XẢO KẾ TRUY ĐIỆU

 

 

Chắc hẳn để kỷ niệm 4 năm khai sinh và chuẩn bị tổng kết thành qủa ngũ niên của NQ 36, nên từ mấy tuần cuối tháng ba cho đến nay các Uỷ viên cao cấp của Uỷ Ban Về Người Việt Ở Nước Ngoài thuộc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam khu vực Bắc Mỹ như Nguyễn Xuân Ngăi, Nguyễn Tường Bá, Hoàng Cơ Định, Hoàng Thế Dân; cán bộ t́nh báo phái khiển Diệu Chân, Lư Thái Hùng rậm rịch chuẩn bị và điều động tay chân thuộc hạ tổ chức truy điệu cho Hoàng Minh Chính - một tên cộng sản gộc trá hàng mà họ coi như cha và thầy đă dẫn đường mở lối cho họ trở về với bác và đảng để đoái công chuộc tội nhằm vớt vát chút thực phẩm rơi rớt của những bữa tiệc trên xương máu dân tộc Việt Nam.

 

Hoàng minh Chính vốn là một tên cộng sản gộc. Đọc qua tiểu sử, lai lịch của Chính không người nào dám bảo rằng Chính đă “hồi đầu thị ngạn”. Chỉ có loại điên rồ hoặc càn rỡ ngu độn cỡ Hoàng Cơ Định mới tận lực biện bác.

 

Sau buổi diễn tṛ hề truy điệu, Hoàng Cơ Định về vắt óc nặn ra bài viết nhan đề “Tôi đi dự Lễ Truy Điệu cụ Hoàng Minh Chính”.

 

Đọc cái tiêu đề đă thấy ngán ngẩm. Khoa bảng ǵ chữ nghĩa thấy phát ớn. Tưởng rằng Hoàng Cơ Định hiểu về Hoàng Minh Chính sâu xa hơn mọi người nhưng khi đọc qua lại thấy Định hết sức hời hợt khi chỉ góp một số chi tiết trong những bài viết của Hoàng Minh Chính, Nguyễn Minh Cần rồi dựa vào đó để tỏ vẻ khâm phục Hoàng Minh Chính là nhà ái quốc, nhà dân chủ vĩ đại.

 

Đồng bào và chiến hữu hăy nghe Định tâm sự: “Ba năm trước đây, được tin cụ Chính qua Mỹ chữa bệnh, tôi t́m đến thăm Cụ để tỏ ḷng tôn kính một người đi trước đă đóng góp đời ḿnh cho những thăng trầm của Đất Nước, đồng thời cũng mong có cơ hội học hỏi từ một nhân chứng sống của lịch sử.”

 

Sao Hoàng Cơ Định một con người có bảy đại tội lại khiêm tốn và nhân nghĩa thế nhỉ?

 

Quả thật là ông Hoàng Minh Chính đă có những đóng góp rất lớn lao cho những thăng trầm của đảng Cộng Sản ( chứ không phải cho Đất Nước) và đảng Cộng đă trả ơn cho Chính rất là bội hậu. Mời quư đồng bào và chiến hữu đọc qua một vài đoạn trích trong bài viết của Nguyễn Thanh Giang.

 

trích Nguyễn Thanh Giang

 

(Hoàng Minh Chính -Từ nhà tù Sơn La đến trại giam B14 Hà Nội)

 

......

Năm 1940 được kết nạp vào đảng Cộng Sản và đứng trong tổ lănh đạo chuẩn bị khởi nghĩa ở Hà Nội để hưởng ứng cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ. Tổ này khi ấy gồm 4 người trong đó có Hoàng Minh Chính phụ trách Thanh niên Phản đế và bà Hằng (vợ tướng Trần Độ hiện nay) làm giao liên. ......

................ Sau mấy năm hoạt động bí mật, bỗng nhiên, 9 giờ tối ngày Tết Tây năm 1941, phó chánh mật thám sở mật thám Hà Nội tên Brear dẫn đầu một tốp lính cẩm ập vào bắt gọn cả bốn chiến sĩ cộng sản đưa về nhốt vào 4 xà lim ngay trong khuôn viên của sở công an Hà Nội bây giờ. .........

................ May sao, ông đă được luật sư Phan Anh nhận bào chữa. Mặc dầu vậy, trong một lần được tiếp xúc với luật sư Phan Anh trong nhà tù, Hoàng Minh Chính vẫn căn dặn: “Ông muốn căi thế nào cũng được, miễn là mong ông đừng làm thương tổn danh dự Đảng của tôi”. Rồi Hoàng Minh Chính tiếp tục chuẩn bị tinh thần chịu đựng cực h́nh để quyết chí giữ ǵn bí mật cho Đảng trong bất kể t́nh huống nào. Ông tự đặt ḥn than đỏ lên cánh tay, lên đùi và nghiến răng chịu đựng. Thịt cháy c̣n để lại vết sẹo trên da cho đến ngày nay. Nhờ tài biện hộ của người trí thức yêu nước Phan Anh, Hoàng Minh Chính chỉ bị kết án 10 năm tù khổ sai và 10 năm biệt xứ.

Nhà tù Sơn La trước đây chỉ có khoảng vài chục tù nhân. Đến nửa đầu thập niên 1940, khi Hoàng Minh Chính góp mặt th́ con số đă tới 150, trong đó có cả Trần Độ và Lê Đức Thọ.

....................... Giữa năm 1943, thực dân Pháp chuyển tuyệt đại đa số tù cộng sản Sơn La về Hoả Ḷ, chuẩn bị đưa đi Côn Đảo. V́ cầu Hàm Rồng bị bom Mỹ đánh sập nên Hoàng Minh Chính và nhiều anh chị em khác vẫn được ở lại Hoả Ḷ. Ngày 9 tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chính Pháp, lợi dụng sự bỡ ngỡ ban đầu của lính canh Nhật, 12 giờ 30 đêm ngày 12 tháng 3 năm 1945 ông đă cùng 9 anh em tù cộng sản vượt ngục để ngay sau đó liên lạc với Xứ uỷ và Trung ương Đảng tiếp tục nhận nhiệm vụ cách mạng.

Tháng 12 năm 1946 Hoàng Minh Chính được giao nhiệm vụ thành lập đội Quyết tử quân. Chỉ trong thời gian ngắn, ông đă quy tập được gần 200 thanh niên, tuổi từ 18 đến đôi muơi gồm đủ mọi thành phần từ nội ngoại thành sẵn sàng chiến đấu hy sinh với khẩu hiệu “Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”. ....

........ Một đêm giáp tết âm lịch năm 1947, ông mang biệt danh Lê Hồng cùng với Đặng Việt Châu (sau này giữ chức Phó Thủ tướng) chỉ huy đội quân quyết tử đột kích đánh sân bay Gia Lâm.....................

Hoàng Minh Chính bị thương nhưng tin chiến thắng sân bay Gia Lâm vang dội làm cho địch rất hoang mang và động viên tinh thần quyết chiến quyết thắng của quân dân ta rất mạnh mẽ lúc bấy giờ. ................

 

Rời quân ngũ, ông được giao làm Tổng Thư kư Ban Chấp hành Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, Uỷ viên Ban Chấp hành Liên đoàn Thanh niên Dân chủ Thế giới, rồi Tổng Thư kư đảng Dân chủ Việt Nam. Những năm 1957- 1960 ông được cử đi học Trường Đảng cao cấp, trực thuộc Ban Chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Liên Xô.

Về nước, ông được gợi ư giữ các chức vụ : thứ trưởng Bộ Giáo dục, phó giám đốc trường Đảng Nguyễn Ái Quốc, phó chủ nhiệm Uỷ ban Khoa học Kỹ thuật Nhà nước.

Tuy nhiên, v́ ham mê lư thuyết Marx - Lenin, ông đă xin nhận chức Viện trưởng Viện Triết học. Năm 1994, sau 30 năm trở lại, trong một buổi lễ kỷ niệm ở Viện, một cán bộ đă phát biểu về ông như sau : “Anh (HMC) về phụ trách Viện được vẻn vẹn có mấy năm rồi phải ra đi. Tuy nhiên, ấn tượng sinh hoạt khoa học ở Viện vài năm đó thật là sôi nổi, hào hứng. Mọi người, và từng người làm việc hết ḿnh. Ba bốn năm đầu của Viện Triết để lại một ấn tượng không phai mờ trong ḷng mỗi người dù ở hay đi”.

 

hết trích

 

Đoạn văn thượng dẫn chắc chắn cho mọi người thấy rơ ông Hoàng Minh Chính đă đóng góp phải nói là nhiều nhưng cho ai, cho sự nghiệp của Đảng Cộng Sản hay Đất Nước?

Và xin mời đồng bào và chiến hữu đọc tiếp đoạn sau để thấy rơ nguyên nhân nào khiến Hoàng Minh Chính bị thanh trừng

 

trích Nguyễn Thanh Giang

(Hoàng Minh Chính -Từ nhà tù Sơn La đến trại giam B14 Hà Nội)

 

............

Sau Đại hội XX đảng Cộng sản Liên Xô họp hồi tháng 2 năm 1956, phong trào Cộng sản quốc tế bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt, dần dần dẫn đến cuộc đấu tranh một mất một c̣n giữa những người giáo điều trong ban lănh đạo đảng Cộng sản Trung Quốc với những người theo chủ nghĩa xét lại trong ban lănh đạo đảng Cộng sản Liên Xô.

Để chuẩn bị tham dự Hội nghị 81 Đảng Cộng sản họp tại Moskva tháng 11 năm 1960, một ngày giữa tháng 9 năm 1960, sau 2 ngày thảo luận bế tắc của Bộ Chính trị, Chủ tịch Trường Chinh gọi điện thoại mời Hoàng Minh Chính lên giao nhiệm vụ chuẩn bị lư luận diễn giải và phân tích về những nội dung ư kiến bất đồng trong phong trào cộng sản.

 

(Những điểm cơ bản bất đồng giữa các bên là:

 

A - Chủ nghĩa xét lại hiện đại Liên Xô cho rằng:

- Chiến tranh không phải là định mệnh. Các chế độ xă hội khác nhau có thể cùng tồn tại hoà b́nh

- Các nước xă hội chủ nghĩa và tư bản chủ nghĩa không cần đối đầu quân sự mà có thể đua tranh nhau bằng kinh tế.

- Các nước có thể tiến lên chủ nghĩa xă hội bằng phát triển trong hoà b́nh chứ không nhất thiết qua đấu tranh vũ trang.

- Điều kiện quyết định để chiến thắng chủ nghĩa tư bản là các nước xă hội chủ nghĩa phải tạo ra một năng suất xă hội cao hơn hẳn so với các nước tư bản chủ nghĩa.

- Chống sùng bái cá nhân. Mở rộng dân chủ trong đời sống xă hội và trong các đảng cộng sản và công nhân quốc tế.

 

B - Chủ nghĩa giáo điều Mao-ít th́ cho rằng:

 

- Bản chất chủ nghĩa tư bản đế quốc là xâm lược. C̣n đế quốc, c̣n chiến tranh, chiến tranh là tất yếu

- Chiến tranh hạt nhân không đáng sợ. Đế quốc Mỹ chỉ là con hổ giấy có răng nguyên tử. Chiến tranh nguyên tử nổ ra thậm chí c̣n có lợi v́ nó sẽ chôn vùi đế quốc sạch sành sanh để sau đó trên trái đất chỉ c̣n chủ nghĩa xă hội trăm lần tốt đẹp hơn.

- Các dân tộc Á, Phi , Mỹ La tinh đoàn kết lại chống hai siêu cường là đế quốc Mỹ và đế quốc xă hội xô viết

- Liên Xô là con ngựa thành Troa, kẻ thù nguy hiểm số một của cách mạng thế giới.

- Chính quyền nở từ họng súng. Giành được chính quyền là được tất cả. Chiến tranh cách mạng là con đường duy nhất giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp.

- Làm cách mạng thường trực, tạo thời cơ giải phóng toàn nhân loại. (Chủ nghĩa Marx- Lenin, tư tưởng Mao Trạch Đông là thống soái. Gió Đông thổi bạt gió Tây. )

 

Thời gian gấp nên thời hạn chuẩn bị chỉ được phạm vi trong một ngày. Nghe Hoàng Minh Chính tŕnh bày xong, chủ tịch Trường Chinh triệu tập Bộ Chính trị lại ngay để báo cáo và đă đạt được sự nhất trí cơ bản. Đoàn đại biểu cấp cao của đảng Cộng sản Việt Nam do chủ tịch Đảng Hồ Chí Minh dẫn đầu. Thành viên có tổng bí thư Lê Duẩn và uỷ viên Bộ Chính trị Nguyễn Chí Thanh. Kết thúc hội nghị, một bản tuyên bố chung ghi đầy đủ các quan điểm của đảng Cộng sản Liên Xô đă được thông qua. Cả 81 Đảng nhất trí kư kết Tuyên bố chung, trong đó có đảng Cộng sản Việt Nam.

 

Tuy nhiên, cuối năm 1963, không hiểu do đâu, Bộ Chính trị bỗng nhiên triệu tập hội nghị Ban Chấp hành Trung ương IX, khoá III. Bản nghị quyết IX của hội nghị này quay ngoắt từ lập trường đă thống nhất với tuyên bố chung của 81 đảng Cộng sản sang lập trường của chủ nghĩa giáo điều Mao-ít. Điều đáng lưu ư là Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhiều uỷ viên trung ương đă không tham gia biểu quyết nghị quyết IX, và, một phần nội dung rất quan trọng không được ghi trong văn bản mà sau đó chỉ được phổ biến bằng miệng. Tại Hội nghị các cán bộ cao cấp và trung cấp gồm chừng 400 người họp tại hội trường Ba Đ́nh trong tháng 1 năm 1964 để học tập Nghị quyết IX lớp đầu tiên, chủ tịch Trường Chinh tuyên bố: “Các đồng chí cần đặc biệt lưu ư một điều là Nghị quyết IX, do t́nh h́nh phức tạp trong phong trào cộng sản quốc tế, không thể viết hết ra những điều cần nói nhưng phải hiểu rằng: Đường lối đối ngoại và đối nội của Đảng và Nhà nước ta là thống nhất cơ bản với đường lối đối ngoại và đối nội của đảng Cộng sản và Nhà nước Trung Quốc”.

 

Trước t́nh h́nh đó, Hoàng Minh Chính đă gửi hai bản kiến nghị. Một bản phê phán Bộ Chính trị của ta đă tự ư từ bỏ nguyên tắc đồng thuận đă được cam kết trong bản Tuyên bố chung 81 đảng Cộng sản. Một bản phê phán những sai trái của trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc trong chiến dịch đả kích đường lối của đảng Cộng sản Liên Xô mà đường lối này là được thực hiện theo tinh thần Tuyên bố chung.

 

Kết quả là ông Hoàng Minh Chính bị ông Lê Đức Thọ bất chấp luật pháp, không đếm xỉa ǵ đến Hiến pháp, không cần xét xử, ra lệnh bắt bỏ tù và đích thân tuyên án: cách chức viện trưởng Viện Triết học, khai trừ đảng tịch, tước quyền công dân, biệt giam cho đến khi nào chịu hối cải. Lần này ông bị ngồi tù 5 năm và sau đó là tiếp tục lệnh quản chế.

 

Tháng 6 năm 1981, nhân kỳ họp lần thứ nhất Quốc hội khoá VII, ông lại gửi bản kiến nghị nêu lên những sai sót khuyết điểm trong các chủ trương chính sách đối nội và đối ngoại do rập khuôn theo Mao-ít Trung Quốc đẩy đất nước vào khổ nghèo nghiêm trọng, lại do mất cảnh giác nên đă bị Trung Quốc đưa 6 vạn quân đánh vào 6 tỉnh biên giới phía bắc gây cảnh chết chóc tan hoang. ......... Ông cũng thẳng thừng tố cáo ông Lê Đức Thọ về tội lộng quyền, bất chấp luật pháp, bất kể đạo lư, tùy tiện bắt bớ, giam cầm, đày đọa nhiều ngựi vô tội, có công với cách mạng.......

 

hết trích

 

Qua những đoạn văn trích dẫn, hoàn toàn không có một chỉ dấu nào cho thấy Hoàng Minh Chính là một nhà Dân Chủ ngoài việc làm Tổng Thư Kư Đảng Dân Chủ Cuội (công tác đảng Cộng Sản giao phó).

Nhưng việc Hoàng Minh Chính dựa vào thế lực của thái thú Liên Xô tại Hà Nội để thuyết phục Hồ ủng hộ cho ông ta làm một cuộc đảo chánh “cung đ́nh” nhằm lật đổ tập đoàn Lê Duẩn và Lê Đức Thọ với mục đích tranh quyền lănh đạo đảng cộng đó là một sự thật hiển nhiên. Trong cuộc tranh giành quyền lực đó, Chính thất bại và bị thanh trừng, đó cũng chỉ là chuyện thường t́nh trong nội bộ của những đảng cộng sản trên toàn thế giới.

 

Thuỷ chung, sau trước Chính vẫn là một tên cộng sản không hơn không kém. V́ vậy việc khoác cho tên cộng sản này một lớp áo dân chủ màu mè giả hiệu, đưa hắn xuất ngoại bằng bất kỳ một lư do nào chăng nữa cũng chỉ là một vở tuồng được tập đoàn phản dân, hại nước ở Bắc Bộ Phủ dàn dựng nhằm thực hiện những mưu đồ phân hóa để khống chế Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản ở hải ngoại, gài bẫy triệt hạ những người yêu nước c̣n non kinh nghiệm đấu tranh ở quốc nội với mục đích dập tắt mọi sự phản kháng từ trong trứng nước, bảo đảm cho sự trường tồn của tập đoàn tư bản đỏ, độc tài toàn trị ở Bắc Bộ Phủ.

 

Nếu chúng ta nghĩ rằng, Hoàng Cơ Định thực tâm kính phục và tin Hoàng Minh Chính “ Hồi đầu thị ngạn”, “rùng ḿnh hô giáng” biến ngay từ “Đảng Viên Cộng Sản Trung Kiên” thành “Con Chim Đầu Đàn Của Phong Trào Dân Chủ” là chúng ta đă trúng kế của Định.

 

Chẳng qua đó chỉ là một màn diễn xuất đáng được giải Oscar. Chúng ta nên hiểu rằng việc tôn Hoàng Minh Chính thành biểu tượng của Phong Trào Dân Chủ là một vở kịch do tập đoàn Bắc Bộ Phủ dàn dựng nhằm tạo b́nh phong cho những tổ cán bộ t́nh báo phái khiển và một dúm tên đón gió, trở cờ tự nguyện làm tay sai cho Việt Cộng công khai hóa tṛ đấu tranh cuội, đa nguyên, đa đảng cuội.

 

Hoàng Cơ Định và đồng bọn cố t́nh chấp nhận sai lầm nh́n Cộng Sản Gộc ra Nhà Dân Chủ để được công khai làm tay sai Cộng Sản qua biểu tượng dân chủ giả hiệu, bằng những hoạt động dân chủ giả hiệu.

 

Bởi lẽ đồng t́nh với SỰ THẬT Hoàng Minh Chính là CỘNG SẢN GỘC mà theo Hoàng Minh Chính th́ không có lư lẽ để biện minh, không c̣n lớp vỏ nguỵ trang cho những hành động phản bội.

 

Chấp nhận tên CỘNG SẢN GỘC trở thành NHÀ DÂN CHỦ (GIẢ HIỆU) bọn gian nhân hiệp đảng có cơ sở lư luận để to mồm bịp bợm như lâu nay chúng vẫn ra rả: Chúng đi theo con đường của nhà DÂN CHỦ TIÊN PHONG HOÀNG MINH CHÍNH vạch ra chứ không phải đi theo kế hoạch của Bắc Bộ Phủ.

 

Cái quan trọng của vấn đề, cái cực kỳ gian dối và xảo quyệt của bọn gian nhân hiệp đảng là ở chỗ này: Nếu chúng ta nghĩ rằng họ đánh gía sai lầm về Hoàng Minh Chính nên làm bậy th́ họ vẫn c̣n là Người Quốc Gia ngây thơ về chính trị!?!

 

Nhưng thật ra bọn gian nhân hiệp đảng này là một tập hợp của Cộng Sản và một số Tay Sai Cộng Sản đang thực hiện kế hoạch, mưu đồ nham hiểm của Cộng Sản; không chỉ với những người quốc gia ở hải ngoại mà với cả những người yêu nước đang đấu tranh tại quốc nội.

 

Quan sát kỹ những hoạt cảnh đấu tranh phô trương một cách rất ư lộ liễu, phi lư của PHONG TRÀO DÂN CHỦ CUỘI chúng ta sẽ thấy rơ BẢN CHẤT của những HIỆN TƯỢNG.

 

Độc giả và chiến hữu hăy tự hỏi làm sao người ta có thể đấu tranh cho Dân Chủ thật sự trên cái nền của một đảng Dân Chủ Cuội (đảng Cộng Sản lập ra rồi giải tán trước đây) do Hoàng Minh Chính công bố phục hoạt.

 

Không! Một ngh́n lần không, một triệu lần không!!

 

NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA ! HĂY NH̀N CHO TƯỜNG TẬN BẢN CHẤT CỦA SỰ VIỆC!

NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA! HĂY NH̀N CHO ĐÚNG CHÂN TƯỚNG CỦA BÈ LŨ PHẢN QUỐC!

 

Bọn gian nhân hiệp đảng Việt Tân, Nhân Dân Hành Động, Đại Việt Phản Đảng, Việt Nam Quốc Dân Đảng Phản Đảng, Những Tên Ăn Cơm Quốc Gia Hưởng Chức Tước, Bổng Lộc Quốc Gia Phản Quốc Gia cùng đến phủ phục trước di ảnh của Hoàng Minh Chính hoàn toàn là bọn PHẢN QUỐC.

 

Chúng diễn vở tuồng truy điệu chẳng phải v́ “nghĩa tử, nghĩa tận” với Hoàng Minh Chính (Người Cộng Sản Phản Tỉnh?!, Hồi Chánh Viên Cao Cấp?! Nhà Dân Chủ Lỗi Lạc?!.)

 

Chúng diễn vở tuồng truy điệu nhà DÂN CHỦ CUỘI là thi hành xảo kế để che mắt Người Việt Quốc Gia, để yên tâm công khai làm tay sai cho Cộng Sản, phản lại Tổ Quốc, Dân Tộc dưới lớp vỏ Người Quốc Gia Độ Lượng, Bao

Dung, Tử Tế.

 

Đồng bào và chiến hữu đừng nghĩ lầm rằng chúng là những Người Việt Quốc Gia v́ sai lầm nên đem ngọn CỜ VÀNG đến làm lễ truy điệu Hoàng Minh Chính.

 

Chúng là một bọn “Phản Quốc, Theo Cộng”, đội lốt Người Việt Quốc Gia đem ngọn cờ thiêng liêng đến quy hàng cộng sản nhằm hạ nhục chúng ta.

 

Lũ gian nhân hiệp đảng này trong quá khứ hay hiện tại chức tước, danh phận đến đâu, tuổi tác có cao đến bực nào chăng nữa th́ bản lai diện mục của chúng cũng chỉ là một bầy HẠI DÂN, PHẢN QUỐC.

 

26 năm trước, gia đ́nh Hoàng Cơ Định và băng đảng dựng chiêu bài Kháng Chiến Ma xiết máu và tiền của đồng bào hải ngoại đă thành một đ̣n chí tử đánh tan vỡ đại cuộc, làm khánh kiệt niềm tin, gây phân hóa cùng cực.

 

22 năm sau, cái nhau sót của Mặt Trận Kháng Chiến Phở Ḅ mở mắt chào đời ngày 19-9-2004 sau NQ 36 sáu tháng (26- 3 -2004) và được đặt cho cái tên Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng nhưng thật ra đó chỉ là tṛ thay hồn đổi xác để tiến hành những âm mưu mới.

 

Ẩn dưới lớp vỏ quốc gia, chúng xâm nhập và phá hoại, gây mâu thuẫn và chia rẽ trong những tổ chức của Người Việt Quốc Gia. Chúng đă tạo ra vô vàn tổ chức ngoại vi, bày ra những tṛ quái gở nhằm bôi xóa lịch sử và tội ác của Cộng Sản như việc biến Ngày Quốc Hận 30 - 4 thành Ngày Tự Do, trưng cầu Ngày Tỵ Nạn, Cờ Vàng Cờ Đỏ song hành v.v. và Phong Trào Dân Chủ Cuội.

 

Kháng Chiến Ma là tuồng cải lương b́nh dân với h́nh ảnh khăn rằn, dép lốp, hũ gạo nuôi quân, thùng tiền kháng chiến. Dân Chủ Cuội là gánh hát hạng trung, là màn hề ở Havard (1), là vở kịch dở tại D.C (2), là tṛ truy điệu thách thức ở San Jose.

 

Phải công nhận Hoàng Cơ Định là tay trí xảo.Chúng ta hăy xem Định diễn vở tuồng nhân nghĩa:

 

trích Hoàng Cơ Định

 

Được tin cụ Chính mất, tôi không ngạc nhiên v́ cụ đă cao tuổi và có bệnh hiểm nghèo từ nhiều năm qua, nhưng tôi vẫn xúc động bùi ngùi, mặc dầu mới chỉ có hai lần được gặp Cụ. Khi được biết Phong Trào Dân Chủ tổ chức lễ 49 ngày cho Cụ, tôi dắp tâm tới dự, coi như lần gặp gỡ thứ ba để vĩnh biệt Cụ.

............ v́ dân tộc Việt Nam có truyền thống văn hóa và đạo đức, chẳng ai lại đối xử như vậy với một lễ thất

tuần của một người quá cố.

............ Những con người có Chân Tâm luôn luôn được kính phục và xứng đáng cho chúng ta noi theo.

 

hết trích

 

Hoàng Cơ Định viết ra như vậy nhưng chúng tôi có đọc và nghiên cứu khá nhiều về Kháng Chiến Ma, Kháng Chiến Phở Ḅ do phải đối đầu với những tṛ phản quốc của băng đảng Việt Tân nên đă có nhận xét về Hoàng Cơ Định như sau:

 

trích: LOÀI RẮN ĐỘC. (www.chinhnghia.com/loairandoc.htm)

 

........... thực chất toát ra từ qúa khứ và hiện tại đă chỉ rơ chính y mới là một tên tâm địa bất chính, vô giáo dục, bất nhân bất nghĩa đến mức vô luân, mang trong người gịng máu bất lương gia truyền.Chắc hẳn toàn thể diễn đàn không quên thành tích dơ bẩn của Hoàng Cơ Định:

 

1- Đại tham nhũng: Thời VNCH, Định đă bị cả Ban Đại Diện Sinh Viên và Giáo Chức tại trường Cao Đẳng Hóa Học, Trung Tâm Kỹ Thuật Phú Thọ đứng lên tố cáo về tội tham nhũng, bị đưa ra Giám Sát Viện cách chức từ năm 1970.

2- Đại bịp bợm: Lưu lạc v́ nạn nước, lợi dụng thành tâm nhiệt vọng chống cộng của Người Việt Quốc Gia. Định cùng anh em trong gia đ́nh dựng chiêu bài Kháng Chiến giả hiệu để lừa dối đồng bào, độc quyền giữ lấy Vụ Tài Chánh của Mặt Trận và thực tế ra sao quư đồng bào, đồng hương đă rơ.

3- Đại vô luân: Anh của y đă chết từ lâu nhưng quen thói vô luân y vẫn chủ tâm tiếp tục lừa gạt đồng bào hải ngoaị để tiếp tục vơ vét đến 14 năm sau, Hoàng Huân Minh tức HCM 2 mới được phép chết.

4- Đại bất nghĩa: khi công nhiên từ chối tấm h́nh chụp thi thể của anh ruột ḿnh.

5- Đại bất nhân: khi không cho gia đ́nh lập bàn thờ người quá cố ngay sau khi được tin HCM2 thảm tử

6- Đại bất lương: khi điều động bộ phận K 9 dùng mọi thủ đoạn để bức hại những người cầm bút chân chính.

7- Đại phản động: khi y và đồng bọn vẫn đeo đuổi mưu đồ bóp méo lịch sử để xoá bỏ tội ác của Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam. v.v

 

Qua những bằng chứng nêu trên chắc hẳn mọi người đă thấy thực chất của Hoàng Huân Định.

 

Con người là sản phẩm của gia đ́nh, học đường và xă hội, trong đó giáo dục gia đ́nh quan trọng nhất.

 

Hoàng Cơ Định là một người được xă hội và thời thế ưu đăi nhưng tính bất lương gia truyền không gột rửa được nên không làm được ǵ lợi ích mà chỉ gây ra tác hại kinh hoàng cho cộng đồng và đại cuộc cứu nước của dân tộc.

 

Hạng người như vậy th́ có khác chi loài rắn độc.

hết trích

 

Đại gian ác mà nói chuyện nhân nghĩa chẳng qua là đóng kịch để che đậy mưu đồ. Như vậy đại tội thứ bảy của Hoàng Cơ Định vẫn đang tiếp tục. Định, Ngải và đồng bọn tô vẽ cho một tên CỘNG SẢN GỘC thành NHÀ DÂN CHỦ tiên phong để đám gian nhân hiệp đảng với Định và Ngải công khai làm tṛ “PHẢN QUỐC THEO CỘNG” dưới lớp áo DÂN CHỦ GIẢ HIỆU.

 

Bài viết này là lời cảnh báo gởi đến những người Việt yêu nước ở hải ngoại và quốc nội.

 

“Bách hoa tề phóng, bách gia tranh minh” (trăm hoa đua nở, trăm nhà đua sáng) là một chiêu thức đă cũ với những người từng trải bài học máu xương trong tranh đấu.

 

Đối với những người tuổi trẻ yêu nước, thương ṇi. Quư vị là niềm hy vọng, là tương lai của một Việt Nam Dân Chủ, Hùng Cường!

 

Chúng tôi cầu mong quư vị tỉnh táo tránh khỏi những cạm bẫy của bạo quyền và bọn tay sai./.

 

Kim Âu

 

Ghi chú:

 

- 1 Vụ ở Havard không hề có một chức sắc của trường, HMC và đồng bọn vẫn trơ tráo loan tin giả

- 2 Vụ D.C. Đỗ hoàng Điềm bào chữa cho VC

 

-----Original Message-----
From: Bac Ky Di Cu <backydicu@...>
To: Saigon Moi <newsaigonsd@...>
Cc: thaoluan9@yahoogroups.com; nguyen@...; trungthanh che <chetrungthanhche@...>; têhát <aphan75@...>; Tu Tran <Trantu60@...>; NGUYEN PHUC LIEN Dr <wim-impact.drlien@...>; Mai Thanh Truyet <envirovn@...>; Belinda Do <elespeth@...>; yennghi75@...; Yen Linh <Yen_vlink@...>; anhtrongngo@...; bauxitevn@... <BauxiteVN@...>; Hoa Binh <tyvn1975@...>; ThiDong Bui <thibuidong@...>; Nguyễn Phúc Bảo Ân <hoabinhdanchutudovietnam@...>; Thuan Do <butvang.golden@...>; conggiaovietnam@...; Doan Phung <mlk11br@...>; Richard Nguyen <rnguyenl@...>; quanho bacninh06 <quanhobacninh06@...>; Do Quang <doquangnc@...>; quaivat1 <quaivat1@...>; Bao tran <quang@...>; Sun rise <sun_rise_6927@...>; refugeeinfo@...; THANH NGUYEN <quanphan_52@...>; Linh in My <mylinhng@...>; My Linh Le <lethimylinh@...>; luu vu <luuvu44@...>; Lelytran63@...; Bernard Chang 555 <bernardzip555@...>; CĂ phĂª tĂ¡Â»âi <caphetoi@...>; chinh luan <chinhluan@yahoogroups.com>; Loan Lê <loanle72@...>; Viet Linh <trunglinh67@...>; Toasoan <sachhiem@...>; DD Congt Giao <DienDanCongGiao@yahoogroups.com>; DD - SINH VIEN <diendansinhvien@yahoogroups.com>; DD Cong Luan <DienDanCongLuan@yahoogroups.com>; dd Viahe <diendanviahe@...>; DDChinhNghia <chinhnghia@yahoogroups.com>; DDLittle-Saigon <Little-SaiGon@yahoogroups.com>; DDCL <diendancongluan@...>
Sent: Fri, May 7, 2010 3:03 am
Subject: [DDCL] Re: [Thaoluan9] Nam Nhân: Tự.Ḿnh đi Lấy, Đừng Ngồi Xe Lăn!

 

Kính gửi bài viết từ . .năm ngoái! Nay gửi lại để "dàn chào" ông Công An Mạng Nam Nhân..
(V́ bài viết cũ, nên có nhiều điều chưa "update" có thể c̣n kinh khủng hơn nhiều...)

THƯ GỬI NAM NHÂN, MỘT CHUYÊN VIÊN KHIÊU KHÍCH CỦA CỘNG SẢN

 

Chu tất Tiến.

 

Như đă viết trong bài “Dấu hiệu dẫy chết của Cộng Sản Việt Nam”, càng gần đến ngày tàn của chế độ, Cộng Sản lại càng hung hăng làm những việc cực kỳ vô lư, cực kỳ bất nghĩa. Trong mấy tuần lễ gần đây, chúng điên cuồng bắt bớ hàng loạt các nhà đấu tranh bất bạo động cho một nước Việt Nam Độc Lập, Dân Chủ, và Tự Do, bất chấp các sự can thiệp mạnh mẽ của các nước Dân Chủ trên thế giới. Chế độ Cộng Sản đă chứng tỏ chúng “vô giáo dục, vô pháp, vô luân” khi xử tội người công chính mà không cho gia đ́nh hiện diện, không cho luật sư bào chữa. Có cho luật sư đến ṭa, th́ luật sư nói đằng luật sư, quan ṭa cứ phán y chang một bản án như nhau cho toàn thể những người công chính đó. Một chuyện làm vừa ác vừa ngu dốt của chúng là cho du côn ném đá lỗ đầu hai vợ chồng nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, rồi dựng chuyện cho là nhà văn này ném đá trúng đầu người khác và bắt giữ bà! Báo Dân Trí tung tin này, chứng minh bằng h́nh một ông đang bị thương chẩy máu ở cổ, và chú thích đây là nạn nhân của Trần Khải Thanh Thủy đầu tháng 10 năm 2009. Nhưng nếu có ai rành về computer, t́m vào chỗ “properties” sẽ thấy tấm h́nh này chụp từ năm 2005!

Về phương diện đàn áp Tôn giáo, th́ tồi tệ hơn nữa. Chúng cho công an giả dạng du côn đánh đập giáo dân Công Giáo Tam Ṭa, Loan Lư để thực hiện âm mưu cướp đất của giáo dân và bẻ gẫy mọi việc phát triển tôn giáo. Đồng thời, chúng tung du côn xông vào Làng Bát Nhă đuổi đánh hàng trăm Tăng, Ni, cướp chùa một cách dă man, một việc làm bất nhân chống Tôn giáo chưa hề thấy trong lịch sử.

Về phương diện phá hoại trên mặt trận thông tin, chúng liên tục thúc đẩy các chuyên viên khiêu khích vẫn nằm vùng trong các diễn đàn quốc tế liên tục đánh phá tôn giáo, đồng thời mạ lị và ném “nón tai bèo” vào tất cả những ai đang hướng ḷng về đất nước và dân tộc. !

Và ông, Nam Nhân, thưa ông, ông là một trong những chuyên viên khiêu khích đó.

1-Lư lịch tầm bậy: Ông đă từng viết nhiều bài mạt sát và mạ lị hầu hết những nguời tranh đấu cho Tự Do, trong đó có cá nhân tôi với nhiều chi tiết bịa đặt, trong khi không một ai biết ông là ai, mặc dù ông luôn tự xưng là “Quân Nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa.” Nếu ông thật là một quân nhân phục vụ trong đội quân Quốc Gia trước đây, ông hẳn biết số quân là ǵ chứ? Ông có phải là Sĩ Quan không? Nếu là Sĩ Quan, ông tốt nghiệp khóa mấy Thủ Đức, Đà Lạt, hay Đồng Đế? Hải Quân? Không Quân? Thiết Giáp?...Sau khi ra trường, ông phục vụ đơn vị nào? Bạn của ông là ai? C̣n nhớ tên một người nào cùng khóa không? Nếu ông chưa tốt nghiệp Sĩ Quan, ông mang cấp bậc ǵ? Làm việc ở đơn vị nào? Những điều này, ông chưa hề nói, mà chỉ đưa mấy chữ “quân nhân QLVNCH” ra làm lá bùa, cái b́nh phong để đánh phá cộng đồng hải ngoại mà thôi.

Theo tôi, sau khi đọc xong nhiều bài ông viết gửi trên diễn đàn “ảo” này, tôi h́nh dung ông là một anh Cộng Sản hạng bét. Sở dĩ tôi nói “Cộng Sản hạng bét” v́ những tay lư luận Cộng Sản cao cấp không làm những công việc vớ vẩn như ông. Chúng ngồi ở nhà có máy lạnh, có tài xế, có người hầu, có vài em thơm như múi mít ôm vai ôm vế, đi những chiếc xe hơi sang trọng mà người bên Luận Đôn như ông thèm gần chết. Chúng làm việc tàn tàn, chờ tiền tham nhũng, ăn trộm từ các quỹ Xóa đói Giảm Nghèo của Liên Hiệp Quốc và các nước khác chui vào túi để tiếp tục ăn chơi như những ông Hoàng. C̣n ông, g̣ đầu ngồi viết mấy bài vớ vẩn này rồi đăng trên các diễn đàn “ảo” mà không mong được trả lương thêm, ngoài số tiền mà các đồng chí tặng cho ông đủ ăn, đủ mặc, không đói nhưng cũng không giầu. Ông hăy so sánh tiền chơi bời của mấy tên Cộng Sản cao cấp và tiền bố thí của chúng cho ông, th́ mới biết là ḿnh “hạng bét” như thế nào. Nếu ông bào chữa cho là ông không phải “hạng bét”, th́ ông có dám vào nhà hàng Long Đ́nh ăn một chén súp 60 đô la không? Chén súp cao cấp th́ tới 92 đô la lận! Ở nhà hàng mà có những th́a, nĩa bọc vàng 24 cara này, những người không dám chi 1000 đô la cho một bữa ăn th́ không được bước vào! Ông không tin tôi ư? Hăy về Việt Nam một chuyến xem sao nhé?

Tôi th́ tiên đoán cho đến khi mà Cộng Sản tan ră, ông vẫn chỉ là một tên “điệp viên hạng bét” mà thôi.

2-Lư luận thổ tả: Toàn bài viết mới này của ông ḷi ra một nhược điểm là “ông không có t́nh quê hương, không có tự hào dân tộc”. Ông chê bai, chỉ trích tôi, một người viết văn dựa trên t́nh cảm dân tộc. Ông không thấy hănh diện làm một người Việt Nam thuần túy. Khi tôi tự hào về lịch sử oai hùng của dân Việt và công cuộc khởi nghĩa chấn động thế giới của Hai Bà Trưng, Bà Triệu, ông cười nhạo lư luận của tôi và cho là trên thế giới c̣n có những điều đáng tự hào khác. Gián tiếp, ông cho Hai Bà Trưng không phài là người Hùng. Ông đă đứng về phía Tầu rồi! Lá thư thứ 5 của tôi gửi cho các bạn trẻ Việt Nam là một lá thư chống quân xâm lăng Trung Quốc. Ông nhục mạ người viết, cho tôi là “cải lương”, vậy nhất định ông phải đứng trên lập trường ngược lại với tôi. Nói khác đi, ông đă lộ diện là một người đứng chung một chiến tuyến với Trung Cộng và Việt Cộng. Nếu ông là một người Quốc Gia yêu nước như chúng tôi, ông đă không viết như thế.

3-Về lỗi lầm của tôi: Ông chỉ có đúng mỗi một điều khi moi ra được một lỗi của tôi khi viết về Triệu Đà. Chỉ v́ cần viết vội cho kịp buổi nói chuyện với Paltalk, nên tôi đă viết nhầm, đă đảo ngược hai nhân vật trong chuyện Trọng Thủy – Mỵ Châu. Tôi đă viết bài này trong hai tiếng đồng hồ liên tục, vừa viết xong th́ đến giờ lên Paltalk, nói chuyện với Khối  8406 và thính giả bốn phương, nên không kịp nhận ra lỗi của ḿnh. (Xin hỏi người điều hành chương tŕnh Paltalk của khối 8406). Thật ra, câu chuyện này, th́ một đứa con nít cũng biết Trọng Thủy là con Triệu Đà, được gả cho Mỵ Châu để t́m cách làm gián điệp, ăn trộm cái nỏ “thần” (thực tế, có thể là một loại nỏ bắn chính xác, bắn nhanh, bắn xa, và bắn nhiều tên cùng một lúc). Nếu ông là một người cùng chiến tuyến với tôi, nhất định ông sẽ gọi cho tôi, điện thư cho tôi nói: “Ê, bạn viết nhầm rồi!”. Nhưng, trái lại, ông tặng cho tôi một bài chửi rủa, y hệt như những bài chửi rủa trước đây mà ông đă từng viết về tôi, trước khi tôi mắc phải lỗi lầm này. Lại một lần nữa, ông tự ḷi ra tư cách của ông: một tên Cộng Sản hạng bét!

(Nhân đây, tôi cũng chân thành xin lỗi độc giả bốn phương. Trong một lúc xúc động và vội vă, tôi đă viết nhầm Trọng Thủy thành Mỵ Châu. Xin quư vị tha thứ.)

4-Lập trường đánh phá của ông: Đă từ lâu, ông viết rất nhiều trên mạng điện tử và luôn đưa cái b́nh phong là một “quân nhân QLVNCH” ra che chắn cho mớ lư luận thổ tả của ông. Nhưng ông không thể dấu măi được chân tướng khi ông ca tụng Việt Thường, một tên Cộng Sản, tốt nghiệp báo chí tại Liên Xô và làm biên tập cho một tờ báo Cộng Sản,  được gửi vào trại giam Hàm Tân làm “ăng ten”, sau đó, được cho sang Luân Đôn chính thức cả nhà. Ở đó, Việt Thường lập ra trang mạng điện tử “Hồn Việt uk” để đánh phá các nhân vật quốc gia. Mới đây, ông đă ḷi ra chân tướng: chính ông là Việt Thường hay Việt Thường cũng là Nam Nhân, khi  tác giả là “Việt Thường – Nam Nhân” viết bài tấn công Đại Lăo Ḥa Thượng Thích Quảng Độ, rồi gửi cho báo Sàig̣n Nhỏ đăng ngày 12/6/2009). Như thế, Việt Thường, Nam Nhân có thể chỉ là hai phó bản của một tên Việt Cộng hạng bét. Hăy đọc lại vài cái lư luận thổ tả của ông sau đây:

1-Chửi những nhà trí thức Dân Chủ trong nước:

-Ấy thế mà có những kẻ tự xưng đủ thứ nhăn hiệu học vị, học hàm như Nguyễn thanh Giang, Nguyễn xuân Tụ, Lữ Phương…, cho đến các "sử gia" được đề cao như kiểu Phan huy Lê, Hà văn Tấn, Trần quốc Vượng, Dương trung Quốc… cũng nhắm mắt giả MÙ, chấp nhận thân phận SỬ NÔ” .. “TỘI của chúng chẳng thua ǵ lũ ngụy quân.”

-Bất kể một tổ chức nào, đảng phái không cộng sản nào, hội đoàn nào và cá nhân nào, C̉N CỐ T̀NH NHẮM MẮT TRƯỚC CĂN CỐT VIỆT-GIAN của Tập đoàn cộng sản VN, mị dân, lừa dối bằng các lộ tŕnh dân chủ hóa, có nội dung thừa nhận tập đoàn việt-gian-cộng-sản rằng trong đó vẫn có những người yêu nước; rằng phải chờ một Gorbachev (như ư kiến của Lm Phan văn Lợi), rằng phải ủng hộ "phe cấp tiến???" trong bọn chúng để đổi mới, từ từ đi tới "dân chủ đa nguyên" trong "ḥa b́nh, ổn định và bất bạo động" … Th́ có thể KHẲNG ĐỊNH đó là CUỘI hoặc MÙ L̉A CHÍNH TRỊ hoặc CƠ HỘI CON BUÔN.”

-Cứ nh́n vào các thí dụ hiện nay ở hải ngoại th́ rơ. Những thằng đặc công đỏ Bùi Tín, Vũ thư Hiên viết và nói những ǵ? Thằng Nguyễn gia Kiểng viết ǵ trong "Tổ quốc ăn năn"? Thực sự Chu tất Tiến không c̣n khả năng tư duy, không c̣n việc ǵ làm hay sao mà phải sủa ầm lên bảo vệ "Cụ Hoàng minh Chính" của Tiến. Rất tội nghiệp là CHẮC CHẮN Chu thất Tiến chỉ biết chưa chắc được một phần triệu về cái thằng việt-gian cho Nga-xô đó. Cũng hệt như Nguyễn bá Cẩn và mấy tên già có máu cẩu trệ, cùng Nguyễn tường Bá, Hoàng cơ Định (lănh tụ Phở Ḅ)… quỳ mọp khóc lạy "cái ảnh" của tên việt-gian, bị đồng bọn cho nằm chầu ŕa bữa cỗ, chờ nhận cục xương!!! Rồi đến Phan nhật Nam, sau khi đi cải tạo về, ra đến hải ngoại hơn chục năm rồi, mà vẫn bị ảnh hưởng sự nô lệ hóa của việt-gian-cộng-sản để năm 2007 này c̣n KHÓC THƯƠNG những tên ngụy quân việt-gian chết ở Điện Biên. Tại sao không khóc từ trước tháng 4-1975???

2-Bênh vực Mao Trạch Đông:

-Kẻ lợi dụng chủ nghĩa cộng-sản để che đậy bộ mặt đế quốc đỏ là Lênin, và kẻ

biến chủ nghĩa cộng-sản thành một thứ tôn giáo khắc kỷ là Stalin, chứ không phải Mao Trạch Đông.

3-Chửi Phật Giáo:

-Từ khi ra đời vào đầu năm 1930, th́ bọn Việt Gian Cộng Sản đă muợn cái lốt Phật Giáo để hoạt động. Bởi v́ hơn 80% dân số VN theo đạo Phật. Ngay công nhân và nông dân mà Việt gian cộng sản coi là lực luợng của cái gọi là "cách mạng vô sản", th́ phần lớn cũng là Phật Tử. Chưa nói đến đền, chùa... rất thuận lợi làm điểm hẹn ḥ của việt gian cộng sản c̣n họat động trong ṿng bí mật. Chúng không chỉ gián tiếp lợi dụng Phật Giáo mà c̣n trực tiếp cạo đầu làm sư trụ tŕ...

Và, c̣n nhiều nữa nữa, những bài lư luận thổ tả của Việt Thường – Nam Nhân, mà tôi không thể dẫn chứng hết được trong phạm vi bài viết này. Chỉ có thể viết thêm một phần về việc ông công kích tôi.

1-Ông bảo tôi tự nhận “nào là nhà văn có bốn mươi năm tuổi cầm bút, nào là nhà b́nh luận chính trị, người có ḷng yêu nước son sắt và oai hùng. Cũng như là một người “đại diện cho tầng lớp có kiến thức trong số những người Việt tỵ nạn việt-gian cộng-sản”.

Thưa ông, tôi chưa bao giờ dám tự nhận những điều như trên, trừ một lần tôi trả lời một người thắc mắc về việc tôi bắt đầu viết văn từ năm nào, tôi phải trả lời là từ 1968. C̣n những cái danh từ “nhà b́nh luận chính trị, người có ḷng yêu nước son sắt và oai hùng, người đại diện cho tầng lớp có kiến thức trong số những người Việt tỵ nạn việt-gian cộng-sản” chỉ là mớ chữ mà ông “phịa” ra rồi gán cho tôi.

2-Ông cho tôi “Làm đội trưởng đội g̣ rương (ḥm) cho tụi công an việt-gian”,  “Chu Tất Tiến đă bị anh em tù chung trại trùm mền đánh cho một trận mê tơi về tội ǵ chắc chắn Chu Tất Tiến tự biết hơn ai hết”, “CTT nổi tiếng ở trong tù v́ là một tên nịnh bợ, điếu đóm cho công an việt-gian nên đă được cất nhắc làm đội trưởng đội g̣. Bị anh em tù trùm mềm đánh nhừ đ̣n. Kiến thức th́ như trên đă phân tích, từ kiến thức phổ thông cho đến kiến thức chuyên biệt đều là con số không thật to. Viết lách th́ bậy bạ, dám ví tên cán bộ trung cao của việt-gian cộng-sản là việt gian Hoàng Minh Chính, tên việt-gian thờ Nga sô, với Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm. Dám lớn tiếng sủa tất cả những ai không thương khóc tên việt gian Hoàng Minh Chính, lá bài cuội dân chủ, vai chính trong vở kịch Tiểu Diên Hồng, là “lũ đầu tôm”.

Để trả lời cho câu tố cáo láo lếu này, tôi phải dùng Văn-hóa-Hà-Nội tặng ông câu: “Đéo biết ǵ mà cũng nói!” (Không tin, th́ ông về Hà Nội chơi, t́m cách hỏi thăm đường một thanh niên nào đứng gần Bờ Hồ mà xem. Nhất định ông sẽ nhận được câu trả lời “Đéo biết! Biết cũng đéo chỉ!”)

Tôi chưa hề ví Hoàng Minh Chính với Tổng Thống Ngô đ́nh Diệm. Trong văn của tôi, chưa hề biết đến chữ “đầu tôm”. Tôi không bao giờ coi Hoàng Minh Chính như một người quốc gia, làm sao mà dám mạ lị những ai không trọng Hoàng Minh Chính?

Tôi chưa hề biết cầm cái búa và gơ vào một tấm tôn bao giờ, th́ làm sao mà được bầu làm tổ trưởng g̣ rương (ḥm), gồm những chuyên viên g̣ rất ác liệt?

Hăy đọc lá thư của Giáo Sư Trần Đức Thịnh (hiện ở Canada) th́ sẽ rơ. Sau khi từ Cà Tum về Suối Máu, 16 nhà trưởng thuộc K4 họp lại và bầu anh Thịnh làm Đại Diện c̣n tôi làm Trưởng Ban Văn Hóa – Văn Nghệ. Lư do mà anh em bầu tôi vào việc này có lẽ là v́ tôi đă từng làm “quản ca” tại Cà Tum, và là chuyên viên kể chuyện “chưởng”, chuyện Tam Quốc Chí cho anh em nghe suốt hai năm trước. Anh Thịnh cũng là người đă cứu mạng tôi, nếu không có anh Thịnh, mồ tôi giờ đă xanh cỏ.

Buổi tối hôm ấy, sau khi tờ báo tường của K4 ra đời, tên Chính Ủy “mặt nám” (gọi như thế v́ một má của hắn có một vết chàm to bằng ḷng bàn tay, trông rất quái dị) gọi anh Thịnh đi với hắn đến kêu tôi ra hội trường. Tên Mặt Nám chỉ tay vào bức h́nh vẽ trên đầu tờ báo tường mà hoạnh họe tôi:

-Anh chỉ trích công nghiệp xă hội chủ nghĩa mất cân đối, phải không?

Tôi ngớ người ra:

-Anh nói sao?

Mặt Nám nói:

-Anh vẽ công nhân một tay què, chỉ có một tay giơ lên. Như thế không phải là anh chế nhạo công nghiệp mất cân đối sao?

Nh́n lại bức h́nh vẽ một công nhân đội mũ thợ, giơ một tay lên chào, tôi bắt đầu bực v́ sự ngu dốt của hắn:

-Anh nói ǵ lạ vậy? Nếu tôi vẽ giơ cả hai tay lên, anh lại bảo là giơ tay đầu hàng. C̣n vẽ bỏ cả hai tay xuống, th́ anh bảo cụt cả hai tay. Cho nên, phải vẽ một tay giơ lên chào chứ?

Mặt Nám lại chỉ tay vào một “logo” nhỏ giữa hàng vẽ một chiếc xe máy cầy, có bánh xe mới với các lằn gai chéo chéo:

-Đây nữa! Cái này là vẽ dây kẽm gai cản đường tiến lên Xă Hội Chủ Nghĩa!

Tôi gằn giọng:

-Anh coi lại đi! Đây là bánh xe mới cáo cạnh, c̣n hàng gai cao su mới tinh, chứ không có kẽm gai kẽm giếc ǵ!

Hắn lại chỉ tay vào bài viết của anh Nguyễn Văn Phú, nguyên giáo sư Anh Văn:

-C̣n đây là kêu gọi anh em “trở cờ”, anh giải thích làm sao? Hàng trên viết chữ “trở”, hàng dưới viết chữ “cờ”. Thế là rơ phản động nhé!

Tôi nh́n vào hàng chữ do anh Phú viết. Hàng trên là câu: “Tôi mong có ngày được trở”, v́ hết hàng nên xuống câu, viết tiếp: “cùng nhau chúng ta chơi cờ”…

Thấy tên này cố t́nh ghép tội một cách ngu ngốc, tự dưng, máu nóng của một quân nhân t́nh nguyện nổi lên, tôi nói như điên:

-Anh đừng có bới bèo ra bọ! Chẻ sợi tóc ra làm tư làm tám! Tôi không có phản động ǵ cả! Nếu tôi có chống anh, th́ tôi chống trong đầu tôi đây nè! Tôi là con cá nằm trên thớt, các anh muốn bắn, muốn giết lúc nào cũng được, tôi đâu có ngu mà vẽ h́nh rồi viết chống đối các anh trên giấy tờ như thế này. Đă thế, th́ thôi, cứ lôi tôi ra mà bắn đi, xử lư đi, giết ngay đi, đừng nói lôi thôi nữa! Tôi nói cho anh biết, từ giờ phút này, tôi cóc làm cái ǵ nữa cả, cứ bắn đi cho được việc!

Tên Mặt Nám cũng nổi cơn, hắn rút ngay khẩu K54 ra, chỉ vào tôi:

-A! Tên này phản động, chống đối cách mạng hả?

Anh Thịnh, rất lanh trí, giơ tay chặn liền:

-Báo cáo cán bộ! Cán bộ đừng bắn! Anh Tiến hôm nay đang “ấm đầu”, năy giờ anh em đang cạo gió, nên nói sảng. Cán bộ đừng để ư!

Rồi anh gọi to về phía mấy anh em đang lấp ló, theo dơi:

-Anh em ơi! Ra khiêng anh Tiến về cạo gió tiếp đi này!

Lập tức, ba bốn anh (A Cửu, Hùng, Thiết…) vội chạy ra, đè tôi nằm xuống, ngay chỗ tôi đứng, rồi lột lưng áo tôi ra, chuẩn bị cạo gió. “A Cửu”, chuyên viên đan giỏ, nhanh như điện, chộp được chai dầu gió, chạy ra đổ xuống lưng tôi, cạo.. liền!

Tên Mặt Nám ngẩn ngơ nh́n hoạt cảnh cạo gió kia, không nói được lời nào, đành bỏ ra về! Mạng tôi đă được cứu bằng sự nhanh trí của anh Thịnh và sự “cứu bồ” khẩn cấp của anh em nhà 12, K4, Suối Máu, (cuối năm 1977 hay đầu năm 1978?)

Ngày hôm sau, tên Mặt Nám kêu tôi lên pḥng hắn, chửi tôi một “tăng” khoảng nửa tiếng. Rút kinh nghiệm hôm qua, và biết rằng lần này, nếu tôi nói một lời lạng quạng, là mạng tôi đi đứt, tôi chỉ đứng im, không trả lời một tiếng nào, cho đến khi hắn đuổi tôi về.

Anh em ở K4, trong thời bộ đội cai quản, rất quí tôi, v́ ngoài việc kể chuyện mỗi chiều, trong các cuộc liên hoan, tôi c̣n “giả gái” để vũ Dân Tộc, vũ “Guantanamera”, và c̣n hướng dẫn cho anh em múa “sạp”.

V́ thế, mà câu trả lời của tôi cho Nam Nhân khi tố cáo tôi là “trưởng toán g̣ tôn” là “đéo biết ǵ mà cũng nói!” cũng kể là thích đáng!

Thật ra, tôi cũng xấu hổ khi phải kể về ḿnh, nhưng v́ bất đắc dĩ để chấm dứt tṛ “ném mũ tai bèo” của ông, nên tôi phải dông dài về cá nhân ḿnh như trên mà thôi. Nếu ông muốn biết thêm về tôi, hăy đọc “Chuyện một người tù cải tạo” đăng trên tập san “Vùng Lên” do anh em cựu tù Suối Máu ở San Jose xuất bản năm 2008.

Tôi khuyên ông và nhóm của ông (Việt Thường, Trần Thanh, và Nguyễn đức Chung) nên chấm dứt tṛ phá rối cộng đồng hải ngoại đi! Riêng với tôi, “một ngày đă là quân nhân, suốt đời vẫn măi là quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa”, tôi sẽ tiếp tục chiến đấu chống Cộng cho đến hơi thở cuối cùng, hoặc cho đến ngày tàn của Cộng Sản trên đất nước Việt Nam yêu quí, bất chấp mọi mưu mô, thủ đoạn của bọn ông. (*)

 

Chu tất Tiến, 11 tháng 10 năm 2009.

 (*) Ngày 10 tháng 10 vừa qua, tôi nhận được “feedback” từ một người mang tên Nặc Ông, email: emily23032001@yahoo.com.au nói tôi là bệnh tâm thần, xấc xược, nói láo khoét khi tôi dám nói xấu Trung Cộng…



 

2010/5/6 Saigon Moi <newsaigonsd@yahoo.com>

 

 

Ông Nam Nhân chỉ cần dùng có 4 chữ việt-gian-cộng-sản để đổi lấy Uy Tín của LM Nguyễn Văn Lư và Ls Lê Thị Công Nhân  cùng đảng Thăng Tiến th́ ông lời quá rồi. Tôi phải công nhận ông Nam Nhân là bậc thầy của tên Chế trung Hiếu trong nước. Bái phục, bái phục...

SGM.

--- On Thu, 5/6/10, NguyenDucChung HonViet UK Online <nguyen@blueyonder.co.uk> wrote:


From: NguyenDucChung HonViet UK Online <nguyen@blueyonder.co.uk>
Subject: [Thaoluan9] Nam Nha^n: Tu+. mi`nh d-i la^'y, d-u+`ng ngo^`i xe la(n!
To: thaoluan9@yahoogroups.com
Date: Thursday, May 6, 2010, 3:34 PM

 

 

Tự ḿnh đi lấy, đừng ngồi xe lăn!

 

Nam Nhân

 

 

Nhân đọc bài trả lời phỏng vấn của ông Michael Michalak, đại sứ Mỹ tại Hà nội, với phóng viên Hoài Hương của đài VOA, vào thứ Sáu, 30-4-2010 tại thủ đô Washington, Hoa Kỳ, khiến Nam Nhân tôi có đôi điều phải suy nghĩ.

 

Điều thứ nhất là khi Hoài Hương hỏi: Thưa ông, ông có thể nêu lên một vài tên tuổi mà Hoa Kỳ đặc biệt quan tâm đến?

 

Đại sứ Michalak: “Trước đây, chúng tôi rất quan tâm đến số phận của Lm. Lư, và phải thừa nhận sự tích cực của chính quyền Việt Nam, khi họ phóng thích cha Lư v́ lư do sức khỏe, tôi cho đây là một động thái tốt. Mới đây, bản án đối với cô Lê thị Công Nhân măn hạn, và đă trả tự do cho cô, tôi cho rằng đó là những diễn biến tích cực. Thế nhưng cùng lúc, ông Lê Công Định và cô Trần Khải Thanh Thủy, cũng như nhiều người khác…. Tôi xin lỗi tiếng Việt của tôi không mấy hay, nhưng chúng tôi có một danh sách những người mà chúng tôi rất quan tâm đến, và bất cứ khi nào có dịp, chúng tôi đều t́m cách trao danh sách ấy lại cho chính phủ VN, và yêu cầu họ hăy trả tự do cho những người trong cuộc”.

 

 

 

 

"Sờ mũi, găi đầu, tay nắm phôn

Rơ hay tai biến, đúng tin đồn

Nửa thân liệt cả, tay chân phải...

Thoáng chốc quên tuồng... Ô! hết khôn!"

 

 

Kể từ khi Nguyễn văn Lư được phóng thích v́ lư do sức khỏe”, cho đến hôm nay, đă cả tháng trời rồi, mà trong tư cách một vị đại sứ, ông Michalak thừa nhận rằng “Rất quan tâm đến số phận của Lm. Lư”, thế mà lại không biết rằng qua h́nh ảnh cũng như các đoạn video đă được chuyển tải lên hệ thống truyền thông toàn thế giới, kể cả của cộng đồng người Việt tỵ nạn việt-gian-cộng-sản tại hải ngoại, Nguyễn văn Lư hồng hào khỏe mạnh c̣n hơn thời gian ở An Truyền, Nguyệt Biều,cách nay cả chục năm. Nguyễn văn Lư, qua video, cũng cho thấy chẳng có một dấu hiệu nào của người bị đột quỵ, dù chỉ một lần, làm ǵ đến bốn lần như Nguyễn văn Lư từng khai báo.

 

Ông Mickalak “rất quan tâm” mà c̣n không nh́n ra sự thật đó, th́ làm sao có thể biết được sự thật về những người cũng như những sự việc mà ông chỉ quan tâm hoặc là hơi quan tâm, hoặc không quan tâm?!

 

Không biết ông Michalak có quan tâm đến số phận của ông Nguyên Phong, là chủ tịch đảng Thăng Tiến, ông Nguyễn B́nh Thanh, cô Anh Đào… là những người lănh đạo chủ chốt của đảng Thắng Tiến hay không, và ông Michalak có biết rằng Nguyễn văn Lư đă dùng những người đó làm những con “dê” để đem tế cho  thần Việt-gian-cộng-sản??? Vậy nếu rất quan tâm đến Nguyễn văn Lư, phải chăng v́ Nguyễn văn Lư đă hợp tác với việt-gian-cộng-sản, để giăng bẫy bắt những người yêu nước, hay quan tâm v́ một lư do nào đó mà chưa thể bật mí được???

 

Dù sao th́ việc này cũng là một điều rất tốt, nó nhắc nhở cho những ai c̣n có ḷng yêu nước hăy nhớ tới lời của Đức Phật, mà vừa qua khi tới VN, Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa có nhắc lại chúng ta rằng: Này các tỳ kheo, các con hăy tự ḿnh thắp đuốc lên mà đi. Ta chỉ là người mở đường, các con phải tự dấn bước. Bước đi bằng đôi chân và ư chí của ḿnh”.

 

Cho nên những ai c̣n hy vọng vào cuộc đấu tranh giành độc lập tự do, dân chủ, nhân quyền, toàn vẹn lănh thổ của Việt Nam, mà lại giả vờ bị đột quỵ liệt chân, liệt tay ngồi xe lăn, để các ông Tây bà Đầm đẩy giùm, th́ chắc chắn không rớt xuống biển Đông th́ cũng rớt xuống hồ Trúc Bạch (Hà nội) mà đến cá trong hồ cũng phải chết, nổi lềnh bềnh. Chỉ kẻ nào có sáu UV bộ chính trị việt-gian-cộng-sản, 700 trí thức việt-gian-cộng-sản, và hàng vạn vạn đảng viên việt-gian-cộng-sản âm thầm hỗ trợ, như Nguyễn văn Lư, th́ mới xứng đáng ngồi xe lăn, toét miệng cười như Chí Phèo của Nam Cao mà thôi.

 

 

 

Điều suy nghĩ thứ  hai: khi đọc đến đoạn đại sứ Michalak trả lời: “Chúng ta hăy nh́n đến sự phát triển của VN trong 20 năm qua, Ngân Hàng Thế Giới nói công tác xóa đói giảm nghèo tại VN đă được thực hiện ở một mức độ nhanh hơn so với bất cứ nước nào khác trên thế giới. Tôi tin rằng điều đó có nghĩa là đa số người Việt Nam được quyền có đủ cơm ăn, họ được quyền có một chỗ trú thân, và họ có quyền tự do gửi con đến học ở bất cứ trường nào. Thế cho nên tôi cho rằng đă có một sự cải thiện về tinh h́nh nhân quyền trong hai mươi năm qua. T́nh h́nh có toàn hảo không? Không! Tôi mong muốn thấy ở VN có nhiều minh bạch hơn, tôi muốn thấy nạn tham nhũng được chú trọng nhiều hơn, và chắc chắn muốn thấy quyền tự do phát biểu được chú ư nhiều hơn. Chúng tôi có những kênh để nêu lên những vấn đề ấy một cách liên tục với VN, và chúng tôi tiếp tục để cập tới những vần đề này. Đó không phải là những vấn đề có thể giải quyết trong một sớm một chiều. Tất cả mỗi người phải kiên nhẫn hơn”.

 

Chẳng biết ông Michalak, có biết rằng chính từ tài liệu của việt-gian-cộng-sản đưa ra, đă cho thấy ngay trong giai cấp công nhân, với tổng số 10 triệu th́ chỉ có 1/5, tức là hai triệu, mới có mức lương trên dưới ba triệu đồng/tháng. C̣n đại bộ phận th́ ở mức lương mà việt-gian-cộng-sản phải thừa nhận rằng chỉ đủ sống cho bản thân ở mức khổ cực, không đủ sức để làm việc, nên đă ngất xỉu ở nơi làm việc. Cũng như với mức lương tối thiểu hiện nay mà việt-gian-cộng-sản quy định, thực hành từ mùng 1/5/2010, cũng chỉ đủ khôi phục được 60% năng lượng của người công nhân bỏ ra trong sản xuất. Đợt tăng lương vừa qua cho giai cấp công nhân, thuộc mức lương tối thiểu sau 35 năm “theo cách mạng", đă được một số tiền đủ để mua 4/5 mớ rau muống!!! Chẳng biết ông Michalak và các nhân viên của ông tại sứ quán Mỹ, ở Hà nội đă có nhiều cuộc tiếp xúc với các nhà Dân Chủ... CUỘI”, kể cả thân nhân của họ, không hiểu đă thu thập được những thông tin loại ǵ, mà không biết những điều nói trên, được đăng tải trên chính báo chí của việt-gian-cộng-sản.

 

Cũng xin lưu ư đến ông Michalak rằng, mới đầu năm nay thôi, từ báo chí của việt-gian-cộng-sản cũng cho biết, riêng ở miền núi trong niên khóa năm nay đă có 11 ngàn trẻ em phải bỏ học, v́ thiếu trường lớp cũng như trường học ở quá xa (trên chục km). C̣n về chuyện chỗ trú thân th́ xin ông hăy tạm thời tiết kiệm những thời gian trao đổi với các nhà dân chủ CUỘI, mà hăy thu lượm h́nh ảnh ngay trên báo chí của việt-gian-cộng-sản, để biết về những làng “bốn không” (không điện nước; không trường học, bệnh viện, chợ búa; không giao thông bưu điện; và…. không cả hộ khẩu!!!); có những làng cư trú, sinh hoạt, nước ăn, nước tắm giặt là ngay trong các nghĩa địa v.v…

 

Không biết ông Michalack có bao giờ đặt ra một câu hỏi rằng, cái nhà nước của tập đoàn việt-gian-cộng-sản, tôn vinh giai cấp công nhân là giai cấp lănh đạo cách mạng, vậy mà công nhân thường xuyên biểu t́nh, vậy là thế nào???

 

Ngay khi viết tới đây, th́ chúng tôi lượm được từ báo Hà Nội Mới của việt-gian-cộng-sản, ngày 4/5/2010 loan tin có những gia đ́nh thuộc dân cư ngụ tại Hà nội kia đấy, mà tiền kiếm ăn được hàng ngày cho hai vợ chồng lao động cật lực, cũng chỉ kiếm được nửa đô la Mỹ cho bốn miệng ăn (có hai con), cho nên cả hai con đều không thể nào biết đến trường học là cái ǵ chứ đừng nói đến muốn học ở trường nào th́ học như nhận xét của ông Michalak, đấy là một dẫn chứng mới toanh.

 

C̣n chuyện ông Michalak "muốn thấy quyền tự do phát biểu được chú ư nhiều hơn" th́ thật là mơ hồ! Chẳng lẽ ông Michalak không biết được rằng các nhà "Dân chủ Cuội" từ bao năm nay vẫn trả lời phỏng vấn đều đặn của các đài phát thanh ở hải ngoại, kể cả đài VOA, RFI cho đến các đài của người Việt Nam đang cư trú trên đất Mỹ, như VNHN, SBTN, Chân Trời Mới, Cánh Đồng Mây, Báo Người Việt... cũng như tự do tụ họp ăn nhậu mừng thắng lợi "cờ bạc bịp Dân chủ Cuội" ngay giữa trung tâm Hà nội, có chụp ảnh, quay phim hẳn hoi. Và tự do tham gia hội luận trong các Diễn Đàn PalTalk, Kể cả hội luận viễn liên có thông báo từ trước, như Tiểu Diên Hồng với Trần Khuê qua điện thoại viễn liên, từ VN, đă say sưa hội luận. Và gần đây nhất là vụ mới ra đến cửa "nhà tù" chưa được hai phút, th́ như Lê thị Kim Thu đă được kỳ giả Tường Thắng của VietNamExodus, điện thoại phỏng vấn ngay lập tức và Lê thị Kim Thu th́ trả lời thoải mái ngay trước mặt lũ cai tù. Phần Lê thị Công nhân cũng như Nguyễn văn Lư, sau khi được xe hơi đưa về vài tiếng đồng hồ th́ đă trả lời phỏng vấn, lia chia mệt nghỉ, c̣n quay cả video nữa, từ trả lời điện thoại đến trả lời phỏng vấn cho đến cả khi tham dự Thánh lễ ở Thái Hà (như Lê thị Công Nhân). Rồi c̣n "tự do" hội luận như Lê thị Công Nhân với Nguyễn Đ́nh Thắng và Cao Quang Ánh. Và mới đây nhất, Nguyễn văn Lư c̣n nói chuyện với Quốc Hội Canada!!!

 

 

 

 

Như vậy là những người được ông chú ư quan tâm đều "tự do" phát biểu rồi đấy. Có chăng chỉ đại đa số nhân dân VN là những người bị trị thực sự, tức nô lệ của tập đoàn việt-gian-cộng-sản, là không có cái quyền này mà thôi. V́ có ai thèm quan tâm đến họ đâu, kể cả các nhân vật bị Nguyễn văn Lư coi là "những con dê" để đem tế cho lũ việt-gian-cộng-sản, và số đó có tới gần cả chục ngàn, th́ chẳng có một ai được trả lời phỏng vấn hay hội luận, t́nh tính tang ǵ cả???!!!

 

Kể ra th́ c̣n nhiều lắm, nhưng đối với Nam Nhân tôi, chỉ nh́n vào các việc:

 

1.- H́nh như chưa bao giờ ông quan tâm tới số phận của thương phế binh Quân-lực Việt-Nam Cộng-Ḥa (QLVNCH) c̣n ở lại Việt Nam. Đó chính là những người đă cả tin vào "đồng minh", để tự nguyện thành quân cờ, từ đó tạo ra cái gọi là Thông cáo Thượng Hải 72 , của Nixon với Tàu cộng!!!

 

2.- Việc ông rất “quan tâm” đến Nguyễn văn Lư và Lê thị Công Nhân, để cho rằng đó là “động thái tốt”, “diễn biến tích cực” về phía việt-gian-cộng-sản, th́ có thể hiểu được v́ sao:

 

3.- Mỗi lần về Mỹ ông thường đến nhà Nguyễn Quốc Quân, kẻ đại diện cho Nguyễn Đan Quế. Chắc chắn ông phải biết rằng đó là hai tên nổi bật nhất trong đám “ăn cơm Quốc gia thờ ma cộng sản”. Đối với VNCH đó là những tên tội phạm. Qua bọn chúng để t́m hiểu về việt-gian-cộng-sản và người Việt tỵ nạn việt-gian-cộng-sản, th́ Việt Nam chúng tôi có câu: “nói với đầu gối c̣n hơn”.

 

4.- Ông khuyên mỗi người cần kiên nhẫn. Chúng tôi nghĩ rằng đúng nếu là "kiên nhẫn đếm tiền lời thâu được" th́ dễ lắm. C̣n "kiên nhẫn" nhịn đói, nhịn khát, nhịn cảnh vợ con, anh em của ḿnh chết ṃn mỏi từng ngày, hay bị xuất cảng làm lao nô, làm đĩ điếm, làm nô lệ t́nh dục... th́ ít nhất cũng đă 35 năm rồi đấy?! C̣n với số phận của thương phế binh QLVNCH, trong 35 năm qua đă sống trong cảnh tủi nhục ngay trên quê hương của ḿnh, đă có bao nhiêu người bệnh tật, đói khổ mà chết, uất ức v́ bị tước đoạt tài sản mà phải tự tử, đến nay người "đồng minh tin cậy" cũng quên luôn, thử hỏi ông khuyên người ta kiên nhẫn tới bao giờ. Nếu tôi không lầm th́ câu khuyên này rất là vô duyên. Bởi v́ các ông có kiên nhẫn với tội ác của Bin Laden hay không???

 

 

Để kết thúc bài viết này, chúng tôi xin được nhắn nhủ lại với quư bạn đọc, lời tâm t́nh của Đức Pháp Vương Drukpa, rằng: “Có một số người luôn đổ lỗi Phật, Trời , Chúa, đă mang lại bất hạnh cho chúng ta. Nhưng sự thực, cách nh́n của triết lư Phật giáo là không bao giờ đổ lỗi cho bất kỳ ai. Người đáng đổ lỗi nhất chính là bản thân ḿnh, là sự lười biếng, buông trôi của ḿnh.”

 

 

Cho nên, Nam Nhân tôi không trách ông Michalak, không đổ lỗi cho ông Michalak, hoặc những người ngoại quốc với cương vị tương tự, về cách nhận xét và quan điểm của họ, đối với tập đoàn việt-gian-cộng-sản  và t́nh h́nh VN ở trong và ngoài nước. Nam Nhân tôi luôn nhắc nhở ḿnh, phải cố gắng không lười biếng, dùng cái đầu và đôi mắt của ḿnh nghe ngóng và quan sát sự việc với tinh thần của một người Việt Nam mà không bao giờ buông trôi ḿnh bởi những cơn lốc xoáy tuyên truyền lèo lái của những người không phải Việt Nam hay của những người mặt Việt Nam nhưng ḷng dạ là cẩu trệ và đầu óc th́ nô lệ nước ngoài, chỉ muốn làm thân tầm gửi, làm kư sinh trùng, hoặc giả bệnh đột quỵ ngồi xe lăn cho người ta đẩy, đi đâu th́ đi, như kiểu Nguyễn văn Lư và đồng bọn!!!

 

C̣n về kiên nhẫn, th́ đương nhiên chúng ta phải kiên nhẫn trong chiến lược, c̣n trong chiến thuật th́ phải chủ động đánh địch, tức tập đoàn việt-gian-cộng-sản và bè lũ tay sai, từng giờ từng phút không ngơi nghỉ, mà với t́nh h́nh hiện nay, th́ quản bút phải là họng súng, câu chữ là đạn, đánh thật trúng kẻ địch, từ đó làm cho những người dân Việt Nam trong cảnh nô lệ, hiểu được kẻ thù của ḿnh là ai, số phận của ḿnh nếu muốn là một người với đúng ư nghĩa chữ Người th́ phải đoàn kết nhau lại làm đảo lộn t́nh h́nh của số phận. Hăy tự cứu ḿnh đừng đặt quá nhiều hy vọng hoặc chỉ một ít hy vọng nhỏ nhoi vào việc mơ hồ là ngồi xe lăn cho đồng minh đẩy cùng đám đảng phái ma trơi và lũ dân chủ CUỘI!!!

 

 

Anh quốc, ngày 06/5/2010

 

Nam Nhân

 

-----------------------------------

 

http://www1.voanews.com/vietnamese/news/vietnam/phong-van-dai-su-michalak-05-01-2010-92576674.html

Phỏng vấn Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam nhân ngày 30/4

Đêm thứ Sáu 30 tháng Tư 2010, bên lề một cuộc tiếp tân (tại tư gia bác sĩ Nguyễn quốc Quân) ở thủ đô Washington, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Michael Michalak đă dành cho ban Việt ngữ đài VOA một cuộc phỏng vấn riêng, nhân 35 năm ngày kết thúc chiến tranh Việt Nam và 15 năm sau khi hai nước b́nh thường hóa quan hệ bang giao. Mời quư vị theo dơi cuộc phỏng vấn Đại sứ Michael Michalak do Hoài Hương thực hiện.

 

Hoài Hương | Washington D.C. Thứ Bảy, 01 tháng 5 2010

 

 

H́nh: VOA - Hoài Hương

Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Michael Michalak

 

 

"Mối quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ đă cải tiến vượt bực. Nếu nh́n lại 15 năm trước, chỉ có chưa tới 200 sinh viên Việt Nam du học tại Hoa Kỳ, ngày nay chúng ta có gần 13,000 sinh viên Việt Nam"

 

VOA: Thưa ông, đă 15 năm từ khi hai nước b́nh thường hóa quan hệ bang giao, và đúng 35 năm từ ngày Saigon thất thủ, xin ông Đại sứ đánh giá hiện trạng mối quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ, so với cách đây 15 năm?


Đại sứ Michalak:
 Mối quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ đă cải tiến vượt bực. Nếu nh́n lại 15 năm trước, chỉ có chưa tới 200 sinh viên Việt Nam du học tại Hoa Kỳ, ngày nay chúng ta có gần 13,000 sinh viên Việt Nam. Năm 1995, kim ngạch mậu dịch hai chiều chỉ trên dưới 415 triệu đôla, ngày nay con số ấy sấp xỉ 16 ngàn tỉ đôla. Thế cho nên, theo tôi về mặt giáo dục, thương mại và nhiều chỉ dấu khác, tôi cho rằng quan hệ giữa hai nước đă cải thiện vượt bực. Quan hệ hai nước thoạt đầu khởi sự với các cuộc thảo luận về các vấn đề tù nhân chiến tranh (POWs), và binh sĩ Mỹ mất tích tại Việt Nam (MIAs), sứ mạng ấy vẫn tiếp tục cho tới ngày nay, và chúng tôi vẫn được sự hợp tác tốt đẹp từ phía Việt Nam. Tuy nhiên mối quan hệ giờ đây đă tiến lên từ các vấn đề POWs và MIAs, để bước sang các vấn đề kinh tế với việc kư kết hiệp định thương mại song phương năm 2001. Giờ đây Việt Nam muốn ḥa nhập vào hệ thống toàn cầu, bằng cách trở thành thành viên WTO, chủ tŕ hội nghị APEC, đóng vai thành viên không thường trực tại Hội đồng Bảo an LHQ, rồi bây giờ là Chủ tịch ASEAN. Hơn thế nữa hồi năm 2008, khi ông Nguyễn tấn Dũng đến Hoa Kỳ, tôi tin rằng hai nước đă đưa quan hệ song phương lên một tầm cao mới. 

Chúng tôi đă khởi sự thảo luận về các vấn đề chính trị và an ninh, tính tới nay hai bên đă mở hai ṿng thảo luận rất thành công về các vấn đề này. Chúng tôi đang thảo luận vấn đề biến đổi khí hậu, ngoài quan hệ rất năng động về giáo dục. Thế cho nên tôi nghĩ rằng từ một khởi đầu rất khiêm tốn, mối quan hệ đă nở rộ thành một quan hệ nhiều mặt, cho phép chúng tôi thảo luận về bất cứ vấn đề nào, kể cả nhân quyền, với chính phủ Việt Nam.

VOA: Thưa ông, được biết lĩnh vực giáo dục là một điểm sáng trong quan hệ hai nước, nhất là dưới sự lănh đạo của ông đại sứ. Thế nhưng, ngoài giáo dục, thưa ông có những lĩnh vực nào khác cần cải thiện hơn nữa, chẳng hạn, hợp tác quân sự và an ninh? Ông muốn thấy điều ǵ xảy ra khi nói tới các quan hệ này? 

Đại sứ Michalak:
 Trong bất cứ mối quan hệ nào, cũng có những lĩnh vực cần được cải thiện. Chúng tôi có quan hệ hợp tác khá tốt đẹp giữa hai lực lượng quân đội, chúng tôi đang đề cập tới vấn đề hợp tác để t́m, cứu trợ, và giúp các nạn nhân khi thảm họa xảy ra, hợp tác trong lĩnh vực y tế quân đội...Tôi muốn thấy Việt Nam tích cực hơn một chút trong các chiến dịch ǵn giữ ḥa b́nh. Tôi tin rằng Việt Nam đă sẵn sàng đóng một vai tṛ tích cực hơn là chỉ làm quan sát viên trong các cuộc thảo luận về vấn đề ǵn giữ ḥa b́nh. Tôi nghĩ Việt Nam có thể đóng một vai tṛ tương tự như Nhật Bản. 

Tôi muốn thấy Việt Nam tiếp tục phát triển lĩnh vực năng lượng hạt nhân dân sự. Hà nội đang hợp tác với chúng tôi về rất nhiều khía cạnh về hạt nhân dân sự, và chúng tôi muốn thấy chiều hướng này tiếp tục. Mới đây Việt Nam đă được Tổng Thống Obama mời tham dự hội nghị an ninh hạt nhân, Việt Nam đă có những đóng góp tích cực cho hội nghị. Tôi tin rằng hai bên đă đạt được đồng thuận hơn về vấn đề giám sát các chuyến hàng chở vật liệu hạt nhân, tôi nghĩ là có nhiều cơ hội để tiếp tục chuyển từ sử dụng uranium tinh chế sang uranium ít tinh chế tại ḷ phản ứng hạt nhân ở Đàlạt. Tôi tin là có nhiều khả năng hai nước sẽ đạt được một thỏa thuận cho phép các công ty Mỹ chuyển giao kỹ thuật và kiến thức, và cùng làm việc để xây dựng một khả năng hạt nhân dân sự tốt đẹp cho Việt Nam, Tôi tin là có nhiều cơ hội hợp tác về biến đổi khí hậu, và nhiều cách khác.” 

VOA: Thưa ông đại sứ, mới đây Thứ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ Robert Hormats đặc trách Kinh tế, Năng lượng và Canh nông nói vấn đề nhân quyền có khả năng gây trở ngại cho các quan hệ hợp tác chặt chẽ hơn trong những lĩnh vực khác, xin ông cho biết quan điểm của ông về phát biểu đó? 

Đại sứ Michalak:
 Tôi tin rằng ông Hormats nói rất đúng. Khi xét đến t́nh h́nh nhân quyền tại Việt Nam, chúng tôi thực sự có một số quan tâm về cách Việt Nam diễn dịch quyền tự do ngôn luận, về vấn đề minh bạch và nạn tham nhũng. Chúng ta đă đạt được nhiều tiến bộ về một số vấn đề, nhưng về vấn đề tự do ngôn luận, Việt Nam c̣n phải tiến thêm nhiều bước dài trước khi t́nh h́nh có thể cải thiện, cho phép các công dân bên trong Việt Nam được nói lên những ǵ họ nghĩ. 

Tôi tin rằng tiếp tục sách nhiễu, đặc biệt các vụ bạo động đă xảy ra trong các tu viện, và bạo động đối với nhiều công dân có chính kiến bất đồng với chính phủ, cái h́nh ảnh ấy chắc chắn không mấy đẹp dưới con mắt của công luận tại Hoa Kỳ. Hiện giờ h́nh ảnh về Việt Nam vẫn là một h́nh ảnh đẹp, nhưng tôi e rằng tiếp tục đàn áp, nhất là đàn áp bạo động những người muốn phát biểu ư kiến có thể biến h́nh ảnh ấy từ tích cực sang tiêu cực. Tôi nghĩ ông Hormats có ư muốn nói hiện giờ th́ điều đó không xảy ra, nhưng hăy thận trọng hơn trong tương lai bởi v́ nếu xảy ra, th́ rất khó có thể biến một h́nh ảnh tiêu cực thành tích cực.

VOA: Thưa ông, ông có thể nêu lên một vài tên tuổi mà Hoa Kỳ đặc biệt quan tâm đến? 

Đại sứ Michalak: 
“Trước đây, chúng tôi rất quan tâm đến số phận của Linh mục Lư, và phải thừa nhận sự tích cực của chính quyền Việt Nam, khi họ phóng thích Cha Lư v́ lư do sức khỏe, tôi cho đây là một động thái tốt. Mới đây, bản án đối với cô Lê thị Công Nhân măn hạn, và họ đă trả tự do cho cô, tôi cho rằng đó là những diễn biến tích cực. Thế nhưng cùng lúc, ông Lê Công Định và cô Trần Khải Thanh Thủy, cũng như nhiều người khác... tôi xin lỗi tiếng Việt của tôi không mấy hay, nhưng chúng tôi có nguyên một danh sách những người mà chúng tôi rất quan tâm đến, và bất cứ khi nào có dịp, chúng tôi đều t́m cách trao danh sách ấy lại cho chính phủ Việt Nam, và yêu cầu họ hăy trả tự do cho những người trong cuộc.”

VOA: Thưa ông đại sứ, mới đây trong một chuyến đi Châu Á, Tổng Thống Obama tuyên bố ông sẽ là vị “Tổng Thống Châu Á-Thái b́nh dương đầu tiên”, xin ông cho một nhận định về vai tṛ của Hoa Kỳ trong khu vực Châu Á-Thái b́nh dương, trong bối cảnh ảnh hưởng ngày càng gia tăng của Trung Quốc trong khu vực? 

Đại sứ Michalak:
 “Tôi không biết về ảnh hưởng đang tăng của Trung Quốc, nhưng tôi có thể khẳng định với cô rằng Hoa Kỳ trong hơn 100 năm qua, đă là một cường quốc, và sẽ tiếp tục là một cường quốc trong vùng Thái b́nh dương. Chúng tôi đă từng ở Thái b́nh dương, chúng tôi đang ở Thái b́nh dương, và chúng tôi sẽ duy tŕ sự hiện diện của ḿnh tại Thái b́nh dương trong tương lai có thể tính được.” Vai tṛ của chúng tôi tại đây là giúp và làm việc với các đối tác trong khu vực, các đồng minh cũ và các đối tác mới, tôi tin Việt Nam là một trong các đối tác mới, để tạo điều kiện cho một khu vực ổn định, thịnh vượng và ḥa b́nh. Đặc biệt, chúng tôi muốn thấy một Việt Nam phồn thịnh, hùng cường, và có khả năng đóng vai tṛ lănh đạo tại Đông Nam Á, và là đối tác của Hoa Kỳ. 

VOA: Thưa ông, nói tới Trung Quốc, nhiều người Việt Nam quan tâm về sự hiện diện của Trung Quốc tại Việt Nam liên quan tới việc khai thác các mỏ bauxite. Họ cho rằng có rất đông người Trung Quốc trên vùng Tây Nguyên. Có người nói chính phủ Việt Nam quá yếu mềm với Trung Quốc. Là một người có mặt ở Việt Nam và tận mắt trông thấy những thực tế tại đó, xin ông đưa ra một nhận định về t́nh trạng này? 

Đại sứ Michalak:
 “Nhận định của tôi là: Thứ nhất, mọi người phải kiểm chứng sự kiện cho đúng, tôi đă nghe nói là có hàng ngàn công nhân Trung Quốc ở một số khu vực, thành thực mà nói tôi đă từng đến thăm những khu vực đó, và xác định rằng không có hàng ngàn công nhân Trung Quốc tại đó. Nhưng tôi tin rằng nên có một sự minh bạch và cởi mở hơn ở Việt Nam, Hà Nội nên cho phép nhiều các tổ chức phi chính phủ quốc tế cũng như báo chí lui tới các khu vực ấy để tận mắt trông thấy những ǵ thực sự xảy ra. Tôi cho rằng t́nh h́nh thực tế tại hiện trường có nhiều khác biệt, so với những câu chuyện gieo hoang mang sợ hăi mà tôi đă được nghe. Tôi tin là những câu chuyện ấy đă được...nói thế nào nhỉ, “thổi phồng”.

VOA: Thưa ông, c̣n sự có mặt của Trung Quốc tại vùng biển Nam Trung Hoa mà người Việt Nam gọi là biển Đông? Ông có tiên liệu một giải pháp đa phương để giải quyết cuộc tranh chấp tại đó hay không? 

Đại sứ Michalak: “Tôi tin rằng phải có một giải pháp đa phương để giải quyết cuộc tranh chấp. Cá nhân tôi muốn thấy Tuyên bố về Cách Hành xử tại Biển Đông, thành một Bộ luật về Cách Hành xử trong vùng Biển này. Tôi muốn thấy tất cả các bên đă tuyên bố chủ quyền một phần hay toàn phần hăy ngồi lại với nhau, và đưa ra một quyết định đa phương. Tôi tin rằng ASEAN là một diễn đàn tuyệt hảo cho việc này. Tôi hy vọng kêu gọi tất cả các bên liên hệ hăy sử dụng ASEAN và những công cụ của ASEAN, cũng như những công cụ của cộng đồng quốc tế như Nghị hội Liên hiệp quốc về Luật Biển, và ngồi xuống bên nhau mà giải quyết vấn đề.” 

VOA: Thưa ông, cách đây 20 năm, bác sĩ Nguyễn Đan Quế đă công bố bản Tuyên ngôn, đ̣i nhà nước Việt Nam tôn trọng các quyền làm người căn bản, chấp nhận hệ thống đa đảng và cho phép người dân được chọn thể chế chính trị. Tại Hoa Kỳ đă có nhiều ủng hộ tại lưỡng viện Quốc hội dành cho tuyên ngôn của bác sĩ Quế, đưa đến nghị quyết chọn ngày 11 tháng 5 làm Ngày Nhân Quyền Việt Nam, được tổ chức hàng năm tại Hoa Kỳ, theo ông đại sứ, những đ̣i hỏi của bác sĩ Quế đă được đáp ứng như thế nào? 

Đại sứ Michalak: “Chúng ta hăy nh́n đến sự phát triển của Việt Nam trong 20 năm qua, Ngân hàng Thế giới nói công tác xóa đói giảm nghèo tại Việt Nam đă được thực hiện ở một mức độ nhanh hơn so với bất cứ nước nào khác trên thế giới. Tôi tin rằng điều đó có nghĩa là đa số người Việt Nam được quyền có đủ cơm ăn, họ được quyền có một chỗ trú thân, và họ có quyền tự do gửi con đến học ở bất cứ trường nào. Thế cho nên tôi cho rằng đă có một sự cải thiện về t́nh h́nh nhân quyền trong 20 năm qua. T́nh h́nh có toàn hảo không? Không! Tôi mong muốn thấy ở Việt Nam có nhiều minh bạch hơn, tôi muốn thấy nạn tham nhũng được chú trọng nhiều hơn, và chắc chắn muốn thấy quyền tự do phát biểu được chú ư nhiều hơn. Chúng tôi có những kênh để nêu lên những vấn đề ấy một cách liên tục với Việt Nam, và chúng tôi tiếp tục đề cập tới những vấn đề này. Đó không phải là những vấn đề có thể giải quyết trong một sớm một chiều. Tất cả mọi người phải kiên nhẫn hơn. 

VOA: Thưa ông, những trở ngại nào khiến Việt Nam khó tiến gần hơn đến với Hoa Kỳ?

Đại sứ Michalak: 
“Trong 15 năm qua, hai nước đă vượt thắng một số vấn đề. Thử hỏi nền tảng của một quan hệ tốt đẹp là ǵ? Đó là sự tin tưởng và ḷng tôn trọng lẫn nhau. Tôi tin rằng trong 15 năm qua, cả hai bên đều chứng tỏ cho nước kia thấy rằng là có thể tin tưởng nơi nhau. Hai nước tiếp tục làm việc với nhau, tôi tin rằng bằng cách có một tầm nh́n xa, để nh́n thấy phần thưởng quư giá là một quan hệ xây dựng tốt đẹp, chúng tôi tiếp tục làm việc mỗi ngày để đạt đến phần thưởng đó. Tôi thấy có một số tiến bộ từng bước, đây sẽ là một con đường rất dài và chông gai, nhưng là con đường mà cả Việt Nam lẫn Hoa Kỳ đều cam kết sẽ sánh bước”  

VOA:
 Thưa ông, có tin cho rằng ông Lê Công n sẽ được bổ nhiệm làm Tổng Lănh sự Hoa Kỳ tại thành phố HCM, ông có thể xác nhận tin ấy cho thính giả của Đài VOA không? 

Đại sứ Michalak:
 Vâng, tôi xác nhận tin ấy, ông ấy đă được bổ nhiệm làm Tổng lănh sự. Tôi không nhớ chính xác ngày, nhưng có lẽ ông ấy sẽ nhận nhiệm sở vào mùa hè này.

VOA: Thưa ông, đến tháng 8 này là hết nhiệm kỳ Đại sứ của ông, thưa ông xin ông cho thính giả của đài chúng tôi biết liệu ông có lưu lại Việt Nam trong thêm một nhiệm kỳ nữa không? 

Đại sứ Michalak: “Có lẽ cô nên hỏi Tổng Thống Obama điều đó!” 

VOA: Thế th́ thưa ông, nếu được Tổng Thống Obama yêu cầu, ông có nhận làm Đại sứ tại Việt Nam thêm một nhiệm kỳ nữa không?

Đại sứ Michalak:
 “Lẽ dĩ nhiên rồi! Tôi lấy làm rất hân hạnh, nếu có chỉ thị của Tổng Thống Obama.” 

VOA: Cuối cùng, ông có điều ǵ muốn nói với thính giả và độc giả của đài VOA hay không?

Đại sứ Michalak: “Xin chào Việt Nam. Tôi có thể nói với quư vị rằng chính phủ Hoa Kỳ thực sự chú ư tới Việt Nam, và muốn phát triển, củng cố và đào sâu hơn quan hệ với Việt Nam. Tôi có thể nói với các bạn rằng trong tư cách là người đại diện của Tổng Thống Hoa Kỳ, tôi sẽ gắng hết sức ḿnh để thực hiện mục tiêu đó.”

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]