Người Phi Công

 

Huy Sơn

 

 

 

Muốn trở thành một phi công trong Quân Đội V.N.C.H. th́ điều kiện đầu tiên là phải có sức khỏe tốt. Chữ tốt ở đây có nghĩa là mắt phải nh́n được 20/20, tai phải nghe được 100/100, răng phải đủ và không bị sâu, cao tối thiểu 1 thước sáu mươi hai, nặng tối thiểu 48 kư và nội tạng gồm tim, gan, phèo, phổi đều tốt cả. Ngoài những yếu tố đó, người phi công c̣n phải có một vóc dáng dễ coi. Khách quan mà nói Thượng Đế đă ban cho những tác phẩm của ngài vào lúc này, ở trong t́nh trạng thật là hoàn hảo mà người đời dẫu có tiền rừng bạc bể, khi cần cũng không mua được. Nguyên do của sự đ̣i hỏi khó khăn này cũng dễ hiểu, v́ rằng nếu thân thể có khỏe mạnh th́ trí óc mới minh mẫn, để có được những quyết định sáng suốt và chính xác cho việc hoàn thành tốt mỗi phi vụ. Chẳng hạn như người phi công lái máy bay vận tải, ngoài nhiệm vụ của họ là điều khiển những chiếc máy bay giá trị hàng trăm triệu Đô la, họ c̣n chịu trách nhiệm về sự an toàn cho nhiều hành khách. Thêm vào đó, họ luôn tuân theo luật lệ nghiêm ngặt của ngành hàng không, hầu tránh được các tai nạn. C̣n về phi công tác chiến th́ khỏi nói, ngoài sự việc cao cả là sẵn sàng hy sinh mạng sống của chính ḿnh, để bảo vệ sự an toàn cho Lănh thổ mỗi khi có giặc xâm lăng, chính phủ c̣n tin vào khả năng của họ, để giao phó điều khiển những chiếc máy bay rất qúy giá.

 

Chương tŕnh đào tạo các phi công rất tốn kém, nó bao gồm các chi phí về huấn luyện lư thuyết lẫn thực hành. Lư thuyết gồm có: cách cấu tạo của phi cơ, khí tượng và cách thức điều khiển máy bay. Thực hành là lúc học tṛ được thầy chỉ dẫn cách thức bay bổng ở trên không. H́nh ảnh này cũng hơi giống con chim mẹ d́u dắt chim con tập bay khi nó mới ra ràng. Chương tŕnh này thường kéo dài từ một đến hai năm. Đa số các Phi công của miền Nam Việt Nam đă tốt nghiệp từ các trường dạy lái máy bay nổi tiếng tại Pháp hay Hoa Kỳ, thời gian cho mỗi khoá học kéo dài từ một đến hai năm. Tại quốc nội, căn cứ Không Quân Nha Trang có trường đào tạo ra những Phi công Quan sát và đến năm 1973, th́ có thêm khoá đào tạo Phi công Trực thăng, sau này căn cứ Không Quân Phan Rang cũng mở trường dạy bay T-37.

 

 

Trong cuộc chiến chống lại sự xâm lăng của Việt Cộng, dân tộc Việt Nam đă mất đi nhiều anh hùng Không Quân tên tuổi. Một trong những anh hùng đó là phi công Phạm Phú Quốc , anh tốt nghiệp khoá Phi công bên Pháp, về nước anh phục vụ trong một phi đoàn khu trục A-1, Skyraider, anh đă bị bắn và mất tích trong một phi vụ Bắc Phạt vào năm 1965. Để thương tiếc anh, nhạc sĩ Phạm Duy đă viết bài ca “Huyền Sử Ca Một Ngừơi Mang Tên Quốc”, rất nổi tiếng được nhiều người ưa thích, qua tiếng hát truyền cảm của nam danh ca Duy Khánh. Bài hát này cũng đă đi sâu vào ḷng người nhiều luyến tiếc cho một người phi công thời chiến, một lần cất cánh bay đi và không bao giờ về lại…

 

Một người anh hùng Không Quân khác tên là Đại Úy Trần Thế Vinh, anh là phi công A-1 thuộc phi đoàn 518, danh hiệu Phi Long. Anh đă anh dũng hy sinh trong một phi vụ chận đứng hàng loạt những xe tăng, ồ ạt từ miền Bắc xâm nhập miền Nam vào mùa Hè Đỏ Lửa, năm 1972. Để vinh danh anh, một bài hát rất cảm động “Ṿng Hoa cho Trẩn Thế Vinh” do danh ca Thanh Tuyền hát, đă được nhớ măi trong ḷng mọi người, về sự can đảm của một người phi công gan dạ, sẵn sàng hy sinh mạng sống của ḿnh cho tổ quốc.

 

 

Cuối năm 1971, Tôi măn khoá học bay tại Hoa Kỳ, về nước và được bổ nhiệm phục vụ phi đoàn tác chiến 520, danh hiệu Thần Báo, phi đoàn đồn trú tại căn cứ Không Quân B́nh Thủy, thuộc tỉnh Cần Thơ. Những ngày đầu ở phi đoàn, tôi c̣n đang chân ướt chân ráo, may thay tôi được một Đại Úy phi công trẻ tên là Nguyễn Minh Sơn, trùng tên với tôi và pḥng của anh ở ngay cạnh pḥng của tôi trong cư xá Sĩ Quan Độc Thân. Anh đă tận t́nh giúp đỡ tôi từng đường đi, lối bước, cho tôi chóng thích hợp với đời sống ở nơi Tây Đô dễ thương này. Đến năm 1972 tôi phải chia tay anh để đi đến phục vụ phi đoàn tân lập 532, danh hiệu Gấu Đen, đồn trú tại căn cứ Không Quân Phù Cát, thuộc tỉnh B́nh Định. Bẵng đi ba năm, tôi t́nh cờ gặp lại anh vào một buổi sáng tại Tân Sơn Nhất, khi các phi đoàn A-37 tụ tập tại đây trong tháng cuối của cuộc chiến. Chúng tôi tay bắt mặt mừng, hứa hẹn với nhau đủ thứ cho những ngày sắp tới. Trước khi chia tay, tôi hỏi anh đă lập gia đ́nh chưa, anh cho biết là anh sắp làm đám cưới với cô xướng ngôn viên của đài Truyền H́nh Cần Thơ và chắc chắn tôi sẽ có tên trong danh sách khách mời. Sang ngày kế tiếp, bất chợt tôi được thông báo là anh đă đền nợ nước trong một phi vụ vừa mới được điều động, đánh tại Quận Thủ Thừa Tỉnh Long An. Nghe xong chân tay tôi bủn rủn như người mất hồn, cổ họng bị nghẹn như có vật ǵ chấn ngang, hai mắt thấy nhoà đi bởi những giọt nước từ từ lăn dài trên má, có lẽ tôi đang khóc…

 

Cái cảm giác phải mất đi một người anh, một người đồng nghiệp thân thương, ôi! nó đau đớn vô vàn, nhưng nếu đem so sánh với cái nỗi khổ đau của những người thiếu nữ có người yêu hay chồng là những Phi công và nếu không may có một ngày, người yêu hay chồng của họ bị gẫy cánh trên chiến trường, không gian đă ấp ủ h́nh hài, th́ chắc chắn cái nỗi đau đó sẽ c̣n to lớn hơn nhiều… Tôi thầm cầu mong Thượng Đế, xin Ngài luôn ban cho những người thiếu nữ kém may mắn này nhiều phước lành cho quăng đời c̣n lại của họ.

 

 

Huy Sơn

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính