“Liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi” mê … bướm

 

Kư Thiệt

 

 

– Nguyễn Văn Trỗi bị xử bắn tại Sài-G̣n ngày 15.10.1964 v́ tội gài bom dưới chân cầu Công Lư mưu sát Bộ trưởng Quốc pḥng Mỹ Robert McNamara không thành và đă bị bắt tại trận ngày 9.5.1964.


Sau khi Nguyễn Văn Trỗi chết, CSVN đă rầm rộ mở chiến dịch tuyên truyền trên cả hai miền Nam, Bắc và quốc tế, bằng cách đề cao, đánh bóng, anh hùng hóa và gọi anh ta là “liệt sĩ” cùng với những huyền thoại bịa đặt để viết truyện, quay phim. Quan trọng nhất là đă “sáng tác” ra thái độ bất khuất hào hùng của Trỗi trước khi bị bắn với tiếng hô: “Hăy nhớ lấy lời tôi!”


Tờ Tiền Phong ở Hà-nội khi ấy đă viết như sau:


“Trước pháp trường, anh Trỗi không cần bịt mắt mà hiên ngang nh́n thẳng quân thù hô khẩu hiệu chống Mỹ. H́nh ảnh hiên ngang của anh được các hăng thông tấn thế giới đưa tin làm rung động ḷng người dân yêu ḥa b́nh và yêu Việt Nam. Tấm gương anh Trỗi hy sinh đă khơi gợi nhiều áng văn thơ lay động ḷng người, khơi dậy phong trào yêu nước trong lớp thanh niên một thời.”


Lúc đó không ít người tại Việt Nam và trên thế giới đă tin vào tuyên truyền bịa đặt láo khoét như vậy. Trừ một số ít người biết rơ sự thật nhưng cũng chỉ giữ im lặng hay không có điều kiện thuận lợi loan truyền rộng răi.


Thời gian trôi qua, chuyện “liệt sĩ” Nguyễn Văn Trỗi đă trở thành chuyện “ruồi bu”, cũng như những chuyện “ruồi bu” khác về Lê Văn Tám, Vơ Thị Sáu, Nguyễn Văn Bé vân vân, và ngay cả những chuyện thêu dệt rẻ tiền về “bác Hồ” vô vàn kính yêu cúa các cháu ngoan nhi đồng gái…, chẳng ai muốn nghe, dù có cho tiền.


Nhưng ngày 15.10.2014, 50 năm sau ngày Trỗi bị xử bắn (15.10.1964), bồi bút CSVN c̣n trơ trẽn viết một bài tưởng niệm “liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi” với phần mở đầu như dưới đây:


“Lịch sử đấu tranh chống giặc ngoại xâm của dân tộc ta, nhất là trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược, đă có rất nhiều tấm gương anh dũng hy sinh. Các anh không một phút đắn đo khi lấy máu, xương của ḿnh đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, bảo vệ từng tấc đất, giữ vẹn lănh thổ, biên cương mà ông cha đă dày công gây dựng, bồi đắp và ǵn giữ qua mấy ngh́n năm lịch sử trong điều kiện chiến tranh nối tiếp chiến tranh. Nguyễn Văn Trỗi là một trong số những tấm gương tiêu biểu như thế.


Nguyễn Văn Trỗi sinh ngày 1-2-1940 tại làng Thanh Quưt, nay là xă Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, trong một gia đ́nh có truyền thống cách mạng. Năm 1956, Nguyễn Văn Trỗi một ḿnh vào Sài G̣n sinh sống. Ở đây, anh vừa làm thuê để kiếm sống, vừa học nghề điện, sau đó trở thành công nhân Nhà máy điện Chợ Quán.


Năm 1963, Nguyễn Văn Trỗi gia nhập trở thành một chiến sỹ biệt động Sài G̣n. Bước vào đời hoạt động cách mạng, anh luôn hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao. Có lần anh đă ném lựu đạn làm chết và bị thương một số tên địch.
Biết tin phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ do Mắc Namara – Bộ trưởng Bộ Quốc pḥng dẫn đầu sẽ đến Sài G̣n thị sát chiến trường vào tháng 5-1964, lực lượng của ta liền vạch kế hoạch tiêu diệt Mắc Namara. Với t́nh yêu quê hương và ḷng căm thù quân xâm lược sâu sắc nên mặc dù mới cưới vợ được hơn 10 ngày, Nguyễn Văn Trỗi vẫn xung phong nhận nhiệm vụ, cùng đồng đội tiến hành cài ḿn ở cầu Công Lư (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi, Thành phố Hồ Chí Minh) – nơi dự đoán là Bộ trưởng Bộ Quốc pḥng Mác Namara cùng phái đoàn Mỹ từ sân bay Tân Sơn Nhất về trung tâm thành phố Sài G̣n sẽ đi qua. Tuy nhiên, khi Nguyễn Văn Trỗi cùng đồng đội mới đặt được quả ḿn nặng 8 kg ở cạnh cầu Công Lư, đang chuẩn bị nốt một số công việc c̣n lại th́ không may việc bị bại lộ, anh bị địch bắt.


Để đảm bảo an toàn hoạt động và tính mạng cho đồng đội, Nguyễn Văn Trỗi kiên quyết không khai mà c̣n nhận trách nhiệm về ḿnh. Sau một thời gian giam giữ, tra tấn, kẻ thù đưa Nguyễn Văn Trỗi ra xử tại ṭa, rồi kết án tử h́nh.
Không chỉ hành động bất chấp hy sinh tính mạng trong vụ cài ḿn ở cầu Công Lư năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi c̣n thể hiện ư chí và niềm tin sắt đá đến giây phút bị xử tử. Anh không chấp nhận rửa tội mà c̣n khẳng định chính bọn Mỹ, ngụy mới là kẻ có tội, là thủ phạm gây ra cảnh xóm làng tan nát, cảnh lầm than chết chóc, cảnh con mất cha, vợ mất chồng. Thời gian ở trong tù, đă chịu bao nhiêu cực h́nh tra tấn của địch, nhưng anh vẫn luôn luôn giữ vững khí tiết của người cộng sản, bảo vệ cơ sở cách mạng và t́m cách vượt ngục để được tiếp tục chiến đấu. Nhiều lần anh đă nói thẳng vào mặt kẻ thù: “C̣n giặc Mỹ, không ai có hạnh phúc cả”. Câu nói ấy không chỉ gây xúc động trong tuổi trẻ và nhân dân ta mà cả tuổi trẻ và nhân dân tiến bộ trên thế giới.


Tuy biết trước sẽ bị tử h́nh nhưng anh vẫn lạc quan, yêu đời. Tại pháp trường, Nguyễn Văn Trỗi rất b́nh thản, tinh thần quyết chiến, quyết thắng. Khi địch bịt mắt anh, anh giật tấm băng đen rồi nói: “Không, phải để tôi nh́n mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi”.


Giây phút cuối cùng, anh dơng dạc hô to:


“Hăy nhớ lấy lời tôi

Đả đảo đế quốc Mỹ

Đả đảo Nguyễn Khánh

Hồ Chí Minh muôn năm!

Hồ Chí Minh muôn năm!

Việt Nam muôn năm!”

 

(TIN TỨC 15.10.2014)

Ngô Trọng B́nh (tổng hợp)”

 

Gần đây, chuyện thật về “liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi” mới được đưa ra ánh sáng không kém ly kỳ hấp dẫn trong một cuốn sách của Nhà báo Tô Ngọc.

Tô Ngọc là một kư giả kỳ cựu và nổi danh tại miền Nam suốt ba thập niên cho đến ngày mất nước năm 1975. Khi ấy ông đang là Tổng Thư kư Nghiêp Đoàn Kư Giả Việt Nam do Nhà báo Thanh Thương Hoàng làm Chủ tịch.

Với chức vụ ấy, Nhà báo Tô Ngọc đă phải “trả nợ máu” trong trại tù cộng sản 13 năm, sau đó được sang Mỹ tái định cư tại Sacramento theo chương tŕnh “HO”. Những năm gần đây, ông Tô Ngọc chủ trương Tạp chí Chính Văn và vừa qua đời tại thủ phủ Tiểu bang California cuối năm ngoái.


Những bài viết giá trị của Nhà báo nhà văn Tô Ngọc
đă được tuyển chọn in vào một tuyển tập tựa đề là “Sự Đời”, gồm hầu hết là những chuyện trong đời sống quanh ta, gần ta, hay của chính ta, như “Ngứa và găi”, “Bắc Kỳ rau muống”, “Cái khoái thư tư”, “Chửi”, “Háo danh”, “Hầu bóng”, “Khoe khoang”, “Nói phét”, “Rượu và đàn bà”, và thuốc phiện, vân vân…


Qua những đề tài có vẻ tầm thường ấy, Tô Ngọc đă đào sâu, mở rộng tới mọi ngơ ngách, hang hốc liên quan đến chủ đề, đến lịch sử, thời sự, triết thuyết, đến những chuyện xưa và nay, từ Đông sang Tây, kể cả chuyện ma hiện hồn, nhưng không phải là chuyện bịa đặt, nhảm nhí.


Với 13 năm trong tù, “Sự Đời” không thể thiếu những chuyện liên hệ tới đời sống trong trại tù cộng sản ở Việt Nam. Tuy nhiên, viết về những chuyện trong tù, ng̣i bút Tô Ngọc không gay gắt, thù hận, mà chỉ “vuốt nhẹ” thôi nhưng có thể đau tới tận xương tủy, trong đó có những chuyện thật về các anh hùng “liệt sĩ”, như Lê Văn Tám, Nguyễn Văn Bé, và đặc biệt là trường hợp Nguyễn Văn Trỗi, đă được bộ máy tuyên truyền của đảng CSVN dựng ra, tô vẽ thành những thần tượng cao đẹp tuyệt vời để quyến rũ, thúc đẩy thanh thiếu niên trên cả hai miền Bắc và Nam VN dấn thân vào chỗ chết.


Sự thật về “liệt sĩ” Nguyễn Văn Trỗi, qua ng̣i bút tả chân của Tô Ngọc đă trở thành một câu chuyện cười ra nước mắt, có một không hai về số kiếp hẩm hiu của người dân VN trong chiến tranh, và về “tài nghệ láo phét” của tuyên truyền cộng sản. Xin được trích nguyên văn dưới đây:


Nhắc đến “liệt sĩ” Nguyễn Văn Trỗi, người dân cư ngụ gần cầu Mac Mahon đường Công Lư nhớ ngay đến cái bè rau muống và cái cầu tiêu công cộng gần bên. Thật thế rau muống cũng như những loại rau khác đều rất cần phân bón, mà món “phân bắc” được coi như là “vua các loài phân”, v́ trong đó người ta t́m thấy đủ các chất bổ dưỡng cũng như những bàng tố tối cần cho thực vật.

Nguyễn Văn Trỗi người xă An Phú Thủ Đức gần Sài-G̣n. Trỗi làm nghề thợ điện. Là người hiền lành, chịu thương chịu khó làm ăn, nhưng anh ta bị một chứng bệnh thuộc thần kinh tâm lư rất khó trị, là thích xem người khác phái tắm rửa hoặc bài tiết. Hàng ngày đi sửa điện rong, tối nhận quạt máy, bàn ủi về nhà sửa. Trỗi mướn một căn pḥng nhỏ trong xóm nhà sàn gần cầu Mac Mahon. Công việc tuy không nhiều, nhưng cũng tạm gọi mát mặt… Lâu lâu Trỗi cũng la-de củ kiệu với các bạn.


Đối với lối xóm, Trỗi là người hiền lành chẳng gây chuyện xích mích với ai… Ai cũng biết Trỗi có tật hay đi la cà gần chỗ có bè rau muống giả vờ ngắt vài đọt “làm duyên” c̣n th́ đích thực là ngước mắt nh́n lên phía cầu tiêu công cộng chiêm ngưỡng các loại “bươm bướm” của phụ nữ, đang thụ hưởng cái khoái thứ tư mà Trời Đất ban cho loài người!


…Trở lại chuyện “liệt sĩ” Trỗi, th́ buổi sáng hôm đó như thường lệ Trỗi lội bùn đi ngắt vài đọt rau muống làm duyên cho có cớ nḥm “bướm” bá tánh, bỗng nhiên mấy ông an ninh ch́m ở đâu túa ra… Thế là Trỗi bị bắt, với
bằng chứng rơ ràng: có sợi dây điện kéo dưới đất qua dẫy cầu tiêu tới tận cầu Mac Mahon. Đúng Việt Cộng có âm mưu giật ḿn nổ cầu, ám sát Bộ rưởng Quốc Pḥng Mỹ Mac Namara!


Sau khi được “thẩm vấn khéo léo”, Nguyễn Văn Trỗi nhận tội đặc công Việt Cộng, đúng với bài bản của một ông Tướng có bộ râu dê xồm muốn nâng bi quan thày Mỹ Quốc.


Cái hôm đem Trỗi ra bắn, duy nhất chỉ có một nhà báo tham dự: kư giả Lâm Thao của tờ báo quân đội (Tiền Tuyến). Nguyễn Văn Trỗi mặt mày xanh như tầu lá, run rẩy đi không vững. Thật tội nghiệp cho anh ta. Một Thượng Tọa tới cầu nguyện, anh ta lắc đầu. Có lẽ Trỗi thấy nhà chùa không có thế lực, nên khi một linh mục xuất hiện (nếu tôi nhớ không lầm th́ là cha Hoàng Yến, nguyên Hiệu Trưởng trường Saint Joseph Hải Pḥng, nguyên Hội Trưởng Hội Bảo Vệ Luân Lư thời Đệ Nhất Cộng Ḥa) th́ Trỗi quỳ mọp xuống, ôm lấy hai chân vị linh mục kêu van xin cứu mạng. Nhưng khi vị linh mục nói rằng ông chỉ có thể cứu phần hồn của Trỗi, chứ không thể cứu Trỗi khỏi tội nơi trần thế, th́ Trỗi từ chối phép rửa tội. Chân tay rũ liệt mềm như bún, người ta phải xốc nách kéo lết đưa Trỗi tới chỗ hành quyết. Mặt Trỗi xám ngoét, mắt lạc thần trắng ră v́ sợ, miệng lắp bắp kêu oan nhưng không ra tiếng… Âư thế mà không hiểu sao ngay sau khi Trỗi chết, cả “nước Sài G̣n” đă loan truyền tin Trỗi hùng dũng hô to trước khi bị bắn: “HCM muôn năm, VNDCCH muôn năm!” C̣n trên báo “Nhân Dân” xuất bản tại Hà Nội, số mới nhất nhà “thi sĩ máy” Tố Hữu đă bấm nút “xịt” ra ngay một bài thơ ca tụng Trỗi trong đó có câu: “Phút lâm chung anh gọi Bác ba lần!”


(“Thi sĩ máy” là tên một truyện ngắn đăng trên báo của nhóm “Nhân Văn Giai Phẩm”, xuất bản tại Hà Nội cuối thập niên 1950, chửi Tố Hữu về nghề làm thơ nịnh, kiểu “Khóc ông Xít-Ta-Lin”).


Mấy tờ báo thân Cộng, thêm vài kư giả kịch trường là đàn em của Tư Trang (tức Trần Hữu Trang), trước 1954 là Quản Lư ban Việt Kịch Năm Châu – với thành phần diễn viên : Năm Châu, Bảy Nhiêu, Ba Vân, Sáu Nết, Kim Cúc, Kim Lan, Từ Tâm… từng lưu diễn Hà Nội/Hải Pḥng các năm 1952-53 – sau hiệp định Genève 1954 Trần Hữu Trang tập kết ra Bắc), cùng đám Trần Ngọc B́nh (tức kư giả Kư Ninh), vợ chồng Trần Kiêm Uẩn (con gái tên Phương Thảo, sau 1975 Phương Thảo có thời kỳ làm Bí Thư Thành Đoàn Thanh Niên Cộng Sản HCM tại Sài G̣n), vợ chồng Trần Văn Sơn (tức kư giả Tỷ Ca) là Cộng Sản nằm vùng v.v… đă ra sức vận động một số báo “lừng khừng” (không lập trường) loan tin trên, làm như chính các kư giả báo đó đă chứng kiến tận mắt vụ hành quyết Nguyễn Văn Trỗi!


…Do một t́nh cờ sau khi ở tù về năm 1987, tôi quen với ông Hai Trí, người miền Nam, là chồng sau của bà Nguyễn Thị Định. Ông Hai Trí khi c̣n trẻ làm nghề hớt tóc bên Cao Miên, sau tham gia hoạt động trong MTGPMN, vào “R”, rồi do mai mối đă lấy bà Định. Bà Định có một đứa con trai với người chồng trước, trong thập niên 1960 đứa con trai bị công an Hà Nội bắn chết trong một cuộc biểu t́nh chống đối… Bà Định đ̣i trở về Nam, nhưng HCM liền “dở tṛ Lưu Bị”, khóc lóc năn nỉ… bà Định mủi ḷng trước quỷ kế của HCM, ở lại miền Bắc tiếp tay cho Hà Nội đánh chiếm miền Nam.


Sau 30-4-75, ông Hai Trí trở về Sài G̣n, được cấp một ngôi nhà có vườn rộng, ở phía sau chùa Kỳ Quang xa lộ, gần hồ tắm Thiên Nga. Hai Trí là người con rất có hiếu, tiền nghỉ
hưu chẳng được bao lăm, nhà ông thường thổi hai nồi cơm, cơm gạo ngon dành cho ông cụ thân sinh với thịt cá, c̣n phần ông th́ ăn cơm gạo xấu với rau dưa đạm bạc… Mặc dù có vợ là Hội Trưởng Hội Phụ Nữ, nhưng ông và bà Định chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa…

Lâu lâu mới thấy bà Định tới thăm ông, chốc lát rồi đi ngay. Một lần ngồi uống trà với ông, vào năm 1991, có người trên xă An Phú mời ông hôm sau dự lễ truy điệu “liệt sĩ” Nguyễn Văn Trỗi (mộ Nguyễn Văn Trỗi chôn ở xă này)… Ông nhận lời, nhưng khi nhân viên xă đi khỏi, ông nói với tôi: “Tội nghiệp thằng Trỗi nó chết oan! Nó có phải là cách mạng cách đồ ǵ đâu !”
Tội nghiệp thằng Trỗi!”

 


Kư‎ Thiệt

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính