LỜI CẢNH BÁO CỦA
NHỮNG NGỌN HỎA SƠN
(Gởi về quê hương và đồng bào Việt Nam yêu quí- Tặng những em bé VN bị bán sang Cam Bốt- Riêng cho các em Xuân, Hồng, Mai, Tuyết)
Năm, sáu tuổi, tuổi thơ ngây, bé nhỏ
Tuổi hồn nhiên nũng nịu mẹ vòi quà
Tuổi yêu chiều, nâng dắt bởi tay cha
Tuổi chân sáo đến trường vui học tập
Tuổi cùng bạn líu lo bên cửa lớp
Ngập không gian rộn rã tiếng chim cười
Tuổi của búp bê, kẹo bánh, đồ chơi
Lòng trong trắng như tâm hồn tinh khiết
Nhưng hỡi Việt Nam, Xuân, Hồng, Mai, Tuyết
Mảnh hồn trinh bão độc cuốn phăng rồi!
Tuổi ngọc em ai cướp, bé thơ ơi !
Tờ giấy trắng, ai nhuộm bùn, vấy mực !
Ai xô thiên thần vào lòng địa ngục
Hỡi những thiên thần bé bỏng, đơn côi!
Địa ngục nhân gian khánh kiệt tình người
Chỉ còn những nhu cầu loài dã thú !!!
Chỉ còn lại mặt người, lòng quỉ dữ
Ước muốn thấp hèn, bịnh hoạn, dâm ô
Ôi bé Việt Nam chưa hết tuổi thơ
Sao mắt liếc, sao môi cười từng trải ?!
Thế giới nghe tin, bàng hoàng, ái ngại
Tôi nghe tin, thương, hận, nghẹn muôn lời
Thương qúa tuổi thơ chưa ngọt vị đời
Đã cay đắng trong vùng đen tối nhất !!!
Và hận đảng, đảng xô người xuống vật
Chủ nghĩa Mác, Lê đảng dựng thiên đường!
Đảng giết dân, cướp của, bán quê hương
Tội của đảng như lá rừng, nước biển
Dưới triều đảng, lời đau khôn kể xiết
Kể thế nào chuyện mẹ bán trinh con ???
Kể thế nào phụ nữ bán thai non ?
Và đảng bán dân lành làm nô lệ ???
Kể thế nào chuyện chân con, cha bẻ
Thành trẻ tật nguyền, lê lết ăn xin ???
Kể thế nào tình chồng vợ, anh em
Tình cha mẹ cạn khô vì tính đảng ?!
Kể thế nào khi dân lừa, quốc phản
Khi xã hội đen do đảng cầm đầu ???
Khi cửa nhà tù hun hút chiều sâu
Khi đóng góp chân thành là " Gián Điệp" ???
Kể thế nào khi nữ sinh là điếm ?
Khi đảng dâm cuồng hiếp trẻ mười ba ??
Kể thế nào khi dân tộc chúng ta
Đang phải sống với bạo tàn thú vật ?
Này hỡi đảng hãy nghe lời nói thật
Núi như sông đang cuồn cuộn bất bình
Dưới ách độc tài ba cõi điêu linh
Từ lòng đất, hỏa sơn chờ phun lửa!
Ôi những hỏa sơn hờn đau chất chứa
Sẽ nổ tung thiêu đốt đảng hung tàn
Cứu trẻ em, phụ nữ, cứu Việt Nam
Thoát khỏi những đọa đầy trong ngục đỏ
Lời cảnh báo đã vang ngàn phương gió
Hãy chờ xem lịch sử chuyển thay đời!
Ngô Minh Hằng