VÀI D̉NG CHO SƠN TÙNG

 

 

Đọc bài văn thứ tư dưói dạng một lá thư gửi một người bạn của ông văn bút Sơn Tùng, chúng tôi chợt nhận ra bộ mặt của Sơn Tùng thật dày quá “mặt mo”. Tôi chưa thấy một nhà văn, một người cầm bút nào tự khen ḿnh mà không biết ngượng như nhà văn Sơn Tùng. Lá thư ông gửi một người bạn chắc là thân. thân th́ phải tiếp xúc thường xuyên đâu cần ǵ ông phải khoe khoang trên giấy là ông làm được những chuyện này chuyện khác. Ông rất lấy làm hănh diện được có  h́nh ảnh giới thiệu trong cái  “DVD Sự Thật Hồ Chí Minh”.  Điều ông viết ra làm chúng tôi bật cười.  Ông tự sướng quá đáng ông Sơn Tùng ơi. Căn bệnh tự làm cho ḿnh sướng là căn bệnh ǵ độc gỉa có biết không.

 

Thật ra văn chương ông Sơn Tùng chả có tí gía trị nào đâu. Chúng tôi thực sự thấy khinh bỉ cái văn bút của các ông khi những kẻ viết câu chẳng thành cú như tên Nguyễn Đăng Tuấn mà làm Chủ Tịch hay sự nghiệp viết lách và tâm hồn nhơ bợn như ông mà cũng là cựu Chủ Tịch th́ chẳng trách nào chuyện về Văn Bút cứ như cái chợ cá hôi tanh.

 

Ông Sơn Tùng viết trong lá thư này rằng ông can  dự vào vụ đài VNHN “v́ hai lư do: do t́nh cờ hay định mệnh, tôi biết nhiều sự thật trong vụ này mà những người khác không biết, và tôi vẫn quan niệm rằng người cầm bút có sứ mạng phải nói lên sự thật.

 

Những ǵ cần viết về vụ Đài VNHN tôi đă viết trong ba bài, gồm cả bài phỏng vấn ban giám đốc đài cùng với nhà báo Trần Việt Tân. Cả ba bài ấy đều được viết với tinh thần xây dựng, tôn trọng sự thật, và tôn trọng người khác. Ba bài ấy có thể giúp những người đọc khách quan biết nhiều sự thật liên quan đến vụ này.”

 

Chúng tôi xác nhận ông Sơn Tùng nói đúng một điều: đó là qua ba bài của ông ST viết ra những người quốc gia chân chính thấy những kẻ phản bội đă tự làm lộ thêm nhiều điều mà  trước đây chưa ai biết đến..Và điều người ta thấy rơ hơn hết SơnTùng là một nhà văn đă trở cờ ủng hộ những kẻ phá hủy Lằn Ranh Quốc Cộng.

 

Ông Sơn Tùng viết rằng ông viết theo mệnh lệnh của luơng tâm, mơ hồ lắm ông Sơn Tùng. Thằng ăn cướp cũng có lương tâm. Nhưng đó là lương tâm của thằng ăn cướp. Một tên linh mục đóng đinh vào trán Chúa, làm tṛ rối đạo cũng nói chuyện “Một vấn đề của luơng tâm”. Đó là thứ lương tâm chỉ có ở trong thế giới dă thú và theo như chúng tôi nhận xét th́ thấy rằng đó là “Một vấn đề của dă tâm”.

 

Và tất nhiên bọn phản bội cũng có lương tâm.Lương tâm của những tên phản bội. Ông Sơn Tùng đừng nhầm lương tâm là công lư, lẽ phải.

 

Đọc ba bài của ông Sơn Tùng, theo nhận xét của chúng tôi th́ đúng ông viết theo mệnh lệnh của thứ lương tâm phản bội chứ không phải lương tâm công chính. Ông viết theo lệnh của lương tháng (của Băng Tâm) chứ không phải lương tâm. Luơng tâm chính trực của ông nó thui chột mất rồi.

 

T́nh cờ cô con dâu của ông lại nằm trong cái ổ giao du với VC và đó cũng là định mệnh trớ trêu để buộc ông phải bán rẻ lương tâm đổi lấy lương tháng.

 

Đọc bài “Từ Tiếng Súng Trần Văn Bé Tư, Đến Chuyện Đài Việt Nam Hải Ngoại”

 

Chúng tôi ngạc nhiên v́ cách viết của ông Sơn Tùng , ông thương hại, tiếc cho viễn kiến của Trần Khánh Vân đồng thời ăn năn hộ cho Trần văn Bé Tư, nhưng thật ra đó là cái tâm địa khốn nạn của chính ST.  

 

Hai mươi lăm năm vật đổi sao dời thật nhưng biết đâu Trần văn Bé Tư chỉ ân hận là chưa bắn chết ngay được thằng phản phúc Trần Khánh Vân và thằng Trần Khánh Vân không chừng đă thấy cái ngu của bản thân hắn khi xui giới trẻ chui vào bẫy.

 

Ông Sơn Tùng viết: “Thật vậy, so với những lời nói, bài viết hay việc làm của nhiều người Việt “tị nạn” ngày nay th́ “tội” của ông Trần Khánh Vân hồi ấy chỉ là “tội ngây thơ” v́ ngày nay, ở hải ngoại, người ta nói, người ta viết, người ta làm tưởng như không c̣n “lằn ranh quốc cộng”.

Có thật vậy không? Hay là ông Sơn Tùng “ đánh đĩ lương tâm” khi viết ra câu văn này. Anh không thấy anh tự đập vào mặt anh khi đang viết để xin tha thứ, để chạy tội  đụng chạm tới “tabou” “Lằn Ranh Quốc Cộng” cho đài VNHN hay sao?”

 

Và tôi đang viết, đang chỉ trích, công kích Ô Sơn Tùng để  làm ǵ  nếu không phải là để  bảo vệ “Lằn Ranh Quốc Cộng”

 

Các Tổ Chức CĐ cũng ngăn cấm những người đă về Việt Nam tham gia. Tuyết Mai Áo Đỏ Sao Vàng chẳng là  một vụ  cho anh sáng mắt hay sao?

 

Sơn Tùng tự cho là bài viết của Sơn Tùng đứng đắn,  điều đó có thể là  ở giai đoạn trước. Nhưng hai bài vừa rồi tại sao có nhiều người không hoan nghênh, thiết tưởng Sơn Tùng phải nghĩ lại, không nên cho rằng internet là băi đổ rác. Trong khi cái  đài phát thanh mà Sơn Tùng đang làm bút nô c̣n tệ hơn cái ống nhổ, cái bô đi cầu khi để cho loại vô học, ba cốt cán lạm dụng cái gọi là "ư kiến thính gỉa" để ngậm máu phun người.

 

Internet là sức mạnh của thông tin, khoa học kỹ thuật. Đó là một phương tiện tốt, một vũ khí hết sức lợi hại. Có nó không một bọn gian tà nào có thể lấy thịt đè người, hay cậy tiền ư thế làm càn.Chẳng có hệ thống truyền thanh hay truyền h́nh nào mạnh hơn internet và chúng tôi đă sớm biết vận dụng nó để vần xoay thế cuộc.

 

Chúng tôi biết khi bài viết của Sơn Tùng bị cật vấn, công kích th́ Sơn Tùng coi những bài không đồng t́nh với anh ta là “rác rưởi”. Sao anh ta không nghĩ rằng mấy bài "rác rưởi" mà anh ta viết gần đây nhất đang bay mùi xú uế trên mạng. Sơn Tùng bán rẻ lương tri của người cầm bút, không biêt ǵn giữ tư cách của một người tỵ nạn cộng sản để viết xuống những đoạn văn cưỡng từ đoạt lư như một tên rợ bán khai.

 

Sơn Tùng muốn dùng ng̣i bút đă cùn, trí óc đă lăo hóa của anh ta để mở lối thoát cho bè lũ bội phản; thậm chí đi xa hơn nữa là khuyến khích cho những kẻ đang manh tâm phản bội vượt đèn đỏ, xem thường “Lằn Ranh Quốc Cộng”.

 

Đâu phải ngày hôm nay Mỹ bang giao với bọnViệt Cộng là Người Việt Quốc Gia cũng phải “theo voi ăn bă mía”.

Cái căn tính thích làm nô lệ, tay sai cho ngoại bang đó “thâm căn cố đế” trong đầu bọn khoa bảng xôi thịt như Sơn Tùng không bao giờ gột rửa được nên chẳng trách nào Jim Webb chỉ  phán một câu là pḥng tuyến ở D.C lập tức vỡ toang, cộng sản xâm nhập vào cộng đồng như chỗ không người. Dẹp ư kiến của  mấy nghị sĩ mỵ dân coi thường tinh thần chống cộng của người Mỹ gốc Việt Nam qua một bên. Lá phiếu của người đi bầu giá  trị ngang nhau.Tại sao chúng ta không dám nói thẳng với họ ư nghĩ của chúng ta mà lúc nào cũng phải khom lưng nghe họ giáo huấn. Đại sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam cần phải nghe lời chỉ bảo của chúng ta hơn là chúng ta phải nghe hắn. Hắn đến Việt Nam một hoặc hai nhiệm kỳ là tối đa, chúng ta làm người Việt Nam cho đến chết hồn c̣n vọng về cố quốc.

 

hăy đọc một trích đoạn của ông ST:

 

“Nay, họ đang đứng trước một cơn sóng gió, trước những chỉ trích và buộc tội giao du với vài cán bộ CSVN. Đây là việc có thật, v́ chính họ cũng đă nh́n nhận, nhưng không coi đó là một cái “tội”.

Một sự thật hiển nhiên khác là cho đến nay, làn sóng của đài VNHN chưa truyền đi một bài nào tuyên truyền cho đối phương, hay có hại cho việc đấu tranh ở trong nước cũng như phá hoại cộng đồng ở hải ngoại. Phải chăng đó là lư do mà các tổ chức cũng như những người có uy tín trong cộng đồng người Việt tại vùng Hoa Thịnh Đốn đều giữ im lặng trong thời gian qua? 

 

ngưng trích

 

Luật pháp Hoa Kỳ có một thuật ngữ là “nolo”.Tất cả mọi người không ai khe khắt dù  nhóm VNHN không phải là trẻ dại non nớt. Vấn đề tối quan trọng mà họ cần phải biết sự giao du với Việt Cộng dưới bất cứ h́nh thức nào của họ chính là “một đại tội“.

 

Và ảo tưởng mà  Sơn Tùng tự lừa dối bản thân và đám chủ  nô về  sự  ủng hộ  đông đảo đuợc trả  lời ngay qua cuộc họp của Tổ Chức Cộng Đồng Hoa Thịnh Đốn ngày vừa qua khi mà  hầu hết những người phát biểu đều tỏ thái độ khinh bỉ không muốn nhắc tới đài phát thanh VNHN hay cái tên Dương Văn Hiệp, kể cả chủ tịch gia nô Đỗ Hồng Anh cũng xoay chiều lật cái tẩy gian dối của Dương văn Hiệp về bản hợp đồng tưởng tượng với Century Steel Product.

 

Ông Sơn Tùng bảo rằng “Cuộc “ném đá” Đài VNHN từ xa đă thất bại v́ không có chính nghĩa. Sự “nhân danh chống cộng” chỉ là lạm dụng”

 

Ông Sơn Tùng đă “đảo ngược phải trái”, chúng tôi không muốn phí th́ giờ với một bài viết quá yếu như vậy. Một người bạn của chúng tôi đă duyệt qua bài viết của ông như sau:

 

trích dẫn Mai Loan”

 

Trong bài “Công Lư Ném Đá”, ông Sơn Tùng c̣n trưng dẫn thí dụ từ một cuốn phim để nói về một phụ nữ tại Trung Đông bị người chồng vu oan về tội ngoại t́nh để bị ném đá cho đến chết, và ông đă lên án thứ công lư cực kỳ man rợ đó dường như c̣n hiện hữu trong cộng đồng người Việt chúng ta. Nhưng thật ra, ông nhà văn cựu luật sư cố t́nh diễn dịch sai lầm với những ví von không thích hợp. Ban giám đốc đài VNHN không phải là một người đàn bà vô tội không có phương tiện biện minh trước một lũ đàn ông thô bạo và cực đoan chỉ muốn kết án người khác. Ngược lại họ c̣n dùng làn sóng phát thanh và nhiều tiếng nói từ những thính giả c̣ mồi hoặc vài cộng sự viên quá khích như Nguyễn Tường Thược để làm một màn đấu tố ngay trên làn sóng của đài đối với một cộng sự viên cũ là ông Hồng Phúc.

 

Phải chăng ông Sơn Tùng đă cố t́nh nhắm mắt làm ngơ và bịt tai trước những sự thực hiển nhiên cho thấy việc ban giám đốc đài đă có những hành động tiếp xúc lén lút với cán bộ cộng sản, và chỉ chịu thú nhận sau này khi nội vụ bị khui ra và không thể che đậy được nữa. Và ông Sơn Tùng cũng thiếu thành thật và tự mâu thuẫn khi ông cũng tự động chụp mũ đánh phá lên quyết định của những người không đồng ư và tố cáo sự giao du với Việt Cộng. Trong một chừng mực nào đó, người ta có thể nghĩ rằng quả t́nh ông Sơn Tùng đang làm cái công việc của những người ném đá mà ông đă trưng dẫn trong thí dụ, những người đă không c̣n cả tim lẫn óc như lời ông viết.”

hết trích

 

Thật ra Người Việt Quốc Gia Chân Chính chẳng có một ai nhân danh chống cộng, việc họ  cầm bút vạch mặt bọn phản bội dám vượt “Lằn Ranh Quốc Cộng” là để bảo vệ Chính Nghĩa Quốc Gia, đó là trách nhiệm và bổn phận.

 

Ông Sơn Tùng hơi bất b́nh thường khi cố t́nh không nh́n nhận sự  thật: Bọn lạm dụng và nhân danh chống cộng để móc túi đồng bào rồi trắng trợn phản bội là bọn người nào nếu không phải là đài phát thanh VNHN. Một đài phát thanh tư nhân, tự nhận là ‘đài do thính gỉa làm chủ”.

Bút lực, trí lực của ông Sơn Tùng quá tầm thường, ng̣i bút của ông chỉ để viết những bài xưng tụng vô thuởng, vô phạt hay văn chương tự sướng. Văn ông không có sức chiến đấu, không được hun đúc, tôi luyện bằng ngọn lửa của chính nghĩa. Thành thật khuyên ông lui đi để an huởng tuổi ǵa.

 

Lằn ranh Quốc Cộng h́nh thành qua cả một quá tŕnh lịch sử đầy kinh nghiệm đau thương, chan ḥa huyết lệ của cả một dân tộc. Lịch sử  h́nh thành th́  ngoài tiến tŕnh vận động chuyển hóa của lịch sử; không ai, không thế lực nào có thể tuỳ tiện thay đổi.

 

 

06 - 12-2009 

Kim Âu

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]