Khi trẻ thơ hiện diện

 

Bản dịch (thot ) từ nguyn tc (Lorsque l'Enfant Parat) của  thi ho VICTOR HUGO.

 

HV (HVC )

 

Cả gia đnh bật tiếng cười hạnh phc
khi trẻ thơ vừa hiện diện với đời
Nhn nh mắt sng ngời

v nụ cười của b nở trn mi

chng ti đ khng cn thấy muộn phiền

hay bắt gặp nt gi trn vầng trn.


D Hạ vng hay Thu đang chập choạng
nỗi mừng vui cũng tỏa sng trong hồn
Khi mẹ hiền nhn những bước chn son
lng cảm thấy rưng rưng tnh mẫu tử.

Đi khi

Bn nh lửa bập bng, cu chuyện kể

về Thượng Đế, Non Sng, Tổ Quốc, nhn hiền
cũng lắng dần khi con trẻ huyn thuyn
lc tỉnh giấc để hướng lng vo Kinh nguyện.

Đm!
Người yn ngủ v hồn đang mộng tưởng
Thoảng đu đy tiếng khc dậy bi ai

Gi vờn đưa cho lau sậy u hoi

nghe như tiếng tỉ t trong sầu lắng.

Nếu ngoi kia bnh mnh chợt thắp nắng
chiếu ruộng vườn bằng một nh cực quang
th khc chi sự trỗi dậy huy hong
của chung đỗ v mun chim mừng ht.

Trẻ thơ ơi!

Con l nh hồng của rạng đng tươi mt

cn hồn ta l nương rẫy của ngn hoa

tỏa hương thơm để nhịp thở chan ha

hương đồng nội ngọt ngo trong ngy mới
Mnh hồn ta l rừng cy mờ tối
Dỗ ring con trong m vọng ngn nga

bằng dịu dng của sắc l hương hoa

v tia sng của vừng hồng đang ngời chiếu.

V mắt con l một trời hiền dịu
V đi tay nhỏ b ngập hồng n
Bn tay con chưa chạm đến một lần
những nhơ nhớp của vũng lầy nhn thế
Hỡi b thơ: nh ho quang Thượng đế
Dng thin thần đẹp mu tc vng tươi
Như bồ cu bay lượn giữa bầu trời
Đi cnh vỗ dưới vm xanh bt ngt!

Con bước đi bằng chn mềm...ngơ ngc!
Nhn đời qua nh mắt thật ngy thơ
Tm thn con chưa vẫn đục bao giờ
Xinh qu đỗi! Nụ cười sao duyn dng!
Thương giọng ni nhu m như tm trạng
Giọt lệ rồi cũng ngưng đọng ngay thi
nh mắt con như hiến tặng cho đời
hồn thơ dại v nụ hn trn mi thắm.

Thượng đế hỡi!
Xin gn giữ những g con say đắm
Từ anh em, bạn hữu đến Mẹ Cha
cả địch th của những chuỗi ngy qua
ngay cả những nỗi đau trong vinh thắng.
Khấn xin Ngi:
cho con khng bao giờ nhn thấy
những ma h chẳng rực rỡ mu hoa
Tổ vắng ong, khng trẻ nhỏ trong nh
v lồng trống, khng c chim vui ht!

 

Huy Văn

 

 

 

 

Lorsque l'enfant parat

 

 

Lorsque l'enfant parat, le cercle de famille
Applaudit grands cris.
Son doux regard qui brille
Fait briller tous les yeux,
Et les plus tristes fronts, les plus souills peut-tre,
Se drident soudain voir l'enfant paratre,
Innocent et joyeux.

Soit que juin ait verdi mon seuil, ou que novembre
Fasse autour d'un grand feu vacillant dans la chambre
Les chaises se toucher,
Quand l'enfant vient, la joie arrive et nous claire.
On rit, on se rcrie, on l'appelle, et sa mre
Tremble le voir marcher.

Quelquefois nous parlons, en remuant la flamme,
De patrie et de Dieu, des potes, de l'me
Qui s'lve en priant ;
L'enfant parat, adieu le ciel et la patrie
Et les potes saints ! la grave causerie
S'arrte en souriant.

La nuit, quand l'homme dort, quand l'esprit rve, l'heure
O l'on entend gmir, comme une voix qui pleure,
L'onde entre les roseaux,
Si l'aube tout coup l-bas luit comme un phare,
Sa clart dans les champs veille une fanfare
De cloches et d'oiseaux.

Enfant, vous tes l'aube et mon me est la plaine
Qui des plus douces fleurs embaume son haleine
Quand vous la respirez ;
Mon me est la fort dont les sombres ramures
S'emplissent pour vous seul de suaves murmures
Et de rayons dors !

Car vos beaux yeux sont pleins de douceurs infinies,
Car vos petites mains, joyeuses et bnies,
N'ont point mal fait encor ;
Jamais vos jeunes pas n'ont touch notre fange,
Tte sacre ! enfant aux cheveux blonds ! bel ange
l'aurole d'or !

Vous tes parmi nous la colombe de l'arche.
Vos pieds tendres et purs n'ont point l'ge o l'on marche.
Vos ailes sont d'azur.
Sans le comprendre encor vous regardez le monde.
Double virginit ! corps o rien n'est immonde,
me o rien n'est impur !

Il est si beau, l'enfant, avec son doux sourire,
Sa douce bonne foi, sa voix qui veut tout dire,
Ses pleurs vite apaiss,
Laissant errer sa vue tonne et ravie,
Offrant de toutes parts sa jeune me la vie
Et sa bouche aux baisers !

Seigneur ! prservez-moi, prservez ceux que j'aime,
Frres, parents, amis, et mes ennemis mme
Dans le mal triomphants,
De jamais voir, Seigneur ! l't sans fleurs vermeilles,
La cage sans oiseaux, la ruche sans abeilles,
La maison sans enfants !

 

 

Victor HUGO   (1802-1885)

 

 

 

 

Tin Tức - Bnh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chnh