Đà Nẵng nỗi nhớ ngậm ngùi

 

 

 

 

 

Thôi mất em rồi! Đà Nẵng ơi!
Ta nhớ thương em cả một đời
Từ độ quân đi không trở lại,
Tháng ba năm ấy, lệ đầy vơi.

Nhớ những chiều Thu, gió heo may
Trường xưa, sân nắng lá rụng đầy
Từng bước chân ai, tà áo trắng
Theo nắng vàng về cuối chân mây.

Nhớ những ngày, mưa rớt trên sông
Bến đ̣ An Hải mỏi ṃn trông
Thuyền đưa viễn khách đi biền biệt
Để nước chạnh buồn nỗi chờ mong.

Rồi những chiều Xuân có gió về
Dấu hài, áo lụa trắng Sơn, Khê
Ḿnh dẫn nhau về thăm Non Nước
Để nghe biển hát khúc t́nh quê.

Ngôi chợ thân quen đă mất rồi
Đèn vàng hiu hắt giữa mưa rơi
Phố cũng thở dài sau chinh chiến
Tuổi cũng buồn theo tháng ngày trôi.

Nhớ con đường cũ rất yêu thương
Giờ đă thay tên lạ phố phường
Thanh Bồ, Đức Lợi c̣n áo trắng?
Vang tiếng chuông ngân, bóng Giáo đường.

Thương những chiều mưa trên sông Hàn
Bến xưa c̣n đợi chuyến đ̣ ngang,
Khách đi, đi măi phương trời thẳm
Sao chưa về, để Nước thở than!?

Ngă Năm ngày ấy, có c̣n không?
Nhớ làm sao những gánh cháo ḷng
Quên làm sao được hương chè thạch
Ấm ḷng ai những buổi chiều đông.

Nhớ bến Tiên Sa một thuở nào
Soi nghiêng bóng núi, gió lao xao
Lung linh trong sóng vàng biển nhớ
Ai về thắp lại những v́ sao.

Đà Nẵng là em, em là duyên
Ta chờ em như bến đợi thuyền
Gợi giấc mơ xưa mùa chinh chiến
Chập chùng theo giấc ngủ cô miên.

Thương quá là thương Đà Nẵng ơi!
Hát về em, tiếng hát ngàn đời
Nhặt cánh phượng tàn, rơi trên áo,
Đỏ thắm tim ai, nhớ một người.

Ta vẫn c̣n nhau hay mất rồi,
Mà ngàn trùng cách trở chia phôi
Sông Hàn, ta gọi em trong gió,
Tương tư bóng núi Hải Vân ơi!


Lê Tấn Dương

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính