Tâm sự đứa con đi hoang

 

 

Con sẽ về dưới chân CHA TỪ ÁI

Mắt bao dung dập tắt những đam mê

Tay lân tuất xoa dịu bao ê chề

Tiếng ân cần lệ rơi tên đăng tử

 

Con vẫn biết với CHA là như thế

Nhưng CHA ơi! Sao ngần ngại bước chân?

Tháng năm qua con cứ măi phân vân

Bàn chân con cứ ngày một xa dần

NGÔI NHÀ CHA xa hoa kệch cỡm

Với bầy quạ đen loạn xạ tung hoành

Chúng vênh váo: để vinh danh CHA CHÍ THÁNH

NGÔI NHÀ CHA, ôi, nồng nặc hôi tanh

Bầy quạ kia biến nó thành chợ búa.

 

Vào NHÀ CHA mà chẳng thấy CHA đâu

Chỉ trông thấy sừng sững một lănh chúa

Khinh thị con CHA là lũ ngu dân

Biến đàn con CHA thành bầy nô lệ

Dùng CHA làm roi răn đe đập đánh

 

Vào NHÀ CHA mà chẳng thấy CHA đâu

Chỉ trông thấy một phù thủy tinh quái

Miệng lầm rầm những thần chú yêu ma

Dẫn dụ con CHA vào hoang vu tiền sử

 

Vào NHÀ CHA mà chẳng thấy CHA đâu

Chỉ trông thấy một lũ ươn hèn nhát đảm

Miệng truyền rao BÁC ÁI, CÔNG B̀NH

Nhưng mắt mù, tai điếc trước tà quyền bạo ngược

 

Vào NHÀ CHA mà ḷng con tê tái

Đôi lúc con muốn thét lên điên dại:

“CHA ơi CHA!

CHA không nghe không thấy sao CHA?”

Và con ra đi…

Nặng nề…

Xót xa …

 

 

Kiều Uyên Du

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính