Bên bờ dư ảnh

 

 


Kha Lăng Đa

 


Thanh đi thơ thẩn dưới rặng dừa xanh rợp bóng. Từng đợt sóng biển xô vào bờ, mang theo những chuỗi bọt trắng xóa chạy dài theo ven cát mịn. Gió thổi lộng làm mái tóc Thanh bồng bềnh như sóng cuộn. Chiều xuống chầm chậm trên vùng trời biển bao la, gợi nỗi sầu thương canh cánh bên ḷng người cô độc.


Cảnh cũ c̣n đây, nhưng người xưa đă vắng dạng. Thanh đứng bơ vơ bên mé bờ dư ảnh trong nỗi tuyệt vọng, mỏi ṃn chờ trông một người con gái đă ra đi biền biệt như bóng chim, tăm cá. Thanh cố quên bóng h́nh Ngọc Thảo, người yêu đă cùng Thanh hẹn ước chuyện trăm năm nhưng không thế nào quên được. Nhiều khi Thanh tự trách ḿnh mâu thuẫn với chính ḿnh v́ khi cố t́m sự lăng quên th́ ḍng hoài cảm như nguồn cuồng lưu xoáy mạnh trong tim. Thanh khẽ thở dài, ngồi trên bờ biển, nh́n những con dă tràng đang vo tṛn từng viên cát, nhưng khi đợt sóng tấp vào bờ, những viên cát kia bị cuốn trôi đi. Công lao Thanh xây đắp lâu đài t́nh ái có khác chi những con dă tràng se cát bên bờ biển Đông.


Thanh đă đạt được lư tưởng cao đẹp“Bảo Quốc Trấn Không” của một phi công thời loạn nhưng bị đổ vỡ mối t́nh đầu hoa mộng mà Thanh cứ ngỡ sẽ cùng Thảo đẹp đôi đến cuối đường đời. Đôi khi Thanh suy nghĩ chữ định mệnh và luật thừa trừ của tạo hóa để tự an ủi ḿnh. Có khi Thanh lại chán chường, sống xa rời thực tại như một kẻ đang nằm giữa giao tuyến của mộng và thực.


Trời bỗng lất phất mưa chiều. Thanh vào ngồi trú mưa trong một quán nước quen thuộc dưới hàng dừa xanh rậm lá. Tiếng hát của nữ ca sĩ Hoàng Oanh như khiêu gợi mạch cảm hoài trong nhạc bản trữ t́nh “Sao chưa thấy Hồi âm” khiến Thanh nhớ lần đầu tiên Thảo ra Nha Trang thăm Thanh, cũng tại quán này và khi nghe nhạc bản ấy, Thảo đă tâm sự với Thanh:


- Ở Sài G̣n nhiều khi đang trông thư anh từng giờ từng phút mà nghe bản nhạc này em đă khóc.


Thanh nói thầm: “Bây giờ th́ em đâu c̣n trông thư anh nữa”! Tâm hồn Thanh bỗng bâng khuâng, trở về dĩ văng.


Thời gian c̣n học ở trường Trung học, Thanh đă mơ ước trở thành một phi công cho thỏa mộng tung mây lướt gió sau khi đọc xong tác phẩm nổi tiếng của Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh. Giữa lúc quê hương mờ mịt khói lửa chiến chinh, Thanh đă xếp bút nghiên để đáp lời sông núi và đă đi đúng con đường mà chàng đă định. Thanh gia nhập Không Lực Việt Nam Cộng Ḥa và được tuyển chọn theo học Khóa Hoa Tiêu Quan Sát ở Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân – Nha Ttrang. Ngọc Thảo, cô nữ sinh Trường Trung Học Trưng Vương đổ lệ chia ly, đưa tiễn người yêu lên đường nhập ngũ với bao lời ước hẹn chuyện tương lai. Từ một thư sinh non trẻ, Thanh phải khép ḿnh vào kỷ luật quân đội nghiêm khắc mà tuần lễ “huấn nhục” là một sự đo lường, thử thách cam go. Những anh niên trưởng cán bộ được gán cho cái danh hiệu là “cà rốt” (v́ họ mang cấp hiệu màu đỏ trên cổ áo, trông giống như hai miếng cà rốt), đă phạt Thanh chạy nước rút và hít đất đến lúc Thanh gần ngất xỉu mới thôi chỉ v́ Thanh viết thư cho Thảo với nội dung quá mùi mẩn, ủy mị. Thanh đă đổ nhiều mồ hôi, nước mắt trong tuần lễ khắc nghiệt này. Nhiều khi nhớ nhà, nhớ Thảo quá và chịu nhiều khổ nhọc, gian lao, Thanh muốn trở về Sài G̣n nhưng lư tưởng cao đẹp đă khiến Thanh xóa tan sự nản chí, ngả ḷng để tiến tới giai đoạn học quân sự, sinh ngữ, học địa huấn... Đến ngày lễ gắn “Alpha” cho khóa của Thanh, Thảo xin phép cha mẹ cùng đi với một người bạn gái học cùng lớp cùng trường tên Mỹ Phụng ra Nha Trang để thăm Thanh. Sau lễ, Thanh đă giới thiệu Tuấn, một người bạn thân, cùng khóa cho Phụng. Thanh, Tuấn đă dẫn Thảo, Phụng đi dạo phố, đi chơi ở băi biển và đi ngoạn cảnh ở Ḥn Chồng. Họ đă viết tên Thanh - Thảo và Tuấn - Phụng lên tảng đá khổng lồ bên bờ biển như để thề nguyền măi măi yêu nhau. Trong lần tái ngộ này giữa mùa trăng thơ mộng, Thanh và Thảo đă đưa nhau đến tuyệt đỉnh của t́nh yêu. Tâm hồn và thể xác của đôi trai gái ở lứa tuổi thanh xuân tràn đầy nhựa sống như ḥa nhập vào nhau, tưởng chừng như không thể nào tách rời họ được. Tuấn và Phụng cũng đă yêu nhau trong lần gặp gỡ đầu tiên. Sau lần chia tay nhiều lưu luyến ấy, tuy cách núi ngăn sông nhưng họ vẫn chung một vầng trăng thề, chung một trời thương nhớ và thường gửi thư cho nhau để bày tỏ nỗi ḷng.


Thảo đă hứa với Thanh sẽ cùng Phụng ra Nha Trang để dự lễ măn khóa của Thanh và Tuấn. Nhưng, Thanh thất vọng năo nề v́ ngày lễ măn khóa của Thanh chỉ có Mỹ Phụng đến mà thôi. Phụng cho Thanh biết Thảo v́ bận cộng việc gia đ́nh rất quan trọng nên không đi được. Mấy ngày cuối cùng ở Nha Trang để chờ chuyến phi cơ về Sài G̣n nghỉ phép trước khi đến tŕnh diện đơn vị mới, ḷng Thanh nôn nóng, lo âu, mong sớm được về gặp lại Thảo v́ linh cảm cho biết có điều ǵ bất trắc xẩy ra. Phụng không che giấu được nỗi xót xa trong ḷng dâng lên ánh mắt khi an ủi Thanh đừng nghĩ ngợi, lo buồn. Khi về đến Sài G̣n, Thanh đau đớn được tin Thảo sắp sang ngang. Người chồng tương lai của Thảo là một kỹ sư người Pháp gốc Việt. Thanh như mất niềm vui, ư sống của cuộc đời trước sự vong phụ t́nh yêu của Thảo. Thanh cố t́m Thảo nhưng không gặp được v́ h́nh như Thảo cố lánh mặt Thanh. Tuấn và Phụng thường đến sớt chia nỗi buồn với Thanh. Phụng cho Thanh biết sự thật:


- Ngọc Thảo vẫn yêu anh tha thiết nhưng v́ chữ hiếu, không dám căi lời cha mẹ trong cuộc hôn nhân ép buộc này. Thảo đă tâm sự và khóc với em rất nhiều. Mấy lần Thảo có ư định thoát ly gia đ́nh để chờ đợi anh về, nhưng Thảo không đủ can đảm v́ thương đứa em gái c̣n đang đi học,Thảo không thể làm gương xấu cho nó được. Xin anh tha lỗi cho Phụng đă giấu anh v́ sợ anh buồn khi vừa măn khóa. Nay Phụng nói lên sự thật. Anh nên thương và tha thứ cho Thảo, đừng trách nó tội nghiệp!


Thanh thấy vơi bớt phần nào sự đau buồn và niềm yêu thương dành cho Thảo càng sâu đậm hơn, nhứt là trong lúc này, lúc mà Thanh sắp mất người yêu, vỡ tan mối t́nh đầu hoa mộng. Nào ai học được chữ ngờ. Trong chia ly có nảy sinh mầm tái ngộ và giữa buổi tương phùng có hứa hẹn sự chia ly! Thanh đang mang một vết thương ḷng và vết thương ấy rỉ máu khi Thanh nhận dược thiếp hồng của Thảo. Trong tiệc cưới Thảo nh́n Thanh bằng ánh mắt buồn dịu vợi như vùng biển trời kỷ niệm Nha Trang đang hiu hắt giọt mưa thu. Thanh gượng cười với mọi người nhưng cơi ḷng như đang tan nát. Sau tiệc cưới, Thanh c̣n rủ Tuấn đi uống rượu để t́m sự lăng quên. Đêm đó Thanh say không đi nổi. Tuấn phải gọi taxi đưa Thanh về nhà và Tuấn phải ở lại để săn sóc Thanh. Trong cơn say vùi, nằm trăn trở, Thanh gọi tên Ngọc Thảo với giọng ngào nghẹn, bi thương.


Sáng hôm sau khi Thanh tỉnh giấc, hiểu được nỗi ḷng của con đang đau khổ v́ yêu, mẹ Thanh an ủi:


- Mẹ khuyên con đừng buồn nữa v́ tương lai của con c̣n dài. Rồi đây con sẽ t́m được người con gái xứng đáng với con. Con Thảo nó v́ sự ép uổng của mẹ cha đi lấy chồng giàu sang, con nên quên nó đi. Con là thanh niên của thế hệ, là một phi công của Quốc gia, đừng khổ lụy v́ t́nh, hèn yếu làm nhụt chí nam nhi lắm đó con.

Thanh rưng rưng nước mắt cầm tay mẹ:


- Con xin nghe lời mẹ dạy.


Khi hết hạn nghỉ phép, Thanh lại trở ra Nha Trang để tŕnh diện đơn vị mới v́ hai Phi Đoàn Quan Sát ở Biên Ḥa và Cần Thơ chỉ cần ba hoa tiêu mà mà các tân sĩ quan đậu thủ khoa, hạng nh́ và hạng ba đă được ưu tiên chọn lựa. Do dó, Thanh đậu hạng tư, phải chọn đơn vị phục vụ ở Nha Trang. C̣n Tuấn chọn đơn vị đầu tiên ở Đà Nẵng.


- Thưa anh, anh uống nước giải khát ǵ không anh?


Giọng nói dịu dàng và ân cần của cô tiếp viên trong quán giải khát đưa Thanh trở về thực tại. Thanh sửa lại thế ngồi, trả lời:


- Cô cho tôi một ly cà phê đá và một gói thuốc Capstan.


Cơn mưa chiều vẫn chưa dứt hạt. Phố đă lên đèn khi trời vừa khuất bóng hoàng hôn. Thanh hút liên tục mấy điếu thuốc, thả khói bay ẻo lả ra khoảng không trước mặt như muốn dệt thành h́nh ảnh Thảo. Thanh muốn trở về cư xá độc thân nhưng trời chưa tạnh mưa đành phải ngồi nán lại nghe nỗi sầu cô đơn gặm nhấm tâm tư. Những hôm trước, Thanh mang thêm một nỗi buồn ray rứt v́ qua mấy phi vụ huấn luyện bay loại phi cơ L.19 tại đơn vị mới, Thanh bị phân tâm trong lúc bay khiến vị Đại úy huấn luyện viên không hài ḷng. Ông ta hỏi Thanh:


- Tôi hỏi thật, anh có chuyện buồn phải không? Hăy nói cho tôi biết để tôi có cách nào giúp anh chăng. Ở đây như một đại gia đ́nh, ḿnh như là anh em, anh đừng ái ngại chi cả. Trước sự cởi mở của vị huấn luyện viên, Thanh tự nhủ ḿnh phải thành thật trả lời. Thanh ngập ngừng nói:


- Thưa Đại Úy, tôi có chuyện buồn.

- Chuyện gia đ́nh hay chuyện t́nh yêu?

- Thưa, t́nh yêu.


Vị Đại Úy mỉm cười hỏi:


- Bị người yêu giận hờn hay bị t́nh phụ?


Thanh nghĩ “thằng cha” này ṭ ṃ quá, nhưng nếu không nói thật th́ làm sao bào chữa cho những khuyết điểm của ḿnh trong mấy phi vụ bay tập. V́ mắc bệnh thất t́nh, Thanh như kẻ mất hồn, nào là Thanh cất cánh với một “Magnéto”, nào là rời ṿng phi đạo mà vẫn không tắt bơm xăng phụ, nào là quên đổi khóa lựa b́nh xăng, nào là ... đáp gió xuôi... Thanh vội trả lời:


- Thưa Đại Úy, người yêu của tôi sang ngang.


Vị Huấn luyện viên nh́n Thanh bằng đôi mắt bộc lộ sự thương hại. Ông ta an ủi:

- Tôi xin chia buồn với anh. Nhưng mà... đẹp trai như anh lo ǵ ế đào. Anh rán bay cho giỏi để tôi “xác định hành quân” cho anh rồi anh đi biệt phái ở nhiều tỉnh, anh sẽ mặc t́nh mà lựa chọn .. người yêu mới. Đừng nghĩ tới kẻ bạc t́nh nữa để tâm trí vào việc bay bổng cho an toàn, nếu không, anh sẽ gây ra tai nạn chết người. Tôi sẽ xin Phi Đoàn trưởng cho anh nghỉ ba ngày phép để lấy lại tinh thần. Nếu anh không tự chữa bệnh tâm lư cho chính ḿnh th́ tôi sẽ không huấn luyện anh nữa.


Thanh nghe xót xa trong ḷng và thấy hổ thẹn cho sự mềm yếu t́nh cảm của ḿnh. Nhưng có được một người cảm thông nỗi ḷng của Thanh như vị Huấn luyện viên kia th́ thật là cần thiết cho Thanh trong lúc này v́ Thanh muốn được an ủi, sớt chia nỗi sầu chất chứa trong tim. Thanh cảm động, thốt lời cảm ơn vị Đại Úy đă đối xử với Thanh bằng t́nh thương của một người anh dạy dỗ đứa em non dại. Phi Đoàn trưởng đă cho Thanh nghỉ ngơi ba ngày để giải quyết cái vướng mắc nội tại hầu đạt được sự an toàn trong nghiệp phi hành.


Thanh cắt dứt ḍng tư tưởng khi cơn mưa vừa dứt, đếm bước âm thầm về cư xá độc thân. Thế là đă qua một ngày nghỉ phép thứ nhất, Thanh đi t́m dư ảnh bên bờ biển t́nh yêu. Ngày thứ hai, Thanh ra Ḥn Chồng ngồi tư lự bên bờ đá, nhớ miên man những kỷ niệm êm đẹp ngày xưa. Thanh nh́n tên ḿnh và tên Thảo vẫn c̣n đậm nét trên tảng đá đứng sừng sững với thời gian mà nghe ḷng quặn thắt. Thanh nhớ từng tiếng nói, giọng cười của Thảo trong lần ngoạn cảnh nơi đây. Thanh và Thảo đă đắm đuối trong ṿng tay nhau. Gió biển thổi lộng, mái tóc huyền óng ả của Thảo bay quyện vào bờ vai Thanh, tỏa hương thơm ngây ngất. Thanh bỗng nghe xao xuyến trong ḷng, thèm được ngửi hương tóc người yêu. Tới ngày phép thứ ba, Thanh nằm nhà cố trấn an ḷng ḿnh theo lời khuyên của vị Đại úy Huấn Luyện viên, chuẩn bị tư tưởng để sẵn sàng bay tập. Sau bữa cơm trưa, Thanh vào Sư Đoàn th́ nhận được thư của Thảo. Thanh mừng rỡ, đi một mạch về pḥng , nằm đọc thư Thảo. Thanh xúc động không ngăn được đôi ḍng nước mắt khi biết được Thảo vẫn yêu Thanh nhưng v́ nghịch cảnh phải đành lỗi hẹn với người yêu. Nhắc tới Nha Trang, Thảo đă viết:


...... “Em đang sống bên người chồng mà em không yêu thương, h́nh như bằng thể xác vô tri, c̣n tâm hồn em đă trao trọn cho anh. Đêm đêm em mơ được trở về vùng biển trời kỷ niệm có mảnh trăng thề treo trên ngọn thùy dương, có điệu nhạc trầm của sóng biển ru giấc ngủ thần tiên trong một đêm xưa, đêm mà t́nh yêu của anh và em đă... thăng hoa, trọn đời em nhớ măi. Một thời gian không xa, em sẽ theo chồng về Pháp, chắc không mong ǵ ḿnh sẽ được gặp lại nhau. Em cầu xin anh hăy tha thứ cho em và hăy quên em cho tâm hồn được nhẹ nhàng, thơ thới, để đi theo lư tưởng cao đẹp mà anh hằng ôm ấp từ lứa tuổi thiếu niên....”


Thanh nghe niềm yêu thương Thảo dâng lên dào dạt trong ḷng như những cơn sóng dậy, xua tan sự hờn trách nhỏ nhen, nông cạn của ḿnh. Trong lá thư hồi âm, nhờ Mỹ Phụng chuyển cho Thảo, Thanh đă khuyên Thảo hăy chấp nhận thực tại để xây dựng hạnh phúc với người bạn trăm năm cho tṛn bổn phận của một người vợ hiền và của một người mẹ trong tương lai. Thanh cũng không c̣n oán hận cha mẹ Thảo ham chỗ giàu sang, làm lỡ duyên con nữa mà Thanh lại thấy hai đấng sanh thành ấy chọn đúng người cho con ḿnh trao thân gởi phận. Cuộc đời của một phi công trong thời chinh chiến như Thanh nào biết được sự rủi may. Nếu Thanh và Thảo nên nghĩa vợ chồng mà bất ngờ Thanh bị găy cánh nửa chừng xuân th́ tội nghiệp cho Thảo sẽ trở thành góa phụ, chít vành khăn tang, đổ lệ tiếc thương.


Thanh quay trở về với lư tưởng bằng nghị lực để dẹp bỏ sự ủy mị của ḿnh, quyết hiến thân cho Tổ Quốc, Không Gian, vui sống, hợp đàn cùng đồng đội thân yêu cho thỏa mộng tung mây lướt gió. Xác định lại đúng hướng đi,Thanh đă đạt được thành quả tốt ở bước đầu của nghiệp bay. Thanh được đi bay hành quân khắp vùng trời của Quân Khu II và cảm thấy cuộc đời rộng mở thênh thang như đường mây, nẻo gió. Đẹp làm sao miền duyên hải với nắng vàng, cát trắng, biển xanh, miền cao nguyên rừng núi điệp trùng. Thanh say sưa ngắm dăy non sông gấm vóc nằm dưới cánh phi cơ sau những phi vụ yểm trợ hành quân, bay về căn cứ. Có những lúc khung trời nhuộm vàng nắng hoàng hôn, Thanh bỗng thấy thương nhớ Thảo, Thanh cầu mong cho Thảo được sống yên vui, hạnh phúc bên chồng.


Một hôm, Thanh nhận được thư của Tuấn từ Đà Nẵng gởi vào. Tuấn mời và hẹn Thanh cùng đi phép thường niên về Sài G̣n để dự đám cưới của Tuấn và Mỹ Phụng. Trong lễ cưới, Thanh nhận vai tṛ làm chú rể phụ và cô dâu phụ là cô em bà con bạn d́ của Mỹ Phụng tên là Thu Dung. Lần đầu gặp Dung, Thanh tưởng lầm nàng là Thảo từ Pháp trở về dự đám cưới của đôi bạn Tuấn và Phụng v́ Dung giống Thảo như chị em song sinh. Đó là điều Thanh hết sức ngạc nhiên và liên tưởng đến Ngọc Thảo. Trong tiệc cưới tại nhà hàng, lúc xướng ngôn viên giới thiệu hai họ và cô dâu chú rể, Thanh và Dung cũng sánh vai đi sau Tuấn và Phụng. Quan viên hai họ vỗ tay mừng tân lang và tân giai nhân. Sau khi chấm dứt tràng pháo tay, thanh nghe nhiều người bàn tán xôn xao:


- Cô dâu phụ và chú rể phụ đẹp quá. Cặp này thật là xứng đôi vừa lứa.

 

Có người nói xen vào:


- Thôi th́ rể phụ, dâu phụ cưới nhau luôn cho rồi, bỏ qua uổng lắm đó.


Thanh liếc mắt, thấy Dung thẹn thùng, thêm ửng hồng đôi má, trông thật là dễ thương. Đi bên Dung, Thanh nghe tâm hồn xao xuyến như những lần cùng Thảo sánh bước trong những buổi ḥ hẹn đầu tiên. Khi phần giới thiệu đă xong, Thanh và Thảo ngồi cạnh bên nhau ở bàn dành riêng cho hai họ. Thừa lúc mọi người đang nhập tiệc, Thanh hỏi Dung:


- Lúc tôi và Dung đi theo Tuấn và Phụng lên sân khấu cho xướng ngôn viên giới thiệu hai họ, Dung có nghe họ nói ǵ về cô dâu phụ và chú rể phụ không?


Dung e thẹn trả lời:


- Họ nói làm em mắc cỡ ghê vậy đó. C̣n anh có thích... như vậy không?


Thanh hân hoan nói:


- Anh thích lắm chớ. C̣n em... th́ sao?


Dung e ấp nh́n Thanh:


- Em không nói đâu. C̣n anh đă nói ǵ th́ anh phải nhớ nhá!


Bỗng Phụng đứng sau lưng Tuấn và Dung tươi cười nói:


- Tôi bắt được tại trận rồi nha, xin chúc mừng cho hai người.


Dung sượng sùng lay cánh tay của Phụng:


- Con nhỏ này ghẹo người ta hoài.


Phụng nói rỉ tai Thanh:


- Phụng sẽ lo việc mai mối cho anh để đền ơn anh đă tác hợp cho Tuấn và em. Em thấy ... được rồi đó. Tiến tới đi anh!


Thanh lại ưu tư nghĩ đến Thảo, tự hỏi ḷng ḿnh phải chăng Thanh yêu Dung qua h́nh bóng của Thảo và nghĩ rằng nếu làm như vậy th́ đâu phải điều tội lỗi, miễn sao Thanh thành thật yêu Dung. Thanh nói thầm: “Lạy trời đă cho con gặp được Ngọc Thảo thứ hai”!

 

 

Kha Lăng Đa

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính