Trầm tích

 

 

Ḷng như con nước xa nguồn

Khi vui bất chợt, lúc buồn miên man

Từ ngày thay cảnh nhân gian

Thủy chung c̣n lại đôi hàng thương thân

Phong sương chải nhánh hoa râm

Điểm màu dâu bể, thăng trầm bấy lâu

Nửa đời nắng quái, mưa ngâu

Nhân sinh chao đảo, mộng đầu bèo mây

Gánh quan san nặng vai gầy

Cơi trầm kha vẫn tràn đầy nhiễu nhương

Buồn dâng theo mối tơ vương

Cho hồn du mục tha phương gọi t́nh

Nhớ sao một thuở đăng tŕnh

Nhớ càng thêm nhớ tử, sinh chiến trường

Làm thân du tử hà phương

Một đời trầm tích trên đường phù vân

Đất xa chung mảnh Trời gần

Người thênh thang bước phong trần đó, đây

Sơn khê c̣n khuất chân mây

Hồn như sương khói, ḷng đầy ai, bi

Nghe trong u uẩn trường kỳ

Trang buồn đất khách c̣n ghi ḍng sầu

Ngơ hoàng hôn bạc mái đầu

Chốn tha phương mỏi vó câu dặm trường

Trải ḷng hoài vọng cố hương

Trông vời Đất Mẹ, hồn nương mộng về.

 

 

Huy Văn

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính