Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng!


Huỳnh Hùng

 

 

Nếu biết rứa, trước đừng có làm, Nguyễn Chánh Tín (đă ra đi..) rồi Nguyễn Ngọc Ngạn.

 

Hai ông Tín và Ngạn một mất một c̣n, nếu đem lên bàn cân th́ sự nổi tiếng có giới hạn, không thể so sánh với TCS, về tài thật sự, về sự đăi ngộ mà nhà nước cọng sản dành cho TCS.

 

Hăy để chút thời giờ để chiêm ngưỡng, lắng nghe, giọng hát, sự khắc khổ ê chề của TCS trước khi chết....

 

Ông Ngạn hay ai đó là những loa rè, cái đài Việt Gian:


“Ngán thay cái mũi vô duyên

  Câu thơ thi xă, con thuyền nghệ an”

                                       (Cao Bá Quát)

hay:


Thương thay cái miệng loa rè

Bài Ca dâng đảng, cái đài Việt gían

                                                     (HH)


(hăy coi video clip này Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng:

https://www.youtube.com/watch?v=6wWSrJCOexQ)




Nguyễn Chánh Tín đă chết, Nguyễn Ngọc Ngạn c̣n sống, cả hai đều nổi tiếng, một người ở trong nước Việt Nam và một người ở nước ngoài, đó là xứ lá phong. Nhưng nếu đem lên bàn cân th́ sự nổi tiếng của Tín và Ngạn có giới hạn, không thể nào so sánh với Trịnh Công Sơn, về tài thật sự, về sự đăi ngộ nếu có của nhà nước cọng sản Việt Nam. Ở đây không bàn đến, không muốn nói đến cái tài của TCS mà các báo chí thời nay, đôi lúc thần thánh hóa: nhạc mang tính thiền, phật giáo, triết học v.v… qua các trang web như thuvienhoasen, talawas, tapchisonghuong. Chưa hết Chu Sơn  đă đi xa hơn, cho rằng: Trịnh Công Sơn – Viên đá bị bỏ quên của bà Nữ Oa. Cũng không bàn đến sự đăi ngộ của đảng Cọng Sản và nhà nước Việt Nam về vật chất lẫn tinh thần, về vật chất th́ cũng giống con người b́nh thường mong muốn: tiền bạc, nhà lầu, đồ ăn hàng ngày có đủ rượu thịt, xe cộ... nhưng quan trọng là có những thứ đó mà không  đổ mồ hôi, sôi nước mắt. Về Tinh thần th́ người nhạc sĩ nối ṿng tay lớn này đă có được con đường mag tên ḿnh, bài hát mà trước bảy lăm đă làm rung động biết bao nhiêu người, không những lớp sinh viên học sinh, mà ngay những người lính Miền Nam đang cầm súng chống lại, ngăn cản sự xâm lăng của bộ đội Miền Bắc, nhưng đúng ngày 30 tháng tư  75, bài hát này được chính tác giả hát, kêu gọi sự chào mừng  Miền Nam đă được giải phóng, Những Sinh Viên Học Sinh, hay những người lính Miền Nam lúc đó nghe mà cảm thấy nghẹn ngào, không phải v́ TCS hát không có tiếng đàn, hát chay, hay TCS hát không có giọng..v.v... Cái rung động, cái mơ ước năm xưa được thay thế bởi sự thất vọng, chán chường... nếu không nói đến sự sợ hăi trước viễn cảnh trả thù của nhà nước Cọng Sản miền Bắc đối với dân quân cán chính Miền Nam. Tiếng hát lạc lơng đó kéo dài cho đến hiện tại, đâu có cái cảnh, đâu có cái tốt đẹp mà người dân mơ ước:


“Rừng núi dang tay nối lại biển xa

Ta đi ṿng tay lớn măi để nối sơn hà

Mặt đất bao la, anh em ta về

Gặp nhau mừng như băo cát quay cuồng trời rộng

Bàn tay ta nắm nối tṛn một ṿng Việt Nam.”


Cũng không có:

 

“Cờ nối gió đêm vui nối ngày

Gịng máu nối con tim đồng loại

Dựng t́nh người trong ngày mới

Thành phố nối thôn xa vời vợi

Người chết nối linh thiêng vào đời

Và nụ cười nối trên môi.

..................

có chăng người miền bắc có “lí luận”, có đảng nên nắm vận mệnh nước nhà, người miền nam, những người có nợ máu nhân dân là phải đi tù, lao động khổ sai nhưng được che dấu dưới cái tên mỹ miều: “học tập cải tạo”, trái lại  những người Miền Nam không có nợ máu với đảng và nhà nước cọng sản Miền Bắc vẫn chỉ là công dân hạng nh́, v́ không phải là người Miền Bắc có “lí luận”!

Thay v́ tiếp tục mơ ước, TCS trốn chạy vùng lao động kinh tế mới, bỏ Huế vào Sài G̣n, bỏ viết nhạc theo nghề mới là nghề vẽ, lâu lâu cũng có viết ít bài ca ngợi chế độ mới như Em Ở Nông Trường Em Ra Biên Giới....v.v hay bài hát:

 

“Em c̣n nhớ hay em đă quên

Nhớ Sài G̣n mưa rồi chợt nắng

Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân

Nhớ đèn đường từng đêm thao thức

Sáng cho em ṿm lá me xanh.

..................”


Những bài hát này, không c̣n ru ngủ ai hết như thời trước 75, v́ nó không c̣n nói lên sự mơ ước chân thành, chẳng hạn những bài hát ngày xưa được hát được truyền từ tay người này sang người khác, trước 75 là dân Miền Nam, sau 75 vẫn được dân miền Bắc ưa chuộng cho đến giờ, mặc dù Nhạc của Miền Nam được nhà nước miền Bắc cho là Nhạc phản động, nhạc đồi trụy... rồi theo năm tháng được nâng cấp là nhạc vàng, ủy mị.... rồi mấy năm gần đây là nhạc Bolero, không dám gọi là nhạc vàng, bài hát nào được cho phép hát và bài hát nào cấm hát!

 

Nhưng có hai bài hát sau 75, cho thấy có sự chân thành, nói lên cảm nghĩ suy tư của TCS qua một thời gian sáng tác nhạc trước 75, đó là Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng và Tiến Thoái lưỡng nan.

 

Bài hát Tiến Thoái lưỡng nan, qua sự tŕnh bày của chính tác giả, hăy mở Video này để lắng nghe, để trông thấy sự khắc khổ của con người hai mặt hai cuộc đời khác nhau, trước 75 hăng say hoạt động theo chính lí tưởng ḿnh vạch ra, sau 75 bất động sống nhờ, một cuộc sống tầm gởi, quên mất lí tưởng, lại được một con đường mang tên chính ḿnh ở Huế do nhà nước Cọng sản ban tặng.


Nguyễn Chánh Tín cũng vậy, cũng hai mặt, hai cuộc sống khác nhau, mới chết mấy ngày qua, mấy ngày nay lại có Nguyễn Ngọc Ngạn đang c̣n sống, chẳng phải mấy ngày nay, mà đă lâu, có lẻ từ cuốn băng Paris by Night 40, hiện tại là Paris by Night đă có cuốn băng 129, mà người ta hay gọi là cuốn B40, Ngạn h́nh như đă hai mặt từ đó.

 

Thân mời ai đó, đặc biệt là MC Nguyễn Ngọc Ngạn hăy xem Video Tiến Thoái Lưỡng Nan này tác giả bài hát cũng như vừa là ca sĩ, để thấy sự khắc khoải, sự đau khổ buồn bă... khi mà ḿnh đi trật đường hay tệ hại hơn là kiếp bưng bô.


Hăy nhớ, ca dao tục ngữ nước ḿnh có câu, mà ai là con dân Việt đều biết, đều được cha mẹ, các Thầy Cô thời Tiểu Học đều dạy đỗ cho con trẻ:

 

 ”Trăm Năm Bia Đá Cũng Ṃn,

   Ngh́n Năm Bia Miệng Vẫn C̣n Trơ Trơ”

 


Bên Gịng Sông, những ngày cuối năm 2019

Huỳnh Hùng

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính