Hiệp định Paris từ Giáo sư Vũ Quốc Thúc tới Luật sư Lê Trọng Quát, tin ai bây giờ?

 

Lăo Móc

 

 

Vì bài viết về Các Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa ở hải ngoại”, Lão Móc đã bị “một ông lớn” trách móc là ngáng chân ông ta lo việc nước là “đã hai mươi năm bằng mọi cách để tái phục hoạt Hiệp định Paris “đòi VC trả lại miền Nam cho Việt Nam Cộng Hòa”.

 

“Bà B Trưởng Phụ Nữ - Gia Đình” của “Chính Phủ Pháp Định” thì “chê” LM là đã dùng “cây bút lộng lẫy viết những điều không nên viết”.

 

Một “cô hậu duệ”: của “Chính Phủ Pháp Định” thì bảo là LM “chửi những ông Tướng QLVNCH nhưng không ai thèm trả lời có lẽ vì khinh bỉ” thì bị ông Nguyễn Phương Hùng nêu thắc mắc: “Không trả lời vì khinh bỉ hay vì cứng họng trước những sự thật?”. Chuyện càng vui hơn là “cô hậu duệ” cho phép LM “đại công chuộc tội”.

 

Mặc dù bị các ông to, bà lớn của Chính Phủ Pháp Định hăm he, trách móc đủ điều; nhưng vì là người cầm bút trong hơn ba mươi năm qua với tâm niệm phục vụ Lẽ Phải và Sự Thật nên LM xin cả gan trích dẫn bài viết của Giáo sư, Luật sư Vũ Quốc Thúc về việc ông đã vận động  Hiệp Định Paris để rộng đường dư luận:

 

“… Sau khi chế độ Cộng Hoà sụp đổ, tôi bị kẹt ở Sàig̣n cho tới cuối tháng 6 năm 1978 mới được phép di cư sang Pháp nhờ sự can thiệp của chính phủ Pháp.
Một điều khiến tôi vô cùng thắc mắc trong những ngày đó, là không thấy có vị lănh đạo cũ nào của Việt Nam Cộng Hoà lên tiếng đ̣i thi hành Hiệp định Paris 1973. Ai cũng biết rằng Hiệp định này được kư kết rất long trọng trước sự hiện diện của ông Kurt Waldheim, Tổng thư kư Liên Hiệp Quốc. Có 9 quốc gia minh thị cam kết bảo đảm sự thi hành Hiệp định. Trong số này, ta thấy đủ mặt 5 cường quốc hội viên thường trực của Hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Đó là: Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Liên Xô và Trung Hoa (Trung Cộng). Họ có quyền phủ quyết nghĩa là có ưu thế so với mọi quốc gia hội viên khác.


Đúng lư, trong năm 1975, ngay sau khi thoát ra được nước ngoài, những nhân vật quốc gia, tương đối có danh nghĩa hơn mọi người khác như: cựu Tổng Thống, cựu Phó Tổng Thống, cựu Thủ tướng, cựu Chủ tịch Thượng viện, cựu Chủ tịch Hạ Viện… có thể lên tiếng đ̣i các cường quốc đồng minh cũ của VNCH, “trở lại Hiệp định Paris”. Trong thực tế, điều này có nghĩa là các nhân vật kể trên lập ngay một Chính phủ Quốc gia lưu vong để tiếp tục đấu tranh với chính quyền Hà Nội.


Tiếc thay việc này không xảy ra.


Tới năm 1977, khi chính quyền Hà Nội chính thức được chấp nhận làm hội viên của Liên Hiệp Quốc, việc đ̣i trở lại Hiệp định Paris 1973 trở nên khó khăn vô cùng. Theo lời ông Georges Mesmin, một vị dân biểu có thế lực từng giữ chức vụ Phó Chủ tịch Ủy Ban Đối Ngoại tại Hạ Viện Pháp, khi chính phủ Pháp chính thức yểm trợ Việt Nam (cộng sản) gia nhập Liên Hiệp Quốc, th́ mặc nhiên Pháp đă xí xóa việc Hà Nội vi phạm Hiệp định Paris 1973. C̣n Hoa Kỳ, ngay sau khi Tổng Thống Georges Bush nhận chức (tháng Giêng năm 1989) Bộ Ngoại giao đă chính thức trả lời cho hai luật gia Nguyễn Hữu Thống, Phạm Nam Sách, là v́ lư do chính trị không thể trở lại Hiệp định Paris được nữa. 


Dù biết trước những sự khó khăn này, ngay từ năm 1986, chúng tôi đă t́m cách nêu vấn đề trở lại Hiệp định Paris. Mục đích của chúng tôi , lúc bấy giờ, là kích thích tinh thần đấu tranh của Cộng đồng Việt Nam tại Pháp, phần nào đă suy giảm sau khi thấy CSVN rầm rộ ăn mừng “10 năm tái thống nhất đất nước”. Nhắc lại các cường quốc đă từng cam kết bảo đảm sự thi hành Hiệp định Paris – nghĩa là gián tiếp bảo đảm sự trường tồn của VNCH ở miền nam vĩ tuyến 17 – chúng tôi nhằm đem lại cho đồng bào một mục tiêu tranh đấu cụ thể. Vả chăng, làm như vậy, chúng ta gián tiếp bảo vệ danh nghĩa của toàn thể các nạn dân của Bắc Việt thôn tính miền Nam. Ai cũng biết rằng các nước Âu, Mỹ, Á ngaỳ càng trở nên lănh đạm, nếu chưa phải là “hằn học” đối với các nạn dân Việt Nam. Họ cho rằng đám người này kéo nhau di cư, không phải v́ lư do chính trị mà chỉ v́ lư do kinh tế. Nêu vấn đề Hà Nội vi phạm Hiệp định Paris, chúng tôi muốn nhắc lại trách nhiệm của các cường quốc đă long trọng bảo đảm sự thi hành Hiệp định này. Chính vì họ “bội ước”, cho nên hàng triệu người đă phải bỏ Việt Nam ra đi. Họ không có quyền mạt sát dân VN là những kẻ tị nạn chính trị giả hiệu!


Để chuẩn bị cuộc vận động, chúng tôi đă trực tiếp thảo luận với hai vị có liên hệ chặt chẽ với cuộc Ḥa đàm Paris: Đó là cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và cựu Ngoại trưởng Trần Văn Lắm. Cả hai vị đều tán thành ư kiến của chúng tôi.
Chúng tôi lập tức soạn thảo một cuốn Bạch thư bằng tiếng Pháp, nhan đề “Guèrre et paix en Indochine” (Chiến tranh và ḥa b́nh ở Đông Dương).


Chúng tôi lập luận như sau:


Mục đích của đảng Cộng sản Đông Dương - tiền thân của Đảng CSVN - do Hồ Chí Minh (một ủy viên Ban Chấp hành Đệ Tam Quốctế Cộng Sản) lănh đạo, ngay từ ngày thành lập, vẫn là thực hiện cuộc cách mạng vô sản trên toàn cơi Đông Dương. Chính v́ vậy mà Hà Nội đă không ngần ngại xé bỏ Hiệp định Paris 1973: Đối với Hà Nội, Hiệp định chỉ là một thủ đoạn để đuổi quân đội Mỹ khỏi miền Nam VN, khiến cho chế độ Sàig̣n suy yếu. Lúc đó với sư giúp đỡ của Liên Xô, Hà Nội sẽ tổ chức cuộc tổng tấn công và nắm chắc phần thắng. Lấy được miền Nam, Hà Nội sẽ “thừa thắng xông lên” chiếm luôn Lào và Campuchea, biến hai nước láng giềng này thành những nước cộng sản dưới sự chi phối trực tiếp của Đảng CSVN.


Từ nhận định này, chúng tôi suy diễn: các cường quốc đừng nên lầm tưởng có thể giải quyết riêng biệt vấn đế hoà b́nh ở Campuchea. Hoà b́nh dù tái lập tạm thời ở Campuchea, vẫn sẽ tiếp tục bị đe dọa, ngày nào chế độ Cộng sản c̣n tồn tại ở Việt Nam. Muốn tiến tới một nền hoà b́nh thực sự trên toàn cơi Đông Dương, cần phải để cho những người QuốcGia chia sẻ quyền hành với Đảng CSVN. Giải pháp thích hợp nhất là trở lại Hiệp định Paris: không phải để măi măi chia đôi dân tộc VN mà là để hoàn thành sự tái thống nhất trong tinh thần hoà hợp, hoà giải, bằng sự thương thuyết giữa hai phe đối nghịch.


Chúng tôi chính thức kêu gọi chính phủ Pháp đứng ra ḥa giải v́ Pháp đă tổ chức cuộc ḥa đàm đưa tới Hiệp định Paris ngày 23-1-1973.


Sau khi soạn xong cuốn Bạch thư, chúng tôi liên lạc với Ủy ban Pháp Quốc Yểm trợ Việt Nam Tự do (Comité Francaise de soutien pour un Vietnam libre) do dân biểu Pierre Bas, đương kim Thị trưởng Quận VI thành phố Paris, làm chủ tịch. Với sự giúp đỡ của Ủy ban này, ngày 23-5-1987, chúng tôi cùng một số thân hữu như: cố Ngoại trưởng Trần Văn Đỗ, cựu Bộ trưởng Nguyễn Thạch Vân, cựu Ngoại Trưởng Vương Văn Bắc, cựu Nghị sĩ Nguyễn Duy Tài, cựu Đại tá Mai Viết Triết v.v… tổ chức ở pḥng Khánh Tiết Ṭa Thị Sảnh Quận VI Paris. Cuốn Bạch thư của chúng tôi  được chính thức đưa ra nhân dịp này và sau đó được chính thức gửi tới các Chính phủ Pháp, Hoa Kỳ, Anh và các nước đă cam kết bảo đảm sự thi hành Hiệp dịnh Paris. Bạch thư c̣n được gửi tới ông Tổng Thư kư Liên Hiệp Quốc. Tham dư cuộc hội thảo ở Quận VI Paris, có tới 150 nhân vật cả Việt Nam lẫn ngoại quốc, trong số đó, có một vị luật sư Hoa Kỳ, phái viên kín của cựu Ngoại trưởng Henry Kissinger, tác giả cùa Hiệp định 27-1-1973.


Cuộc hội thảo ở Paris đă khiến cho ông Georges Mesmin phải chính thức đưa ra quan điểm đă tŕnh bầy ở trên. C̣n về phần Hoa Kỳ, tuy không chính thức trả lời chúng tôi những đă gián tiếp nói lên quan điểm qua bức thư Bộ Ngoại giao gửi hai luật gia Nguyễn Hữu Thống và Phạm Nam Sách


Tóm lại, vấn đề trở lại Hiệp định Paris, coi như đă bị các đồng minh cũ của Việt Nam Cộng Hoà gạt bỏ hẳn”. (Trích hồi ký “Thời Đại Của Tôi – Vũ Quốc Thúc”)


*

 

Theo phần trích dẫn trên của Giáo sư Vũ Quốc Thúc thì “Vấn đề trở lại Hiệp định Paris coi như đã bị các đồng minh của Việt Nam Cộng Hoà gạt bỏ hẳn”.

Trong khi đó thì luật sư Lê Trọng Quát, Thủ Tướng của “Chính Phủ Pháp Định Việt Nam Cộng Hòa” khẳng định là “Sẽ tái phục hoạt Hiệp định Paris”.

 

Dân đen Lão Móc không biết phải tin ai bây giờ?

 

 

Lăo Móc

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính