Mùa Giáng Sinh của Thanh

 

Kha Lăng Đa

 


 

Thanh cùng mẹ trở về nhà, sau khi dự thánh lễ Giáng Sinh tại một giáo đường. Trước hang đá đêm đông do Thanh đă dựng nên và trang trí, tiệc mừng Chúa Ngôi Hai giáng thế được mẹ Thanh bày ra để tiếp đăi một số bạn bè thân mến của Thanh trong không khí sum vầy, đầm ấm.


Tiệc vui kéo dài đến hơn nửa đêm. Mọi người hân hoan mời nhau uống những ly rượu mừng Chúa giáng sinh, mừng bạn bè họp mặt đậm t́nh thân ái nơi xứ lạ quê người. Ngoài trời, tuyết rơi trắng xóa, phủ trùm cảnh vật trong đêm thánh vô cùng.


Mỗi mùa Giáng sinh về, ḷng Thanh lại bâng khuâng trong nỗi nhớ thương, nuối tiếc một chuyện t́nh đă lấp vùi trong quá khứ mịt mùng. Đă hai mươi mấy năm trường cách biệt mà Thanh không quên được h́nh bóng Quỳnh – người con gái mà Thanh đă yêu tha thiết, tưởng như đă yêu từ kiếp nào và muôn thuở vẫn c̣n yêu, một t́nh yêu sâu đậm, khắc ghi vào tâm khảm của Thanh không phai mờ với thời gian. Trong tiệc liên hoan với thân hữu,Thanh gượng vui với bạn bè, nhưng trong ḷng đang mang nặng một nỗi buồn kín đáo. Đến lúc bạn bè từ giă ra về, và mẹ Thanh đă vào pḥng ngủ, chỉ c̣n một ḿnh Thanh ngồi ngắm tấm ảnh kỷ niệm của Quỳnh được phóng đại và lộng vào khung kính. Thanh say đắm nh́n đôi mắt huyền và mái tóc dài phụ kín bờ vai của Quỳnh mà ước mơ một lần được gặp lại người xưa, nhưng niềm ước mơ ấy ảo huyền như sương khói v́ hiện tại người nơi góc biển, kẻ ở chân trời. Thanh thở dài, áp mặt vào khung ảnh với nỗi nhớ ngập ḷng. Thanh ngă ḿnh xuống ghế “sofa” để cho hồn ḿnh miên man trong suy tưởng.


*  *  *

 

Quỳnh đẹp lộng lẫy, tha thướt trong chiếc áo dài màu hoa cúc, sánh vai Thanh, đi đến giáo đường. Thanh nắm tay Quỳnh mà nghe yêu thương thấm vào thớ thịt, làn da. Đến hang đá trước nhà thờ, nhiều người đứng vây quanh, nh́n khung cảnh đêm đông trong hang đá Bê-lem, Đức mẹ Maria và Thánh Giu-Se quỳ bên cạnh Chúa Hài Đồng nằm trong máng cỏ, Thanh và Quỳnh cũng đứng nh́n h́nh ảnh lịch sử tôn giáo của đạo Đức Chúa Trời để chiêm bái rồi vào nhà thờ, quỳ cạnh bên nhau trong thánh lễ của đêm Giáng Sinh mầu nhiệm.


Trong lúc mọi người đang dự lễ th́ có một tiếng nổ như trời long, đất lở bên cạnh giáo đường. Người ta ùn ùn chạy ra cửa nhà thờ. Quỳnh hoảng hốt, định chạy theo đám người đang chen lấn nhau, Thanh nắm tay Quỳnh giữ lại. Bỗng một tiếng nổ thứ hai nổi lên làm sụp đổ một góc giáo đường, người ta lại tranh nhau chạy nhanh ra cửa khiến Thanh và Quỳnh bị xô lấn bởi lớp sóng người, phải rời tay nhau. Quỳnh bị mất hút giữa đám đông, Thanh cố chạy theo, nhưng không thấy nàng đâu nữa. Khi Thanh ra đến cửa th́ nghe súng nổ vang rền, bao xác người nằm la liệt trước sân nhà thờ. Thanh kinh hoàng, thất thanh gọi tên Quỳnh trong lạnh giá của đêm đông.


Thanh giựt ḿnh tỉnh giấc trong khi trống ngực c̣n đập liên hồi. Th́ ra, Thanh vừa trải qua một cơn ác mộng, nghe nỗi nhớ thương Quỳnh như thác đổ, triều dâng. Thanh lại nh́n ảnh Quỳnh một hồi lâu rồi thẫn thờ. Chàng bước đến khung cửa sổ, vén màn, nh́n ra ngoài trời. Đồng hồ đă điểm 5 giờ sáng. Tuyết đă ngừng rơi. Những nóc nhà, mặt đường như được trải một lớp bông trắng tinh. Cảnh ảm đạm của buổi hừng đông khiến ḷng Thanh càng nghĩ ngợi xa xăm. Không biết giờ này Quỳnh đang ở đâu và có c̣n nhớ những kỷ niệm của những mùa Giáng sinh năm cũ. Thanh thầm cầu nguyện cho người yêu được an lành, hạnh phúc bên chồng, con. Thanh nh́n làn sương khói c̣n vấn vương trên cảnh vật mà nhớ chuyện năm xưa.

Một ngày đi phép từ Không Đoàn 41- Đà Nẵng về Sài G̣n thăm mẹ, đón xe Taxi không được, Thanh vội vă đi xe xích lô máy về gần tới nhà th́ trời đổ cơn mưa như trút nước. Thanh gặp Quỳnh, cô nữ sinh Gia Long đang cưỡi xe đạp lúc tan học, chẳng may bị bánh xe quấn vạt áo dài. Cô bé lúng túng, sợ sệt, không biết phải làm sao th́ vừa lúc ây Thanh đến giúp cô tháo cả bánh xe để lấy vạt áo ra ngoài rồi mời Quỳnh lên xe để đưa nàng về nhà v́ cơn mưa vẫn chưa tạnh. Chiêc xe đạp được đặt ngang trước ghế ngồi chiêc xích lô. Theo địa chỉ của Quỳnh vừa cho Biết, Thanh bảo người lái xe chạy đến đường Trương Minh Giảng. Mưa càng lúc càng to. Gió thổi tạt vào mui xe lạnh buốt. Thanh vội lấy chiếc áo mưa xanh đặc biệt của Quân Chủng Không Quân ra che cho Quỳnh. Quỳnh sượng sùng, e thẹn v́ bỗng dưng lại ngồi chung xe với một người con trai xa lạ, mặc đồ phi công. Chưa đến nhà, Quỳnh đă hối người lái xe dừng lại, Thanh đem xe đạp xuống cho Quỳnh. Quỳnh tươi cười, cám ơn Thanh rồi dẫn xe đạp đi bên lề đường. Thanh ngồi trên xe xích lô, dơi mắt trông theo Quỳnh, Quỳnh đi được khoảng ba chục thước mới quẹo vào nhà. Thanh cười thầm cho cô bé này quá cẩn thận, v́ sợ người nhà trông thấy cô đi chung xe xích lô với người con trai lạ nên xin xuống xe, cách nhà một khoảng cách khá xa.


Đêm ấy, về nhà, Thanh nghe ḷng vấn vương, xao xuyến khi nghĩ đến Quỳnh, cô nữ sinh có nụ cười duyên dáng, má lúm đồng tiền, đôi mắt huyền với vẻ xa xăm, mơ mộng và như chứa đựng cả trời t́nh, bể ái khiến Thanh đắm đuối trong niềm thương nhớ mênh mông.


Thanh thức dậy thật sớm, cưỡi xe Honda, chạy đến trước nhà Quỳnh với hy vọng được nh́n lại cô bé xinh xắn mà chàng đă gặp. May mắn thay, trên lề đường đối diện với nhà Quỳnh, có một quán cà phê. Thanh dựng xe, vào quán, ngồi uống cà phê. Mắt luôn nh́n qua cửa nhà nàng c̣n khép kín. Gần cả tiếng đồng hồ sau, Quỳnh mới ra ngơ, ngồi lên xe đạp, thong thả chạy ra đường. Thanh nghe ḷng rộn ră, vội đứng dậy, trả tiền rồi chạy xe chầm chậm phía sau Quỳnh. Cô bé không Biết có người đang chiêm ngưỡng vóc dáng của nàng thơ nên vẫn thong dong đạp xe đến trường. Khi gần đến cổng trường, Thanh chạy xe vượt lên phía trước, quay mặt lại, nói:

- Cô bé Quỳnh! Coi chừng bánh xe quấn vạt áo dài nữa nhé!


Quỳnh nhận ra Thanh vội ngừng xe lại, cười rạng rỡ:

- Chào anh Thanh!


Thanh tươi cười nói:

- Cô biết không, tôi đă đi theo cô từ nhà đến trường v́ sợ trời lại đổ mưa nữa!


Quỳnh e thẹn:

- Dạ, em vô t́nh không biết. Nếu bạn bè biết được anh đi theo em, chắc tụi nó sẽ cười em chết!


Thanh nh́n dung nhan của Quỳnh đẹp hơn lần gặp gỡ dưới cơn mưa chiều ngày hôm qua. Nhiều nữ sinh đi xe đạp lướt qua nơi Quỳnh đang đứng. Họ ranh mănh nh́n Thanh và Quỳnh, buông những lời nói bóng gió để trêu chọc. Thanh thấy không thể đứng lâu trước cổng trường được nên vội nói:

- Anh muốn nói chuyện riêng với Quỳnh, em có vui ḷng không?


Lần này Thanh bỗng đổi cách xưng hô khiến cho Quỳnh e thẹn đỏ bừng đôi má. Quỳnh chưa kịp trả lời th́ Thanh đă gấp rút nói tiếp:

- Anh hẹn gặp em lúc 10 giờ sáng Chúa nhựt tại thảo cầm viên nhé. Bây giờ em hăy vào trường đi! Anh về nhe em!


Sau lần gặp gỡ đầu tiên ấy, Thanh và Quỳnh đă yêu nhau. Chúa nhựt nào, Thanh cũng đi lễ, dù chàng là người ngoại đạo, để được gặp Quỳnh ở nhà thờ. Sau thánh lễ, Thanh thường chở Quỳnh ra Bến Bạch Đằng để ngồi bên nhau trao gởi chuyện tâm t́nh. Quỳnh đă kể cho Thanh nghe câu chuyện mối t́nh đầu của nàng. Ai ngờ cô nữ sinh bé bỏng kia đă trải qua một lần yêu. Người yêu của nàng là một Sĩ quan của Sư Đoàn 25 Bộ Binh. Trong thời gian hai người đang yêu nhau tha thiết th́ chẳng may chàng bị mất tích trong một cuộc giao tranh với địch quân. Một năm sau, có một người bạn của chàng vượt thoát từ ngục tù Cộng sản trở về báo tin: chàng bị trúng đạn khi cùng người ấy vượt ngục, không Biết sô phận của chàng ra sao. Quỳnh khóc sướt mướt v́ nghĩ rằng người yêu của ḿnh khó thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. Dù Biết rằng Quỳnh đă có một mối t́nh đầu, nhưng Thanh vẫn yêu nàng tha thiết. Hết phép, Thanh trở về đơn vị, tiếp tục bay yểm trợ cho các cuộc hành quân khắp Quân Khu I. Thanh thường gửi thư cho Quỳnh và trong những ngày nghỉ phép hay khi có phi vụ liên lạc Đà Nẵng – Sài G̣n, Thanh thường về thủ đô để thăm mẹ chàng và Quỳnh. Năm nào, Thanh cũng xin phép thường niên vào dịp lễ Giáng Sinh để được cùng Quỳnh quỳ bên nhau, trong ngôi giáo đường đă gắn ghi bao kỷ niệm êm đẹp của buổi ban đầu, cùng dâng lên Chúa lời nguyện cầu cho sớm được đẹp mối tơ duyên. Thanh dẫn Quỳnh về nhà để giới thiệu với mẹ chàng. Mẹ Thanh rất yêu thương Quỳnh và mong sớm có được một nàng dâu thùy mị, dịu dàng cho ḷng bà được ấm áp t́nh thương khi Thanh đi chinh chiến ở miền xa. Cha mẹ Quỳnh hầu như đă chấp nhận Thanh v́ chàng là một người trai thế hệ, đi đáp lời sông núi, đang theo lư tưởng cao đẹp “Bảo Quốc Trấn Không” và là một thanh niên có đạo đức lại khôi ngô, tuấn tú.


Bỗng một thời gian sau hiệp định Paris được kư kết, Thanh không c̣n nhận được thư của Quỳnh nữa. Thanh rất hoang mang, trông đợi thư Quỳnh, nhưng đành thất vọng. Thanh lo sợ cho Quỳnh gặp phải chuyện không may. Trong thời chinh chiến, ở sa trường hay ở hậu phương khó mà lường được chuyện bất trắc xảy ra lúc nào. Ư thơ của bài “Màu Tím Hoa Sim” càng làm cho Thanh xót xa nghi ngại: “Nhưng không chết người trai khói lửa, mà chết người em nhỏ hậu phương...”


V́ quá nóng ḷng muốn biết tin tức của người yêu nên Thanh xin phép đặc biệt của đơn vị về đến Sài G̣n th́ mới hay Quỳnh đă tái hợp với người yêu cũ tên là Tân – Chàng sĩ quan bị địch bắt làm tù binh, vừa được trao trả theo một điều khoản của Hiệp định Paris. T́nh yêu đầu tiên đă chớm nở trong ḷng cô gái thanh xuân, tưởng đă héo tàn v́ người yêu biệt tích, nay bừng sống lại mănh liệt. Quỳnh không thể nào quên được Thanh, nhưng cũng không thể ngoảnh mặt, quay lưng với người yêu cũ đă trở về từ cơi chết.


Thanh t́m đến nhà để gặp Quỳnh. Quỳnh nh́n Thanh trong nỗi nghẹn ngào, tức tưởi không nói được nên lời. Thanh cố dằn nỗi đớn đau đang giày xéo tâm can để an ủi Quỳnh:


- Em đừng buồn nữa, Anh rất cảm thông cho em. Em hăy theo tiếng gọi của ḷng ḿnh. Anh sẵn sàng hy sinh cho em. Mong em được hạnh phúc bên người mà em yêu từ buổi ban đầu.


Thanh trở lại miền Trung với một mối tuyệt t́nh, ḷng nhủ với ḷng hăy cố quên chuyện t́nh từ một chiều mưa, nhưng h́nh bóng Quỳnh cứ vương vấn măi bên ḿnh. Giáng sinh năm ấy, Thanh trở lại giáo đường năm cũ để lén nh́n Quỳnh cùng người yêu đi lễ nửa đêm mà nghe ḷng quặn thắt. Thanh cố trấn áp ḷng ḿnh, cố vượt qua sự mềm yếu thường t́nh để cầu nguyện cho họ măi sống chung thủy bên nhau. Khi lễ vừa xong, Thanh vội vă ra về v́ sợ gặp lại Quỳnh. Biết được nỗi khổ đau của con, mẹ Thanh dịu lời an ủi:


- Con đừng buồn nữa. Tất cả mọi chuyện đều do ư Chúa. Làm trai con phải cứng rắn, đừng bi lụy v́ t́nh.


Mùa Giáng sinh năm sau, Thanh nhận được thiệp hồng của Quỳnh gửi đến, nhưng v́ cuộc chiến đang sôi động, Thanh phải bay nhiều phi vụ khắp các chiến trường Vùng I Chiên Thuật nên không về Sài G̣n được, chỉ gởi quà và thiệp chúc mừng lễ vu quy của người yêu. Sau đó đơn vị của Thanh phải di tản vào phi trường Tân Sơn Nhứt v́ Quân khu I đă thất thủ. Trong một thời gian ngắn ngủi th́ xảy đến ngày Quốc Hận 30-4-1975. Thanh đưa mẹ vào phi trường rồi lái phi cơ trực thăng, bay ra đáp trên hàng không mẫu hạm của Mỹ đang đậu ngoài khơi Vũng Tàu.


Đă hơn hai mươi năm sống trên đất Mỹ, Thanh vẫn không quên được người con gái ngày xưa. Đă nhiều lần chàng gửi thư về cho Quỳnh, nhưng không nhận được thư hồi âm. Có lần Thanh nhờ một người bạn thân về thăm quê hương, ghé lại nhà Quỳnh để ḍ la tin tức th́ được biết gia đ́nh Quỳnh đă bán nhà và dời đi nơi khác. Thanh không c̣n chút hy vọng được gặp lại Quỳnh.


* *


- Con thức dậy sớm làm ǵ? Sao không ngủ thêm cho khỏe?

 

Thanh trở về thực tại sau câu nói của mẹ hiền.

- Thưa mẹ, con nằm mộng và giựt ḿnh tỉnh dậy luôn, không ngủ lại được nữa.

- Con uống cà phê không, mẹ pha cho con?

- Cám ơn mẹ, mẹ pha cho con một ly.

 

Ngồi trầm ngâm bên ly cà phê đang bốc khói, Thanh nhớ lại buổi ban đầu, ngồi trong quán cà phê bên vệ đường chờ Quỳnh đi học để đuổi theo. Kỷ niệm đẹp như gấm hoa, an ủi ḷng Thanh mỗi lần hồi tưởng để rồi cô đơn, chán chường giữa hiện tại bị mất t́nh yêu.


Có tiếng chuông reo, Thanh vội bước ra, mở cửa th́ gặp Long – người bạn thân đă dự tiệc mừng lễ Giáng Sinh tại nhà chàng đêm qua. Long cầm trong tay tạp chí “Tiền Phong”, mỉm cười bí mật, nói với Thanh:

- Có tin này cho Thanh, hấp dẫn lắm.


Thanh mời Long vào nhà, pha cho bạn một ly cà phê, vồn vă hỏi:

- Tin ǵ vậy Long?


Long vừa trao cho Thanh tạp chí Tiền Phong vừa đáp:

- Có cô Quỳnh ở tiểu bang Oklahoma nhắn tin, t́m bạn đấy!


Thanh vui mừng cầm lấy tạp chí, mở ra đọc ở mục “nhắn tin” rồi hớn hở, tươi cười, cầm lấy tay Long, cám ơn rối rít. Thanh vội gọi điện thoại cho Quỳnh. Chàng xúc động muốn rơi nước mắt khi nghe lại giọng nói của người yêu cũ. Quỳnh kể lại: Sau ngày Quốc Hận, Tân - chồng nàng bị Việt cộng đày ra miền Bắc, giam cầm và cưỡng bách lao động. V́ không chịu nổi sự gian khổ, đói lạnh nên Tân ngă bệnh trầm trọng và chết trong ngục đỏ. Quỳnh và đứa con gái được cứu xét hồ sơ xuất cảnh sang Mỹ. Quỳnh đă t́m Thanh hơn bốn năm nay và đă đăng báo nhắn tin đến lần thứ tám mới t́m ra Thanh. Bên kia đầu dây điện thoại, giọng nói của Quỳnh như đẫm ướt lệ mừng vui và cảm xúc. Thanh gọi mẹ, để mẹ nói chuyện với Quỳnh. Mẹ Thanh không cầm được nước mắt khi biết Quỳnh đă đến được bến bờ tự do để cho bà có dịp gặp lại người con gái mà bà đă yêu thương và ao ước nàng trở thành dâu hiền của bà.


Thanh hứa hẹn sẽ lái xe qua Oklahoma để thăm và nếu Quỳnh bằng ḷng th́ chàng sẽ đưa hai mẹ con về sống gần chàng. Thanh thấy tâm hồn ḿnh như trẻ lại trong lứa tuổi đôi mươi và mùa đông như đang đi qua mau để cho cây cỏ đâm chồi, nẩy lộc, muôn hoa nở rộ, đua chen muôn hồng ngàn tía, chào đón một mùa Xuân đến sớm.

 


Kha Lăng Đa

(Hoa Hướng Dương)

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính