Tháng Ba, bếp lửa tàn chinh chiến.
Sao nước sông Hàn vẫn sục sôi!
Hải Vân ngơ ngác sầu vong quốc
Đà Nẵng ngậm ngùi khóc chia phôi.

Ta vẫn nhớ thương về nơi ấy,
Những chiều nắng nhạt Ngũ Hành Sơn
Nhớ đỉnh Sơn Trà trong gió lộng
Tiếng oán than như tiếng gọi hồn.

Đường lên đỉnh núi, mây pha nắng.
Lạc bước đào nguyên một thuở nào
Nước biếc non xanh như thủy mạc
Chân cầu sóng vỗ vọng lao xao.

Tháng Ba, gió rít trên đèo Hải
Như tiếng gọi hồn bằng hữu xưa
Đă vùi thây giữa miền hoang địa
Không tiếng kèn vĩnh biệt tiễn đưa.

Cuối tháng Ba, sóng gào biển vắng
Ta gọi tên em tận Sơn Trà
Biển tháng Ba, biển thành mộ địa
Khóc oan hồn trên băi Tiên Sa.

Tháng Ba, sóng vỗ bờ cuồng loạn
Mây kéo chập chùng đỉnh Hải Vân
Đà Nẵng ngượng ngùng thay áo mới,
Tiếng thở dài rớt xuống tịnh không.

Tháng Ba năm ấy, em rời phố
Mưa khóc từng cơn xuống chợ Cồn
Đoá hoa công chúa không buồn nở
Thành phố buồn, chết giữa hoàng hôn.

Tháng Ba, em hát câu từ biệt
Dép “lốp” thay giày trên phố xưa (*)
Áo trắng sân trường không c̣n nữa
Chim lạc bầy, khóc suốt đêm mưa.

Tháng Ba, phượng hoàng bay về núi
Bỏ lại Sơn Trà đứng bơ vơ
Tiếng vạc kêu sương như tiếc nhớ
Đâu phố phường một thuở mộng mơ.

Tháng Ba, em buộc vành tang trắng
Đi giữa Ngă Năm khóc đổi đời
Lệ bi thương tràn đầy trên mắt
Lệ nhạt nḥa, giọt lệ chia phôi.

Tháng Ba, hoa mùa Xuân không nở
Ngọn lửa đau thương đă cháy tràn
Trăng nước sông Hàn âm thầm vỡ
Đà Nẵng buồn, mây phủ màu tang.

 

Lê Tấn Dương

(*) Dép lốp: Dép râu, làm từ vỏ ruột xe hơi đã cũ mòn. Xuất hiện nhiều ở Miền Nam sau tháng 4/1975

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính