LÀM NHỤC QUỐC THỂ
“Đảng” cứ tưởng dân nghèo thì dễ trị,
Cứ nói gì, dân chúng phải nghe theo.
Muốn mị dân, dân chúng phải càng nghèo,
Càng nghèo khó thì dân càng nghe “Đảng”.
Thật khốn nạn! “Đảng” toàn là băng đảng!
Đã lỗi thời mà cứ mãi mị dân!
“Đảng” đã ngu nên mang bệnh ngu dân,
Làm đất nước không ngóc đầu lên nổi!
“Đảng” hắc ám nên có mùi thôi thối,
Ai ngửi vào thì mắc bệnh khùng điên.
Dẫu “Đảng ta”có lắm bạc nhiều tiền,
Cũng không thể rửa được mùi hôi thối.
“Đảng” còn sống, làm cản đường ngăn lối,
Sự vươn mình của dân Việt tinh anh.
Thời đại này còn dở thói rừng xanh,
Thì đất nước mãi chìm trong tăm tối.
Cán bộ Đảng toàn lũ người lừa dối,
Chúng bao che để giữ ghế ba chân.
Ghế chưa nhào càng làm khổ người dân,
Làm đất nước đi lùi non thế kỷ.
Bọn cai trị đâu phải cùng “đồng chí”,
Chúng cùng sàn nhưng dị mộng mà thôi.
Cốt làm sao giàu tắt để ăn chơi,
Tài sản đó là gia tài đất nước.
Thật nhục nhã! Hỡi bọn người bán nước!
(Đức Phố, ngày 06-08-2004)
Vĩnh Liêm