chịu hoà hợp hoà giải để củng cố lực lượng. Không chống chúng mà lại chịu HHHG th́ chúng mừng quá rồi.

 

Ḥa Giải hay Hóa Giải?

 

Ls. Lê Duy San   

 

 

Sau khi cưỡng chiếm được miền Nam , bọn Cộng Sản Hà Nội đă áp đặt một chế độ độc tài chuyên chính vô sản trên toàn quốc Việt Nam . Các chính sách vô cùng độc ác và tàn bạo như “Học Tập Cải Tạo” để cho đi tù không cần xét xử hàng trăm ngàn quân nhân, công chức của Việt Nam Cộng Hoà, các cán bộ, các đoàn viên của các đảng phài chính trị và cả các văn nghệ sĩ miền Nam, “Kiểm kê tài sản” để cướp đoạt tài sản của các các giới doanh thương cũng như các công kỹ nghệ gia, “Khu kinh tế mới” để cướp nhà, cướp của và xua đẩy những người này ra khỏi thành phố. Chưa hết, thấy nhiều người vượt biên bỏ nước ra đi, chúng cho “Vượt biên bán chính thức” để vừa thu được vàng, vừa tống xuất được bọn người Việt gốc Hoa và các thành phần mà bọn chúng cho là ăn bám xă hội nhưng không có lư do ǵ để bỏ tù hoặc bắt đi “học tập cải tạo”.

 

Với những chính sách vô cùng độc ác và tàn bạo trên, bọn Cộng Sản Hà Nội hy vọng rằng sẽ vô hiệu hóa được tất cả các thành phần chống đối chúng hoặc có thể trở thành đối nghịch để đưa cả nước tiến nhanh, tiến mạnh lên Xă Hội Chủ Nghĩa, một Thiên Đường mà bọn chúng tin tưởng rằng, nếu không hơn th́ ít nhất cũng phải bằng các nước tiền tiến nhất thế giới.

 

Nhưng thực tế đă ngược hẳn lại, sau hơn 10 năm thống trị miền Nam và sau hơn 30 năm thống trị miền Bắc, bọn Cộng Sản Hà Nội đă đưa cả một đất nước giầu có về tài nguyên cũng như nhân lực, cả một dân tộc có tiếng là thông minh, cần cù và chịu khó thành một đất nước điêu tàn, một dân tộc ngu dốt và nghèo khổ nhất thế giới. Chính v́ vậy mà năm 1985, bọn Cộng Sản Hà Nội đă phải noi gương quan thầy của chúng là Trung Cộng, nới lỏng một vài lănh vực, nhất là lănh vực kinh tế như cho phép dân chúng làm kinh doanh nhỏ và xă hội như cho phép những người có thân nhân ở ngoại quốc được nhận qùa cáp, tiền bạc của thân nhân gửi về để cứu văn phần nào sự nguy khốn của chế độ.

 

Không những thế, bọn Cộng Sản Hà Nội c̣n giả vờ cởi trói văn nghệ để cho một số người trong đó có cả một số tay sai của chúng viết bài phê b́nh cán bộ, viết truyện chỉ trích nhà nước để tạo nên một bầu không khí cởi mở và một thứ văn nghệ chống đối gỉa tạo gọi là “Văn chương phản kháng”. Chúng cho cán bộ ra ngoại quốc ca tụng người Việt hải ngoại, những người mà trước kia bọn chúng gọi là những thành phần đĩ điếm, trộm cắp, là có khả năng cao, có tiềm năng lớn cùng khích động ḷng yêu nước của người Việt hải ngoại và kêu gọi hăy quên đău thương, hận thù để cùng nhau xây dựng đất nước, đưa dân tộc ra khỏi t́nh trạng lạc hậu, nghèo đói. Điều này đă làm cho một số người Việt hải ngoại, ngay từ năm 1995, không hiểu v́ nhậy cảm dễ tin hay v́ hậu ư riêng hoặc v́ muốn làm c̣ mồi cho bọn chúng, đă dám kết luận rằng:

”Hai mươi năm trước đây, chúng ta là những kẻ thua cuộc trong thời chiến. Ngày nay, năm 1995, chúng ta đă trở thành những kẻ thắng cuộc. Chúng ta không nên bỏ lỡ cơ hội này.”

 

“Chúng ta không nên bỏ lỡ cơ hội này” nghĩa là thế nào? Phải chăng họ muống chúng ta “hăy quên hận thù”, “hăy hoà hợp, hoà giải” với bọn Cộng Sản Hà Nội?

 

Làm sao chúng ta có thể quên được hận thù, làm sao chúng ta có thể hoà hợp, hoà giải được với kẻ cướp của giết người? với bọn bán nước, hại dân? Ngay nhà văn Tô Hải, một người đă đi theo Cộng Sản, một người suốt đời đă sống dưới chế độ Cộng Sản Hà Nội cũng đă phải than rằng:

“Làm sao có thể ḥa giải-ḥa hợp với hàng vạn gia đ́nh, con cháu họ khi cha ông họ bị cướp sạch ruộng đất, nhà cửa, bị đấu tố rồi giết hại bằng đủ kiểu dă man như thời Trung Cổ bởi những Đoàn, Đội Cải cách ruộng đất cơ chứ?...

Làm sao có thể ḥa giải với hàng triệu gia đ́nh, sau chiến thắng Điện Biên, phải bỏ hết của cải, nhà cửa, xưởng máy "di cư"vô Nam để t́m tự do. Những người ở lại, th́ mất hết sau các đợt cải tạo tư sản, cải tạo nhà đất, bị tịch thu từ cái máy may đến cửa hàng không quá 3 mét ở các phố hàng Đào, hàng Ngang, hàng Trống.... và nhiều nhà hơi cao, cửa hơi rộng cũng bị tịch thu hoặc bố trí cho thành phần cốt cán vào ở cho đến nay cũng cấm đ̣i lại…

 

 Làm sao ḥa giải với con cháu những người văn nghệ sĩ, trí thức bị đi tù không án, không thời hạn, thậm chí ra tù cũng chết dần chết ṃn cả thể xác lẫn sự nghiệp, dù hôm nay có đền bù một cái giải thưởng này nọ kèm theo tí tiền c̣m nhưng không một lời xin lỗi!!  Tớ không tin con cái, cháu chắt họ thôi căm thù đâu!

 

Làm sao có thể ḥa giảỉ với hàng triệu gia đ́nh có cha, ông là sĩ quan phía "bên kia" bị đánh lừa bằng những lời hứa hẹn kiểu ông Trần văn Trà "Người Việt Nam không ai thắng ai thua, Chỉ có Đế Quốc Mỹ là thua thôi!", đă hồ hởi (?) đi "học tập mang theo lương thực 10- 20" ngày để rồi bị đi mút mùa ở các trại cải tạo nơi rừng sâu nước độc, để ỏ nhà vợ con bị xua đi kinh tế mới... và không ít người đă mất xác cho đến nay, bao gia đ́nh vẫn phải về t́m hài cốt ở những nơi chồng, cha họ đă từng bị "học tập", dưới danh nghĩa "khúc ruột ngàn dặm" một cách đắng cay và mai mỉa...

 

Làm sao có thể ḥa giải-ḥa hợp với những người phải bỏ nước ra đi, sống ở quê người, những người bị làm mồi cho cá mập đại dương, cho lũ cướp biển, bỏ lại tất cả của cải ,nhà cửa, xe cộ cho mấy ông cán bộ lấy làm chiến lợi phẩm? Cho đến tận hôm nay, mỗi lần về "du lịch thăm quê" nh́n ngôi nhà ḿnh, cửa hàng ḿnh, xưởng máy ḿnh nay đă trở thành "của riêng" của mấy ông cán bộ cộng sản đang làm chủ hợp pháp có đầy đủ giấy đỏ, giấy hồng mà chỉ dám đi qua mà chửi đổng?...

 

Và c̣n hàng ngàn, hàng vạn thứ chủ trương, hành động gây thù, gây oán ngàn đời không rửa sạch nữa, xảy  ra suốt hơn 60 năm tớ sống và làm việc trong kinh hoàng và sợ hăi thường trực nữa ...

 

Cho nên tớ mới nghĩ rằng: CHỈ KHI NÀO, NHỮNG KẺ GÂY NÊN THÙ HẬN NH̀N RA LÀ M̀NH CÓ TỘI TH̀ MAY RA SỰ HẬN THÙ MỚI DẦN DẦN ĐƯỢC NGUÔI NGOAI”.

 

Có người cho rằng bọn Cộng Sản Hà Nội muốn “Ḥa Hợp, Ḥa Giải”. Thật ngây thơ và ngu xuẩn! Làm sao chúng chiụ ḥa hợp ḥa giải khi mà bọn đang nắm quyền trong tay, đang ăn trên ngồi trốc ? Ḥa hợp ḥa giải ǵ mà chúng vẫn bấu víu vào chủ nghĩa Mác Lê? Ḥa hợp ḥa giải ǵ mà chúng vẫn chủ trương độc tài đảng trị? Ḥa hợp ḥa giải ǵ mà chúng vẫn giam giữ cả ngàn người chỉ v́ họ bất đồng chính kiến với chúng hoặc chỉ v́ họ đă phổ biến một vài bài báo đ̣i hỏi nhân quyền, công lư hoặc tỏ bầy những nguyện vọng chính đáng của dân tộc như tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do lập hội v.v ? Vậy mà nói: “Chúng ta không nên bỏ lỡ cơ hội này ?” Vậy th́ phải bắt lấy cơ hội này để làm ǵ? Phải chăng họ muốn chúng ta, những người đă bị bọn Cộng Sản Hà Nội cướp đoạt hết tài sản và đẩy lên rừng, ra biển với hai bàn tay trắng, nay lại đem tiền của trở về hợp tác với bọn chúng ? Lời kêu gọi này cũng chẳng khác ǵ lời kêu gọi “Hăy xóa bỏ hận thù” và Ḥa hợp ḥa giải” của bọn Cộng Sản Hà Nội và một số tay sai, trở cờ hoặc c̣ mồi trước đây đă từng được cổ xúy rầm rộ qua các phong trào như “Ủy ban xây dựng và tái thiết Việt Nam” trước đây của NBC, NVT, “Kế hoạch hóa dân chủ Việt Nam và giải pháp chính phủ Liên Hiệp” của Stephen Young, của các nhóm như “Thông Luận”, “Hợp Lưu” v.v… và vài cá nhân như Phó bá Long, Lê Xuân Khoa, Nhật Tiến, Thụy Khuê, Khánh Trường v.v.

 

Thực ra th́ chiêu bài “Xóa bỏ hận thù” hay “Ḥa hợp ḥa giải” đă được bọn cộng sản Hà Nội dùng đi dùng lại nhiều lần, nhưng mỗi lần ở mỗi hoàn cảnh khác nhau và chủ đích khác nhau.

 

Năm 1945, để cướp chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim, bọn Cộng Sản Hà Nội lúc bấy giờ được gọi là Việt Minh đă kêu gọi mọi tầng lớp nhân dân, mọi đảng phái chính trị, mọi tôn giáo phải đoàn kết để làm một cuộc cách mạng dân tộc. Nhưng sau khi cướp được chính quyền, thay v́ ḥa hợp, ḥa giải với các đang phái quốc gia, chúng đă ḥa hợp ḥa giải với thực dân Pháp để tiêu diệt tôn giáo và các đảng phái chính trị, nhất là Việt Nam Quốc Dân Đảng, một đảng phái quốc gia có thực lực nhất. Chính Đức thày Huỳnh Phú Sổ cũng v́ qúa tin vào lời đường mật của bọn chúng nên đă bị bọn chúng thủ tiêu trên đường đi đến phó hội với bọn chúng.

 

Năm 1954, sau khi kư Hiệp Định Genève chia cắt Việt Nam, bọn cộng sản Hà Nội lại một lần nữa kêu gọi đoàn kết khi tiếp thu miền Bắc và cho các đàn em như Nguyễn Bảo Hoá (Tô Nguyệt Đ́nh), Phạm Văn Huyến, Tôn Thất Dương Kỵ v.v. thành lập “Phong Trào Ḥa B́nh” ở miền Nam để chuẩn bị cho cuộc tổng tuyển cử vào  năm 1956.

 

Năm 1967, bọn Cộng Sản Hà Nội lại cho các tay sai thành lập một phong trào khác lấy tên là Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc, Dân Chủ và Hoà B́nh để chuẩn bị cho cuộc tổng công kích vào năm 1968.

 

Năm 1973, sau khi Hiệp Định Paris được kư kết, bọn Cộng Sản Hà Nội lại cho thành lập một lực lượng thứ ba với chủ trương “Hoà Hợp Hoà Giải Dân Tộc” để chuẩn bị cho cuộc cưỡng chiếm miền Nam vào năm 1975.

 

Gần đây, trước sự Trung Cộng cưỡng chiếm biên giới và lănh hải của Việt Nam cũng như sự bất măn của dân chúng v́ sự lộng quyền của chính quyền địa phương, nhất là bọn công an, chúng lại cho bọn tay sai, nằm vùng ở hải ngoại đưa ra chiêu bài “hăy xoá bỏ hận thù để đoàn kết chống giặc Tầu xâm lược” mà một trong những kẻ to mồm nhất là Bác Sĩ NTT ở Canada. Bà T nói: “Chính v́ vậy trong bức thư gởi CĐNVHN trước tôi nói rằng hiện tại đối với chúng ta, việc chống CSVN là việc nhỏ, việc chống giặc xâm lăng là việc lớn, v́ nó sẽ giúp đi đến mọi thành công ước muốn một khi quốc gia được độc lập, th́ dễ có dân chủ, tự do, đa đảng đa nguyên. C̣n ra việc chống chính thể CSVN thiếu dân chủ tự do đa đảng đang chỉ là việc nhỏ bất chiến tự nhiên thành sớm hay muộn”. 

 

Thử hỏi chúng (bọn cộng sản Hà Nội) có chính quyền, có quân đội, có vũ khí trong tay, sao chúng không chống mà lại kêu gọi chúng ta, những người Việt hải ngoại chống trong khi trong tay chẳng có ǵ để chống ?

 

Bởi vậy cho nên chúng ta có thể kết luận rằng chiêu bài “Xoá bỏ hận thù, Hoà Hợp Hoà Giải” của bọn cộng sản Hà Nội bây giờ được đề ra cũng không ngoài mục đích để hoá giải những nỗi khó khăn, những sự oán hận của dân chúng đang dâng cao, chứ thực tâm chúng chẳng bao giờ chúng hoà hợp hoà giải hay đoàn kết ǵ cả. Không những thế, chúng c̣n luôn luôn gây căm thù, gây chia rẽ để dễ trị v́ đó là chính sách của bọn chúng. Thực vậy, cứ mỗi lần bọn Cộng Sản Hà Nội đưa ra một chiêu thức nào đó, là y như rằng cộng đồng người Việt hải ngoại của chúng ta lại chia ra làm hai phe: phe ủng hộ và phe chống đối khiến cộng đồng chúng ta đă chia rẽ lại chia rẽ thêm.

 

Tóm lại, bọn Cộng Sản Hà Nội chỉ muốn chúng ta. những người Việt Quốc Gia chống Cộng, quên đi hận thù để chúng dễ dàng dẹp tắt những bất măn của người dân trong nước đang manh nha nổi dậy và hoá giải được tất cả những ǵ bất lợi cho chúng, để chúng dễ dàng dụ dỗ những thành phần ngây thơ, nhẹ dạ nhưng có khả năng, có tài chánh, về nước để chúng dễ bề cướp đoạt. Thật đáng thương cho những tên trí thức ngu muội, giờ phút này mà vẫn c̣n u mê, tưởng rằng bọn chúng (Việt Cộng) có thực ḷng muốn ḥa hợp, hoà giải. Chính Tạp Chí Cộng Sản do cơ quan Lư Luận và Chính Trị của Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam trong số phát hành vào tháng 5 năm 1990 đă viết: ”Đổi mới không phải là đổi hướng đi về phiá XHCN, mà là làm cho mục tiêu ấy được thực hiện hiệu qủa bằng những quan niệm đứng đắn về chủ nghĩa xă hội, những h́nh thức, bước đi và biện pháp thích hợp”.

 

Hăy xem trường hợp ông Nguyễn Cao Kỳ. Ông chỉ muốn chết ở Việt Nam và được chôn ở Việt Nam, một việc nhỏ như vậy, nhưng bọn Việt Cộng đâu có cho ông được toại ư mặc dầu ông, lúc c̣n sống, đă hết sức tâng bốc, nịnh hót chúng. Tại sao vậy ? Bọn Việt Cộng là bọn lưu manh mất dậy. Có tên Việt Cộng nào chết, bọn chúng có thể để cho bọn bưng bô tới phúng điếu, chia buồn và lậy lục trước linh cữu của bọn chúng. Nhưng không bao giờ chúng lại ngu muội mang ṿng hoa tới phúng điếu, chia buồn và nghiêng ḿnh chứ đừng nói là lậy lục trước linh cữu của người Việt Quốc Gia chúng ta dù là đă quay về và bưng bô cho chúng tới mức nào.

 

Ông Kỳ mang ṿng hoa tới phúng điếu và lậy lục cái xác thối tha Vơ Văn Kiệt. Nay nếu để cho thân nhân ông Kỳ mang xác ông Kỳ về Việt Nam làm tang lễ, chẳng lẽ bọn chúng lại không cử người mang ṿng hoa tới để chia buồn đáp lễ trong khi ông Kỳ đă mất bao công lao và bỏ hết cả liêm sỉ để kêu gọi xoá bỏ hận thù, hoà hợp hoà giải cho chúng. Đó là cái lư do tại sao chúng không cho phép thân nhân của ông Kỳ mang xác của ông kỳ về chôn tại Việt Nam .

 

Thực ra th́ đối với chúng ta, những người đă từng sống dưới chế độ Cộng Sản, nhất là những người đă từng bị Cộng Sản bỏ tù, chúng chẳng thể nào lừa bịp được chúng ta một lần nữa. Nhưng đối với những thành phần di tản tức những người chưa từng nếm mùi cộng sản, nhất là những thành phần trẻ, sinh sau, đẻ muộn lại có ḷng yêu nước, thương ṇi th́ lại không phải là điều khó khăn đối với bọn chúng. Đây là điều mà chúng ta cần phải cẩn trọng, đừng v́ qúa hăng say, đừng v́ qúa căm thù mà vô t́nh xô đẩy họ về phía cộng sản.

 

Để kết luận bài này, xin nhắc lại lời của một nhà văn đă viết trong bài “Vài nét về văn học Trung Quốc sau Cách Mạng Văn Hóa” đăng trong Đặc San Chu Văn An Bắc Cali năm 1993 như sau: “Phê phán khuyết điểm để sửa đổi chế độ Cộng Sản là một việc làm vô vọng. Chỉ có xóa bỏ chế độ đó mới thật sự giải quyết được vấn đề của con người”. Cố Tổng Thống Nga Boris Yeltsin cũng nói: ”Cộng sản không thể nào sửa chữa được, mà cần phải đào thải nó”. Cựu Tổng Thống Nga Putin và hiện là Thủ Tướng cũng nói:”Kẻ nào tin những ǵ Cộng Sản nói là không có cái đầu. Kẻ nào làm theo lời Cộng Sản nói là không có trái tim”.

 

 

Ls. Lê Duy San  

 

           Cố Tổng thống Nga Boris Yeltsin nói:

“CS không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải nó.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính