Thắp lại ánh Xuân

 

 

 


Ánh xuân xưa dù đă là dĩ văng

cũng miên man từng kỷ niệm ấm ḷng

Xuân lại đến bên vùng trời phiêu lăng

khi xám trời sương tuyết phủ tầng không.

 

Sáo sổ lồng, sang sông nh́n bến cũ

Thương bụi lùm, lau lách măi hoang sơ

Như chiều nay trên phố lạ, bơ thờ

Thấy cùng tận cô liêu về đặc quánh!

 

Đă bao năm chia đôi bờ ấm, lạnh

khi con thuyền lướt sóng chuyến lưu vong

Trên quê xưa sương khói phủ mênh mông

cho viễn xứ trắng thêm đời luân lạc.

 

Nh́n tuyết rơi cơi ḷng thêm man mác

Xuân thắm t́nh mà đời măi... biến thiên!

Nhớ năm xưa dù nghịch cảnh, truân chuyên

hạnh phúc vẫn rạng ngời trên ánh mắt.

 

Xuân nghiêng nắng cho Đất, Trời khoe sắc

Người chung vai, sánh bước giữa đường hoa

Thời chiến chinh mà sao đẹp như là

mùa thạnh trị của non sông gấm vóc!

 

Xưa Xuân về trên rừng xanh, biển ngọc

Khắp quê nhà rộn ră ánh hồng tươi

Nay u minh làm sao có nụ cười

Xuân dù đến chỉ theo mùa luân chuyển.

 

Mang tịnh yên thả vào làn hương quyện

Vạn dặm dài làm sao vượt đường mây?!

Đành gửi Quê lời ước hẹn một ngày

sẽ thắp lại ánh Xuân quang Lạc Việt!

 

 

Huy Văn

(Trước thềm Xuân Mậu Tuất 2018)

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính