Ngày QUỐC HẬN 30-4-1975 - tưởng chừng đêm qua...

 

Hoàng Nhật Thơ



Mùa xuân tha hương lặng lẽ đến trong giá băng rồi ra đi trong băng giá... những ngày tết viễn xứ, ngắn ngủi đến rồi cũng vụt thoáng qua nhanh. Xuân tha hương, tết viễn xứ trôi qua, rơi rớt lại những dư âm buồn man mác trong ḷng người Việt ly hương. Những tia nắng ấm nhạt c̣n thoảng mùi đông đang trải dài mong manh trên đường viễn xứ, chuẩn bị chuyển giao mùa sau những tháng ngày dài âm u ch́m trong rét buốt, mang ḍng dĩ văng tang thương từ 38 năm trước trở về khơi lại kư ức về một tháng tư xưa. Một Tháng Tư của tan vỡ toàn diện... Tháng Tư Đen 1975! Mùa Quốc Hận lại trở về... H́nh ảnh thê lương, tang tóc trùm phủ Miền Nam khi lũ “đôi dép râu tràn về giẫm nát ḷng đất mẹ” đă trôi qua 38 năm mà sao cứ ngở như là cơn ác mộng đêm qua...

 

Một năm sau khi được Mỹ bật đèn xanh bằng Hiệp Định Ba Lê 1973, Trung Cộng đă đưa một lực lượng tàu chiến hùng hậu xâm lăng hải đảo Hoàng Sa của VNCH vào tháng 1/1974. Nhà Trắng im tiếng... thế giới lặng im. Một năm tiếp theo đó, khối cộng sản quốc tế đă ra lệnh và viện trợ số lượng vũ khí không giới hạn cho tên nô bộc trung thành và cũng là lũ Việt gian CSBV công khai ào ạt xua quân cày nát Hiệp Định Ba Lê để cưỡng chiếm MNVN năm 1975 trước sự làm ngơ đến độ lạnh lùng nhẫn tâm của thế giới tự do...

 

Sau khi Quân Đoàn 2 triệt thoái, Quân Đoàn 1 di tản, nửa giang san đă lọt vào tay giặc. Thiếu Tướng Lê Minh Đảo, Tư Lệnh Sư Đoàn 18BB kiêm tư lệnh chiến trường Tuyến Thép Xuân Lộc cùng các đơn vị VNCH chiến đấu liên tục 12 ngày đêm không ngủ đă được lệnh lui quân để thành lập pḥng tuyến mới. Mọi nổ lực, cố gắng c̣n lại của Người Lính VNCH trong việc cứu lấy quê hương trong những ngày cuối Tháng Tư Đen hầu như quá trễ khi bọn CSBV dồn lực lượng khoảng 16 Sư Đoàn vây kín Sài G̣n ngày 29-4, chuẩn bị san bằng Sài G̣n, biến Sài G̣n thành thành phố máu trong biển lửa. Dân chúng Miền Nam hoang mang, Sài G̣n hỗn loạn... người chen lấn nhau để t́m đường di tản, rời khỏi quê hương tránh thảm nạn như thành phố Huế trong Tết Mậu Thân kinh hoàng 1968 tái diễn. Từng chiếc phản lực cơ gầm rú chạy dài trên phi đạo rồi vượt cao vút cao lao về một phương trời xa lạ... từng cánh quạt trực thăng xé gió vội vă nặng nề cất cao, chao nghiêng mang theo số lượng người quá tải c̣n in hằn nét kinh hoàng lao vào không trung hướng ra biển Thái B́nh Dương... những chiếc tàu, chiến hạm cố tống hết ga, ́ ạch rời bến mang theo hằng trăm, hằng ngàn người di tản. Họ ra đi rời bỏ quê hương, ĺa xa người thân không kịp lời từ giă, không mong ǵ gặp lại, họ ra đi trong đau đớn vô cùng tận, những ḍng lệ tang thương lăn dài trên khuôn mặt ngơ ngác c̣n in đậm nét kinh hoàng. Sài G̣n, nơi tập trung quyền lực của chính thể VNCH đang hấp hối nguy kịch trước sự ngoảnh mặt của các quốc gia tự do trên bàn cờ chính trị thế giới. Trong giờ phút tử sinh này th́ Quân Đoàn 4 vẫn yên tĩnh, chưa có 1 đồn bót, mảnh đất nào lọt vào tay cộng sản. Dù hoang mang v́ phân nửa giang san đă mất, sinh mệnh Sài G̣n như ngàn cân treo sợi tóc nhưng tinh thần người chiến sĩ VNCH của Quân Đoàn 4 vẫn không bấn loạn. Họ vẫn gh́m chặt tay súng ngày đêm đem sinh mạnh cố giữ phần đất c̣n lại của quê hương trong hy vọng mong manh...

 

3 giờ chiều 29/4/75, các chiến sĩ mũ đen thuộc Chi đội 911, Chi khu Kiên Lương, Tiểu khu Kiên Giang, tập hợp đầy đủ quân số 100% tại sân cờ đơn vị. Trung úy Trần Nhă Kỳ, chi đội trưởng nh́n lướt qua hàng quân rồi chậm răi nói:

- Như các anh em đă biết t́nh h́nh đất nước qua tin tức, giờ này th́ xem như không c̣n hy vọng gi nữa...

 

Cả đơn vị im lặng... không khí u buồn, ảm đạm của quê hương đang trùm phủ một đơn vị nhỏ bé chưa đến 30 chiến sĩ!

 

Trung úy chi đội trưởng nói tiếp:

- Các anh em nào muốn trở về với gia đ́nh th́ bước ra khỏi hàng quân đứng riêng một bên và tôi cho phép đi nhưng tôi không thể cấp giấp phép. Các anh em tự lo liệu lấy...

 

Chẳng ai lên tiếng và không một bàn chân nào xê dịch khỏi hàng quân.

 

- Tốt. Nếu tất cả anh em đồng một ḷng ở lại th́ phải chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Nếu như địch tấn công mà anh em nào bỏ chạy th́ tôi sẽ bắn bỏ người đó. Sau khi tan hàng, chúng ta sẽ mở kho vũ khí và mang mọi hỏa lực đặt vào nơi các vọng gác và giao thông hào, gài các ḿn claymore chung quanh ṿng đai pḥng thủ của đơn vị, ban đêm tất cả phải ngủ nơi giao thông hào. Kể từ giờ phút này, các anh em được quyền đi xa nhất là quán cafe sát bên đơn vị và vũ khí luôn mang theo bên ḿnh, ai trái lệnh sẽ bị phạt. Mọi người nghe rơ không?

- Nghe rơ.

- Tan hàng.

- Cố gắng. Cả đơn vị đồng thanh hô to.

 

Mỗi người một tay, người th́ lo gài ḿn claymore bên ngoài ṿng đai pḥng thủ, người th́ gài thêm lựu đạn nơi hàng rào, kẻ th́ mang súng đạn ra các vọng gác và giao thông hào. Chu vi đơn vị không lớn nên khoảng nửa tiếng sau th́ xong tất cả... mỗi ụ gác được trang bị một khẩu đại liên M60 làm hỏa lực chính với 2 khẩu M16... những dây đạn M60 được kết nối lại với nhau nạp vào khẩu đại liên, những băng đầy đạn M16, súng M79 cùng lựu đạn để dưới giao thông hào. Ba chiếc xe bọc sắt V100 bất khiển dụng v́ không có phụ tùng thay thế được dùng làm ba lô-cốt chiến đấu... tất cả đă sẵn sàng...

 

Trung úy chi đội trưởng đi một ṿng kiểm soát và nói:

- Tốt.

 

6 giờ chiều, tôi cùng 9 người bạn đồng đội lên 2 chiếc xe bọc sắt V100 đi nằm điểm trên cây cầu nơi công trường xi măng Hà Tiên, bắt ngang qua liên tỉnh lộ Rạch Giá- Hà Tiên. Một đêm im lắng, căng thẳng chậm chạp trôi qua.

 

30.4.75, chúng tôi rời điểm lúc 6 giờ sáng trở về đơn vi. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, một số anh em trong đơn vị kéo nhau qua quán cafe sát cạnh đơn vị uống cafe và nghe tin tức, theo dơi t́nh h́nh nước nhà đến đâu rồi...

 

Cả bọn vừa uống cafe, ph́ phà điếu thuốc trên môi vừa hồi hộp im lặng lắng nghe tin tức từ chiếc radio của quán bỗng bàng hoàng khi nghe:

  

- Audio “Lời tuyên bố của Tổng Thống Dương Văn Minh..........”

 

Vết thương “Tháng Tư Đen” hoành hành, tàn phá và bộc phát nhanh chóng. Dù những Người Lính VNCH đă tận t́nh đem cả sinh mạng để cứu chữa nhưng Sài G̣n đă trút hơi thở cuối cùng vào lúc 10:30 sáng 30-4-75 khi ông Dương Văn Minh tuyên bố khai tử sau những ngày dài thoi thóp trong cô đơn. Ngụm cafe chưa kịp nuốt h́nh như nghẹn nơi cổ họng, điếu thuốc cháy dở trên môi hờ hững muốn rơi xuống. Cả bọn thẫn thờ đưa ánh mắt nh́n nhau mà không nói được lời nào. Quang cảnh ồn ào trong quán vài phút trước đây bỗng trở nên im lắng, thời gian như chùng lại, ngưng đọng như muốn vỡ tan trong nỗi buồn khôn tả.

 

Cả bọn trả tiền cafe và thất thểu lê những bước chân nặng nhọc về đơn vị. Trung úy chi đội trưởng từ văn pḥng bước ra nh́n chúng tôi với nét mặt buồn thiểu năo. Chúng tôi cũng đoán là ông đă nghe tin Tổng thống Dương Văn Minh ra lệnh buông súng v́ trong pḥng của ông có một máy radio transitor nhỏ. Ông không nói lời nào nên anh em chúng tôi tiếp tục làm nhiệm vụ của mỗi người. Không khí thê lương ảm đạm phủ trùm đơn vị.

 

6 giờ chiều, tôi cùng một số bạn đồng đội tiếp tục đi nằm điểm. Khoảng 8 giờ tối, Trung úy chi đội trưởng đến và nói với anh em chúng tôi:

- Anh em ở yên vị trí và chỉ nổ súng trong trường hợp bất đắc dĩ, đợi tôi lên chi khu họp rồi sẽ cho anh em biết sau.

 

Cuộc họp nghiêm trọng gồm các vị trưởng pḥng, các đơn vị trưởng những đơn vị trực thuộc chi khu được triệu tập và chủ tọa bởi Thiếu Tá Sầm Long, Chi Khu Trưởng Chi Khu Kiên Lương.

 

Đúng 9 giờ tối, Trung úy chi đội trưởng trở lại, chúng tôi đến vây quanh ông, nôn nao chờ nghe quyết định từ buổi họp trên chi khu... Ông buồn bă nói:

- Cấp trên ra lệnh cho chúng ta buông súng!

 

Bọn chúng tôi bàng hoàng, nghẹn ngào, uất nghẹn nh́n nhau không nói được tiếng nào.

 

Trung úy chi đội trưởng nói tiếp:

- Để tránh sự việc đáng tiếc xảy ra vào giờ thứ 25, anh em t́m trong xe xem có mảnh vải trắng nào không rồi treo lên cần ăng-ten của xe và trở về đơn vị, trên đường về... cấm không được nổ súng.

 

Anh em t́m trong hai xe bọc sắt không có mảnh vải trắng nào, một người bạn đồng đội cởi chiếc áo thun trắng, xé làm hai mảnh rồi treo lên 2 cần ăng-ten của xe và trở về đơn vị. Hai chiếc V100 âm thầm lầm lũi trong bóng đêm, không một ai lên tiếng... buồn hơn đi đưa đám tang!

 

Vừa về đến đơn vị, Trung Úy chi đội trưởng ra lệnh đơn vị tập hợp ngay sân cờ. Ông chậm răi nói:

- Chúng ta chào quốc kỳ lần cuối rồi tan hàng.

 

Cả đơn vị nghiêm trang chào và ngước nh́n lá quốc kỳ lần cuối đang ủ rũ u buồn theo vận nước. Buổi chào cờ không có quốc ca giống như phút đại mặc niệm chế độ VNCH bị cáo chung... thoảng trong gió h́nh như có tiếng oán hờn của Hồn Thiêng Sông Núi, của anh linh những người đă nằm xuống v́ hai chữ “Tự Do” của quê hương. Có vài tiếng nấc vang lên trong hàng quân. Anh em đồng đội không khóc thành tiếng nhưng những giọt nước mắt uất nghẹn đă lăn dài trên đôi má của mỗi người!

 

Chào cờ lần cuối xong, Trung úy chi đội trưởng ra lệnh kéo lá quốc kỳ xuống và treo lên mảnh vải trắng. Vài tiếng khóc đă bật lên... đau ḷng, uất nghẹn... Tôi nh́n chiếc đồng hồ trên tay đúng 10 giờ đêm 30.4. Tôi chính thức trở thành người vong quốc kể từ giờ phút đau thương này!

 

Trung úy chi đội trưởng ra lệnh tan hàng, nói đôi lời giă biệt và cầu chúc mọi người an lành!

 

Mọi người lăng xăng lo thu xếp hành trang, vội vă bắt tay nhau giă từ để rời đơn vị trở về với gia đ́nh. Khoảng 1/2 tiếng sau th́ đơn vị vắng lặng, trơ vắng chỉ c̣n lại ba người... Trung úy chi đội trưởng, tôi và người bạn tên Quang. Trung úy chi đội trưởng lặng lẽ đi vào pḥng. Tôi và Quang đứng ngơ ngác, u buồn nơi sân cờ trống vắng. Đưa mắt nh́n quanh đơn vị giống như một trại lính bỏ hoang, đồ đạc, súng ống, quần áo tứ tung. Đă trên 10 giờ đêm... đi về đâu giữa đêm thanh vắng thế này, thôi th́ ngủ lại tại đơn vị rồi sáng mai tính, tới đâu hay tới đó...

 

Tôi buồn nh́n và bảo Quang:

- Buồn quá, đêm nay chắc không ngủ được đâu. Mày đi lục xem c̣n rượu không, uống cho say để dễ ngủ.

 

Quang chạy vào các pḥng một lúc rồi trở ra nói:

- Không c̣n miếng rượu nào hết Thơ ơi.

 

Tôi bảo nó:

- Mày chui vào mấy chiếc xe t́m thử coi.

 

Quang chui vào 1 chiếc xe bọc sắt lôi ra được 1 thùng rượu đế 25 lít và nói với tôi:

- May quá, c̣n được 1 thùng rượu nè.

 

Hai thằng kê thùng đạn gầy ṣng ngoài trời dưới mái hiên nơi 1 góc của đơn vị. Quang chạy vào pḥng t́m được 1 bịch đậu phọng và mang ra một cái chén với một cây đàn guitar thùng. Trời bắt đầu đổ mưa lâm râm... Nó đàn và hai thằng thay phiên nhau hát... những bài ca về đời Lính với giọng ca vịt đực của hai người lính vừa găy súng... ôi! buồn làm sao... Đêm đă khuya... ngoài đường vắng tênh... mưa vẫn rơi lất phất... men sầu đă thấm ḥa với nỗi buồn mất quê hương càng làm cho cơi ḷng thêm rách nát, tả tơi. Từng ḍng lệ tuôn lăn dài theo những lời ca...  

 

Từng chén rượu cạn rồi lại đầy, từng điếu thuốc tàn trên môi... mưa vẫn lâm râm rơi ḥa với những giọt nước mắt nḥa nhạt gương mặt của 2 người lính trẻ. Hai thằng không biết đă uống bao nhiêu chén “nước mắt quê hương”, men cay đă thấm. Tôi nh́n đồng hồ đă 3 giờ sáng... Quang nói với tôi:

- Thôi đi ngủ Thơ ơi, buồn ngủ và say rồi.

 

Tôi bảo Quang:

- Mày vào pḥng ngủ đi, tao chui vào xe ngủ.

 

Quang mang cây đàn lủi thủi đi vào pḥng, tôi mệt mỏi chán chường mở cửa xe bọc sắt chui vào. Nằm trăn trở suy nghĩ miên man, số phận sáng mai này sẽ ra sao... buồn đau uất nghẹn... tôi cố dằn sự xúc động không bật ra tiếng khóc nhưng sự đè nén uất nghẹn đó đă bật lên những tiếng nấc đau thương và tôi thật sự đă khóc như chưa từng được khóc. Rượu đă thấm... những ḍng lệ đau thương đua nhau chảy dài nḥa nhạt đưa tôi thiếp vào giấc ngủ trong tiếng mưa buồn tí tách...

 

Tiếng dộng cửa xe làm tôi giật ḿnh thức giấc. Tôi nằm im lắng nghe và tự hỏi “giặc vào rồi sao...”???

 

- Thơ ơi, thức dậy đi về. Tiếng thằng Quang vang lên hối hả.

 

Tôi uể oải ngồi dậy mở cửa xe và tḥ đầu ra ngoài.

 

Quang nói:

- Tao kêu nhiều lần nhưng mày ngủ say không nghe nên tao lấy báng súng dộng vào xe kêu mày. Thức dậy đi về, bộ mày định ngủ đây chờ Việt cộng vô hả?

Tôi mệt mỏi leo ra khỏi xe và đi rửa mặt rồi thay bộ đồ dân sự vào. Hai thằng buồn bă rời đơn vị khoảng 9 giờ sáng ngày 1.5.1975. Thôi giă từ đơn vị, giă từ đời lính chiến thương yêu!

 

Hai thằng ra đường lộ đứng chờ đón xe về nhưng chẳng thấy chiếc xe nào chạy ngang qua. Hai thằng đành vào quán cafe sát bên đơn vị, uống cafe và chờ xe từ Hà Tiên đỗ về. Mỗi lần nghe tiếng xe là hai thằng chạy ra đường chờ, khi xe đến th́ hai thằng ngoắc tay nhưng chẳng chiếc xe nào dừng lại vi trên xe đă chật người kể cả trên mui.

 

Tôi nói với Quang:

- Tao có người bạn trên Hà Tiên. Hai thằng ḿnh lội bộ lên đó rồi sáng mai t́m phương tiện quá giang về.

 

10 giờ sáng 1-5, hai thằng trả tiền cafe và giă từ anh chị chủ quán rồi thất thểu bước ra đường. Đi ngang đơn vị, hai thằng nh́n đơn vị lần cuối rồi bước đi vội vă trên con đường quen thuộc trong tương lai vô định... Từ đây lên đến Hà Tiên là 30 cây số nhưng hôm nay, tôi cảm thấy nó dài vô hạn...

 

Hai thằng lội bộ khoảng 5 cây số đến ngả ba Ba Ḥn, nắng đă lên... hai thằng cũng khát nước và hơi mệt nên ghé vào quán nước bên đường gọi ly trà đá lớn, ngồi uống nước, nghỉ mệt và chờ xe v́ nơi đây có một khu chợ nhỏ, các chuyến xe từ Hà Tiên về Rạch Giá thường ghé lại đây rước thêm khách. Hai thằng ngồi chờ khoảng 1 tiếng, có 2 chuyến xe nhưng đă chật cứng hành khách nên không dừng lại. Tôi nói với Quang:

- Thôi hai thằng ḿnh tiếp tục lội bộ lên Hà Tiên, dọc đường nếu gặp xe th́ quá giang.

 

Vi đường c̣n xa nên tôi đă bỏ ba-lô tại quán cafe cho khỏi nặng, tôi bỏ đôi dép vào ba-lô và mang đôi giày lính vào cho tiện việc đi đường. Dọc đường cũng có vài chuyến xe chật người lao nhanh lướt qua không dừng lại. Hai thằng cố đi nhanh đến Hà Tiên trước khi trời sụp tối. Từ đây đến Hà Tiên thưa thớt nhà dân ở hai bên đường, bước qua chiếc cầu sắt nơi ngă ba Ba Ḥn là những ruộng muối nằm im u buồn trơ vắng bóng người hoặc có vài người dân đang h́ hục cào muối, phơi lưng dưới cơn nắng nóng... từng giọt mồ hôi tuôn chảy đẫm ướt thân người rồi rơi vào ruộng muối cho thêm mặn hay cho cuộc đời rồi đây sẽ mặn chát và khô cằn như hạt muối trong những ngày tới dưới chế độ mới. Có những đoạn đường một bên là biển, một bên là vách núi đá sừng sững... không có một mái nhà. Tiếng sóng biển ŕ rào không c̣n là nguồn cảm xúc cho văn nhân, thi sĩ mà như tiếng oán than, khóc tiễn đưa một thể chế Tự Do-Dân Chủ-Nhân Bản vừa sụp đổ trong thê lương, chiến sĩ VNCH găy súng uất nghẹn. Con đường từ Kiên Lương đến Hà Tiên dài 30 cây số th́ quá ngắn so với cuộc đời những kẻ sống kiếp gió sương mang nắng ấm cho đời nhưng sao hôm nay tôi cảm thấy nó dài lê thê... chán chường, ê chề, uất nghẹn đè nặng trên mỗi bước đi.

 

Rời quán nước nơi ngă ba Ba Ḥn, hai thằng miệt mài đi không ngừng nghỉ... nh́n bia cột số bên đường, hai thằng mới biết đă đi hơn nửa đường, sức nóng từ ánh mặt trời đă giảm. Nh́n đồng hồ th́ ra hai thằng đă đi được bốn tiếng, cuống họng đă khô, cái bụng th́ trống đổ liên hồi, đôi chân cũng mỏi, những giọt mồ hôi đua nhau tuôn đổ... Tôi chợt nh́n thấy một lu nước dưới mái hiên nhà và một bà cụ ở căn nhà lá thụt sâu bên đường, hai thằng vội đi vào xin nước uống để tiếp tục lên đường. Bà cụ bước vào nhà và mang ra cho mỗi thằng một ca nước... từng ngụm nước mát lạnh trôi qua cuống họng đă xua đi cơn khát... ca nước mưa thơm ngọt hương vị quê hương sau cùng của đời lính... Hai thằng cảm ơn và chào giă biệt bà cụ rồi tiếp tục lên đường... màn đêm vừa buông phủ th́ hai đứa cũng vừa đặt chân đến phía bên này cầu nổi Hà Tiên. Nh́n sang bên kia, phố đă lên đèn... hai thằng đi qua cầu nổi đặt chân lên lên phố thị Hà Tiên, khu chợ đêm lưa thưa vài kẻ bán, người mua, hấp tấp, vội vă. Đường phố đông người nhưng không ồn ào náo nhiệt như mọi khi... đa số im lặng lầm lũi bước như đi đưa đám tang, tôi nghĩ phần đông trong số họ là những người lính vừa găy súng đang khoác vào ḿnh bộ quần áo dân sự t́m phương tiện trở về với gia đ́nh giống như hai thằng tôi. Đến giờ phút này vẫn chưa thấy bóng dáng một chiếc mũ tai bèo, nón cối nào ngoại trừ một số tên cách mạng 30.4 trên cánh tay mang băng đỏ trên hai chiếc xe jeep của quân đội VNCH bỏ lại, chúng nó chạy răo trên đường phố, thỉnh thoảng bắn vài loạt đoạn chỉ thiên, cười hả hê như để thị oai và ăn mừng đă cưỡng chiếm được MNVN. Hai thằng vừa đói khát vừa mệt nhưng cũng mừng là đă đặt chân đến phố thị Hà Tiên. Tôi th́ không c̣n đồng nào v́ tiền lính đă được “tính liền” vào những ngày đầu tháng Tư và lương tháng 5 th́ không được lănh v́ bị “găy súng”. Thằng Quang c̣n được mấy trăm để thủ cho hai thằng trên đường về nhà... Hai thằng đi thêm khoảng 2 cây số nữa th́ đến nhà anh bạn tên Tấn là lính BĐQ/BP đă giải ngũ v́ bị thương găy 1 chân và hư 1 mắt.

 

Vừa bước vào nhà th́ gặp anh Tấn. Anh vội hỏi:

- Sao giờ này em c̣n ở đây?

- Hai thằng em ghé đây ngủ nhờ 1 đêm rồi sáng mai t́m phương tiện về nhà. Hai thằng lội bộ từ Kiên Lương lên đây, quá mệt rồi.

Anh Tấn nói:

- Chắc đói bụng lắm rồi hở. Để kêu chị nấu cơm cho 2 em ăn.

 

Sau buổi cơm, v́ quá mệt nên sau vài phút tâm t́nh, tôi và Quang chui lên giường ngủ. Vợ anh Tấn đă giăng mùng sẵn cho tôi và Quang.

 

Sáng 2-5, hai thằng dậy sớm nói chuyện qua loa vài câu rồi Anh Tấn lấy chiếc xe gắn máy Yamaha đưa tôi và Quang ra bến xe. Hai thằng cảm ơn và giă từ chị Tấn.

 

Đến bến xe Hà Tiên không thấy chiếc xe đ̣ nào vă lại c̣n sớm nên tôi và Quang mời Anh Tấn uống cafe nhưng anh từ chối và nói:

- Thôi được rồi. Hai em lo t́m phương tiện về nhà sớm đi.

 

Hai thằng cảm ơn anh và không dám hẹn ngày tái ngộ v́ biết cuộc đời người lính thua cuộc sẽ ra sao trong những ngày sắp tới... Anh quay xe về, hai thằng nghẹn ngào vẫy tay từ giă... một chút ǵ cay cay nơi khóe mắt...

 

Hai thằng đi đến bến tàu đường sông th́ may quá có một chiếc sắp khởi hành, hai thằng vội đi xuống tàu. Dù tàu chạy đường sông nhưng cũng khá lớn, hành khách kẻ đứng, người ngồi chật cả tàu... hai thằng chen vào... Tàu sắp khởi hành, anh xét vé tàu đi len lơi kiểm soát vé, anh đến bên tôi hỏi vé. Tôi trả lời:

- Tôi và người bạn đây là lính hiện giờ không c̣n tiền. Anh vui ḷng cho tụi tôi quá giang.

- Các ông vậy không, ngày xưa đi không trả tiền, bây giờ “giải phóng” rồi cũng vậy.

 

Trời thần, đất địa ơi! Những Người Lính QLVNCH trấn đóng ở mảnh đất biên giới này có bao giờ quá giang tàu đ̣ đường sông đâu mà giờ đây lại bị xài xể... Cả cuộc đời đem sinh mạng, máu xương bảo vệ quê hương để cho người dân có được cuộc sống an lành thế mà Người Lính VNCH mới vừa găy súng đă bị đối xử như thế này sao...!

 

Nghẹn ngào, đau đớn... Tôi liếc nh́n đám thanh niên mang băng đỏ trên tay đang đi ṿng ṿng trên tàu như để nh́n mặt, t́m kiếm những Quân Cán Chính VNCH hầu trả thù cá nhân. Tôi nhỏ nhẹ nói:

- Chúng tôi không c̣n tiền, anh cảm phiền cho quá giang đi.

 

Anh đưa cặp mắt giận dữ nh́n tôi định nói thêm th́ một chị đứng kế bên lên tiếng:

- Cậu làm ơn cho hai cậu này quá giang đi, mấy ngày qua loạn lạc lính tráng giờ này đâu c̣n tiền, thông cảm cho người ta mà.

 

Anh xét vé quay đi sau khi lườm chúng tôi một cái.

 

Tôi quay lại chị vừa lên tiếng và nói:

- Cảm ơn chị.

 

Chị gật đầu như cảm thông cho hoàn cảnh chúng tôi.

 

Bọn thanh niên mang băng đỏ rời tàu. Tàu rời bến... giă từ Hà Tiên, giă từ mảnh đất ngày tháng khoác áo chinh nhân xuôi ngược ǵn giữ Tự Do... nhưng đoạn đường 90 cây số tới đây, không biết có bất trắc ǵ xảy ra không...

 

Chiếc tàu chầm chậm rẽ nước lướt êm trôi... đây đồn của Đại Đội 1/TĐ530ĐPQ ngày nào giờ tiêu điều xơ xác lắng im bên cạnh bờ sông buồn thảm. Chiếc tàu tiến vào địa phận Kiên Lương qua khỏi ngă ba Ba Ḥn, nh́n bên phải là đơn vị Chi Đội 911 vắng lặng, tiêu điều... bên trái là Công Trường xi măng Hà Tiên cũng là nơi đóng quân của Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn 530ĐPQ ngày nào. Tất cả chỉ c̣n là kỷ niệm trong giọt lệ đang vương nơi khóe mắt...

 

Khoảng 1 giờ trưa th́ tàu đến Xă Lỳnh Huỳnh, đến đây cũng được 1/2 đường rồi. Trên đường có một chiếc xe đ̣... tàu ghé vào bờ, anh xét vé nói:

- Nơi đây có xe đ̣ rồi. Bà con cô bác lên bờ đi xe.

 

Hành khách lật đật rời tàu, hối hả chạy đến xe đ̣. Tôi và Quang rời tàu bước lên bờ nh́n thấy cây cầu Lỳnh Huỳnh đă bị găy v́ lũ giặc pháo kích mấy ngày trước, hèn chi xe đ̣ không lên Hà Tiên được. Mọi người lũ lượt kéo nhau đi ṿng phía bờ sông để qua bên kia bờ lên xe. Tôi nói với anh lơ xe:

- Tôi và thằng bạn là lính ở Hà Tiên về, không c̣n tiền, anh vui ḷng cho chúng tôi quá giang về Rạch Giá.

 

Anh lơ xe vui vẻ trả lời:

- Được nhưng hai anh thông cảm ngồi trên mui nhé.

 

Tôi cảm ơn và hai thằng vội leo lên mui, xe đă chật cứng từ trong xe đến trên mui. Xe lăn bánh... nh́n hai bên đường, nhà dân thưa thớt... bên trái là ḍng sông lững lờ xuôi chảy. Cuộc sống an lành, b́nh dị của người dân Miền Nam sắp sửa bị cuốn vào cơn phong ba, băo táp “giải phóng”. Quê hương Việt Nam ngàn đời yêu dấu bây giờ đă lọt vào tay những kẻ đi gây tang tóc, chết chóc... mai này rồi sẽ ra sao...

 

Đang nh́n những cảnh vật quen thuộc mà ngày nào c̣n xuôi ngược, đầu óc suy nghĩ miên man buồn khôn xiết th́ bỗng nhiên tôi bị chột bụng, cơn đau quặn thắt từng cơn làm tôi chịu đựng không nổi nữa, tôi nói với Quang:

- Mày về trước đi, tao về sau... đau bụng quá chịu không nổi rồi.

 

Tôi thấy chiếc cầu xí bên bờ sông... mừng quá tôi vội nói với anh lơ xe:

- Anh cho tôi xuống đây.

 

Quang hỏi tôi:

- Mày xuống đây hở Thơ?

- Tao chịu hết nổi rồi... mày về trước đi.

 

Xe dừng lại, tôi leo xuống xe, cảm ơn anh lơ xe và vội vă chạy qua bên kia đường đến chiếc cầu xí cứu tinh trơ trọi im lắng bên bờ sông. Nơi đây c̣n cách Rạch Giá 13 cây số, cũng dễ đón xe, nếu không có th́ lội bộ tiếp cũng chẳng sao. Tôi nói thầm trong bụng “giờ này mà c̣n bị Tào Tháo rượt nữa..”

 

Sau khi giải quyết bầu tâm sự, tôi ra đường lội bộ lơn tơn đón xe quá giang về... Một chiếc xe Lam trờ tới, tôi ngoắc lại... xe dừng bánh, tôi đến nói với anh tài xế:

- Tôi là lính ở Hà Tiên về, anh vui ḷng cho tôi quá giang về chợ Rạch Giá.

 

Anh tài xế nói:

- Được, anh lên xe đi.

 

Trên xe chật người, tôi leo vào ngồi kê được một chút bàn tọa lên cạnh băng xe, tôi phải dùng đôi cùi chỏ tựa cả thân người lên đôi chân để khỏi bị té chúi nhủi về phía trước. Xe mới vừa lăn bánh khoảng chục thước, anh tài xế quay đầu nh́n lại trong xe chỉ và bảo tôi:

- Anh ǵ đó ơi, xuống xe ra trước này nè.

 

Tôi bước xuống xe và ra phía trước. Anh tài xế nói:

- Anh ngồi kế tôi cho khỏe, xe chật quá.

 

Tôi nói lời cảm ơn và leo lên ngồi kế anh tài xế. Ôi cảm động làm sao t́nh người dân đối với Người Lính VNCH thất trận. Xe đến bến xe Rạch Giá, tôi vừa nói lời cảm ơn anh tài xế th́ nghe tiếng kêu:

 

- Thơ, mày về tới hở? Lên xe tao chở về.

 

Th́ ra đó là Sĩ, thằng bạn chung xóm, phục vụ bên Pḥng 5 Tiểu Khu. Giờ hành nghề chạy xe ôm sau khi găy súng.

 

Xe dừng lại trước nhà, tôi thoáng thấy cha già bên khung cửa sổ đang nh́n ra ngoài đường nóng ḷng trông ngóng đứa con duy nhất sao chưa thấy về... tôi cố ngăn ḍng lệ, tôi bước xuống xe nói với Sĩ:

- Cảm ơn nhé Sĩ, tiền xe tính sau nhé.

 Sĩ nói:

- Tao với mày mà tiền bạc ǵ... thôi vô nhà đi.

 

Tôi bước vào nhà cúi đầu chào và nghẹn khẽ gọi 1 tiếng Ba. Nước mắt nhạt nḥa chiếc đồng hồ trên tường vừa qua vài phút sau 3 giờ chiều ngày 2-5-1975....

 

Chiến tranh tàn trong dăy khăn tang trắng trùm phủ cả quê hương đẫm máu dưới những đôi dép râu xâm lăng. Nước Mỹ đồng minh và thế giới tự do đă nhẫn tâm nh́n VNCH thoi thóp rồi cáo chung. Chính thể VNCH bị bức tử tang thương. Người Lính VNCH bị bức tử uất nghẹn. Trang sử máu trùm phủ quê mẹ Việt Nam đến nay đă hơn nửa kiếp người... 38 năm qua... Người Lính xưa, ai c̣n, ai mất sau cuộc đổi đời tang thương tràn ngập máu và nước mắt!!!

 

Hai mươi năm chinh chiến tang thương trên quê hương do tên già đại gian ác HCM và đảng CSVN gây nên... Hằng trăm ngàn người chiến sĩ VNCH nói chung, người lính VNCH nói riêng đă gục ngă đem thân xác làm phân bón cho cây “Tự Do” trên quê hương... Hằng triệu lít máu của họ đă đổ xuống thấm vào ḷng đất mẹ để cho cây “Tự Do” đó nở hoa khắp nẻo đường đất nước trong 20 năm. Ngày 30.4.1975, làn sóng đỏ từ phương Bắc đă tràn vào MNVN, hủy diệt và tàn phá tất cả dù chỉ là những nắm xương tàn, những bia mộ vô tri nơi Nghĩa Trang Quân Đội Biên Ḥa...! Sau ngày đại tang này, lũ người chiến thắng đă bóp méo lịch sử, đê tiện dựng những chuyện xấu xa nhất trút tất cả lên thân phận người thua cuộc. Những người mạo danh “chống Mỹ, cứu Nước” đă trả thù một cách hèn hạ lên những thân xác trong tay không tấc sắt bằng những h́nh thức hành h́nh dă man nhất, số c̣n lại được “khoan hồng” vào các trại tù khổ sai khắc nghiệt trên hai miền Nam, Bắc được ngụy danh hoa mỹ bằng danh từ “Trại Cải Tạo”, bị vắt cạn mồ hôi, bị giết dần ṃn trong cạm bẫy “một tháng học tập” mà ngày về là giấc mơ trong giấc ngủ buốt giá trong cùm sắt rỉ máu.

 

Hai mươi năm dài khói lửa tang tóc... Người Lính VNCH chỉ biết đem sinh mạng, máu xương của ḿnh để phục vụ Tổ Quốc, bảo vệ sự sinh tồn của quê hương, dân tộc. Người Lính VNCH không mơ ước cao xa ngoài ước mơ đơn sơ, hiền ḥa mong chiến chinh tàn để người dân Miền Nam được sống trong cảnh thanh b́nh... Người Lính được trở về mái nhà xưa phụng dưỡng cha mẹ già cho tṛn chữ hiếu, trọn đạo làm con... được xum họp bên người vợ hiền cùng đàn con thơ khắc khoải chờ mong trong tiếng đạn pháo vang vọng đêm đêm... trở lại với người yêu của thuở sân trường áo trắng, thực hiện lời hẹn ước năm xưa... đi thăm thắp nén nhang tưởng niệm bạn bè chiến hữu đă ngủ giấc ngh́n thu... viếng thăm, an ủi và giúp đỡ những anh em đă không may gởi lại một phần thân thể nơi sa trường NHƯNG mơ ước hiền ḥa này đă vỡ tan trong biến cố tang thương Tháng Tư Đen uất hận.

 

Chính nghĩa VNCH phải được khôi phục ngay trên đất mẹ thân yêu. Tinh thần “Vị Quốc Vong Thân” của người chiến sĩ VNCH phải được trang nghiêm vinh danh trên phần đất mà họ đă đem cuộc đời, sinh mạng và máu xương để ǵn giữ. Lũ CSVN phản quốc, bạo tàn, khát máu không c̣n một lư do ǵ để tồn tại trên quê hương. Lũ vô thần này phải biến mất vĩnh viễn trên dăy giang sơn hoa gấm h́nh chữ “S” mang tên VN để trả quê hương đất nước lại cho người dân Việt đă hứng chịu quá nhiều tang thương, thống khổ.

 

Đảng CSVN sụp đổ sớm hay muộn tùy thuộc vào sự đấu tranh của người Việt hải ngoại tiếp tay với người dân trong nước vùng lên khai tử Đảng CSVN, thiêu hủy một trong những mảnh giẻ rách của chủ nghĩa cộng sản c̣n sót lại trên quê hương Việt Nam, giựt sập cái thiên đường hoang tưởng “xă hội chủ nghĩa” đă và đang trùm phủ tang tóc trên quê mẹ Việt Nam.

 

Thoáng đó mà đă 38 năm, quê hương đắm ch́m trong máu và nước mắt của dân tộc bởi thảm họa cộng sản. Không biết anh kiểm soát vé tàu hung hăng, anh lơ xe vui vẻ tốt bụng, anh tài xế xe Lam giàu ḷng người cùng tất cả hành khách trên chiếc tàu đ̣, xe đ̣, xe Lam ngày xưa đó... có thoát khỏi cái thiên đường máu hay không... Tôi luôn cầu chúc cho tất cả quư vị cùng gia đ́nh được an lành dù sống nơi đâu. Bạn bè, đồng đội xưa thuộc Tiểu Đoàn 530ĐPQ và những người bạn đồng đội mới quen thuộc Chi Đội cơ giới 911 chưa lần gặp lại... Ai c̣n... Ai mất từ ngày găy súng tang thương, uất nghẹn. Ai đă vượt qua những cơn sóng đỏ tàn bạo liên tiếp ập phủ lên người trong thiên đường cộng sản... Ai c̣n đang thoi thóp, sức tàn, hơi cạn ngụp lặn trong biển máu “thiên đường Xă Hội Chủ Nghĩa” hoang tưởng... Ai đă cạn sức, nhắm mắt, xuôi tay trong những năm dài tang thương, thống khổ trong làn sóng đỏ... 

 

Tháng Tư Đen Quốc Hận lần thứ 38. Ḍng sông dĩ văng uất nghẹn, tang thương đă trôi xa hơn 1/3 thế kỷ. Hôm nay trên xứ người tạm dung, mái đầu đă bạc với ḍng kư ức cạn dần theo thời gian mà cứ ngỡ Tháng Tư Đen như là một cơn ác mộng mới vừa xảy ra trong giấc ngủ chập chờn đêm qua..! Dĩ văng có phải chăng là giọt buồn vương đọng lắng im nơi kư ức bất chợt hiện về trong những ḍng lệ đau thương lăn dài trên khuôn mặt in hằn những dấu vết của ḍng thời gian...

 

Vết thương ḷng “Tháng Tư Đen” không để lại vết sẹo nhưng để lại cả một trời tang thương tràn ngập tâm hồn hơn 1/3 thế kỷ... vết thương đó đau âm ỉ 38 năm qua và quặn thắt đau đớn hơn làm tuôn trào những ḍng lệ đau thương vào mỗi dịp tháng 4 về và chưa hề khép lại dù chỉ một giây trong hơn nửa kiếp người!

 

Lũ quỷ đỏ Việt cộng đang thoi thóp nằm cheo leo bên bờ vực thẳm của biển lửa địa ngục. Bọn chúng gắng gượng sức tàn tung ra cạm bẫy sửa đổi hiến pháp để tiếp tục mị dân hầu kéo dài sự sinh tồn của đảng. Bọn chúng cũng rục rịch tung ra luật rừng dă man độc ác được “bắn người chống đối người thi hành công vụ” để cứu nguy, bảo vệ chế độ cộng sản vô thần đă và đang mục ră. Hỡi toàn dân... Đừng thờ ơ lạnh lùng đến mức vô cảm nh́n quê hương tan nát và mất dần vào tay Trung Cộng với sự tiếp tay của lũ nội gian CSVN phản quốc. Đừng nhẫn tâm lặng im đứng nh́n những giọt nước mắt, những ḍng máu tang thương, thống khổ của đồng bào ngày đêm tuôn rơi v́ bị chà đạp, hà hiếp, bị đánh đập, bị giết bởi lũ thú đội lớp công an được chỉ đạo bởi lũ “đỉnh cao trí tuệ” chỉ biết “c̣n Đảng, c̣n ḿnh”. Hăy cùng nhau đứng lên, mỗi người góp một bàn tay siết chặt trên con đường tranh đấu đem căm hờn, đau thương, uất hận biến thành sức mạnh vô biên tiêu diệt lũ CSVN phản quốc, khôi phục lại Quê Hương Việt Nam mến yêu.

 

Tôi luôn hănh diện về QLVNCH nói chung và Chi Đội 911 nói riêng, một đơn vị nhỏ bé chưa tới 30 chiến sĩ đă giữ vững tay súng đến giờ thứ 25 của cuộc chiến.

 

- Chân thành thắp nén hương ḷng “Tưởng Niệm” những chiến sĩ anh hùng VNCH đă ngă xuống cho hai chữ “Tự Do'' của Quê Hương, những anh hùng đă tuẫn tiết sau khi uất nghẹn nhận lệnh “buông súng” và những chiến hữu đồng đội đă gục ngă nơi lao tù “thù hận” mang 3 chữ máu “Trại Cải Tạo”.

 

- Thành tâm “Tri Ân” những chiến sĩ VNCH anh hùng sa cơ, thất thế đang lang thang khắp nẻo đường thế giới hoặc đang ngậm đắng nuốt cay khắp hang cùng ngơ hẻm trên quê hương, đặc biệt “Tri Ân” sâu xa đến những anh em Thương Phế Binh VNCH đă bỏ lại một phần thân thể nơi chiến trường trong suốt 20 năm khói lửa hiện đang lê lết mảnh đời bất hạnh trong tay giặc trên quê hương.

 

- Vinh Danh Người chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa. 

- Việt Nam Cộng Ḥa Muôn Năm.

- Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa Bất Diệt.

- Tinh Thần “Vị Quốc Vong Thân” của Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa Bất Tử.

 

Tưởng Niệm Quốc Hận lần thứ 38.

Hoàng Nhật Thơ

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính