“Ḥa hợp ḥa giải” và ḷng thù hận!


Lăo Ngoan Đồng

 


Chiến Tranh Việt Nam kết thúc vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, cũng là ngày mà mọi người Việt Nam yêu chuộng tự do đă mất đi quê hương của ḿnh. Đă hơn 39 năm qua, nhiều người cho rằng trải qua một thời gian dài như thế, thù hận ǵ cũng qua đi, để chúng trôi vào quên lăng, hảy xóa bỏ ḷng thù hận, để cùng nhau xây dựng lại quê hương. Lời kêu gọi mới nghe qua, làm cho ḷng nhiều người cảm thấy bồi hồi, muốn góp một bàn tay của ḿnh bằng kiến thức, bằng tài vật, mà bấy nhiêu năm nay ḿnh đă tạo dựng nên. Có một thiểu số người đă làm như vậy, nhưng đa số dứt khoát chống laị đề nghị đó. Taị sao lại chống cái đề nghị có vẽ như yêu nước như thế?


Có rất nhiều lư do để chống lại:


- Về việc “ḥa hợp,ḥa giải dân tộc”:


“Ḥa hợp ḥa giải th́ phải” là việc làm của cả hai phía: kẻ gây ra tội ác và nguời bị hại. Kẻ gây ra tội ác là “nhà cầm quyền cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam”. Những kẻ cầm quyền của chế độ, chưa một lần công khai nhận tội do họ gây ra cho cả người dân hai miền Nam, Bắc kể từ khi Hồ chí Minh, tên tay sai của quốc tế cộng sản chủ nghĩa, cướp chính quyền năm 1945 cho đến tận ngày tháng hôm nay, chúng chưa từng xin lỗi với những đồng bào Việt Nam đă bị bọn chúng gây cho cảnh nước mất, nhà tan, bị cướp đi tài sản, gây cho gia đ́nh họ phải phân ly, những đứa con phải mất cha mẹ anh em, gia đ́nh quyến thuộc, bỏ tù những công dân của Việt Nam Cộng Ḥa trong những “trại cải tạo” trên toàn cơi Việt Nam, vô duyên cớ, vô pháp luật.


Kẻ gây nên tội ác đă không nhận tội, không xin tha thứ cho những tội lỗi của chúng đă làm, th́ thử hỏi trên cơi đời nầy, có nguời bị hại nào chịu tha thứ cho những kẻ đă gây tội ác không biết hướng thiện đó?


Ngoài việc không nhận tội đă phạm, bọn Cộng sản cầm quyền c̣n vinh danh và ăn mừng những hành vi tội pham của chúng nữa, như việc chúng vinh danh cuộc Tổng Tấn Công Tết Mậu Thân, 1968, vào miền Nam đă khiến bao nhiêu lính cả hai miền Nam Bắc phải bỏ ḿnh vô ích v́ chẳng mang lại thắng lợi nào. Chúng vinh danh việc chúng chôn sống gần 5 ngàn người dân lành vô tội của xứ Huế trong cuộc tổng tấn công này. Với bản chất ngoan cố và tàn bạo như thế th́ làm sao “ḥa hợp ḥa giải” với các nạn nhân của chúng??


Những người kêu gọi “ḥa hợp ḥa giải, ứng cử vào quốc hội” với bạo quyền Việt Cộng là những nguời không có óc, không có tim, hoặc là những tên cho rằng tiền bạc là trên hết, v́ lợi ích tiền tài và quyền lực cá nhân mà quên đi cả lương tri, quên hết sĩ diện của một con người.


Hơn thế nữa, có một số người “không thèm” nghi ngờ đến dă tâm của bọn cầm quyền “nhà nước cộng ḥa xă hội chủ nghĩa”, để biết rằng chúng là những tên tay sai cho Trung cộng, sẵn ḷng bán nước, bán dân để vinh thân ph́ gia. Họ đă viết những lá thư ngỏ, gởi cho bọn măi quốc cầu vinh này để yêu cầu nầy nọ, mà họ không biết rằng bọn tay sai Việt Cộng, nhứt cử nhứt động của chúng, đều phải xin lệnh của “Hoàng đế” Trung Cộng, mà Trung Cộng đang thực hiện âm mưu xâm chiếm nước ta, th́ đời nào chúng chịu cho Việt cộng thả lỏng sự kềm kẹp người dân? Cho nên những bức thư nầy chỉ là những tờ giấy lộn, đă bị chúng coi là những tờ giấy quảng cáo, đă vứt vào sọt rác mất rồi. Không những uổng công phí sức mà c̣n làm hại đến danh dự của những nhà trí thức Việt Nam nữa.


Bản chất của những tên đảng viên đảng cộng sản là ngoan cố. Trong lịch sử của đảng cộng sản quốc tế, mấy ai nghe được, biết được,
có tên cộng sản nào khi đang c̣n cầm quyền trong tay, biết hối lỗi, biết nhận tội, biết sửa sai bao giờ?


Đối với cộng sản chủ trương dùng bạo lực th́ chúng chỉ có thể nghe theo dưới sự đe dọa những sức mạnh cuồng bạo hơn chúng, chứ những lời yêu cầu, năn nỉ, xin ḥa hợp th́ chúng sẽ chà đạp lên mà thôi.


- Về ḷng thù hận:


Nếu không ở trong hoàn cảnh có người thân bị giết, hoặc bị cướp, bị giựt mất hết tài sản do mồ hôi nước mắt tạo dựng nên, bị đuổi đi vùng kinh tế mới trong vùng đồng hoang nắng cháy, trong rừng sâu nuớc độc, không cách ǵ để t́m kế sinh nhai; Nếu không bị cầm tù trong những nhà tù “trại cải tạo”, bị sỉ nhục, bị hành hạ, bị bỏ đói, bị bắt làm trâu kéo cày, bị chia cách với cha mẹ, vợ, chồng, con cái, v.v.. th́ không thể nào hiểu nổi ḷng căm thù của người bị hại đối với bọn cộng sản đă tàn hại họ.


Đối với những nguời không bị rơi trong hoàn cảnh của những thống khổ kêu trời không thấu, kêu đất không nghe, th́ nói những chữ: “quên đi hận thù” rất dễ dàng. Nhưng c̣n những nguời bị hại bị thống khổ th́ không thể nào quên được.


Quên đi thù hận làm sao được khi mà những kẻ đă tàn hại ḿnh vẫn c̣n đang ngất ngưởng trên cao như ông hoàng, bà chúa?


Quên làm sao được khi những kẻ ác ôn côn đồ vẫn c̣n tiếp tục hành hạ đồng bào ḿnh, thân nhân ḿnh bằng luật rừng rú, qua những hành động tàn ác như những tên thổ phỉ?


Quên làm sao được khi những tên đầu trâu mặt ngựa trong bộ máy cầm quyền, đang làm tay sai cho ngoại bang Trung cộng, bán đất, bán biển, nhượng tài nguyên của Tổ Quốc Việt Nam cho đế quốc cộng sản Trung Hoa, coi dân ḿnh như những tên nô lệ?


Quên làm sao được những tên đảng viên cộng sản mất gốc, không coi trọng luân thuờng đạo lư, bỏ đi t́nh nghĩa đồng bào, độc ác khát máu?


Quên sao được những tên “cán bộ” cộng sản các cấp trong bộ máy cầm quyền của lũ vô thần cộng sản. Chúng đă v́ quyền lợi ăn trên ngồi trốc, với ḷng tham không đáy, đang cuớp giựt tài sản của nguời dân vô tội. Tài sản của bọn chúng tính ra không thua ǵ tài sản của những tỷ phú Tây Phương. Những tài sản nầy là xương là máu của những người dân thấp cổ bé miệng, là tiền hối lộ, tham nhủng, bán tài sản của quốc gia mà ra. Bọn chúng là những tên TƯ BẢN ĐỎ có độc quyền sinh sát trong tay.


Quên làm sao được khi những người v́ tranh đấu cho tự do, tranh đấu cho quyền làm người, tranh đấu cho sự công bằng trong xă hội, tranh đấu cho tự do tín ngưỡng, đă bị chúng đàn áp dă man, giam hăm hành hạ những nguời đ̣i hỏi quyền chính đáng cho dân tộc vào lao tù, bằng những luật lệ vô nhân tánh, bất chấp cả lời phê phán của cộng đồng quốc tế?


Những căm hận hận nầy càng ngày càng chồng chất, tạo nên một sức mạnh chẳng đặng đừng, không thể van cầu được nữa. Nguời dân đang sống trong gọng kềm của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, đă hiên ngang đứng lên đ̣i lại quyền làm nguời, quyền làm chủ đất nước thân yêu, đ̣i laị tài sản đất đai của ḿnh đă bị nhà nước cưỡng đoạt, qua những cuộc biểu t́nh chống đối của dân oan, của thanh niên sinh viên, của những người c̣n quan tâm đến vận mệnh của Tổ Quốc.


Những người Việt Nam đang sống ở hải ngoại, đang đứng lên, dùng mọi phương tiện sẵn có, ủng hộ và tiếp tay với những đồng bào quốc nội đang nổi dậy chống lại bạo quyền Việt cộng, với mục đích giải thể chế độ độc tài, khát máu đang cầm quyền.


Trong số đồng bào hải ngoaị đang đứng lên chống lại kẻ nội thù Việt cộng, và ngoại bang Trung cộng xâm lược, có hai thành phần: Người có thù hận và những người không có ân oán ǵ với Việt cộng.


Người có mối thù với Việt cộng là những “thuyền nhân” đă bị bọn Việt cộng ác hại, đày đọa,tài sản bị cuớp giựt bởi những thủ đoạn bất lương, bị nhốt trong những nhà tù khổ sai mà bọn Việt công gọi là “trại cải tạo”, hoặc thân nhân của họ đă bị bọn gọi là “cách mạng” sát nhân giết hại, hoặc những người đă bị những nỗi oan khiên không bút mực nào diển tả cho hết, do bọn Việt cộng và bọn “cách mạng ba mươ”i tạo nên.


Không những thế, những người chưa hề bị khốn khổ bởi Việt cộng, họ cũng đứng lên vạch mặt bọn dă thú đội lốt nguời mang tên Việt cộng. Những nguời nầy là ai?


Họ là những người vào thời điểm 30 tháng 4 năm 1975 mới vừa được năm ba tuổi, hoặc vẫn c̣n đang nằm trong bụng mẹ, hoặc đuợc sanh ra trên đất khách quê người, chưa từng chịu đau đớn, đọa đày bởi cái lũ “cách mạng từ trong rừng chui ra”, chưa có ân oán ǵ với chúng. Cho nên trong ḷng họ, không có thù oán ǵ với bọn Việt công cả. Nhưng tại sao họ quyết liệt đứng lên chống lại chúng? – Bởi v́ LƯƠNG TÂM và T̀NH CẢM của một con người đang sống trong một xă hội văn minh, hưởng được mọi quyền tự do căn bản của con người và được tự làm chủ đời ḿnh. Lương tâm của một nguời không thể ngồi yên nh́n đồng bào Việt Nam của ḿnh, đang bị một bầy quỷ cộng sản khát máu, mang danh là nhà “cầm quyền cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam”, mà thật ra CSVN là bọn buôn dân bán nuớc, tay sai cho bọn Trung cộng, đang bóp hầu siết họng nguời dân, tước hết mọi quyền làm nguời, cuớp đoạt tài sản của những người dân mà họ đă nhọc nhằn, gian khổ mới dành dụm được, làm cho đời sống của những người dân thấp cổ bé miệng thua cả súc vật.


Những người trẻ tuổi nầy đă cùng nhau đứng lên chống lại bạo quyền không phải v́ muốn trả thù, mà họ muốn đ̣i công lư, họ muốn trừng phạt bọn người dă man đang đày đọa đồng bào của ḿnh.


Bây giờ lại có vài tên tự gọi ḿnh là trí thức, đă hợp xướng với bọn cầm quyền đảng và nhà nước Việt cộng, kêu gọi mọi người hăy “quên đi hận thù, hăy ḥa hợp ḥa giải dân tộc, ứng cử vào quốc hội” của bọn Việt cộng, trong khi đó th́ bọn Việt cộng không hề muốn”ḥa hợp ḥa giải” mà chúng vẫn luôn muốn trả thù, vẫn đang kỳ thị và trù ếm những người có liên hệ với chế độ Việt Nam Cộng Ḥa, c̣n đang hành hạ những người cất vang tiếng nói, phản đối chế độ độc đảng độc tài cộng sản, phản đối cách cai trị của chúng, phản đối luật lệ rừng rú của chúng, phản đối nhà nước tay sai cho Hán cộng. Chúng chẳng cần “ ḥa hợp ḥa giả”i với họ, nhưng chúng lại kêu gọi họ trở về ḥa hợp với chúng để mong bóc lột họ mà thôi. Việc chúng đ̣i người khác tha thứ cho chúng, hợp tác với chúng là một điều nghịch lư, không tưởng.

Tóm lại, với cái nhà nước cộng hoà xă hội chủ nghia Việt Nam, nguời ta không thể ḥa hợp, ḥa giải với chúng, mà chỉ có một cách duy nhất là cùng nhau đứng lên, lật đổ cái chế độ của bọn mọi rợ, dă man hơn cầm thú đó đi. Sức mạnh thúc đẩy tiềm lực vùng lên là do sự hận thù đă nung nấu triền miên, là do lương tâm và t́nh cảm của những những con nguời không vị kỷ, không v́ quyền lợi cá nhân, mà chỉ v́ t́nh nghiă ĐỒNG BÀO, v́ ân sâu của TỔ QUỐC!


20/9/2014
Lăo Ngoan Đồng

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính