“Tổ Quốc Ăn Năn”, vụ đạo văn của thế kỷ?


Kư Thiệt

 

 

         Nguyễn Gia Kiểng

 

 


Cuốn “Tổ Quốc Ăn Năn” của ông Nguyễn Gia Kiểng được ấn hành năm 2001 tại Paris, dày ngót 600 trang mà nội dung được tác giả tóm tắt nơi b́a  sau cuốn sách:

 

“Nếu đất nước đă như hiện nay th́ chắc chắn là có rất nhiều vấn đề cần được nghĩ lại. Và đây chính là một cột mốc quan trọng để suy nghĩ, vào lúc đất nước bắt đầu một thế kỷ và một thiên niên kỷ mới.

 

“Cuốn sách này tuy chứa đựng những nhận định không nhân nhượng về đất nước, lịch sử, văn hóa và con người Việt Nam nhưng cũng đồng thời là cuốn sách của hy vọng, được viết ra trong niềm tin vững chắc là Việt Nam xứng đáng với một tương lai khác. Nó phân tích và đề nghị.”

 

Quả là một cuốn chính luận quan trọng mang một tựa đề khó hiểu: Tổ quốc là đất đai, sông ng̣i, núi non... có tội t́nh ǵ mà phải “ăn năn”, hối cải?

 

Và đây là nhận định của một số nhà văn, nhà báo, trí thức về “Tổ Quốc Ăn Năn” được in ở cuối sách:

 

Nguyễn Gia Kiểng không thích đi đường ṃn. Hắn luôn khai phá. Luôn đặt ngược những sự việc đă tưởng mặc nhiên là thế, không cần bàn căi nữa. Chuyện hắn thích chọc ngoáy những cái đă định h́nh, và chuyện về những vấn đề mà hắn đă nêu ra và sẽ c̣n nêu ra, là chuyện thường ngày, chuyện đương nhiên, không thể khác.

 

Chấp nhận hay không chấp nhận lập luận của Kiểng là việc của mỗi người đọc hắn, tùy thuộc ở nhăn quan, và cả tính t́nh, của người đó.

 

Cái mà Kiểng muốn là sự tranh căi, chứ không phải những tràng vỗ tay.

 

Hăy để cho hắn có những cái mà hắn muốn. Tôi không muốn tranh luận về những đề tài Kiểng nêu ra. Phần lớn chúng nằm ngoài thời biểu của tôi. Một số nằm ngoài tầm hiểu biết của tôi.

 

Điều tôi ghi nhận được ở những ǵ tôi đọc được của Kiểng là cái mới, cái độc  đáo, của văn phong không trộn lẫn được của Nguyễn Gia Kiểng. Hắn đưa vào tiếng Việt những cách nói mới, có vẻ phương Tây đấy, mà lại rất Việt.

 

Sẽ có những người nghiên cứu ngữ ngôn đánh giá công lao của hắn, và biết đâu đấy, rồi đây họ lại chẳng trân trọng cho hắn một ṿng nguyệt quế?

Vũ Thư Hiên (nhà văn, tác giả Đêm Giữa Ban Ngày, Pháp)

 

Tôi muốn có nhiều Nguyễn Gia Kiểng hơn nữa, nhưng đồng thời muốn những Nguyễn Gia Kiểng série 2 này, ngoài thái độ khiêu khích về mặt tư tưởng, th́ lại rất khiêm tốn về mặt hành văn, rất thận trọng trong sự lựa chọn từ ngữ để tránh gây trong độc giả cảm tưởng rằng tác giả khinh miệt ḿnh, cho ḿnh là number ten trong khi tác giả là number one về mặt trí tuệ, kiến thức, và lo cho phúc lợi chung.

Tôn Thất Thiện. (giáo sư, nhà nghiên cứu và b́nh luận chính trị, Canada)

 

Ông Nguyễn Gia Kiểng là một người vốn có ư kiến độc đáo về các vấn đề đất nước. Và cách tŕnh bày của ông thường làm cho người khác ư kiến dễ bất măn. Nhưng - tôi nghĩ – chủ ư của ông Kiểng là bằng cách đó mới tạo ra tranh luận để các vấn được đào sâu.

 

“Tổ Quốc Ăn Năn”, chỉ mới đọc cái đầu đề đă muốn tranh luận rồi, huống chi đọc hết hơn 600 trang trong cuốn sách đa sự của ông.

Trần B́nh Nam. (nhà hoạt động và b́nh luận chính trị, Hoa Kỳ)

 

Quả thật, cuốn “Tổ Quốc Ăn Năn” đă gây ra nhiều tranh căi ở hải ngoại, cả từ cái tựa đề cho đến nội dung cuốn sách. V́ vậy, trong lần ấn hành thứ hai, năm 2004, tác giả đă viết trong Lời tựa cho lần in thứ hai như sau:

- “Một số bài viết phiền trách Tổ Quốc Ăn Năn đă thiếu phần thư mục giúp độc giả kiểm chứng những dữ kiện được dùng cho lư luận. Sự phiền trách này chính đáng và tác giả xin ghi nhận dù không thể thỏa măn. Thực ra th́ những tài liệu quan trọng nhất đă được liệt kê ngay trong đoạn mà chúng được đề cập tới. Tổ Quốc Ăn Năn là một quyển sách ư kiến chứ không là một cuốn sách biên khảo, và không ít những cuốn sách ư kiến đă được viết một cách tương tự, kể cả một số tác phẩm lớn. Dĩ nhiên nếu liệt kê được đầy đủ tài liệu th́ cũng là điều tốt, nhưng công việc này đ̣i hỏi một thời gian mà tác giả rất tiếc là không có. Vả lại công việc này cũng sẽ chỉ có một giá trị rất tương đối bởi tác giả chủ yếu viết những ǵ mà ḿnh biết và nghĩ chứ không viết dựa trên tài liệu tham khảo. Tác giả cũng chỉ sử dụng phần lớn những dữ kiện rất căn bản mà hầu hết mọi người quan tâm đến vấn đề đang được thảo luận đều đă biết” (Hết  trích).

 

Hẳn nhiên là có những người không thỏa măn với sự phân trần của ông Nguyễn Gia Kiểng, nhưng không ai t́m được bằng cớ ǵ để bác bỏ cho đến gần đây, đầu năm Đinh Dậu, ông Nguyễn Gia Thưởng, qua một bài viết trên Tạp chí Dân Văn, tựa đề “Tổ Quốc Ăn Năn: một lừa đảo thế kỷ”, đă cáo buộc ông Nguyễn Gia Kiểng phạm tội “đạo văn”, đă “mượn” toàn bộ ư tưởng trong cuốn Le Mal Francais của Alain Peyrefitte để xào nấu lại thành cuốn Tổ Quốc Ăn Năn.

 

Sau khi nhắc lại các vụ đạo văn quan trọng trên thế giới và dẫn chứng những đoạn giống nhau trong Le Mal Francais và Tổ Quốc Ăn Năn, ông Nguyễn Gia Thưởng kết luận:

 

Tác giả Tổ Quốc Ăn Năn quả là một «thiên tài»  trong nghệ thuật lấy ư kiến của người khác làm khám phá của ḿnh (mượn lời của ông trích trang 395, khi ông nói về Marx). Ông đă vi phạm cả bốn lỗi đạo văn mà chúng tôi đă nêu trên đây, trong phần định nghĩa từ ngữ đạo văn (plagiarize) của từ điển Merriam Webster.

 

Trong tương lai khi có điều kiện, chúng tôi sẽ tiếp tục đưa thêm những bằng chứng đạo văn của tác giả Tổ Quốc Ăn Năn trong một mục khác.

 

Nhà chính trị đại tài hay chỉ là kẻ đạo văn hèn mọn?

 

Tổ Quốc Ăn Năn đă có thể trở thành một cuốn sách tham khảo đúng đắn cho độc giả tiếng Việt, nếu như tác giả ghi rơ nguồn xuất xứ những tài liệu ông đă dùng để dẫn chứng, nhất là ghi chú rơ ràng từng ư tưởng, từng câu văn đă trích trong đoạn nào, trang nào trong Le Mal Français!

 

V́ không có cơ hội và điều kiện tiếp cận được với ngoại ngữ Pháp nên có một số người đă ca tụng tác giả Tổ Quốc Ăn Năn hết lời. Họ nghĩ rằng tác giả là một người uyên bác, thông thái. Và từ đó họ xem cuốn sách này là một công tŕnh khoa học lớn.

 

Thật sự, độc giả đă bị đánh lừa! Nhờ vào khả năng viết, ông đă khéo che giấu việc ông đă vay mượn quá nhiều ư tưởng của tác giả quyển Le Mal Français, Alain Peyrefitte, đến độ có thể xem đây là một bản sao chép. Chỉ v́ muốn quơ hết vào ḿnh công tŕnh sáng tác của người khác nên ông đă lờ đi không ghi xuất xứ những sách tham khảo, viện cớ là không có thời giờ. Ông khinh thường độc giả không biết tiếng Pháp và đă thừa thắng xông lên ngạo mạn ghi trên giấy trắng mực đen rằng chủ yếu viết những ǵ mà ḿnh biết và nghĩ chứ không viết dựa trên tài liệu tham khảo.

 

Chúng tôi xin ông đừng để cho những hậu duệ sau này phải mất công t́m kiếm, lật giở từng trang để xem ông đă ăn trộm bao nhiêu câu, bao nhiêu đoạn trong suốt 525 trang sách của ông Alain Peyrefitte. Xin ông đừng để nó trở thành một vết nhơ gây tiếng xấu cho giới trí thức Việt Nam mà chính ông đă từng chửi mắng và lên án họ là nô lệ ngoại bang, thiếu óc sáng tạo. Đúng như ông nói, đây là một sự dối trá khổng lồ!

 

Để tiếp tục che giấu việc đạo văn, tác giả Tổ Quốc Ăn Năn đă ngụy biện rằng “những người hoạt động chính trị, nếu không có th́ giờ như trường hợp của tôi, không có bổn phận phải ghi dữ kiện lấy từ sách nào, chương nào, trang nào…” . (TQAN - trang 151). Tác giả Tổ Quốc Ăn Năn, trong suốt 617 trang, chỉ nhắc đến tên ông Alain Peyrefitte lướt qua như một thí dụ, đúng một lần ở trang 21 (Trích TQAN: Có những nhà nghiên cứu xă hội lớn, như Max Weber và Alain Peyrefitte không tin như vậy và giải thích bằng lư do văn hoá) và lấp liếm khi kể tên ông Alain Peyrefitte cùng với ông Max Weber mà không hề đề cập đến việc vay mượn văn của Le Mal Français. Mục đích chỉ để đề pḥng, nếu sau này có ai đề cập đến việc đạo văn th́ ông có thể ngụy biện là có nói đến tên tác giả này.

 

Ngoài ra ông có biệt tài mượn tên những người nổi tiếng để tạo trọng lượng cho sách của ḿnh. Trong trang 575 và 576 cuốn Tổ Quốc Ăn Năn, ông có nhắc đến cuốn sách “Vietnam, qu’as-tu fait de tes fils?” và nói rằng đă gặp và thảo luận với tác giả. Thay v́ ghi là Pierre Darcourt, ông ghi là Pierre d’Harcourt. Điều này chứng tỏ ông không hề đọc quyển sách này và không tôn trọng ông Pierre Darcourt. Điều tối thiểu khi nhắc đến một tác phẩm th́ phải ghi chính xác tên của tác giả. Ông đă không làm điều này. Độc giả có quyền đặt nghi vấn là ông có thực sự gặp tác giả này hay không, v́ ông đă ghi sai tên của ông Pierre Darcourt không những một lần mà đến năm lần.

 

Trong những năm qua, chúng tôi và nhiều người đă lầm tưởng ông là một con đại bàng, nhưng ông đă lộ nguyên h́nh một con tu hú lén lút đi mượn tổ của Alain Peyrefitte. Đành rằng ông học thuộc bài vở của Trần Dân Tiên, nhưng xem ra tṛ này đă vượt xa tŕnh độ của thầy xưa!

 

Để bước sang một năm mới trong tinh thần lương thiện và lành mạnh, lật sang một trang sử mới trong việc xây dựng tổ chức, tạo nấc thang cho tiến tŕnh dân chủ hóa đất nước, chúng tôi mời tác giả Tổ Quốc Ăn Năn hoàn trả cho ông Alain Peyrefitte những ǵ của ông Alain Peyrefitte. (hết trích)

 

Đây là một vụ cáo giác quan trọng liên hệ đến một cuốn sách quan trọng và một tác giả quan trọng. Ông Nguyễn Gia Kiểng, thủ lănh Nhóm Thông Luận ở Paris, và là người đă lập ra Tập hợp Dân Chủ Đa Nguyên, tự cho có sứ mạng cao cả, tranh đấu chống độc tài cộng sản để lập ra chế độ dân chủ đa nguyên tại Việt Nam.

 

Nhiều người đang chờ đợi sự lên tiếng của ông Nguyễn Gia Kiểng. Không th́ c̣n ǵ là uy tín của lănh tụ, c̣n đâu lư tưởng cao đẹp và giấc mơ ngồi ở bên này bờ Đại Tây Dương mà giải phóng “tổ quốc” ở bên kia bờ biển Thái B́nh? Hư bột hư đường hết.

 

Ông Nguyễn Gia Kiểng được biết như một người có những ư tưởng khác lạ. Trước đây, khi đế quốc đỏ Liên-Sô chưa sụp đổ, và chắc ông Kiểng cũng giống như nhiều người khác tin vào “chân lư” rằng th́ là “những người cộng sản một khi đă nắm được quyền lực th́ không thể bị lật đổ”, như lịch sử đă chứng minh (cho tới năm 1989, khi các nước Cộng sản Đông Âu theo nhau rơi rụng một loạt như những trái thối trước một cơn gió mạnh).

 

V́ tin như thế, khi lập ra Nhóm Thông Luận chủ trương ḥa hợp ḥa giải với “bên thắng cuộc”, ông Nguyễn Gia Kiểng đă nh́n nhận Hồ Chí Minh  “có công” đánh đuổi thực dân Pháp, giành độc lập cho VN.

 

Sau khi Liên-Sô tan ră, ông Nguyễn Gia Kiểng thay đổi lập trường, và ông Kiểng đă có sáng kiến rất độc đáo để giúp đồng bào trong nước giành lại tự do, nhân quyền một cách khỏe re, tránh khỏi bị bắt bớ, giam cầm, tù tội, mà cũng không tốn cả mồ hôi nữa!

 

Ông Kiểng, ở Paris, kêu gọi dân Việt Nam ở Sài-g̣n, Hà-nội... đúng giờ hẹn cứ kéo nhau ra công viên, bến tàu, ngồi hóng gió. Đừng mang theo biểu ngữ, hô khẩu hiệu, hay làm bất cứ điều ǵ để có thể bị công an bắt. Cứ tập họp cho đông, càng đông càng tốt. Ông Kiểng và các nhà đấu tranh dân chủ an toàn ở bên Tây của Nhóm Thông Luận sẽ hô khẩu hiệu và đ̣i tự do, nhân quyền thay cho bà con.

 

Có vậy mà không ai nghĩ ra! Nhưng rất tiếc, dân Việt Nam đă không nghe lời ông Nguyễn Gia Kiểng, hay không nhận được “tín hiệu” của ông, nên đă không có sự phối hợp trong/ngoài, bà con trong nước đă không ra công viên hay bến tàu hóng mát nên cuộc đấu tranh hàm thụ đă không thành. V́ vậy cho đến nay, dân Việt Nam vẫn c̣n bị VC kềm kẹp.

 

Bây giờ đến vụ …Tổ Quốc Ăn Năn. Tổ Quốc th́ chắc chắn không thể ăn năn. Chính những kẻ đă làm cho Tổ Quốc điêu tàn, xơ xác mới phải ăn năn năn, sám hối, nếu chúng c̣n nhất điểm lương tâm của con người.

 

Và, nếu viết lách như ông Nguyễn Gia Kiểng th́ nay “Tổ Quốc đang khóc” v́ bị đem bán cho bọn gian thương Tàu khựa.

 

Và, nếu đúng như lời buộc tội của ông Nguyễn Gia Thưởng th́ ông Nguyễn Gia Kiểng nên…ăn năn, hơn là trách ông Trời sao đă sinh ra Nguyễn Gia Kiểng lại c̣n cho ra… Nguyễn Gia Thưởng!?

 

 

Kư Thiệt

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính