Khi g hết những dng chữ cuối cng của bi viết đầu Xun, th Phc bỗng nghe tiếng ngy nh nhẹ của Nguyn. Nguyn đ ngủ say sau một ngy lm việc ở sở lm, cũng ngồi bn chiếc computers như thế ny. Phc ngưng tay trn bn phm, v liền đến ngồi cạnh chiếc giường được đặt bn cạnh bn viết, để mỗi khi mệt mỏi Nguyn v Phc c thể ng lưng để nghỉ qua chốc lt; nhưng cũng c những lc cả hai đều thấy buồn ngủ, th lại m nhau m ngủ, khi thức dậy lại viết tiếp.

 

  Nhn khun mặt của Nguyn đang trong giấc ngủ, Phc chỉ muốn s xuống, để nằm bn cạnh Nguyn; nhưng v sợ lm Nguyn tỉnh giấc, nn Phc phải ngồi lặng yn để nhn Nguyn thi.

 

   i! Nguyn của Phc v cng tuyệt vời, d thời gian c lm cho mi tc của Nguyn bạc đi; nhưng chnh mi tc bạc đ đ lm khun mặt của Nguyn như c một ci g đ, c vẻ uy nghi hơn trước, vo một thời cn khoc chiến y m Phc từng yu qu. Phc thấy tất cả những g ở Nguyn cũng đều tuyệt vời cả. Phc qu yu Nguyn, bởi ngoi tnh yu tha thiết, chn thnh m Phc đ dnh cho Nguyn, Phc cn knh phục Nguyn v tm hồn cao thượng; đặc biệt nhất l Nguyn lun lun trung thnh với l tưởng Quốc Gia v Dn Tộc. Phc cũng vậy, Phc đ yu từng vin sỏi, từng ngọn cỏ của Qu Hương. C những lần khi nhn thấy những cảnh đời lầm than, đi khổ trn những đống rc, của những em b gầy cm, đang nhặt một cht thức ăn thừa rơi trn mặt đất để cho vo miệng, Phc rơi nước mắt, rồi nhn sang Nguyn, th ra Nguyn cũng đ rưng rưng lệ!

 

   Phc hiểu rằng, Phc khng bao giờ rời xa Nguyn được, v trn con đường gian nan v đầy bất trắc của Nguyn v Phc đ chọn, cả hai cng khng thể  thiếu nhau. Phc đ tm nguyện, sẽ sống v chết cng Nguyn, sẽ cố gắng sống đẹp lng Nguyn, để Nguyn-Phc mi mi bn nhau.

 

  Phc vẫn nhớ, c lần Phc ni: tất cả những g ở Anh cũng đều v cng tuyệt vời hết.

 Nguyn cười:

- Tại em yu anh, nn em thấy như vậy, v thật ra, con người ai cũng c những khuyết điểm, chứ lm sao m ci g cũng tuyệt vời hết đu em.

  Phc cả quyết:

- Nhưng em thấy Anh tuyệt vời thiệt đ.

 

   Đang min man với những dng suy tưởng, Phc nhn thấy chiếc đn bn chiếc computers chưa tắt, Phc vội với tay tắt ngay chiếc đn. By giờ trong phng chỉ cn lại một chiếc đn ngủ mờ nhạt bn cạnh đầu giường. Bỗng Phc thấy căn phng ny cng thm ấm cng, v c một cht g rất lng mạn, như căn phng của Nguyn ny xưa , ở trong một đơn vị của mấy chục năm về trước.

 

  Phc vẫn cn nhớ như in. Ngy ấy, vo một ngy Phc cng Đon Cng tc Dn Sự Vụ thuộc C.1, Lực Lượng Đặc Biệt, đ đi đến một vng qu ngho, mất an ninh để gip đỡ đồng bo với những gi qu, m Phc vẫn nhớ trong đ gồm những vật dụng cần thiết cho mỗi người như: 1 cục x phng, 1 hộp kem v bn chải đnh răng, 1 chiếc khăn mặt nhỏ, 1 chiếc lược chải tc mầu vng c ba sọc đỏ chạy di theo chiếc lược, tượng trưng cho l Quốc kỳ, v dng chữ Việt Nam Cộng Ha săn sc chng ta . Ngoi ra, Đon c một nhm nam nữ Y Tế, để mỗi khi đến đu th những anh chị em ny thường pht  những loại thuốc thng dụng như: thuốc sn li, thuốc ho cho trẻ em, thuốc trị ghẻ lở Phc vẫn nhớ  c những trẻ em đ bị bệnh nhiễm trng ở tai, lm chảy mủ, những  trường hợp ny cc anh chị trong nhm Y Tế phải rửa lỗ tai v cho thuốc. Song c những trẻ em bị nhiễm trng nặng, th họ phải nhờ đến trực thăng để chuyển những đứa trẻ ny về bệnh viện Chu Lai của Hoa Kỳ, để chửa trị cho đến khi lnh hẳn. Sau khi hết bệnh, th ty theo nguyện của những đứa trẻ ny, nếu chng muốn về nh, th sẽ được đưa trở về; song đa số những đứa trẻ ny, chng đ  muốn ở lại thnh phố để được học hnh, những trường hợp ny, cc em sẽ được đưa vo C Nhi Viện Sao Biển tại Đ Nẵng, một số khc được người Mỹ hay Việt giu c nhận lm con nui.

 

   Nhưng c nhiều vng xa xi, hẻo lnh, mất an ninh, dn chng bị kẹt lại, phải sống dưới sự kiểm sot của việt cộng. V thế, để những gi qu ny đến được tận tay những đồng bo ngho khổ, nn c những thng qu đ được tho ra từng gi, rồi vận chuyển bằng trực thăng; sau đ, đem thả xuống cho đồng bo, d biết rằng c thể rơi vo tay bọn cn binh, v du kch việt cộng. Những loại qu ny đều c km theo những tấm thiệp Cung Chc Tn Xun hnh ảnh rất đẹp vo những dịp Tết m lịch, v c km theo những tờ truyền đơn với những bi thơ  ku gọi cc cn binh cộng sản Bắc Việt v du kch hy trở về với Chnh Nghĩa Quốc Gia.

 

  Phc vẫn cn nhớ nhiều bi thơ ấy, như:

 Từ buổi con ln đường xa Mẹ

Xa anh em, rồi dấn bước vo Trung

Non xanh, ni biếc chập chng

Sớm nắng biển, chiều mưa rừng gian khổ

Tuổi thanh nin cuộc đời như hoa nở

V ha bnh đu ngại bước gian nguy

Mấy thng trời, đm nghỉ, ngy đi

Giy vẹt gt, o sờn vai thấm lạnh

Những chiều Trường Sơn, i! ni rừng c quạnh!

Mẹ hiền ơi, con chợt nhớ qu mnh

Khi lam chiều, gin mướp l ln xanh

Con bướm nhỏ, mi đnh xưa nhớ qu

Vo nơi đy, tuy xứ người xa lạ

Nhưng Miền Nam cũng cng một Qu Hương

Cũng bng dừa xanh, cũng những con đường

Những em b vui đa trong nắng sớm.

Nhưng,

 sao người ta bắt con phải gi mn?

bắt con phải giật sập cầu, giết ph?!

 

  V cũng c những bi thơ c nội dung quyết liệt hơn:

Theo chi Việt cộng m theo,

Cho tay vấy mu, mạng treo tơ mnh.

Lầm cho đất nước điu linh,

Hỡi anh việt cộng qun tnh nước non,

Giết người, cướp của b con,

Lạ lung chi nữa, m cn đa mang,

Về đy với xm với lng,

B con c bc sẵn sang đn anh,

Về đy, cho đẹp duyn tnh,

Cho cy kết tri, cho cnh đm bng .

 

Hoặc tha thiết hơn:

Nhớ chăng những buổi trăng thề

Xăm xăm trn qung đường qu tự tnh

By giờ v v năm canh

Chăn đơn, gối chiếc anh đnh bỏ em

Trăng xưa soi sng bn rm

Anh ơi trở lại, chung niềm yu thương

Xưa kia lạc bước, lầm đường

Nay anh tỉnh ngộ, từ phương xa về

Anh ơi! ghi nhớ lời thề

Lng qu mong đợi anh về, anh ơi! .

 

  Thế rồi, trong một lần, lc xe của Đon cng tc Dn Sự Vụ đi pht qu v thuốc men cho đồng bo, th bất ngờ, khi cc anh vừa gắn xong chiếc loa phng thanh ln trn một ngọn cy, để thng bo cho đồng bo đến để nhận qu, cũng như đưa những người bệnh đến nhận thuốc, th đ bị trng một quả đạn M.79, do bọn du kch bắn tới, (M.79, l của QĐVNCH, m chng c được, l chiến lợi phẩm  của chng) khiến cho bốn người bị thương, trong đ c Phc. Phc bị thương nặng nhất, với nhiều mảnh đạn, mu chảy khắp từ đầu xuống chn. Lc ấy, đồng bo, cũng như bạn b khng một ai nghĩ rằng Phc c thể sống được. Nhưng Phc khng chết. Sau một thng nằm tại bệnh viện Hoa Kỳ tại Chu Lai, Phc được xuất viện. Ngy Phc trở về nh, cũng l một ngy đnh dấu cho cả cuộc đời của mnh: Phc gặp Nguyn. Điều ny, Phc vẫn thường cảm tạ ơn Trời đ ban cho Phc một n Sủng qu lớn, để rồi Phc đ v đang c Nguyn trong cuộc đời.

 

  Ngy ấy, mặc d đ biết Phc l một kẻ đ bị trọng thương, sức khỏe khng cn như trước. Song Nguyn vẫn hết lng chăm sc cho Phc, từ tinh thần cho đến thể xc, để mong cho Phc lấy lại được sức khỏe v niềm tin, v Nguyn biết Phc rất đau buồn v đ đnh mất hết cả niềm tin, Phc khng cn nghĩ đến chuyện yu đương, Phc rất sợ, nếu c một ngy no đ, những chấn thương ngy cũ sẽ lm cho Phc trở thnh một con người bệnh tật, đau yếu, th sẽ lm cho người mnh yu khổ nhọc, v phải chăm sc cho mnh.

 

  V v thế, Phc toan muốn chạy trốn cuộc đời, chạy trốn cả Nguyn. Bởi Phc tự biết mnh đ hết lng yu Nguyn, tha thiết yu thương Nguyn, nn Phc khng muốn Nguyn phải sống với Phc, một kẻ đ mang đầy thương tch do kẻ th gy ra, Phc đ suy nghĩ nhiều lần, cho đến một đm, vo một đm Xun, khi mọi người trong gia đnh đang vui Tết, th Phc đ quyết định đến một cy cầu, để gieo mnh xuống nơi một ging sng đang chảy xiết; nhưng Phc khng thể ngờ được l Nguyn hiểu Phc cn hơn Phc hiểu mnh. V vậy, khi Phc định gieo mnh xuống giữa ging nước, th bất ngờ c một cnh tay rắn chắc đ chụp lấy cnh tay Phc, cn cnh tay kia đ bm chặt lấy thnh cầu, để khng cho Phc rơi ra khỏi chiếc thnh sắt, cn Phc th cố vng vẫy, để quyết giải thot cuộc đời của mnh; nhưng bất chợt, Phc nhận ra người đang muốn ko Phc lại với đời sống, lại chnh l Nguyn. Lc đ, Nguyn cũng đ thấm mệt, v một tay giữ Phc, một tay phải giữ chặt chiếc thnh cầu. Cn Phc th chỉ muốn lao mnh xuống nước thi. Giữa lc ấy, th Phc bỗng nghe tiếng ni của Nguyn:

- Phc ơi! dừng lại ngay đi, anh đ đuối sức rồi!

 

  Anh đ đuối sức rồi. Trời ơi! Phc thương Nguyn qu. Khng, khng thể được, v nếu Phc vẫn cứ dằng co, th chắc chắn cả hai đều phải rơi xuống giữa ging nước đang chảy xiết dưới kia. Thế l, trong một pht ngắn ngủi, Phc đ đưa cả hai tay v bm vo đi vai vững chắc của Nguyn, để cả hai cng trở lại vị tr pha trong của thnh cầu. Khi Phc đ bm chặt lấy đi vai của Nguyn, th với sức khỏe của Nguyn, Nguyn dễ dng m lấy Phc để rồi cả hai đều rơi nhẹ xuống pha trong mặt thnh cầu, v v tnh khiến cho Phc ng chồng ln bờ ngực của Nguyn. Những dng nước mắt của Phc cứ thi nhau rơi xuống mặt, xuống ngực của Nguyn. Nguyn vẫn nằm yn vi pht cho Phc khc, rồi Nguyn mới đỡ Phc ngồi dậy, v bảo:

- Khuya rồi em, anh du em trở về nh nh. Ni xong, Nguyn vội cởi chiếc o khoc của mnh, v chong ln cho Phc; nhưng v mệt v lạnh nn Phc cứ run ln, khng bước đi được nữa. Thấy vậy, Nguyn liền dng chiếc o khoc đem gi Phc lại giống như một đn bnh tt, rồi bế phc bước qua khỏi chiếc cầu giữa đm khuya thanh vắng.

 

  Nằm gọn trong vng tay vững chắc v ấm p của Nguyn, Phc cảm thấy mnh như được che chở, được sưởi ấm từ thể xc lẫn tm hồn, Phc khng cn thấy lạnh nữa, nn khẻ ni:

- Anh đ đưa tay ra, v đ bế em qua khỏi một chiếc cầu oan nghiệt rồi. By giờ, anh để em xuống, em tự đi bn anh được rồi.

 

Nguyn đặt Phc ngồi trn một tảng đ, Phc  quay nhn lại chiếc cầu; nhưng Nguyn bảo:

- Đừng em. Đừng bao giờ quay nhn lại. Hy cố qun đi tất cả. Hy cng anh nhn về một hướng.

  Phc ngước nhn Nguyn trong tư thế đứng; bất chợt Phc ng đầu vo vai Nguyn v khc. Nguyn ni, giọng như hơi thở:

- Nếu tin anh, th suốt đời, anh sẽ để cho em tựa vo vai anh, khi anh đứng, v gối ln tay anh, lc anh nằm.

  Phc cảm động:

- Vng! em tin anh, em nguyện sẽ theo sau anh trn suốt con đường đời. Nguyn tiếp lời:

- V anh đu, em đ. Nhưng điều thực tế trước mắt, l giờ ny, giữa đm khuya, anh khng thể đưa em về nh của em được. Vậy phải lm sao đy?

  Phc  khẻ ni:

- Em cũng khng biết, thi ty anh, nghĩ ra cch no cũng được, em chỉ biết đặt hết niềm tin vo nơi anh.

 

  Nghe Phc ni như thế, Nguyn vội du Phc đứng ln, rồi cả hai cng bước đi, Phc khng hỏi Nguyn l đi đu. Cho đến khi Nguyn dừng lại trước một căn nh c  sơn hai chữ:  Dưỡng Đường . Nguyn dừng lại, ni với Phc như những lời dỗ dnh:

- Em hy vo đy, em cần phải tịnh dưỡng, rồi sẽ tnh chuyện viết thư bo cho gia đnh biết sau. Hy nghe lời anh, rồi mọi việc sẽ tốt đẹp thi. Ngoan nhiều, anh thương.

 

 V Phc ngoan thật, Nguyn bảo g, Phc cũng đều lm theo cả. Một tuần sau, Phc đ khỏe, Nguyn lại đến đn Phc về nh. Nhưng cũng l lc Nguyn đ gần hết những ngy nghỉ php, phải trở về đơn vị. Như sợ Phc sẽ biến đi khỏi đời sống ny, Nguyn đ ngỏ lời cầu hn. Phc khc, những giọt lệ hạnh phc chan ha theo từng lời ni:

- Vng!  Anh đ bế em qua khỏi một chiếc cầu, một ging sng hay ging đời oan nghiệt. Vậy, kể từ giy pht ny,v  cho đến suốt đời, em xin được tựa vo vai anh khi anh đứng, v gối ln tay anh lc anh nằm, như những lời anh đ ni với em.

 

 Phc vừa dứt lời, Nguyn liền vng tay m Phc vo lng . Cn Phc, th vội p mặt vo ngực của Nguyn m khc. Nguyn ni với Phc:

- Anh sẽ lm tất cả những g anh c thể lm được, để cho em c hạnh phc v tm lại niềm tin ở cuộc đời ny. Hy tin những g anh đ ni, v chỉ c sự chết mới lm cho anh phải xa em thi. Nhưng em cũng phải cố gắng để qun đi tất cả những đau thương m em phải gnh chịu suốt những thng năm di.

 

  Sau đ, l một Lễ  Cưới xong l ti đi . Duy c một điều m chẳng ai biết, l d đ cưới nhau, song v thấy Phc mệt, nn Nguyn chẳng c  động phng hoa chc  g cả.  Hai hm sau, khi Nguyn chuẩn bị thu xếp hnh trang, để trở về đơn vị, Phc tha thiết xin đi theo Nguyn, Nguyn i ngại nhn Phc ni:

- Em c biết, trong đơn vị, anh chỉ c một căn phng nhỏ, vừa để lm việc, vừa để ngủ, lm sao m em ở với anh cho được!

  Phc cười vui vẻ:

- Anh qun rằng, em từng đi đến những nơi địa đầu, giới tuyến, những tiền đồn giữa rừng ni hoang vu, v đ từng ngủ trong những chiếc hầm dưới đất hay sao. Anh đ từng ni: Anh đu, em đ kia m.

 

  Như thế, l Phc đ được toại nguyện. Nguyn đ đưa Phc đến đơn vị của mnh. Phc khng bao giờ qun được những  lời ni, những cử chỉ v những hnh ảnh của năm ngy đầu tin, m Nguyn đ dnh trọn vẹn cho Phc ở trong một căn phng nhỏ, chung quanh được chất những chiếc bao ct để trnh đạn.V nguyn đ ni:

  Năm ngy ny, l Tuần Trăng Mật của mnh nghe em. Quả thật, đng như những lời Nguyn đ ni, năm ngy ấy, v cng diễm tuyệt. Nguyn đ cho Phc những pht giy thật trn đầy hạnh phc.

 

  Một hnh ảnh m lc no Phc cũng nhớ; đ l hnh ảnh của Nguyn đang cầm chai rượu, rt vo hai chiếc ly dưới nh nến lung linh, mờ ảo trong căn phng nhỏ. Ly rượu hồng sng snh trn tay Nguyn, v Nguyn đ trao cho Phc, rồi cả hai cng uống v cng ni: Đy l chn giao bi, cng nhau ta cng cạn, để đnh dấu kể từ pht giy ny, chng ta đ trở nn một. Mnh khng bao giờ rời xa nhau được, m sẽ mi mi ở bn nhau cho đến giy pht cuối của cuộc đời.

 

  V trong năm ngy ấy, cn c biết bao nhiu l những kỷ nim, c lần Nguyn đ bế Phc ln cao, c khi đặt Phc ngồi ln trn đi của Nguyn như một đứa trẻ, trong lc Nguyn xem lại bản đồ hnh qun. Năm ngy ấy, đối với Phc l cả một trời hạnh phc.

 

  Giờ đy, d đ bao nhiu năm qua, rồi những năm di sống đời viễn xứ, nhưng Phc vẫn thấy tất cả đều như vừa mới xảy ra. Mỗi lần hồi tưởng lại, tm hồn của Phc cứ lun dng tro những niềm hạnh phc. Phc vẫn yu thương Nguyn như ngy đầu. Kể từ ngy Phc phải nghỉ lm việc v l do sức khỏe, cứ mỗi buổi chiều, sau khi đ lo việc nh xong đu đ, để chờ Nguyn về, để đn Nguyn nơi ngưỡng cửa, sau giờ tan sở, để Phc được cởi chiếc o khoc, v cởi đi giy cho Nguyn; nhưng Nguyn cứ bảo:

- Em muốn lm việc g cũng được, ring ci việc cởi giy cho anh, th hy để cho anh tự lm, v anh đu phải l đứa con nt, v v anh khng muốn em phải ngửi ci mi hi từ đi tất của anh, v anh đ mang n cả ngy.

 

  Mỗi lần Nguyn bảo như vậy, Phc cứ ni với Nguyn:

- Nhưng em vẫn nghe ci mi của đi tất của anh cũng v cng tuyệt vời, như những g anh c, tất cả đều tuyệt vời hết.

 

  Nghe Phc ni vậy, Nguyn cắn nhẹ một ci ln chiếc mũi của Phc, mi ln đi mắt của Phc rồi cười:

- Đng l v yu anh, nn em ni vậy, chứ c ai trn đời khi ngửi ci mi hi của đi tất đ mang cả ngy trong sở lm, m lại ni v cng tuyệt vời chứ.

 

  Chẳng biết Nguyn ni như vậy c đng hay khng; song Phc vẫn cứ thch ci mi tuyệt vời từ đi tất của Nguyn.

 

  Đang mơ mng với những kỷ niệm, th bỗng c tiếng động trở mnh của Nguyn, rồi  Nguyn mở đi mắt nhn Phc:

- Em đang suy nghĩ g thế hả em. Cho anh xin lỗi, v đ ngủ qun, để em một mnh ngồi viết bi. Mấy giờ rồi em, đi ngủ đi em. Mai viết tiếp.

 

  Phc liền s xuống bn cạnh Nguyn:

  Mai viết tiếp, cn by giờ, mnh hy cng nhau viết lại Tuần Trăng Mật của mấy chục năm về trước. Nhưng Nguyn của em ơi! Mnh khng phải chỉ c một Tuần Trăng Mật, m l Một Đời Trăng Mật nghe Anh.

 

  Nguyn cười, nụ cười thật rạng rỡ, rồi cả hai, tiếng cười, hơi thở đều ha quyện lấy nhau:

- Đng như thế, Vĩnh Phc của anh. Nhất định l mnh phải c Một Đời Trăng Mật.

 

 03-02-2011

 

 

 

Vinh Danh QLVNCH     Tin Tức - Bnh Luận     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chnh