Thử nh́n về t́nh huống phía trước mắt khi đại hội đảng hạ màn

 

Lê Hải Lăng

 

Đảng cử đảng bầu là đường lối quen thuộc nhất quán kể từ ngày ĐCSVN cai trị. Đại đa số dân không quan tâm,họ đứng ngoài cuộc tranh giành quyền lực cuả cái đảng cầm quyền ,không phải là họ thích cái đảng độc tài ác độc tiếp tục ngự trị trên đầu họ. ĐCSVN biết dân chúng chịu đựng nặng nề qua bao nhiêu cuộc chiến tranh nên chưa muốn đổ máu để làm một cuộc cách mạng lật đổ đảng họ. Thế cho nên ĐCSVN càng ngày càng bẻ từng mầm mống phản kháng trong mọi tầng lớp thợ thuyền công nhân,diệt hủy bằng cách bắt bớ giam cầm giới trí thức này nọ…

 

Qua cuộc đại hội độc chiêu. Khách quan mà nhận diện trên mặt trận truyền thông kể cả lề đảng thật,lề đảng dơm với lại lề dân thật với lề dân treo đầu heo nấu cháo vịt. Sự kiện đă chỉ ra cho thấy có nhiều nhà báo kể cả người tù được ra nước ngoài ,lộ chân tướng ra mặt mặc áo đảng viên mà không đảng để hoạt động bấy lâu nay khi họ chỉ trích người này cổ xúy tâng bốc người kia trong nhóm chóp bu ĐCSVN. Đó cũng là cơ hội nước lụt gà vịt mèo chó chạy ngổn ngang cho các nhà đích thực hoạt động dân chủ thấy bản mặt vàng thau “đảng mà không đảng” trong giới chống cọng dơm mà có dịp tránh xa.

 

Qua cuộc đại hội độc chiêu. Chuyện bắt LS Nguyễn Văn Đài phải chăng là cảnh báo các tổ chức thân Tây phương, đồng thời thi hành nhịp nhàng theo kiểu Trung Cộng là hể mỗi lần sắp có đại hội lớn của đảng là có nhiều con dê hoạt động nhân quyền làm phẩm vật tế thần, đồng thời cái “miệng” báo nhà nước Trung cộng.

 

luôn nói xa nói gần chống lại mọi can thiệp nội bộ cuả nước ngoài. Cái dàn nhạc hoà tấu Bắc Kinh đă dàn dựng các vai vế đóng tuồng cho cái đại hội ĐCSVN là chuyện không ai chối căi. Chẳng lẻ Tập Cận B́nh cho không 1 tỉ nhân dân tệ mà chả ngoạm được Trường Sa,vịnh Bắc bộ …khi hề kép lănh đạo mới lên chểm chệ trong cung đặc khu VN là Ba Đ́nh?

 

Qua cuộc đại hội độc chiêu. Đại hội hạ màn. Không ai vui sướng cho bằng giặc Hán . Không ai mừng rở được lên ngôi cho bằng tay sai bành trướng. Không ai đau buồn chịu khổ nhục và đoạ đày cho bằng người dân. Làm công dân mà không được tự tay đi bầu người lănh đạo quốc gia là một mất mát lớn kể cả quyền không được làm người dưới cái ách độc tài cộng sản.

 

Thế giới bây giờ phải đối diện nhiều vấn đề phúc tạp. Những nước văn minh có nền tự do dân chủ đă và đang lợi lộc kinh tế mà vô t́nh tiếp tay cho băng đảng vài ba nước cộng sản tiếp tục ngự trị hoành hành đày đọa dân tộc cuả họ.

 

Nh́n về t́nh huống phiá trước sau cái đại hội đảng này. Người dân có thể thất vọng ,nhưng không tuyệt vọng chút nào. Bộ tư lệnh tiền phương cuả cái ĐCSVN là Bắc Kinh sẽ không qua quy luật tham thực cực thân. Lịch sử cận kề cho thấy nước nào thi đua và tranh giành ảnh hướng vùng và chế ngự kinh tế hoàn cầu với Mỹ không sớm th́ muộn đều gánh lấy thất bại. Một ví dụ nhỏ là chính ông Donald Rumsfeld gắn huy chương vào cổ Saddam Hussein khi 2 nước là bạn. Nhưng khi Hussein muốn bán dầu làm mănh hổ một cơi Trung Đông th́ chính Rumsfeld làm BT quốc pḥng ra tay bứng đi.

 

Mưu đồ thiết lập đầu cầu kinh tế cuả TC ở Nam Mỹ đặc biệt là Ba Tây cũng như tại Châu Phi đă gặp phải nhiều sự kiện dân chúng chống đối trong việc làm ăn . Âm mưu dùng cái ĐCSVN để thâu tóm Trường Sa ,rồi tiến tới ăn gọn Biển Đông . Xem ra th́ dễ trong con mắt kẻ cướp. Nhưng thằng lưu manh TC đă và đang đối diện với kinh tế tŕ trệ ,thị trường chứng khoán phồng ra lớn rồi bể cũng mau như cái bong bóng. TC phải lo đối phó với Nội Mông,Tân Cương…TC phải đối đầu thách thức Đài Loan với TT mới có khuynh hướng đ̣i tự chủ độc lập. TC phải trực diện cảnh giác đề pḥng nội chiến trong đảng khi mà phe cầm quyền trước TCB đang thất thế chờ cơ hội phục thù trong cuộc dùng diệt trừ tham nhũng để tạo phe cánh cuả họ Tập.

 

Thời kỳ chiến tranh lạnh chú Sam dùng con bài kinh tế vực TC lên đề xé cái da con gấu Nga. Bây giờ TC đủ tay đủ chân vươn ra Biển Đông,Biển Hoa Đông. TC ngang nhiên thách thức con đường hải vận quốc tế. TC muốn làm vua đường biển nhưng Mỹ đă có phương cách chận và bao vây qua cái nhản hiệu nhẹ nhàng “Xoay trục về Châu Á”. Mỹ đă thọc tay vào thay đổi Miến Điện ra khỏi quỹ đạo TC . Mỹ làm cuộc cách mạng màu da đưa Obama lên làm TT. Mỹ đă góp công xé Liên bang Sô Viết ra từng mảnh. Năm 2007 TT Mỹ đă dự lễ tượng đài tưởng niệm nạn nhân cộng sản đặt tại thủ đô Washington DC.

 

Obama hoăn lại chuyến viếng thăm trước đại hội ĐCSVN . Nhưng có thể Obama đi thăm trong năm cuồi cuả nhiệm kỳ . Biết đâu h́nh ảnh Bill Clinton trên đường phố Hà Nội năm nào lại hiện về trong tâm trí người dân Việt. Đă được bắt tay với Tây trắng tươi cười hí hửng,rồi lại sẽ chào đón ông Tây đen xoay trục . Người dân sẽ tự hỏi người ta chọn lựa thay đổi bộ mặt,màu da được sao ḿnh lại làm kiếp trừu muôn năm dưới con quỉ đảng nhỉ ?

 

Rồi sẽ có cuộc cách mạng màu da cam,da vàng nào đó khi chịu đựng đến tận cùng đau khổ hoà chung với đại hoạ mất nước do diễn viên độc đảng mang rắn vào nhà cướp sạch gia tài của Tổ tiên đổ bao nhiêu xương máu để lại từng tấc đất,từng giọt nước biển cho con cháu.

 

Ai bảo đảng Cộng sản Việt Nam “khôn nhà (đối với dân) hại nước (đối với giặc Tàu truyền thống”) sẽ măi măi là cai trị muôn năm như “đảng” tuyên truyền tung hô .

 

Thằng dân tôi cầu nguyện linh hồn âm binh Đại hội 12 cuả đảng sống mà đă chết trong ḷng dân sẽ mau về an cư lạc nghiệp nơi chín suối khi đă hạ màn “Vở Kịch Bầu Bán” do giặc cướp phương Bắc dàn dựng.

 

 

29/01/2016

Lê Hải Lăng

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính