Ngày của Mẹ Việt Nam

 

kim thanh  

 

      Ḷng kính yêu Mẹ và truyền thống tôn vinh Mẹ đă có từ lâu. Huyền sử miền Tiểu Á (Asia Minor) nhắc tên nữ thần Cybele –c̣n gọi là Rhea trong thần thoại Hy Lạp–, mẹ của Zeus, vị chúa tể các thần linh và loài người. Mẫu hậu Cybele, tức Rhea, cỡi xe sư tử bay qua núi non, được phong tước “Mẹ Cao Cả Của Các Thần”, và vào dịp lễ của bà, dân chúng ăn mừng, múa hát ngày đêm. Tại Âu Châu, Thánh nữ Maria, Mẹ Chúa Cứu Thế, được xem như Mẹ chung của các tín đồ Công giáo và được đặc biệt sùng kính suốt tháng Năm (tháng Hoa). Việt Nam th́ có Mẹ Âu Cơ huyền thoại đẻ ra trăm trứng.

 

      Văn chương, triết học, nghệ thuật, từ cổ chí kim, qua mọi quốc gia, trong mọi đạo giáo, đều ca tụng Mẹ. Tùy địa phương, thời đại, văn hóa, tập tục, Mẹ được mừng lễ cách khác biệt. Nhưng ở đâu, lúc nào, tấm ḷng con cái cũng giống nhau, và h́nh ảnh cao quư của Mẹ không thay đổi, suy suyển. Ở Việt Nam, Phật giáo chọn ngày 15/7 Âm lịch –lễ Vu Lan– để báo hiếu Mẹ. Tại Mỹ quốc, ngày dành cho Mẹ có từ năm 1908 ở Philadelphia, Washington và Oklahoma, do một số hội đoàn và tư nhân khởi xướng. Nhưng phải chờ đến ngày 8 tháng 5 năm 1914 mới được hợp thức hóa trên toàn lănh thổ Hiệp Chủng Quốc bởi sắc lệnh của Tổng thống Woodrow Wilson –người đă quyết định, theo đề nghị của Quốc Hội, chọn Chúa Nhật thứ hai của tháng Năm làm Ngày Của Mẹ. Chín mươi mốt năm trôi qua, con cái Mỹ vẫn lấy ngày này để chính thức kính nhớ Mẹ ḿnh.

 

      Đâu phải chỉ có ngày ấy thôi đối với con cái Việt Nam vốn nặng ḷng hiếu đễ, không thua thầy Tử Lộ đội gạo nuôi Mẹ trong Nhị Thập Tứ Hiếu, hay Lăo Lai đời Chu 70 tuổi c̣n ra sân múa hát làm vui cha mẹ già, hay Thầy Mục Liên Thanh Đề xuống âm phủ t́m Mẹ trong truyền thuyết Phật giáo. Mẹ vẫn ở trong tim các con mỗi ngày, mỗi giờ mà! Quả vậy, không một quà tặng, một tấm thiệp, hay tiệc mừng nào có thể trả hết công sinh thành, dưỡng dục của Mẹ. Ḷng Mẹ nguy nga hơn bao nhiêu lâu đài kết hợp, vằng vặc như trăng đầu non, bao la hơn trời biển.

 

Công cha như núi Thái Sơn 

Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra. 

 

      Câu ca dao thuở nào c̣n vang vọng như một lời nhắc nhở thiết tha. Như từng giọt lệ xót thương của một Vương Thúy Kiều, bên lầu Ngưng Bích, ngóng trông về cố hương mịt mùng, nơi có mẹ, có cha, có mây Tần lăng đăng trôi và khói biếc trên sông mang theo hoàng hôn và nỗi sầu Thôi Hiệu: Nhật mộ hương quan hà xứ thị / Yên ba giang thượng sử nhân sầu!  

 

      Núi Thái Sơn cao vời vợi, sừng sững, không với được. Như h́nh ảnh uy nghiêm của Cha. Nước trong nguồn th́ âm thầm, sáng trong, gần gũi. Như dáng hiền của Mẹ, dịu dàng với ṿng tay nâng niu, với tiếng hát đong đưa ru con vào mộng mị. Rồi ngày con lớn khôn vật vă với đời, đă bao lần nước thoa dịu môi khô, nước thấm mát hồn đau, nước cuốn trôi phiền lụy. Mẹ là nghĩa, Mẹ là nước, là mạch sống, là nguồn yêu thương dạt dào, chảy măi như ḍng nước mắt của Mẹ hằng đêm thương nhớ đàn con tan tác ở những phương trời xa.

 

      Ôi người Mẹ Việt Nam muôn đời khổ ải, h́nh ảnh của Hy Sinh cao vời, của Sầu Đau triền miên, của Dũng Cảm vô bờ, của Yêu Thương tuyệt đỉnh! Có từ ngữ nào đủ để vinh danh Mẹ, có bút mực nào đủ để tô thắm dung nhan Mẹ? Có trái tim nào không thổn thức trên kỷ niệm của Mẹ?

 

      Nói đến Mẹ là nói đến mất mát, chia ĺa. Trong chiến tranh, Mẹ sống phập phồng, lo âu, từng giờ. Mắt lệ nḥa theo khói súng, theo bụi đường xa và bóng con mờ khuất. Đêm đêm nguyện cầu cho những đứa con trai từ miền lửa đạn trở về b́nh yên. Rồi từ ngày đất nước rơi vào tay lũ bạo tàn, Mẹ nếm đủ mùi cơ cực, trăm cay ngh́n đắng, vất vả ngược xuôi. Cơ nghiệp tan tành, cửa nhà tịch thu, con cái tù đày. Mẹ một ḿnh tần tảo, lo cho cả gia đ́nh, lặn lội đi thăm nuôi các con, băng rừng vượt suối, từ Nam ra Bắc, từ Bắc về Nam. Tóc Mẹ bạc trắng, mắt Mẹ quầng thâm, môi Mẹ héo hắt. Nhưng Mẹ không than van, không nói nửa lời ủy mị. Vẫn thách đố định mệnh và phong ba vùi dập. Vẫn hiên ngang nh́n thẳng mặt kẻ thù. Mẹ không đầu hàng. Không khiếp sợ trước bầy thú dữ. Mẹ vĩnh viễn là thần tượng của các con, ôi Mẹ Việt Nam ngàn đời yêu dấu!

 

      Ngày đưa từng đứa con lên thuyền vượt biển, Mẹ bảo sẽ ở lại sống chết với quê hương. Mẹ nhất quyết chối từ bảo lănh, dù con đă cạn lời thuyết phục. Mẹ không muốn các con vướng bận v́ Mẹ trong cuộc sống ở xứ người.

 

      Nhưng con vẫn thầm mơ một ngày, nơi đây, được có Mẹ bên cạnh, được tựa đầu vào ḷng Mẹ như thuở ấu thơ, để t́m lại bao nhiêu thiên đường xanh đă mất. Con sẽ yêu thương, chăm sóc Mẹ, măi măi, dù phải bỏ tất cả. Sẽ không hất hủi Mẹ đâu, sẽ không xem Mẹ là gánh nặng. Và mỗi ngày có Mẹ, đối với con, là một ngày dành riêng cho Mẹ.

 

     Ngày của Mẹ Việt Nam.

 

 

Portland, 2005, một năm trước ngày Mẹ về với Tuổi 

Kim Thanh

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính