Những suy nghĩ về nhà báo Nguyễn Đắc Kiên

 

- Bài 3 -

 

Hoàng Tuấn Ly

 

 

“Tôi nghĩ rằng, một điều kiện tiên quyết khác cho sự ḥa giải là một điều khoản bắt buộc, trong đó, không cho phép hồi tố, truy cứu trách nhiệm những tội phạm làm tổn hại lợi ích dân tộc, quốc gia hay bất cứ hành động mang tính trả thù nào với những người ở chế độ cũ”.

 

Đoạn văn trên, đích thị là điểm chính mà Nguyễn Đắc Kiên vì đã lãnh nhận “trách nhiệm” của đảng Cộng sản Việt Nam, nên cần phải viết ra, để thăm dò ý kiến cũng như sự phản ứng của mọi người.

 

Nguyễn Đắc Kiên đã nói như một “lãnh tụ”; nhưng thực ra, Kiên không có tư cách gì để viết “một điều khoản bắt buộc” cả.

 

Nguyễn Đắc Kiên, kẻ đang muốn làm “tốt trách nhiệm” cần phải biết:

 

Chính đảng cộng sản Bắc Việt đã bán Ải Nam Quan và Thác Bản Giốc cho Tầu Cộng - Chính Hồ Chí Minh đã chỉ thị cho Phạm Văn Đồng viết ra cái “công hàm” và đã gửi cho tên giặc Chu Ân Lai, để xin dâng bán cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

 

Tội bán nước, là một đại tội trước Quốc Dân, mà kẻ phạm tội nhất định phải chịu một hình phạt cao nhất, không bao giờ, và không có một lý do gì để được “giảm khinh”.

 

Như vậy, mà Nguyễn Đắc Kiên dám cả gan để viết: “một điều khoản bắt buộc, trong đó không cho phép hồi tố, truy cứu trách nhiệm những tội phạm làm tổn hại lợi ích dân tộc, quốc gia…”

 

Nguyễn Đắc Kiên cần phải biết, không có một quốc gia nào, dù văn minh, tới đâu cũng không bao giờ bỏ qua cho “những tội phạm làm tổn hại lợi ích dân tộc, quốc gia…”. Như mọi người đã thấy, nhiều quốc gia trên thế giới đã kết án phản quốc rất nặng nề đối với những người mà đôi khi chỉ vì bị sập bẫy “Mỹ nhân kế” mà tiết lộ những bí mật quốc gia, khi mang trọng trách mà quốc gia đã giao phó.

 

Đàng này, đảng Cộng sản Bắc Việt không những là “những tội phạm làm tổn hại lợi ích dân tộc, quốc gia…” mà còn phạm đại tội bán nước, khi cùng nhau đem bán Ải Nam Quan - Thác Bản Giốc - Hoàng Sa - Trường Sa và ngay cả những vùng đất nằm sâu trong lãnh thổ của đất nước Việt Nam.

 

Thế nhưng, tại sao Nguyễn đắc Kiên đã biết chúng là “những tội phạm làm tổn hại lợi ích dân tộc, quốc gia…” mà lại nói “một điều khoản bắt buộc” phải tha thứ cho “những tội phạm” ấy? Câu trả lời, chính điều này, đã cho thấy Nguyễn Đắc Kiên có “trách nhiệm” như Kiên đã viết; nghĩa là Nguyễn Đắc Kiên làm theo chỉ thỉ của đảng Cộng sản Hà Nội.

 

KHÔNG, muôn lần KHÔNG. KHÔNG bao giờ tha thứ cho “những tội phạm làm tổn hại lợi ích dân tộc, quốc gia…”

 

Nguyễn Đắc Kiên cũng đã viết:

 

“Tôi cũng như tất cả các bạn đều đau xót v́ những khoản tiền tỷ đô la bị thất thoát, tham nhũng, nhưng cứ thử nghĩ đến xương máu có thể đổ, thử nghĩ đến tương lai hàng trăm ngh́n năm nữa của dân tộc, những khoản nợ đó chẳng phải là rất nhỏ sao?”.

 

Nguyễn Đắc Kiên đem so sánh: “những khoản tiến tỷ đô la bị thất thoát…” không nghĩa lý gì cho bằng “máu có thể đổ” . Nên nhớ, “những khoản tiền tỷ đô la bị thất thoát” ấy, nó đang nằm trong tay của những tên “cán bộ” Cộng sản. Nguyễn Đắc Kiên nên nhớ, không có chế độ nào, dù tốt đến đâu, (chứ đừng nói đến chế độ cộng sản tàn ác hiện nay tại Việt Nam) cũng không tồn tại muôn đời. Nên biết, tất cả “những khoản tiển tỳ đô la” ấy, rồi sẽ được thu hồi theo Luật pháp quốc tế… Vì vậy, Nguyễn Đắc Kiên không cần phải dọa người dân: “cứ thử nghĩ đến xương máu có thể đổ…”

 

“Cứ thử nghĩ đến xương máu có thể đổ…” , cho nên Nguyễn Đắc Kiên đã lo sợ cho bọn Cộng sản sẽ bị mất hết tất cả. Còn những núi xương, sông máu của đồng bào vô tội trong quá khứ, kể từ khi có đảng Cộng sản trên đất nước: Những máu lệ đã chan hòa trong cuộc “Cải cách ruộng đất - Nhân Văn Giai Phẩm - Cuộc thảm sát Tết Mậu Thân, 1968, và người dân của miền Nam không bao giờ  quên được những tội ác của đảng Cộng sản Bắc Việt, đã đơn phương xé bỏ Hiệp Định Paris, 1973, về Việt Nam khi xua quân cưỡng chiếm miền Nam-Việt Nam Cộng Hòa, vào ngày 30/4/1975.

 

Kể từ đó, sau ngày Quốc Hận 30:4/1975, đảng Cộng sản bắc Việt đã kéo nhau vào miền Nam, cũng như những tên Việt cộng từ trên rừng rú xuống các thành phố của miền Nam. Và chúng đã tịch thu rất nhiều nhà cửa của các vị Quân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Hòa đã bị chúng bắt bỏ tù; và cả của những đồng bào hiền lương, để cấp cho bọn “cán bộ - sĩ quan” của chúng. Còn gia chủ, thì bị bọn chúng đày đọa lên “vùng kinh tế mới” ở những nơi rừng núi hoang vu, để phải chết!

 

Ngoài ra, vào thời điểm tháng Tư, năm 1975, còn có những tên Việt cộng khi từ Bắc vào Nam, từ trên rừng xuống, chúng đã tự ý xông vào chiếm lấy nhà cửa của những người dân, lúc ấy bỏ trống, vì đã bỏ chạy trốn Cộng sản, nhưng không thoát được. Do đó, khi họ quay trở về nhà, thì bọn Việt cộng đã chiếm mất nhà cửa, mà rất nhiều người dân của miền Nam đã từng van xin được trả lại nhà cửa chính mình, những bọn “cán bộ” Việt cộng đã thẳng tay dùng bạo lực xua đuổi họ! Vì thế, những người dân nạn nhân này, đành phải sống ở đầu đường, xó chợ, để mỗi ngày chỉ biết khóc, khi nhìn thấy bọn Việt cộng cứ ngang nhiên ở ngay trong căn nhà của chính mình!

 

Những chưa hết, vì đảng CSVN còn ăn cướp bằng nhiều hình thức khác nhau, mà tôi đã viết qua hai bài trước, nên không cần phải nhắc lại nữa.

 

Xương của người dân miền Nam đã vùi chôn ở những trại tù “cải tạo”, ở trên các “vùng kinh tế mới” , và máu của người dân miền Nam đã đổ trên những con đường vượt biển, vượt biên, cũng như xương của họ đã vùi lấp ở những nơi nào, mà thân nhân không làm sao tìm thấy lại, hoặc đã làm mồi cho cá dưới biển khơi!

 

Tại sao những người dân của miền Nam-Việt Nam Cộng Hòa đành phải bỏ nước ra đi?!

 

Những hành động dã man, tàn ác ấy của đảng Cộng sản Việt Nam, là “những hành động mang tính trả thù với những người ở chế độ cũ”như Nguyễn Đắc Kiên đã viết ra đấy. Nguyễn Đắc Kiên cần phải biết như vậy.

 

Những núi xương ấy, những biển máu ấy, là những chứng tích đại tội ác của đảng Cộng sản VN, mà cho đến hôm nay, chính đảng Cộng sản cũng không làm sao để tháo gỡ ra cho được, thì Nguyễn Đắc Kiên đừng lo, đừng “nghĩ đến xương máu có thể đổ”. Đừng hướng người ta đi sai, hoặc khiến cho những người đã và đang tranh đấu có thể quên, có thể rời xa cái mục đích tới cả “hàng nghìn năm”; khi viết “nghĩ đến tương lai hàng trăm năm nghìn năm năm nữa…” Bởi vì, cái mục đích chính đáng hiện nay, là phải giải thể đảng Cộng sản vô luân. Nguyễn Đắc Kiên và cả đảng Cộng sản Việt Nam hãy nghĩ ngay cho hiện tại:

 

 Hãy nhanh chóng trả hết những tài sản, nhà cửa của đồng bào miền Nam đã bị cướp đoạt. Nên nhớ, dù có bao nhiêu lần đổi “chủ”, dù “chủ” cũ có bán, có đi nơi khác. Nhưng, duy nhất, chỉ có một người đã đứng ra xây dựng, họ đă đứng tên chủ quyền của những căn nhà ấy, họ mới là gia chủ thực sự. Và vì đảng Cộng sản Bắc Việt là đội quân xâm lăng, đã xua quân cưỡng chiếm nước Việt Nam Cộng Hòa, cho nên mới có những cảnh đau thương này. Vì thế, chính đảng Cộng sản Việt Nam phải hoàn toàn chịu trách nhiệm. Đã tự cột, thì phải tự tìm mọi cách để mở ra.

 

Hãy từ bỏ chủ nghĩa Cộng sản vô luân. Hãy tự giải thể đảng Cộng sản, để quay trở về với đường ngay, nẻo chính của Dân Tộc Việt Nam, trước khi quá muộn!

 

08/03/2013

Hoàng Tuấn Ly

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính