Sau 45 năm cướp nước, báo chí Việt cộng vẫn c̣n dùng hai chữ “giải phóng”

 

Hoàng Nhật Thơ

 

 

 

 

Những ngày tưởng niệm Quốc Hận lần thứ 45 của Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản trên con đường lưu vong đă trôi qua. Không khí tưởng niệm đau buồn, h́nh ảnh sôi sục căm hờn, những nắm tay giương cao hừng hực khí thế đấu tranh cho một ngày quê hương quật khởi ... tất cả đă trả lại thời gian xuôi về ḍng dĩ văng nhưng dư âm vẫn c̣n đó ... dư âm của 45 lần tưởng niệm từ một “Tháng Tư Đen” tang thương năm xưa không tan vào hư không, nó vẫn vang vọng kinh hoàng trong chúng ta mỗi ngày trên con đường vong quốc ; H́nh ảnh tang tóc từ một ngày quê hương bị lũ Cộng sản Bắc Việt cướp đoạt, không bao giờ phai mờ trong kư ức đau thương của chúng ta. Ngày 30/04/1975 là ngày Quốc Hận của Quân-Dân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Ḥa và cũng là ngày Quốc Nạn của cả quê hương dân tộc.

   

     Thời gian trôi xa 45 năm nhưng mỗi khi nói hay nghe nhắc đến hai chữ “giải phóng”, những người đă từng sống dưới bầu trời tự do của Miền Nam Việt Nam vẫn cảm thấy đau xót kinh hoàng về một ngày 30 của tháng Tư xưa, ngày quê hương dân tộc bị bọn Cộng sản Bắc Việt  nhận ch́m trong bể máu và nước mắt. Người dân kinh tởm xem nó là  những ǵ  xấu xa  nhất, độc ác nhất, hải hùng nhất, tang thương nhất trong đời người.

 

Việt cộng pháo kích......... Việt cộng pháo kích,  bà con ơi. Tiếng kêu la thất thanh, hốt hoảng với tiếng than khóc vang dậy một góc trời. Xác người dân vô tội chết không toàn thây nằm la liệt ngổn ngang trong hoang tàn đổ nát,  trẻ thơ đang nô đùa ngoài sân th́ bị những quả đạn pháo của lũ Việt cộng hất tung lên đưa về bên kia thế giới. Máu đổ, thịt rơi trong khi những quả đạn pháo của lũ “giải phóng” vẫn tiếp tục rót đều đặn vào xóm làng của người dân Miền Nam. Những chiếc xe cứu thương hú c̣i inh ỏi lao nhanh trên đường phố tiến về hiện trường để tải thương, cấp cứu những nạn nhân, hầu hết là những dân lành, ông lăo, bà cụ, phụ nữ, trẻ thơ vô tội ... Ôi “giải phóng”

 

     Từ  những ngày c̣n bé của thập niên 60, tôi  đă biết hai chữ  ”giải phóng” trong mệnh đề  danh từ “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam” qua  báo chí  và  đài  phát thanh, tôi hiểu nôm na là “Việt cộng” và cụm từ “Chống Mỹ cứu Nước-Giải phóng Miền Nam” của những kẻ đi xâm lược Miền Nam mà Dân-Quân-Cán-Chính Miền Nam gọi là Cộng sản Bắc Việt, tnhững người gieo rắc máu lửa, kinh hoàng, chết chóc trên mảnh đất miền Nam hiền ḥa, thân yêu. Mỗi  khi phố thị, xóm làng bị  pháo  kích th́  tôi  nghe mọi  người  cũng  như  các cơ quan truyền thông nói là “Việt cộng hoặc Cộng Sản pháo kích”.

 

     Sự  hiểu  biết  tăng dần theo từng trang sách vở  và thời gian, tôi  hiểu thêm về hai chữ “giải phóng” trong Tết Mậu Thân máu lửa kinh hoàng, tang tóc  trên  44 đô, tỉnh, thị  của  Miền Nam Việt Nam. Nhà  cửa, xóm làng của người  dân đă  bị  ”giải phóng” thành  tro  bụi  nghi  ngút khói trong điêu tàn đổ nát; Trên 5000 người dân cố đô Huế bị lũ CSBV “Sinh Bắc Tử Nam” đă “giải phóng” luôn cả  mạng sống và  trên  một ngàn người  bị  ”giải phóng” mất tích. Ngày 11/03/1974, trường tiểu học Cai Lậy bị “giải phóng” bằng những quả  đạn  pháo của những người  mang danh “giải phóng” gieo  rắc  sự khát máu, bạo tàn, hận thù trên cả những mái đầu xanh vô tội, trong vụ “giải phóng” này có 32 học sinh bị tử vong và 55 bị thương.

 

     Ngày 31/03/1972, trận chiến “Mùa Hè Đỏ Lửa” xảy ra  trên  quê  hương, từ Quảng Trị đến tận mũi Cà Mau ngập ch́m  trong  máu  lửa  hận thù  bởi  lũ  người  mang  đôi  dép  râu  ”giải phóng”. Ngày 16/09/72, Người Lính VNCH cắm ngọn cờ chiến thắng trên  Cổ Thành Quảng Trị chấm  dứt trận chiến máu  và  lửa đỏ cả quê hương.

 

H́nh treo cờ Cổ thành Quảng Trị

 

     Những tháng ngày nơi  thao trường đổ mồ hôi, ngoài những buổi học tập về  vũ  khí, chiến thuật, địa  h́nh là  những buổi học về tâm lư chiến, lư  tưởng và trách nhiệm của Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa đối với quê hương tổ quốc trong cuộc chiến chống quân xâm lăng. Tôi cũng được hiểu thêm về  ”Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam”  là  một  công  cụ,  một tấm b́nh phong của Cộng sản Bắc V iệt dựng lên vào ngày 20/12/1960 để  lừa  bịp  người  dân, che  mắt thế  giới  trong mưu  đồ  thôn tính  nhuộm đỏ nửa phần c̣n lại của đất nước và cũng để bành trướng chủ nghĩa cộng sản theo lệnh của quan thầy Nga Sô và Trung Cộng.

 

     Trên đoạn đường chiến binh mà  tôi  đă bước đi  trong một thời  gian ngắn  vào  những năm cuối cùng của cuộc chiến, tôi  đă chứng kiến xóm làng, nhà cửa của người dân bị  ”giải phóng”  thành tro bụi ; Cuộc sống an  lành,  hiền  ḥa  của  người  dân  Miền Nam  bị  ”giải phóng”  thành những vành  khăn tang vương máu đào đau thương phủ trắng mái đầu, những  vùng nào  bị  ”giải phóng” bước qua  là  trở  thành điêu tàn, thê lương, thống khổ và tang tóc.

 

     Sau khi Miền Nam Việt Nam bị người bạn đồng minh bỏ rơi, bọn CSBV đă   đê  tiện dùng hai chữ “giải phóng” để  che  đậy cho sự  xâm lăng, cưỡng  chiếm  và  nhuộm đỏ Miền Nam Việt Nam bằng  bạo  lực  quân  sự  vào  ngày 30/04/1975. Kể  từ  ngày lịch sử sang trang máu, chẳng những Quân Dân Cán Chính VNCH mà ngay cả những người từng ủng hộ, giúp đỡ, che giấu cộng sản trong thời chiến cũng đă thấm thía đến tận cùng  vực  thẳm của  đau  thương  về  hai  chữ “giải phóng” từ con vi khuẩn cộng sản.

 

     Ngay sau khi cưỡng chiếm Miền Nam Việt Nam, bọn CSVN từ  từ thi hành chính sách “giải phóng” độc ác, hận thù như sau :

 

     Hằng trăm ngàn Quân Cán Chính VNCH bị  tập trung vào trên 200 trại tù  khổ sai, bị “giải phóng” bằng những cực h́nh hận thù tra tấn dă man, độc ác, bị cưỡng bức lao  động  vắt cạn mồ hôi, trên hai trăm ngàn người đă bị bọn cộng sản “giải phóng” luôn cả mạng sống.

 

     Bọn cộng sản hèn hạ “giải phóng” luôn  nghĩa trang Quân Đội Biên Ḥa, nơi  an nghỉ  ngh́n thu của những anh hùng QLVNCH đă hy sinh trong công cuộc chiến đấu chống sự xâm lăng của bọn CSBV để bảo vệ quê hương dân tộc.

 

     Bọn cộng sản hèn  hạ  trả  thù  những người  c̣n sống, những người đă  chết, chúng  c̣n đê  tiện  ”giải  phóng”  luôn  Người  Lính  ”Thương Tiếc”,  một  pho  tượng đồng vô tri, vô giác mang linh hồn của  trên 350,000 anh hùng QLVNCH Vị Quốc Vong Thân.

 

     Cộng sản “giải phóng” phương tiện giao thông của người  dân bằng cách chiếm đoạt, kiểm soát  tất cả  xăng dầu, siết chặt sự đi lại của người dân bằng h́nh thức giấy phép  đi  đường  từ  địa  phương  này sang  địa phương khác.

 

     Cộng sản “giải phóng” bao  tử  của  người  dân bằng cách dùng bạo lực thu  mua  lúa  gạo, lương thực với giá rẻ mạt để  trả  nợ  cho  khối  Cộng sản Quốc Tế  mà bọn CSVN đă  vay  mượn để  gây  nên một cuộc chiến tranh tương tàn trong suốt hai mươi  năm. Phần gạo mốc th́  bán lại  cho dân theo chính sách “hộ khẩu”, người  dân phải  trợn trừng  nuốt  thêm những  hạt bo bo chan nước mắt  để  kéo lê  kiếp  sống  tang thương trong xă họi cộng sản.

 

     Cộng  sản  ”giải phóng” cướp tiền, bần cùng  hóa  người  dân  bằng h́nh thức đổi tiền.

 

     Cộng  sản  dùng  bạo  lực  ”giải  phóng”  tài  sản,  nhà  cửa,  cơ  sở  thương  mại  của người  dân  được tạo dựng  bằng mồ hôi, nước mắt  và  công  sức với chiêu bài đánh “Tư sản mại bản”.

 

     Cộng sản “giải phóng” những khu rừng hoang nước độc không dấu chân  người thành những vùng “Kinh Tế Mới” để giam lỏng và giết dần những thân nhân của  Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Ḥa đang bị giam cầm trong lao tù và những người dân đă bị “giải phóng” hết nhà cửa, tài sản.

 

     Cộng sản “giải phóng” người  dân ra  biển cả,  phó  thác  sinh mạng cho may rủi bằng cách tổ chức những cuộc vượt biển bán chính thức để thu lấy vàng trên xác người cùng chủng tộc.

 

     Lũ  cộng sản  không tính người  đă  thông đồng với  lũ  côn đồ “dâm thương” “giải phóng “trần truồng phụ nữ Việt Nam cho người Đài Loan, Đại Hàn ngắm nghía sờ  soạng và  sau đó “giải phóng” luôn thân xác họ sang xứ người làm nô lệ t́nh dục.

 

     Lũ cộng sản tư  bản đỏ “giải phóng” xóa đói  giảm nghèo nên người dân đói  rách lang thang, từ  các  trẻ thơ  năm, sáu tuổi cho đến ông già, bà  lăo bảy,  tám mươi  tuổi  phải  lê  lết tấm thân khô cằn trên đôi chân xiêu vẹo khắp đầu đường xó chợ từ sáng sớm đến khuya rao bán từng tấm vé số để mưu sinh trong địa ngục trần gian “thiên đàng cộng sản”.

 

     Lũ  cộng sản  bán nước  đă dâng Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, hai  quần  đảo  Hoàng Sa, Trường Sa, vùng Tây Nguyên Bauxite và đang “giải phóng”  từng  phần  lănh thổ  dâng quan  thầy Trung Cộng.

 

     Lũ cộng sản vô  thần, độc  tài, khát  máu  không tính người đă “giải phóng” chùa chiền, nhà thờ thành b́nh địa hoặc trở thành tài sản của đảng. Chúng dă man “giải phóng” Linh mục, Ḥa thượng, ni cô, giáo dân và tăng ni phật tử bằng những trận đàn áp đánh đập man rợ.

 

     Những  nhà   đấu tranh dân chủ, những nhà bất đồng chính kiến, những người dân oan,  những người yêu nước biểu t́nh chống Trung Cộng xâm lăng th́ bị  bạo quyền cộng sản dùng bạo lực đàn áp, đánh đập, bịt miệng đưa vào tù.

 

     Bốn mươi lăm năm nay, kể  từ khi nhuộm đỏ nửa phần c̣n lại của đất nước, bọn CSVN đă cướp phá  tan nát  quê hương ; “giải phóng” từng phần đất, biển của quê hương hiến dâng cho Tàu Cộng ; “giải phóng” tất cả quyền tự do căn bản của con người kể cả quyền sống bằng sự cai trị độc tài, độc ác, khát máu, bạo tàn, dă man, thú tính lẫn ngu dốt. Thế mà có những người từng là nạn nhân của “giải phóng” vẫn c̣n mê muội bởi những lời quyến dụ ngọt ngào như “Việt kiều yêu nước”, “khúc ruột ngàn dặm”, hoặc v́ lợi ích riêng tư mà nhẫn tâm quên thù nhà nợ nước, trở về hợp tác với kẻ thù để được “giải phóng” thêm lần nữa. Không biết đến bao giờ họ mới thức tỉnh và sáng mắt ra ... buồn thay !

 

     Khi lũ cộng sản có quyền, có bạo lực trong tay th́ chúng sẵn sàng “giải phóng” những ǵ mà chúng muốn chiếm đoạt. V́ thế hai chữ “giải phóng” của cộng sản được xem là “dùng bạo lực để ăn cướp”. Lũ cộng sản ăn cướp quê hương để cai trị bằng chủ nghĩa độc tài, khát máu, bạo tàn ; Ăn cướp tài sản của người dân cũng như của quốc gia để làm giàu ; Ăn cướp đất cha, biển mẹ để dâng hiến hoặc bán cho giặc Tàu cộng ; Ăn cướp cuộc sống, quyền tự do cũng như mạng sống của người dân.

 

  Đó  là  những  ǵ  tôi  thấy  và  biết  về  hai  chữ “giải phóng” của chủ nghĩa cộng sản. Không  biết  đến  bao  giờ  lũ  Cộng sản Việt Nam bạo  tàn, khát  máu mới “giải phóng” được cái đỉnh cao ngu dốt, độc tài, độc ác trong đầu của chúng hay họ chờ hơn 90 triệu người dân đứng lên “giải phóng” họ ra khỏi thế giới này.

 

 

45 năm Ngày Quốc Hận 1975-2020

Hoàng Nhật Thơ

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính