MỘT PHÚT TƯỞNG TƯỢNG

 

Linh mục Pascal Nguyễn Ngọc Tĩnh

 

 

Dưới búa ŕu của dư luận

 

    Vào  đúng thời điểm miền Nam kỷ niệm 35 năm có  người gọi là giải phóng, có người cho là  mất nước, Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đang trải qua một cơn thử thách ngặt nghèo. Nh́n từ bên ngoài, mọi sinh hoạt vẫn b́nh thường, nhưng chỉ cần đọc các bài viết trên mạng th́ thấy, từ hơn một tuần nay, kể từ ngày Toà Thánh Vatican công bố quyết định bổ nhiệm đức cha Phê-rô Nguyễn Văn Nhơn làm Phó Tổng Giám Mục Hà Nội với quyền kế vị Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, có thể nói :

chưa bao giờ HĐGM/VN và ngay cả Toà Thánh Vatican, lại bị dư luận chỉ trích công khai và mạnh mẽ như lúc này.

 

 

Dưới bàn tay đạo diễn

 

    Lẽ  ra việc thay đổi nhân sự trong một tổ chức là  chuyện b́nh thường, thế nhưng chưa nói đến chuyện tuổi tác (một vị 72 tuổi thay thế một vị 58 tuổi), chưa nói chuyện vị trí (Chủ tịch đi làm Phó) điều làm mọi người băn khoăn lo lắng nếu không nói là thất vọng ê chề, đó là mọi chuyện đang diễn ra theo đúng kịch bản của Uỷ Ban Nhân Dân Thành phố Hà Nội đứng đầu là Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo : bằng mọi cách phải “bứng” Đức Tổng Kiệt ra khỏi địa bàn Hà Nội.

 

Và người đến thay thế Đức Tổng Kiệt là Đức Cha Nguyễn Văn Nhơn. Cho dù trang mạng của HĐGM/VN đă tỏ ra nhanh nhạy một cách khác thường (từ nhiều năm nay đâu có thấy nhúc nhích ǵ trước bao việc long trời lở đất !), và có thể nói đă lấy hết sức b́nh sinh để trấn an dư luận, th́ ngay cả bài trả lời phỏng vấn của Đức Tổng Kiệt vẫn không làm người đọc an ḷng. Là v́ mọi việc đang diễn ra theo đúng đ̣i hỏi của chính quyền cộng sản Hà Nội : bằng mọi giá Đức Tổng Kiệt phải ra đi ! Có phải nguyện vọng thiết tha và quyền lợi chính đáng của khối tín hữu Công Giáo không chỉ riêng Hà Nội mà trên cả nước Việt Nam, đă bị hy sinh để làm đẹp ḷng chính quyền Hà Nội ?

 

 

Một công việc  “đội đá vá trời”

 

    Trong hoàn cảnh này, bất cứ ai đến thay thế Đức Tổng Kiệt cũng phải được chính quyền Hà Nội chấp nhận. Và người đó, tài cao đức cả đến đâu, cũng sẽ bị đánh giá là “người của Nhà Nước”. Trong t́nh huống đó, làm sao đức cha Nguyễn Văn Nhơn có được sự tin tưởng, kính nễ cần thiết để lănh đạo ? Nếu ngài cứ b́nh thản chấp nhận chức Phó Tổng Giám Mục Hà Nội, ngay cả khi v́ vâng lời mà các tín hữu không công khai bày tỏ sự chống đối, th́ thật khó cho ngài gặp được những khuôn mặt vui tươi, thân thiện, càng không có mấy cơ may t́m được những người cộng tác hết ḿnh để việc chung được suôn sẻ. C̣n đối với chính quyền th́ trước bao nhiêu áp bức, bất công xảo trá… ngài đâu c̣n lựa chọn nào khác hơn là cúi đầu lặng lẽ nghe theo, dù biết như thế là bất trung với sứ mạng ngôn sứ của ḿnh. Trong t́nh huống này, Đức Cha Nguyễn Văn Nhơn sẽ bị kẹt giữa hai gọng kềm : một bên là một chính quyền vô thần, không dẹp được tôn giáo th́ cũng chỉ lợi dụng tôn giáo, bên kia là trách nhiệm một mục tử phải chu toàn, trách nhiệm đó đ̣i vị này phải hoàn toàn tự do để thay mặt Chúa lănh đạo cộng đoàn, thực hành giáo huấn của Chúa Giê-su để xây dựng con người và xă hội. Vậy phải làm sao đây ?

 

 

Nếu  điều này xảy ra…

 

    Điều tôi sắp nói ra chẳng có chi là độc đáo, v́ trước tôi, có người đă nói trên mạng rồi. Xin cho tôi một phút tưởng tượng.

 

Đó là ngay tại Nhà thờ Chính Toà Hà Nội, ngay sau khi đọc văn thư bổ nhiệm, sau khi nói lời cám ơn Đức Giáo Hoàng đă tin tưởng ḿnh, đức cha Nguyễn Văn Nhơn tuyên bố cho cộng đoàn là sẽ gửi văn thư xin từ chức Tổng Giám Mục Phó Hà Nội với quyền kế vị.

 

Mục đích là để đem lại sự b́nh an cho Giáo Hội giữa lúc phong ba băo táp, tạo nên sự hiệp nhất cho cộng đoàn đang bị xâu xé, chứng minh Giáo Hội không lệ thuộc vào Nhà Nước, hiệp thông với vị Tổng Giám Mục được mọi người kính yêu đang một ḿnh ngày đêm vác thập giá, cuối cùng là v́ ngài không ham hố quyền lực mà chỉ muốn noi gương người đă rửa chân cho môn đệ trong bữa Tiệc Ly.

 

Nếu điều này xảy ra, tôi tin chắc cả cộng đoàn sẽ nghẹn ngào v́ sung sướng. Mọi người sẽ khám phá nơi ngài đích thực là mục tử dám hy sinh v́ đoàn chiên, sẽ dành cho ngài sự kính trọng và ḷng quư mến đến giờ này họ mới có. Về phần chính quyền, họ có thể thất vọng hay giận dữ, nhưng sẽ khám phá ra một Giáo Hội Công Giáo mạnh mẽ, đoàn kết, có tinh thần siêu nhiên, và họ buộc ḷng phải kính nể.

 

 

Sau đó rồi sao ?

 

    Nếu  điều này xảy ra, chắc chắn các giám mục sẽ suy nghĩ lại, Toà Thánh cũng sẽ suy nghĩ lại. Phần Đức Cha Phê-rô Nguyễn Văn Nhơn, ngài sẽ đường đường đi vào lịch sử với tư cách không phải một người tham quyền cố vị, hay khiếp nhược trước bạo quyền, nhưng là một con người hoàn toàn tự do để cống hiến, một người hy sinh danh dự cá nhân v́ lợi ích cộng đoàn. Và một khi nhờ Đức Cha Nhơn chủ động đi bước trước, mà Giáo Hội chúng ta t́m lại được sự b́nh an và hiệp nhất, th́ chúng ta có quyền tin là Chúa Thánh Thần sẽ làm phần c̣n lại.

 

 

Kết luận

 

    Chẳng biết đây sẽ là thực hay mơ. Điều ta phải vững tin là “không có ǵ mà Thiên Chúa không làm được.”

 

Sài-g̣n, ngày 30 tháng 04 năm 2010 

Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh ofm 

pascaltinh@gmail.com

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]