Về Nghị quyết 455

 

 

Thưa quư vị, quư bạn,

 

Đă mấy bữa rồi, Người Lính Già Oregon tôi lắng nghe những tiếng nói của các đồng hương phản kháng, cũng như đồng thuận, với nghị quyết 455 (SJ Resolution 455) của Quốc Hội Tiểu bang Virginia. Tôi đă đi t́m đọc nguyên văn bản tiếng Anh và bản dịch của GS Nguyễn Ngọc Bích, hôm nay mới có được trong tay, và mạo muội góp ư kiến như sau:

 

1) Về SJ Resolution 455, tự nó, không có ǵ sai trái, ngược lại, rơ ràng, có mỹ ư vinh danh quân dân VNCH và những người Việt tỵ nạn hải ngoại nói chung.

 

Tuy nhiên, nếu đọc kỹ, người ta sẽ thấy giữa hàng chục cái XÉT V̀ (Whereas) mà ai cũng quá biết và QUYẾT ĐỊNH (Be it resolved) không có ăn nhập ǵ với nhau. Ấy là chưa nói lối hành văn rườm rà với những chi tiết (xe tăng Liên Xô T-54, những bà mẹ Nam Việt Nam vào ngày 30/4 hoảng sợ giao con cho người lạ v.v...), những con số (lính Mỹ và VNCH chết) không cần thiết, không theo cung cách của một Nghị quyết gẫy gọn, chắc nịch, đanh thép. Đúng ra, nội dung bản nghị quyết 455 ấy phải được xem như một trang lịch sử mini về chiến tranh Việt Nam dùng để mở mắt người Mỹ phản chiến hoặc chưa biết rơ về chiến tranh Việt Nam, c̣n nội dung đúng sai chưa tính. V́ sao? V́, nói theo kiểu b́nh dân, đó là một tô canh thập cẩm, trong đó người ta múc ra đủ cả, từ sự chiến đấu dũng cảm của QLVNCH đến Tết Mậu Thân, Mùa hè đỏ lửa, đến hiệp ước ḥa b́nh, đến việc Mỹ rút lui, đến các thuyền nhân hốt hoảng bỏ nước ra đi, đến các sĩ quan tù nhân cải tạo, đến sự thành công của di dân Việt Nam v.v... Đủ cả, trừ sự phản bội của Mỹ tại Việt Nam do Nixon và tên lưu manh Kissinger đạo diễn, toa rập với Cộng sản Miền Bắc để phế bỏ Miền Nam. Đủ cả, để cuối cùng, Quốc hội Virginia đi đến quyết định vô duyên, lảng xẹt tuyên bố ngày 30/4 là Ngày Công Nhận Nam Việt Nam ở Virginia (South Vietnamese Recognition Day in Virginia). Nếu gọi là Ngày Chiến Tranh Việt Nam nghe c̣n có lư hơn, v́ những cái XÉT V̀ kể trên có tầm vóc quốc gia Hoa Kỳ hơn là một tiểu bang nhỏ bé Virginia.

 

Nguyễn Ngọc Bích biển dâu

 

2) Vấn đề là: tại sao những người Việt Nam liên hệ lại vô cảm, nếu không nói là đần độn, đến độ xúi dại Quốc hội Virginia, qua tay ông Dick Black (là người đă chiến đấu tại Việt Nam, hơn ai hết phải hiểu nỗi uất hận của quân dân Miền Nam), chọn Ngày Quốc Hận 30/4 mỗi năm làm Ngày Công Nhận Nam Việt Nam ở Virginia? Đâu cần phải lấy ngày nào, 26/10 hay 1/11. Trừ những ngày lễ của Việt Cộng, nếu ngay t́nh th́ lấy ngày nào mà chả được, chẳng hạn ngày Quốc hội Virginia kư Nghị quyết 455 ấy, hoặc ngày chính quyền Ford đồng ư tiếp nhận những thuyền nhân Việt Nam đầu tiên tới Mỹ? Nhưng đụng đến ngày tưởng niệm 30/4, bây giờ trở thành ngày giỗ đất nước linh thiêng, của quân dân Miền Nam, là không được, là cấm kỵ, là gian tà, là bất thường. Bị thiên hạ chửi cũng đáng đời thôi. V́ sao?

 

V́ lấy chính ngày 30/4 là trúng kế Việt Cộng và chọc giận những nạn nhân của Việt Cộng. Chúng ta không cần Quốc hội Virginia công nhận hay không công nhận Ngày Nam Việt Nam, hay ngày ǵ ǵ đi nữa. Chúng ta chỉ muốn Virginia, nước Mỹ và cả thế giới công nhận ngày 30/4 là ngày Miền Nam bị mất vào tay Cộng sản Bắc Việt tiếp theo sự lật lọng của đồng minh Mỹ. Thế thôi. Đó là, dĩ nhiên, ngày Quốc Hận của chúng ta, những người không thể sống chung với lũ VC bạo tàn, phải bỏ nước ra đi tỵ nạn, c̣n người Mỹ xem đó là ngày Quốc Hận hay không là chuyện của họ, chúng ta không đ̣i hỏi, bắt buộc.

 

Mỗi năm, trong nước, Việt Cộng tổ chức rầm rộ ăn mừng “chiến thắng” lật đổ “Mỹ-Ngụy”, thống nhất quốc gia, cờ xí ngợp trời, kể công lao (ảo tưởng, v́ nếu Mỹ không phản bội mở cửa rước bọn cướp vào nhà?) của tên Hồ tặc gian ác, của Đảng Cộng Phỉ bạo tàn, trong khi đó, chúng ra lệnh cho tay sai ngoài nước vận động đồng bào bỏ Ngày Quốc Hận, ba chữ mà chúng vô cùng dị ứng, trong mục đích dụ dỗ và lừa bịp một số đồng hương suốt đời ngây thơ với chiêu bài ḥa hợp ḥa giải dân tộc, gồm những trí thức, ca nhạc sĩ và những thương gia v.v... đă bán linh hồn cho quỷ sứ. Quốc hội Virginia lấy ngày ấy để vinh danh quân dân Miền Nam có thể bị VC vốn rất lưu manh, láu cá nhận vơ là chung vui với chúng nó, biết đâu?

 

Có một dạo, Việt Cộng, qua tay sai, muốn biến Ngày Quốc Hận thành Ngày Thuyền Nhân, nhưng không thành. Hoặc cho tay sai, Tiến sĩ Nguyễn Văn Huy, thuộc Nhóm Thông Luận ở Paris, tháng 4 năm 2012, viết bài “Hội chứng 30/4”, đề nghị dẹp bỏ Ngày Quốc Hận (đă bị NLGO viết bài phản pháo dữ dội). Bây giờ nhờ Dick Black và Quốc Hội Virginia biến thành Ngày Công Nhận Nam Việt Nam ở Virginia. Âm mưu đó mới thực sự là lư do khiến Người Việt quốc gia hải ngoại nổi giận, phản đối Nghị quyết 455 và việc làm của một số đồng hương Virginia, vô t́nh hay hữu ư làm lợi choViệt Cộng trong việc thực thi Nghị quyết 36 của chúng.

 

Tôi vừa nói những kẻ đề nghị và hoàn thành Nghị quyết 455 lấy ngày 30/4 làm Ngày Công Nhận Nam Việt Nam ở Virginia là vô cảm hay đần độn, bởi v́ cứ tưởng tượng ai đó cắc cớ, hoặc nổi cơn khùng, đề nghị Do Thái lấy ngày tưởng niệm nạn nhân Đức quốc xă (Holocaust) hàng năm làm Ngày Do Thái, hay đề nghị dân Pháp lấy ngày Hitler chiếm đóng Paris làm Ngày Pháp quốc, sẽ thấy dân chúng Do Thái hay Pháp lên tiếng phẫn nộ như thế nào? Ngay trong gia đ́nh, có ai dám lấy đúng ngày giỗ cha mẹ, ông bà để mở tiệc ăn mừng đứa con tốt nghiệp đại học, hoặc kỷ niệm 50 năm ngày cưới?

 

3) Có năm điều XÉT V̀ (2 đầu tiên và 3 cuối cùng) đă mở cho tôi ch́a khóa bắt gặp mưu đồ của những kẻ đề nghị và thảo giùm Nghị quyết 455 này cho ông Dick Black:

 

WHEREAS, South Vietnamese Americans, a proud, industrious people, make up the fourth-largest group of Asian Americans in the United States; and

 

WHEREAS, a South Vietnamese mass immigration to the United States began when communist tyranny swept the former Republic of Vietnam after the fall of Saigon in 1975; and

[...]

 

WHEREAS, after persevering through unimaginable brutality and suffering, the South Vietnamese who escaped their homeland demonstrated admirable talent and intellect; they became an entrepreneurial, upwardly mobile group, whose poverty rate rapidly declined after their arrival in the United States; and

 

WHEREAS, today, 82 percent of the South Vietnamese in the United States are native-born or naturalized citizens, an exceptionally high portion of American citizenship for any immigrant group; and

 

WHEREAS, for several decades, South Vietnamese American patriots have contributed to the United States with intellect, skill, loyalty, and determination; many have served proudly in the Armed Forces of the United States;

 

(bản dịch của GS Nguyễn Ngọc Bích)

 

XÉT V̀, những người Mỹ gốc Nam Việt Nam, một dân-tộc oai hùng và cần mẫn, hiện là nhóm người Mỹ gốc Á lớn thứ tư trên đất Mỹ; và

 

XÉT V̀, một cuộc di-cư vĩ-đại của người Việt miền Nam đă sang Hoa-kỳ khi bạo-quyền cộng-sản chiếm xong Việt-nam Cộng-ḥa sau ngày Sài-g̣n thất thủ vào năm 1975; và

[...]

 

XÉT V̀, sau khi chịu cực-h́nh qua nhiều năm khổ đau và ngược-đăi không thể tưởng-tượng nổi, những người miền Nam đă trốn được khỏi quê hương đă tỏ ra tài-năng và thông minh vượt bực để trở thành một nhóm người dám vào thương-trường và t́m đường thăng-tiến, giải-quyết chóng vánh những bước đầu nghèo khó sau khi đến Hoa-kỳ; và 

 

XÉT V̀, ngày nay, 82 phần trăm người Việt miền Nam có mặt ở Hoa-kỳ là những người sinh trưởng ở đây hay là người đă có quốc-tịch Hoa-kỳ, một tỷ-lệ rất cao trong mọi nhóm di-dân có quốc-tịch; và

 

XÉT V̀, qua nhiều thập niên, những người Mỹ yêu nước gốc Nam Việt Nam này đă đóng góp đáng kể vào nước Mỹ với trí-tuệ, tài-năng, quyết-tâm và ḷng trung-thành của họ, với không ít con em đang phục-vụ một cách hănh-diện trong Quân-lực Hoa-kỳ;

 

Rơ ràng năm điều XÉT V̀ này có mục đích tôn vinh những thành công và đóng góp của di dân và con cháu di dân Việt Nam, nay trở thành “South Vietnamese Americans”, tức người Mỹ gốc Nam Việt Nam, tại Virginia, cũng tốt thôi. Trong số có hai người được nêu danh tánh trên Mạng đă tích cực góp công trong việc thành lập Ngày Công Nhận Nam Việt Nam ở Virginia. Đó là ông Phan Đức Tính và bà Trần Mỹ Lan thuộc Hiệp hội Thương mại Á Châu Virginia, mà qua 5 XÉT V̀ ấy muốn vinh danh chính ḿnh và đồng nghiệp. Nói đến thương mại là nói đến lợi lộc, tiền bạc, bất kể hậu quả chính trị, bất kể, nếu cần, bắt tay hoặc “ngủ với kẻ thù” (sleeping with the enemy). Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích là người chống Cộng, ai cũng biết, nhưng tôi đoán, ông tính t́nh dễ dăi, lịch sự, và cả nể có thể đă bị hai người trong Hiệp hội Thương mại và con buôn lợi dụng tên tuổi, thế thôi. Tôi lại càng không nghĩ, trái với tác giả Lăo Móc trong một bài viết, rằng đây là thủ đoạn của đảng Việt Tân, mà tôi thấy gồm toàn một bọn chết nhát, và như vậy vô t́nh đề cao Việt Tân quá đáng.

 

 Một điều nữa: tôi có đọc một tin lâu rồi trên Mạng cho biết rằng Virginia, tháng 3 năm 2010, đă tiếp nhận, huấn luyện một toán Công An Đường Biển VC (Vietnam Marine Police) tại US Coast Guard Training Center ở Yorktown (xin lên internet, đánh chữ Virginia, Police training, mở Wikipedia). Nếu như vậy th́ âm mưu xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30/4 tại Virginia cũng dễ hiểu thôi, không làm ai ngạc nhiên.

 

4) Biết được sự thật về cái gọi là SJ Resolution 455 của Quốc hội Virginia, và không thể làm ǵ được để thay đổi nữa, như GS Nguyễn Ngọc Bích đă viết trong thư mới nhất cho LS Lê Duy San và TS Hồng Lĩnh, chúng ta c̣n một cách để bày tỏ lập trường: không chấp nhận SJ Resolution 455 kỳ cục đó bằng cách không tham dự vào buổi tiếp nhận nó. Nghĩa là quên nó, hoặc xem nó chỉ có giá trị cho những thương gia và con buôn Mỹ và Việt tại Virginia. Và tiếp tục viết thư cho Quốc hội Virginia vạch cho họ thấy việc làm sai trái vô t́nh của họ khi lấy ngày Quốc Hận 30/4 làm vinh danh Ngày Nam Việt Nam, nhưng thực chất là vinh danh những người Mỹ gốc Việt, South Vietnamese Americans, thành công tại Virginia.

 

Portland, 12/4/2013

Mùa Quốc Hận

Kim Thanh

Người Lính Già Oregon

___________________________________________________

 

Nghị Quyết 455

 

NIÊN-KHÓA 2013

NGHỊ-QUYẾT LƯỠNG VIỆN DO THƯỢNG-VIỆN KHỞI XƯỚNG SỐ 455

 

Chỉ-định ngày 30/4 năm 2013 và những năm kế-tiếp, là Ngày Công Nhận

 

Nam Việt Nam ở Virginia

 

Được Thượng-viện đồng-thanh chấp thuận ngày 21/2/2013

 

Được Hạ-viện đồng-thanh chấp thuận ngày 22/2/2013

 

XÉT V̀, những người Mỹ gốc Nam Việt Nam, một dân-tộc oai hùng và cần mẫn, hiện là nhóm người Mỹ gốc Á lớn thứ tư trên đất Mỹ; và

 

XÉT V̀, một cuộc di-cư vĩ-đại của người Việt miền Nam đă sang Hoa-kỳ khi bạo-quyền cộng-sản chiếm xong Việt-nam Cộng-ḥa sau ngày Sài-g̣n thất thủ vào năm 1975; và

 

XÉT V̀, cho đến phút chót, những binh sĩ trong Quân-lực VNCH đă kiên-cường chiến-đấu để bảo-vệ nền tự do của họ một cách tài-t́nh, táo-bạo và can-đảm, như trường-hợp Lữ-đoàn III Kỵ-binh QLVNCH đă chứng-minh sự dũng-cảm và tài-nghệ trong chiến-đấu đến độ được lănh Huy-chương của Tổng-thống Hoa-kỳ dành cho một đơn-vị; và

 

XÉT V̀, gần 60 ngh́n chiến-sĩ Hoa-kỳ đă hy-sinh trong Chiến-tranh VN và 224 ngh́n binh sĩ QLVNCH đă nằm xuống để bảo-vệ quốc gia của họ; và

 

XÉT V̀, mặc dầu sự hy-sinh của người Mỹ rất to lớn ở VN, một số trận chiến khắc nghiệt nhất--kể cả cuộc chiến dă-man sau khi Hoa-kỳ đă rút khỏi VN--đă được gánh vác chủ-yếu bởi các đồng-minh Nam Việt Nam của chúng ta; và

 

XÉT V̀, cuộc Tổng-công-kích Tết Mậu-thân 1968 của CS là nhằm bẻ găy ư-chí chống lại CS của quân dân Miền Nam, Quân-lực VNCH đă chống trả quyết-liệt, và không một đơn-vị nào bỏ chạy hay tan hàng; thật vậy, đến ngay cảnh-sát cũng hăng say chiến-đấu, dùng súng lục chống lại quân chính-quy của địch được vơ-trang đầy đủ; và

 

XÉT V̀, cùng với bộ-binh, thủy-quân, không-quân, và TQLC Hoa-kỳ, Quân-lực VNCH đă tận-diệt bộ-đội du-kích của Việt-Cộng, loại-trừ hẳn thành-phần này ra như một binh-đội c̣n có khả-năng chiến-đấu trong phần c̣n lại của cuộc chiến; và

 

XÉT V̀, hầu hết các đơn-vị chiến-đấu của Hoa-kỳ đă rời VN vào năm 1972, các đơn-vị QLVNCH đă tiếp-tục chiến-đấu rất hào-hùng chỉ với một sự giúp đỡ tối-thiểu của Mỹ, đánh bại cuộc Tổng-công-kích Mùa Hè Đỏ Lửa năm ấy, một cuộc xâm-lăng quy-mô và quy-ước trên toàn miền, có chiến-xa T-54 của Liên-Xô dẫn đường; và

 

XÉT V̀, chính chiến-thắng của QLVNCH vào Mùa Hè Đỏ Lửa đă buộc Bắc-Việt phải chấp nhận kết-thúc chiến-tranh qua thương thảo; và

 

XÉT V̀, tiếc thay, vào năm 1974 Hoa-kỳ đă rút cầu bằng cách giảm gần hết yểm-trợ quân-sự, kể cả không-lực, cắt nghiêm-trọng việc cung-cấp dầu xăng và đạn-dược cho Quân-lực VNCH--giờ đây bị bóp nghẹt bởi thiếu hết quân-trang quân-cụ trong khi chiến-xa và pháo-đài chỉ được phát một số-lượng rất nhỏ đầu đạn, có khi xuống đến vài quả trong một ngày, thậm chí đến các bộ truyền tin cũng không cả có pin để xử dụng; và

 

XÉT V̀, việc thắt chặt các đường dây tiếp-tế cho Quân-lực VNCH đă làm suy sụp tinh-thần và khả-năng chiến-đấu của họ, làm cho việc chiến-đấu hữu hiệu của ngay những đơn-vị can trường nhất của Miền Nam cũng không thể thực-hiện được trước cuộc xâm-lăng chót của quân Bắc-Việt, vào lúc đó vẫn được cung-cấp đầy đủ bởi đồng-minh Trung-Cộng và Liên-Xô của họ; và

 

XÉT V̀, bởi tất cả mọi người có liên-hệ với Mỹ hay chính-quyền VNCH rất lo ngại về viễn-ảnh trả thù tệ-hại của CS nên vào phút chót, trong khi quân-đội CS tràn xuống miền Nam vào mùa Xuân năm 1975, 125 ngh́n nhân-viên then chốt của VNCH đă được không-vận từ Miền Nam sang các trại tỵ nạn ở Hoa-kỳ; và

 

XÉT V̀, ngay trong lúc binh lính Mỹ và nhân-viên Sứ-quán Hoa-kỳ được trực-thăng đến đón th́ có những bà mẹ VN kinh hăi ném ngay con ḿnh vào tay những người hoàn-toàn xa lạ, chỉ để mong làm sao cho con ḿnh thoát được cảnh tắm máu sắp xảy ra; và

 

XÉT V̀, chế-độ kinh-hoàng xuất hiện gần như tức-khắc nên người Việt miền Nam đă trong tuyệt-vọng trốn chạy bạo-quyền sát sinh CS, đưa đến khoảng 2 triệu người đă t́m cách trốn khỏi “thiên-đường nhân-dân” do CS Bắc-Việt hứa hẹn; và

 

XÉT V̀, đi bằng những con thuyền mỏng manh, chặt nứt, rất nhiều người miền Nam đă liều lĩnh ra khơi, đi vào sóng gió băo táp của Biển Đông, đem lại cái chết của hàng trăm ngàn người bị lật thuyền, ch́m xuống đáy đại-dương; mặc dầu vậy, những con số khổng-lồ người Việt miền Nam vẫn tiếp-tục ra đi từ năm 1975 đến giữa thập niên 1980; và

 

XÉT V̀, cũng bắt đầu từ 1975 và kéo dài hàng thập niên sau đó, hơn một triệu người miền Nam--đặc-biệt là các cựu-sĩ-quan và công-chức chính-phủ--bị đưa vào các trại tập trung mà được gọi một cách hiền lành là các trại “học tập cải tạo,” nơi đó nhiều ngàn người đă bị “cải tạo” đến chết luôn; và

 

XÉT V̀, những trại tập trung của CS được nổi tiếng qua các chế-độ khổ-sai tàn-bạo, nhồi sọ về chính-trị, và những nhiệm-vụ chết người như đi chân đất ḍ ḿn, không hề qua những thủ-tục cáo buộc tội-trạng hay xét xử trước ṭa án; và

 

XÉT V̀, những điều-kiện trong trại tệ hại đến mức nhiều người sống sót cho rằng gần một phần ba các tù-binh đă chết trong thời-gian bị cầm tù; và

 

XÉT V̀, con số di-cư của người Việt miền Nam sang Hoa-kỳ lên tới đỉnh-điểm vào năm 1992 khi, sau hàng thập niên bị tra tấn, nhiều người sống sót từ các trại tập trung nói trên cuối cùng mới được thả ra và bảo trợ bởi gia-đ́nh họ sang xứ này; và

 

XÉT V̀, sau khi chịu cực-h́nh qua nhiều năm khổ đau và ngược-đăi không thể tưởng-tượng nổi, những người miền Nam đă trốn được khỏi quê hương đă tỏ ra tài-năng và thông minh vượt bực để trở thành một nhóm người dám vào thương-trường và t́m đường thăng-tiến, giải-quyết chóng vánh những bước đầu nghèo khó sau khi đến Hoa-kỳ; và

 

XÉT V̀, ngày nay, 82 phần trăm người Việt miền Nam có mặt ở Hoa-kỳ là những người sinh trưởng ở đây hay là người đă có quốc-tịch Hoa-kỳ, một tỷ-lệ rất cao trong mọi nhóm di-dân có quốc-tịch; và

 

XÉT V̀, qua nhiều thập niên, những người Mỹ yêu nước gốc Nam Việt Nam này đă đóng góp đáng kể vào nước Mỹ với trí-tuệ, tài-năng, quyết-tâm và ḷng trung-thành của họ, với không ít con em đang phục-vụ một cách hănh-diện trong Quân-lực Hoa-kỳ; do đó,

 

Thượng-viện QUYẾT-NGHỊ, với sự đồng-thuận của Hạ-viện,

 

Là Đại-nghị-viện Virginia sẽ lấy ngày 30 tháng Tư 2013 và cùng ngày này trong những năm kế-tiếp, làm Ngày Công Nhận Nam Việt Nam ở Virginia; và

 

QUYẾT-NGHỊ TIẾP,

 

Là Thư-kư Thượng-viện chuyển một bản của Nghị-quyết này tới Hiệp-hội Thương mại Á-châu ở Virginia và Nghị-hội Toàn-quốc Người Việt tại Hoa-kỳ đặng cho những thành-viên của hai tổ-chức này được biết về quyết-định của Đại-nghị-viện Virginia về vấn-đề này; và

 

CUỐI CÙNG QUYẾT-NGHỊ,

Là Thư-kư Thượng-viện đưa việc chỉ-định ngày này lên Trang Nhà Điện Tử của Đại-nghị-viện Virginia.

Nguyễn Ngọc Bích dịch

Springfield, VA

Đêm 28-29 tháng 3, 2013

 

SENATE JOINT RESOLUTION NO. 455

 

  Offered February 19, 2013 Designating April 30, in 2013 and in each succeeding year, as South Vietnamese Recognition Day in Virginia. ----------

 

Patrons-- Black, Alexander, Barker, Blevins, Carrico, Colgan, Deeds, Ebbin, Edwards, Favola, Garrett, Hanger, Herring, Howell, Locke, Lucas, Marsden, Marsh, Martin, McWaters, Miller, Newman, Northam, Obenshain, Petersen, Puckett, Puller, Reeves, Ruff, Smith, Stanley, Stuart, Vogel, Wagner and Watkins; Delegates: Anderson, Bell, Robert B., Byron, Cole, Cosgrove, Cox, M.K., Dudenhefer, Farrell, Gilbert, Greason, Hugo, Iaquinto, Ingram, Keam, Kilgore, Knight, Landes, Lingamfelter, Marshall, R.G., Massie, Miller, O'Bannon, O'Quinn, Plum, Poindexter, Ramadan, Scott, J.M., Tata, Ware, O., Ware, R.L., Watson, Watts, Webert, Wilt and Yancey

 

---------- Unanimous consent to introduce ---------- Referred to Committee on Rules ----------

 

WHEREAS, South Vietnamese Americans, a proud, industrious people, make up the fourth-largest group of Asian Americans in the United States; and

 

WHEREAS, a South Vietnamese mass immigration to the United States began when communist tyranny swept the former Republic of Vietnam after the fall of Saigon in 1975; and

 

WHEREAS, to the very end, soldiers of the Army of the Republic of Vietnam (ARVN) fought valiantly, defending their freedom with skill, daring, and gallantry; the ARVN 3rd Cavalry Regiment, for example, demonstrated such skill and heroism in battle that it was awarded the coveted United States Presidential Unit Citation; and

 

WHEREAS, nearly 60,000 American fighters died in the Vietnam War and some 224,000 South Vietnamese troops also fell defending their nation; and

 

WHEREAS, although the American sacrifice in Vietnam was enormous, some of the most bitter combat—including the savage warfare after the United States’ withdrawal—was shouldered principally by our South Vietnamese allies; and

 

WHEREAS, the 1968 communist Tet Offensive was designed to crack South Vietnam’s will to resist, instead, South Vietnamese forces fought ferociously, and not a single unit collapsed or ran; indeed, even the police fought, turning pistols against heavily armed enemy regulars; and

 

WHEREAS, together with American soldiers, sailors, airmen, and Marines, the ARVN decimated the indigenous Viet Cong guerrillas, eliminating them as an effective fighting force for the remainder of the war; and

 

WHEREAS, most American units had left Vietnam by 1972, yet South Vietnamese units continued to perform remarkably well; with limited American help, they defeated North Vietnam’s all-out Easter Offensive, a massive conventional invasion led by Soviet T-54 tanks; and

 

WHEREAS, the Easter Offensive victory helped force North Vietnam to accept a negotiated end to the war; and

 

WHEREAS, sadly, in 1974 the United States withdrew most military support, including air power, severely restricting the flow of fuel and munitions to the ARVN; strangled by a lack of supplies, tanks and artillery pieces were allotted meager quantities of ammunition—sometimes just a few shells per day—and radios often had no batteries; and

 

WHEREAS, the strangulation of South Vietnamese supply lines destroyed morale and decimated combat power, making it impossible for even the bravest South Vietnamese troops to effectively defend against the final invasion by North Vietnamese soldiers; North Vietnam remained well supplied by its communist allies in China and the Soviet Union; and

 

WHEREAS, everyone with ties to the Americans or the government of the Republic of Vietnam feared the threatened communist reprisals; as communist forces overran the South during the spring of 1975, 125,000 key South Vietnamese personnel were airlifted from South Vietnam to refugee centers in the United States; and

 

WHEREAS, as American troops and embassy staff were evacuated by waiting aircraft, terrified South Vietnamese mothers thrust their babies into the hands of complete strangers, hoping their offspring might somehow survive the approaching bloodbath; and

 

WHEREAS, the promised reign of terror quickly emerged and the South Vietnamese desperately fled the murderous tyranny of the communists; roughly two million South Vietnamese fled to escape North Vietnam’s promised “people’s paradise”; and

 

WHEREAS, launching small, crowded sampans, many South Vietnamese sailed into the vast, treacherous waters of the South China Sea, where hundreds of thousands drowned in the escape attempt; the South Vietnamese continued to flee their county in huge numbers from 1975 until the mid-1980s; and

 

WHEREAS, beginning in 1975 and for decades afterwards, well over one million South Vietnamese—especially former military officers and government employees—were imprisoned in communist concentration camps; these were euphemistically called “reeducation camps,” where many thousands of South Vietnamese were “educated” to their deaths; and

 

WHEREAS, the communist concentration camps were characterized by brutal forced labor, political indoctrination, and deadly assignments like human mine clearing; there were no formal charges or trials; and

 

WHEREAS, the conditions in the camps were so savage that many surviving inmates estimate that almost a third of the prisoners of war died while in captivity; and

 

WHEREAS, South Vietnamese immigration to the United States peaked in 1992 when, after decades of torture, many concentration camp survivors were finally released and sponsored by their families to come to this country; and

 

WHEREAS, after persevering through unimaginable brutality and suffering, the South Vietnamese who escaped their homeland demonstrated admirable talent and intellect; they became an entrepreneurial, upwardly mobile group, whose poverty rate rapidly declined after their arrival in the United States; and

 

WHEREAS, today, 82 percent of the South Vietnamese in the United States are native-born or naturalized citizens, an exceptionally high portion of American citizenship for any immigrant group; and

 

WHEREAS, for several decades, South Vietnamese American patriots have contributed to the United States with intellect, skill, loyalty, and determination; many have served proudly in the Armed Forces of the United States; now, therefore, be it

 

RESOLVED by the Senate of Virginia, the House of Delegates concurring, That the General Assembly designate April 30, in 2013 and in each succeeding year, as South Vietnamese Recognition Day in Virginia; and, be it

 

RESOLVED FURTHER, That the Clerk of the Senate transmit a copy of this resolution to the National Congress of Vietnamese Americans so that members of the organization may be apprised of the sense of the General Assembly of Virginia in this matter; and, be it

 

RESOLVED FINALLY, That the Clerk of the Senate post the designation of this day on the General Assembly’s website.

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính