Hà nội: Tiếp tục thịt các “Đồng chí nhà thờ”

 

JB Nguyễn Hữu Vinh   

2024-04-25

 

 

Mới đây, Nhà thờ Thái Hà thuộc Ḍng Chúa Cứu thế nhận được giấy mời từ Ủy Ban Nhân dân Phường Quang Trung, Quận Đống Đa, thành phố Hà Nội với nội dung: “Mời đồng chí tới dự họp lấy ư kiến về quy hoạch Tổng Mặt bằng tỷ lệ 1/500 phương án kiến trúc, Dự án đầu tư cải tạo, nâng cấp bệnh viện Đống Đa. Pḥng hợp lại là Trụ sở Đảng ủy, UBND Phường Quang Trung”

 

Đọc qua cái “Giấy mời” này, người thấy sự hài hước, dốt nát cũng như sự lỳ lợm của hệ thống công quyền, cán bộ cộng sản. Và người ta hiểu rằng: Một lần nữa, âm mưu của nhà cầm quyền Việt Nam với tài sản Giáo hội Công giáo vẫn không thay đổi và ngày càng trắng trợn.

 

Cuộc đấu tranh dai dẳng và sự lỳ lợm, trắng trợn của nhà cầm quyền Hà Nội.

 

Cuộc đấu tranh của giáo dân Giáo xứ Thái Hà cùng với các tu sĩ, linh mục Ḍng Chúa Cứu thế Hà Nội hàng chục năm nay, vẫn chưa có hồi kết. Họ đấu tranh để đ̣i lại công bằng, đ̣i lại tài sản của ḿnh như một điều đương nhiên đă đành, mà c̣n là một việc làm để khẳng định, để trả lại cho xă hội Việt Nam một lần những cái không thể thay đổi trong đời sống văn hóa ngàn năm của dân tộc Việt. Đó là việc không thể đổi đen thành trắng, đổi sai thành đúng, đổi xuôi thành ngược, đổi sự thật thành gian trá mà nhà cầm quyền Việt Nam đă áp dụng vào xă hội Việt Nam mấy chục năm nay kể từ khi người Cộng sản xuất hiện tại Việt Nam cho đến hiện tại.

 

Cần nhắc lại rằng: Ḍng Chúa Cứu thế Hà Nội được thành lập, được xây dựng từ rất lâu trước khi người Cộng sản manh nha ở mảnh đất Việt Nam. Bằng chứng là các tu sĩ, linh mục đă mua khu đất nơi có Giáo xứ Thái Hà hiện nay với diện tích là hơn 71.000 mét vuông và năm 1928 đă bắt đầu tiến hành xây dựng tu viện tại đây.

Cho đến nay, dù nhà cầm quyền Việt Nam bằng nhiều thủ đoạn, bằng nhiều cách để xóa vết tích, rồi chiến tranh, rồi loạn lạc… th́ những công tŕnh của Ḍng Chúa Cứu thế vẫn c̣n sừng sững đứng đó để chứng minh một điều: Sự thật không dễ ǵ đảo ngược, không dễ ǵ xuyên tạc, bóp méo hoặc che đậy.

 

Ở đây, dù đă nhiều lần ở nhiều nơi, nhiều cấp, qua văn bản, qua đấu tranh, đối thoại trực tiếp, nhà cầm quyền Hà Nội vẫn không thể trả lời được câu hỏi: Cơ sở pháp lư nào, để tài sản của Giáo hội Công giáo trở thành tài sản của Bệnh viện?

 

Bởi trong lịch sử tồn tại của Cộng sản ở Việt Nam nói chung và Hà Nội nói riêng, chưa bao giờ có văn bản nào để những tài sản này được coi là đối tượng của bất cứ chính sách nào của cộng sản. Hẳn nhiên là điều ai cũng biết rằng người Cộng sản xưa nay vẫn nói cái không làm và làm cái không nói.

 

Tuy nhiên khi mà họ luôn luôn rêu rao rằng nhà nước Cộng sản này là nhà nước pháp quyền, th́ việc yêu cầu đúng luật pháp là điều đương nhiên.

 

Và đó cũng chính là sự khó khăn cho nhà cầm quyền Việt Nam khi bộ mặt của họ bị vạch ra rơ nhất qua những vụ việc này.

 

Trong truyền thống văn hóa ngàn đời nay của dân tộc, chuyện có vay, có mượn th́ phải trả là chuyện đương nhiên, chẳng cần phải lư giải, chẳng cần phải giải thích bằng bất cứ loại ngôn ngữ lập luận nào thi điều đó cũng là chân lư hiển nhiên.

 

Có lẽ, với công tŕnh Tu viện của DCCT tại Giáo xứ Thái Hà, nhà cầm quyền Hà Nội qua biết bao đời Bí thư Thành ủy, Chủ tịch UBND Thành phố đă giở đủ tṛ nhằm cướp bằng được một tài sản của tôn giáo đă từng “mượn” rồi nay không chịu trả. Đă không chịu trả lại c̣n cù nhầy đủ cách để nhằm “Cả vú lấp miệng em” và đủ mọi tṛ bẩn thỉu, nham nhở nhằm cướp bằng được tài sản này của Giáo hội Công giáo Việt Nam.

 

Với một nhà nước luôn tự xưng là “Nhà nước pháp quyền” lẽ ra không cần phải để công dân, tổ chức xă hội, tôn giáo đ̣i hỏi mà chính nhà nước phải gương mẫu thi hành điều đó. Nhưng, ở đây đă xảy ra những điều hoàn toàn ngược lại. Những đơn từ, những phản ứng của người dân luôn bị bỏ qua, bị bóp méo nhằm thực hiện cho được việc chiếm và cướp. Những tiếng kêu cứu thất thanh của giáo dân, giáo sĩ đă được xếp vào hàng ngũ thù địch, được đối phó bằng công an, cảnh sát, bằng nhiều thủ đoạn đê hèn.

 

Tu viện không thể là bệnh viện

 

Tu viện Ḍng Chúa Cứu thế Thái Hà được xây dựng từ những năm 1928 - 1931 của thế kỷ trước, vốn là một nơi tu hành của Giáo hội, quá tŕnh thiết kế và xây dựng chắc chắn chẳng ai nghĩ đến sẽ ngự trị một bệnh viện sau này. Do đó, từ phần cấu trúc xây dựng, dây chuyền sinh hoạt cho đến bố trí các pḥng chức năng của Tu viện không thể đem áp dụng vào cho bệnh viện.

 

Việc cố t́nh áp đặt quy tŕnh bệnh viện là nơi chữa bệnh cho nhân dân vào một nơi không đúng chức năng, không đủ điều kiện chắc chắn sẽ gây nên những hậu quả rất lớn cho việc điều trị và chăm sóc sức khỏe cho nhân dân. Có phải v́ thế mà người dân nơi đây có câu truyền miệng rằng “Vào Đống Đa, ra Văn Điển”. Việc cố t́nh bố trí sai trái như thế để làm chỗ đùa giỡn với tính mạng nhân dân của nhà cầm quyền, phải được coi là tội ác.

 

Hệ thống công tŕnh phụ trợ, khu vệ sinh, lây nhiễm của bệnh viện được g̣ gẵng ép vào cơ sở của Tu viện khi không đủ các điều kiện về cách ly cần thiết cho dân cư, cho cộng đồng xung quanh theo yêu cầu nghiêm ngặt của việc bảo vệ sức khỏe nhân dân. Trong khi chính nhà nước đă công nhận rằng Bệnh viện Đống Đa được coi là một trong các bệnh viện gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng nhất . Việc đó vẫn cố t́nh áp đặt thời gian dài mấy chục năm qua gây những hậu quả lây nhiễm cho nhân dân, những người dân lành vô tội, phải được coi là tội ác.

 

Với quy mô khu vực Tu viện, chỉ hơn 12.000 mét vuông, đây không thể là một mặt bằng phù hợp để xây dựng một bệnh viện tầm cỡ với những nhiệm vụ như đă được giao. V́ thế việc cố t́nh đổ tiền đổ của của nhân dân vào những nơi này chỉ nhằm cướp đoạt trái pháp luật bằng được Tu viện của tổ chức tôn giáo, phải được coi là tội ác.

 

Đăc biệt mới đây UBND Thành phố Hà Nội đă có chủ trương di dời một số bệnh viện và Trường Đại học ra khỏi Trung tâm Hà Nội. Hàng loạt bệnh viện lớn được đề xuất đưa ra ngoại thành, kể cả những bệnh viện hiện đại mới xây dựng như Bệnh viện Bạch Mai, Bệnh viện Hữu Nghị, Bệnh viện Phụ sản Trung ương, Bệnh viện Tai Mũi Họng Trung ương… hay ngay cả bênh viện mới xây như Bệnh viện Đại học Y Hà Nội cũng đều có phương án di chuyển ra ngoại thành. Chủ trương của Thành phố Hà Nội ghi rơ: “Trong số các bệnh viện được đề xuất di dời đợt này chủ yếu là các bệnh viện truyền nhiễm nằm trong khu vực mật độ dân cư quá dày đặc, bệnh viên có lượng chất thải y tế lớn không có khả năng xử lư, bệnh viện đa khoa có khoa lây không đủ điều kiện cách ly theo quy định”.

 

Hệ thống các bệnh viện Bạch Mai, Việt Đức cơ sở 2 đang được xây dựng tại Hà Nam và các tỉnh xung quanh Hà Nội là ví dụ cụ thể cho chủ trương này.

 

Vậy th́ tại sao, nhà cầm quyền Hà Nội nhất định không di dời bệnh viện Đống Đa dù ai cũng biết rơ ràng sự vô lư, sự bẩn thỉu và nham nhở của bộ mặt nhà cầm quyền đối với Dự án này.

 

Tất cả chỉ nhằm phục vụ mục đích của nhà cầm quyền Hà Nội là cướp bằng được Tu viện của Ḍng Chúa Cứu thế tại Hà Nội, hạn chế một tôn giáo mà từ xưa đến nay, nhà cầm quyền Cộng sản không thể khuynh loát.

 

Người ta thừa biết rằng, nếu đây không phải là tài sản của Giáo hội công giáo bị chiếm cướp bất hợp pháp, th́ bệnh viện này đă không tồn tại từ lâu. Mỗi chiều, mỗi sáng đứng trước bệnh viện này, nh́n ḍng người ra vào tắc nghẽn, cũng đủ thấy sự vô lư của cái gọi là bệnh viện này dù nó vẫn tồn tại và trêu ngươi biết bao thế hệ.

 

Thế nên, một bệnh viện với đủ loại bệnh tật truyền nhiễm được đưa vào một trung tâm sinh hoạt tôn giáo cũng như những tệ nạn xă hội đă được tổ chức bao vây nhà thờ.

 

Hậu quả của sói gửi chân

 

Chẳng rơ với tư cách nào, mà ả Chủ tịch UBND Phường Quang Trung lại gọi linh mục đại diện Nhà thờ Thái Hà là “đồng chí”?

 

Phải chăng là ả đă nhầm tưởng rằng khi làm thân được với nhà thờ, th́ tất cả đều là “Đồng chí” của ả?

 

Mấy năm gần đây, sau khi phong trào đ̣i Sự thật – Công lư – Ḥa B́nh của toàn xă hội dâng cao, nhất là người Công giáo Việt Nam vốn đi đầu trong công cuộc công chính đó, đă đặt nhà cầm quyền Việt Nam vào thế bị động. Họ bị động, bởi hễ đụng vào đâu là ở đó lại lúng túng như gà mắc tóc, lại bí, lại mất mặt và khó ăn khó nói trước thiên hạ.

 

Thế nên, những năm qua, nhà cầm quyền CSVN đă đổ tiền của, công sức vào việc tập trung bằng mọi cách tiêu diệt mọi tiếng nói đối lập, bất đồng ở trong nước. Hàng trăm người bị bắt vào tù với những cái gọi là bản án nặng nề khủng khiếp nhằm hăm dọa, dập tắt những tiếng nói bất đồng, phản đối chính sách phản động của nhà cầm quyền Hà Nội đối với người dân, với đất nước, dân tộc.

 

Đặc biệt, nhà cầm quyền Hà Nội đă đổ công sức đầu tư, kết thân, can thiệp bằng nhiều cách vào Giáo hội Công giáo Việt Nam, một thành tŕ khá vững chắc bảo vệ tính độc lập bấy lâu nay của tôn giáo.

 

Và những cuộc thương lượng, và con bài ngoại giao, “bang giao”… tổng hợp bằng nhiều cách, nhiều kiểu kể cả trắng trợn lẫn tinh vi, nhà cầm quyền CSVN đă đạt được những ư đồ nhất định.

 

Điều ai cũng thấy, là Vatican, đă cắn khá sâu miếng mồi câu “Bang giao” của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, để rồi mấy chục năm nay, có điều khoản đồng ư với việc Hà Nội được ư kiến, được thông qua việc bổ nhiệm các Giám mục Công giáo vốn là một đặc quyền riêng của Giáo Hoàng.

 

Và chỉ cần có thế, bằng mọi cách lươn lẹo của ḿnh, nhà cầm quyền Việt Nam đă dần dần tḥ được bàn tay khuynh loát vào Giáo hội bằng nhiều cách.

 

Và sản phẩm là một số chức sắc công giáo là linh mục, thậm chí là cả Giám mục đă thỏa hiệp và sự thỏa hiệp đó ngày càng công khai, trắng trợn trước mặt giáo dân.

 

Cũng trong trào lưu đó, nhiều vị linh mục, nhiều giáo xứ coi việc kết thân với chính quyền Cộng sản là việc làm b́nh thường và thậm chí nhiều nơi, nhiều vị c̣n lấy làm hănh diện mà bỏ qua điều cơ bản, căn nguyên nhất mà người xưa đă từng dạy: “Hăy cho tôi biết ai là bạn anh, tôi sẽ nói cho anh biết anh là ai”.

 

Xem lại những h́nh ảnh “tay bắt mặt mừng” của một số chức sắc trong Hàng giáo phẩm Công giáo Việt Nam với các quan chức cộng sản, ta thấy điều ǵ?

 

 

Hầu hết, những quan chức đă đến bắt tay, chúc mừng, hàn huyên và giao hữu với các đấng bậc trong hàng Giáo phẩm Việt Nam như Đinh La Thăng, Tất Thành Cang… chăm chỉ đến Ṭa TGM Sài G̣n th́ nay đang ở trong tù. Cho đến Nguyễn Đức Chung, Chu Ngọc Anh đến thăm hỏi chúc mừng Giáng sinh chỗ nọ, chỗ kia, th́ sau đó cũng đă lần lượt rủ nhau vào tù để “học tập và làm theo đạo đức Hồ Chí Minh” là viết nhật kư trong tù.

 

Ở mức cao hơn, Vơ Văn Thưởng vừa đến Ṭa TGM Huế tươi cười hớn hở thông báo mời Giáo hoàng sang thăm Việt Nam, th́ ngay sau đó, chỉ việc đón tiếp Hoàng Gia Hà Lan lại bị hoăn đột xuất v́ Thưởng vi phạm luật pháp và bị đuổi cổ nhục nhă.

 

Và người ta nhớ lại, Nguyễn Xuân Phúc cũng từng vác mặt đến chúc tết, chụp h́nh hớn hở tại các Ṭa TGM của Việt Nam.

 

Vậy giờ đây, các Ṭa TGM, các giáo xứ ấy, các chức sắc ấy có thấy xấu hổ, ăn năn v́ đă trót làm bạn với quân trộm cướp?

 

Trở lại vụ việc tại Giáo xứ Thái Hà hôm nay.

 

Khoảng hơn mười lăm năm nay, cuộc đấu tranh của giáo dân, linh mục, tu sĩ tại Giáo xứ Thái Hà đă thức tỉnh trái tim những người khao khát sự thật, công lư trên khắp thế giới. Thái Hà đă trở thành biểu tượng đấu tranh cho Sự thật – Công lư – Ḥa B́nh tại Việt Nam và đă được sự ủng hộ từ khắp nơi bằng nhiều cách.

 

Và người ta hy vọng không phải là việc Thái Hà lật đổ chế độ Cộng sản hay điều ǵ cao siêu. Người ta chỉ mong ở đó, tinh thần của Giáo dân, giáo sĩ được vững vàng như một sự kiên trinh, nói lên sức sống của Sự thật, hiềm hy vọng vào Công lư và tinh thần Ḥa b́nh.

 

Thế nhưng, dần dần, người ta đă thấy những sự thay đổi tại đó.

 

 

Cách đây mới mấy tháng, người dân khắp nơi ngạc nhiên thấy một sĩ quan an ninh với đầy đủ quân phục, quân hàm vào tận nhà thờ Thái Hà để múa may quay cuồng như ở nhà ḿnh, cùng với linh mục quản xứ chia quà Giáng sinh. Viên sĩ quan đó, chẳng ai lạ, là người có thâm niên theo dơi, là kẻ bày mưu tính kế cho nhà cầm quyền CSVN đối với âm mưu chiếm cướp đất đai, tài sản Thái Hà mấy chục năm qua.

 

Điều mà người ta khâm phục ở tay sĩ quan an ninh này, là sự lỳ lợm và tráo trở. Với chính bản thân người viết bài này, Cách đây 17 năm, tay sĩ quan này từng nói: “Em bây giờ là đảng viên, là công an, nhưng sau này khi về hưu em sẽ là tín hữu công giáo”. Và thực tế đă chứng minh anh ta là ai. V́ thế khi thấy anh ta ngang nhiên múa may bên cạnh Linh mục Bề trên Thái Hà, th́ thiên hạ không khỏi ngạc nhiên.

 

Và người ta cứ tưởng với mối quan hệ “đề huề” vậy, th́ đồng chí đảng sẽ tha cho “đồng chí nhà thờ”?

 

Nhưng không, hôm nay, đồng chí đảng lại định thịt “đồng chí nhà thờ” lần nữa để chứng minh câu nói của người xưa: “Chớ thấy đỏ mà tưởng là chín”.

 

https://youtu.be/iuJ3a7BrTdM

 

Video: Thanh tra TP Hà Nội làm xiếc về Tu viện Thái Hà 18/7/2013 - Phần 1

 

Thanh tra TP Hà Nội làm xiếc về Tu viện Thái Hà 18/7/2013 - Phần 2 :

 

Thanh tra TP Hà Nội làm xiếc về Tu viện Thái Hà 18/7/2013 - Phần 2

 

 

 

25/04/2024

J.B Nguyễn Hữu Vinh

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính